(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 48: Gióng trống mở cờ
Giữa giờ Thân, sau khi việc trao thưởng kết thúc, Phạm Tu đề nghị bà con thôn Đường Vỹ nán lại thêm một chút. Ông thông báo, kể từ hôm nay, tại giáp Thiên Đức sẽ có một đội quân mang tên Đại đội Thiên Đức, với doanh trại chính là hai mươi túp lều vải dựng gần đó.
– Chủ tướng của đội quân này, tôi, Phạm Tu, xin phép được giới thiệu với toàn thể bà con làng Đường Vỹ cùng tất cả anh em, chính là Mạc tiên sinh Mạc Thiên Chương.
Phạm Tu đứng trên bục cao nhất vẫy tay. Chương từ trong đám đông tiến đến rồi đứng ở bục kế bên, cúi chào bốn phía một lượt. Chương hiểu rõ đây là thời khắc quan trọng, nên dù có đôi chút lúng túng, thiếu tự nhiên, cậu vẫn cố gắng trấn tĩnh, giữ nét mặt bình thản.
– Ta, Tả Đô đốc Phạm Tu, chủ tướng của Thiên Gia Bảo Hựu Quân, là đội quân được thành lập với tôn chỉ phò tá hậu duệ tiên vương, nhằm khôi phục nước Vạn Xuân về một mối, bảo vệ và mang lại ấm no cho muôn dân Vạn Xuân. Nay ta bổ nhiệm Mạc tiên sinh Mạc Thiên Chương, một người con của giáp Thiên Đức, giữ chức Thiếu úy kiêm chủ tướng Đại đội Thiên Đức.
Phạm Tu tạm dừng lời, hàng trăm binh sĩ Thiên Gia Bảo Hựu Quân nhất loạt giơ một tay lên cao, đồng thanh hô lớn:
– Tạ ơn Tả Đô đốc!
Phần lớn những người có mặt trên cánh đồng chẳng rõ Thiếu úy là chức vụ gì. Đối với những người nông dân quanh năm suốt tháng chỉ biết lũy tre làng, họ đều gọi chung là "các quan", và quan nào cũng đều cao trọng. Chỉ vài người từng trong triều hoặc trong quân mới biết chức Thiếu úy nghĩa là gì. Bỉnh Di và Duệ thì hiểu rất rõ, trong khi Chương, ngay khi nghe xong, đã giật mình tự hỏi tại sao Phạm Tu lại biết đến cấp bậc Thiếu úy trong quân đội? Nhưng Chương nhanh chóng cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp. Đối với cậu, chức vụ gì không quan trọng, cậu ở đây không phải để phấn đấu cho chức vị. Chẳng biết từ khi nào, trong suy nghĩ của Chương đã hình thành rõ ràng quyết tâm giúp Thiên Gia Bảo Hựu lớn mạnh để thống nhất Vạn Xuân. Chỉ khi thống nhất được Vạn Xuân, nông dân mới bớt khổ, mới có thể tự do sinh sống và làm việc theo ý muốn.
Trong triều, Thiếu úy là chức võ quan đứng đầu các tướng phụ trách cấm quân, mà nhiệm vụ của cấm quân là bảo vệ cung điện, bảo vệ vua. Phạm Tu bổ nhiệm Chương giữ chức vụ này là có dụng ý sâu xa, điều mà bà Dung, Bỉnh Di và hai vị phó tướng của ông đều cho là phù hợp. Ít nhất là vào thời điểm hiện tại, khi mà trưởng công chúa vẫn đang kề bên... bảo vệ cho Chương!
Phạm Tu c��n nói thêm điều gì đó, Chương không còn nhớ rõ, bởi cậu đang bận tươi cười gật đầu liên tục, rồi dừng lại nơi bọn Cự Lượng đang nhìn cậu với ánh mắt rạng rỡ. Duệ và Thiên Bình, hai cô gái ấy không giơ tay lên cao, chỉ lặng lẽ đứng cạnh nhau, dõi theo thành quả bước đầu của chàng trai mà họ đang thầm theo đuổi. Tất nhiên, Chương chẳng hề hay biết hai cô gái ấy vui mừng đến nhường nào, bởi lẽ, nếu sau này Chương lập được nhiều chiến công hiển hách, chẳng phải họ sẽ cảm thấy vô cùng tự hào hay sao.
Chương lúc này lại nghĩ: “Thôi cứ làm Thiếu úy đã, kể ra mình vẫn thua kém người ta, một bước đã lên Đại tướng. Sau này mình tự phong mình làm chức Đại tướng có được không nhỉ? Tự phong nghe cứ dở hơi làm sao, chẳng ai công nhận.” Dòng suy nghĩ của Chương bị cắt ngang khi Duệ và Thiên Bình ra hiệu điều gì đó, khiến Chương chợt bừng tỉnh. Hóa ra Phạm Tu đã nhường lại bục cao cho Chương, ông muốn cậu phát biểu đôi lời.
Chương từng phát biểu trong lớp đại học khi bạn bè nhìn lên bảng, còn cậu thì nhìn giảng viên. Nhưng giờ đây, xung quanh Chương là ba, bốn trăm người đang dõi theo từng cử chỉ và lời nói của cậu. Cậu tự nhủ rằng chẳng có gì phải sợ, nhưng cũng nên nói những lời hay ý đẹp như mấy vị tiền bối vẫn thường nói trên tivi.
– Kính thưa toàn thể quý vị có mặt tại đây, kính thưa Tả Đô đốc Phạm Tu, kính thưa các chú Triệu Quang Phục, chú Đoàn Thượng. Kính thưa tất cả anh chị em. Trước tiên, tôi, Mạc Thiên Chương, xin chân thành cảm tạ mọi người đã dành sự quan tâm đến Đại đội Thiên Đức. Nay được Tả Đô đốc cùng toàn thể bà con cô bác, anh chị em tín nhiệm giao phó chức Thiếu úy, tôi và anh em trong Đại đội Thiên Đức xin hứa sẽ hết lòng bảo vệ làng mạc, tài sản và an nguy của người dân giáp Thiên Đức, cũng như bất cứ nơi nào khác theo lệnh của Tả Đô đốc. Thưa bà con cô bác, quân sĩ từ dân mà ra, nên Quân Thiên Đức – một phần của Thiên Gia Bảo Hựu Quân – sẽ vì bà con mà không quản ngại khó khăn, không tơ hào của bà con bất cứ thứ gì. Vì lẽ đó, tôi thay mặt cho đội quân của mình, mong được bà con cô bác che chở, giúp đỡ. Nếu quân của tôi có sai phạm, xin hãy báo cho tôi biết; nếu bản thân tôi có sai sót, xin hãy báo cho Tả Đô đốc rõ.
Chương tính nói vậy là đủ rồi, nhưng khi đã vào mạch cảm xúc, cậu lại nói thêm:
– Quân Thiên Đức nay mới có một trăm lẻ người, nhờ bà con làng ta nói giúp. Quân Thiên Đức tuyển mộ binh sĩ, cả nam lẫn nữ, tuổi từ mười sáu đến ba mươi. Ngoài được bao ăn ba bữa mỗi ngày, mỗi tháng còn nhận được một lượng tiền. Bất cứ ai muốn gia nhập, vào giờ Ngọ ngày mai xin đến đây báo danh. Nếu đạt yêu cầu, sẽ chính thức trở thành binh sĩ của Quân Thiên Đức. Xin chân thành cảm ơn bà con đã lắng nghe.
Bình, Duệ, Lượng vỗ tay và sau đó là tràng pháo tay vang dội. Chờ cho đến khi tiếng vỗ tay ngớt, Chương nói điều quan trọng khác:
– Quân đội cần có kỳ hiệu. Trước khi lá cờ hiệu của Quân Thiên Đức bay cao, con xin phép được nhờ Thiền sư Ngô Chân Lưu, trụ trì Linh Sơn Cổ Tự, làm lễ tạ trời đất, cầu mong những điềm lành sẽ đến với kỳ hiệu cũng như đội quân này ạ.
Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường. Chẳng ai bảo ai, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về vị sư già đang ngồi thiền ngay dưới bóng mát của một bụi tre, cùng với hai nhà sư khác từ lúc sáng sớm.
Một chiếc bàn tre được đem ra đặt gần cột cờ, trên đó bày biện mâm xôi con gà, trầu cau, rượu trắng… Lá cờ hiệu, được may bằng vải đỏ sẫm, với chữ và hình họa thêu bằng chỉ vàng vô cùng khéo léo, đã được buộc sẵn, chờ khi làm lễ xong mới kéo lên. Theo lời dặn của Thiền sư, mọi người cùng hướng về phía Tây – nơi mặt trời mọc mỗi ngày.
Sự hiện diện của Thiền sư Ngô Chân Lưu đã khiến toàn thể thôn dân Đường Vỹ kéo đến đông đủ. Chương có chút ngạc nhiên, nhưng không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều.
Thiền sư tự tay thắp năm nén hương, giơ lên cao vái bốn phương, tám hướng rồi cắm vào mâm xôi. Sau đó, ông lùi lại vài bước, chắp tay, hai mắt nhắm nghiền rồi lầm rầm khấn.
Bốn bề im phăng phắc, đến nỗi trời cũng đứng gió.
Bỗng nhiên, từ đâu đó vọng lại tiếng sấm. Bầu trời đang quang đãng bỗng mây đen kéo đến ùn ùn như sắp đổ mưa. Tất cả nhốn nháo ngẩng đầu lên nhìn hiện tượng lạ lùng đó, có lẽ cả đời người cũng chỉ thấy một lần. Tiếng sấm rền vang tựa hồ như tiếng hổ gầm, khiến nhiều người kinh hãi.
Thiền sư vái ba vái, mọi người hướng về phía Tây vái theo.
Trời bỗng nổi gió to, những ngọn tre không ngừng rung lắc, bụi bay mù mịt.
– Gió đã đến, kỳ hiệu tự khắc sẽ bay cao, con hãy gỡ ra đi.
Thiền sư nói với Chương đang chắp tay đứng bên cạnh. Cậu vâng lời tiến đến chân cột cờ, gỡ nút buộc tạm ra. Chương vừa cầm lá cờ hiệu gấp gọn trên tay thì đột nhiên một cơn gió lớn thổi thốc đến. Chỉ trong chớp mắt, trên đỉnh cột cờ cao hai trượng đã xuất hiện lá cờ lớn, bay phần phật trong gió.
Tiếng sấm cũng im dần, mây đen cũng dần tan, và gió cũng ngưng thổi mạnh.
Người dân Đường Vỹ và nhiều người từ làng Vạn nhìn lá cờ hiệu và không ngừng chỉ trỏ bàn tán. Chẳng những không chê kỳ hiệu giống hổ hay trâu như cậu nghĩ, mà họ còn bảo rằng đó là một linh vật. Chương ngắm nhìn hồi lâu cũng cảm thấy lá cờ như thể có linh hồn, mang lại cho cậu một cảm giác thật lạ lùng.
– Việc của bần tăng đã xong, phần còn lại đều dựa vào bản thân cháu cùng sự nhất trí đồng lòng của mọi người. Cửa chùa luôn mở, trà ngon ta sẽ để dành.
Thiền sư chỉ nói vậy với Chương, rồi cùng Phạm Tu ra về.
– Bần tăng là Thích Minh Không.
– Bần tăng là Thích Viên Chiếu.
Chương chắp tay cúi đầu chào hai vị nhà sư.
– Mong một ngày gần đây được ngồi đàm đạo với Thiếu úy, – Nhà sư Thích Viên Chiếu nói. – Tuổi mới đôi mươi mà đã biết lòng dân là gốc dựng cơ đồ, có ý chăm lo cho dân, bần tăng thật sự rất mến phục.
– Bần tăng đã tận mắt chứng kiến những gì cần thấy ở đây. Nếu một mai Thiếu úy cần bần tăng giúp điều gì, chỉ cần nói ra, bần tăng nhất định sẽ hết lòng tương trợ. Bần tăng xin phép cáo từ.
Hai vị nhà sư chào đáp lễ mọi người rồi theo bóng Thiền sư và Phạm Tu khuất dần sau lũy tre. Chương lại ngước nhìn lá cờ hiệu một lần nữa, bởi có vài điều cậu không thể giải thích nổi. Chẳng lẽ những điều huyền ảo cậu từng đọc trong sách sử lại là sự thật ư? Đây là lần thứ hai Chương chứng kiến thiên tượng lạ, và trùng hợp thay, lại xảy ra vào những thời điểm quan trọng. Liệu thiên tượng này báo hiệu điều gì?
Mỗi người có một cách lý giải riêng, nhưng dân làng Đường Vỹ thì cho rằng thần nhân hiển linh, phù hộ cho Quân Thiên Đức.
Có thể là do ông trời phù hộ, hoặc do bài phát biểu "đậm chất văn mẫu" của Chương đã mang đến một luồng gió mới, với tính thuyết phục cao, chạm đến lòng người, hoặc cũng có thể là do mức lương bổng Chương sẽ chi trả, hoặc... là sự tổng hòa của cả ba yếu tố trên, mà ngày hôm sau, gần hai trăm người trong giáp Thiên Đức đã kéo đến xin báo danh! Người nhỏ tuổi nhất mới mười ba, còn người nhiều tuổi nhất là ba mươi mốt, đủ cả đàn ông lẫn đàn bà.
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ thuộc quyền sở hữu của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.