Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 46: Trước giờ thử thách

Sau gần chục ngày luyện tập, Chương nhận thấy mọi thứ tiến triển tốt hơn cậu nghĩ, có lẽ là do nền tảng thể lực của những người nơi đây không được như cậu.

Chiều hôm ấy, Chương cho dựng một cột tre cao hai trượng ngay cạnh bãi tập. Cậu dành trọn cả ngày để làm ròng rọc bằng tre, chuẩn bị cho việc kéo cờ. Đến chiều tối, mọi thứ mới đâu vào đấy.

Chương mua một con gà của bà Cả Ngư. Ban đầu, bà cụ không chịu nhận tiền, nên Chương đành giải thích cặn kẽ lý do. Cuối cùng, bà cũng nhận tượng trưng một đồng bạc. Bà Cả Ngư còn tự tay đồ xôi và chuẩn bị chu đáo mọi thứ cần thiết giúp Chương, từ trầu cau đến cút rượu. Nghe Chương nói, bà hiểu đây là việc hệ trọng nên làm mọi thứ rất kỹ lưỡng. Niềm tin vào ngày chồng con mình sớm đoàn tụ của bà Cả Ngư cũng vì thế mà càng thêm lớn dần.

Tinh mơ sáng hôm sau, Chương vô cùng ngạc nhiên khi thấy ngoài cổng nhà bà Cả Ngư tề tựu tất thảy những nhân vật quan trọng của làng Vạn. Ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, nét mặt hân hoan rạng rỡ. Căn nhà nhỏ của bà Cả Ngư không thể chứa hết khách, nhưng chẳng ai lấy đó làm phiền, họ trải chiếu rơm ngồi kín cả ngoài sân.

Phạm Tu, Đoàn Thượng, Triệu Quang Phục, bà Dung, Bỉnh Di và vài người khác thành kính thắp hương trên ban thờ Phật, ban gia tiên rồi cùng nhau vái lạy. Bà Cả Ngư, cả đời chưa từng thấy cảnh đoàn người ăn mặc trang trọng tề tựu nơi mình ở, không khỏi lúng túng, xúc động ��ến rơi nước mắt.

Bà Dung đỡ bà Cả Ngư ngồi xuống ghế trong khi tất cả mọi người, kể cả Phạm Tu, đều đứng thẳng, đồng loạt cúi đầu chào bà cụ. Phạm Tu lên tiếng:

– Thưa bà! Tôi là Phạm Tu. Hôm nay, tôi thay mặt bằng hữu, những người tin cậy và Thiên Gia Bảo Hựu quân đến đây, trước là bái gia tiên, sau là có đôi lời cảm tạ bà đã cưu mang cậu Chương lúc khốn khó.

Bà Cả Ngư muốn đứng lên, nhưng bà Dung vẫn giữ chặt bà ngồi yên.

– Các cụ xưa từng dạy: "Công sinh không bằng ơn dưỡng". Nhờ bà mà chúng tôi nay mới có được cậu Chương giúp sức. Chúng tôi thật thất lễ khi đáng lẽ phải đến sớm hơn, nhưng cậu Chương lại nhất quyết từ chối. Hôm nay, từ người già đến trẻ nhỏ, trên dưới mọi người của làng Vạn đều đến đông đủ. Mong bà hãy yên tâm rằng, chúng tôi trước sau vẫn luôn coi cậu Chương như con cháu làng Vạn. Hôm nay là ngày trọng đại, Thiên Gia Bảo Hựu quân chúng tôi mong bà chấp nhận tấm lòng thành này.

Phạm Tu cúi đầu chào, tất cả mọi người cũng làm theo. Sau đó, ông lần lượt giới thiệu từng người, nhưng bà Cả Ngư nào có nhớ hết, vì bà liên tục dùng ống tay áo quệt nước mắt, miệng thì vâng dạ liên hồi. Một người phụ nữ nhỏ bé, đang ở cái tuổi gần đất xa trời, nay lại có cả đoàn người đến cảm tạ, thật khó để giữ được bình tĩnh.

Chương cũng không hiểu vì sao ông Phạm Tu lại tổ chức long trọng thế này. Cậu chỉ nghĩ rằng ở Vạn Xuân, lễ nghi là vậy nên cũng không suy nghĩ thêm.

Chào hỏi xong xuôi, mọi người cùng Nguyệt, Bình và Duệ ra bãi tập. Chỉ còn bà Dung ngồi lại hàn huyên với bà Cả Ngư.

– Chị ạ! Cả tháng nay con cháu nhà em ăn dầm nằm giề ở đây mà em chẳng đến có lời thăm hỏi, mong chị bỏ quá cho. Nhà có ba cái giường, tụi nhỏ ăn ngủ ra sao hả chị? Cái Bình là con nuôi của em đó chị.

– Thì tôi với con gái tôi ngủ giường này, Bình và Duệ nằm giường kia, còn Chương thì ở bên ấy. Thi thoảng thằng Lượng ngủ với thằng Chương, nhưng tôi cấm tiệt vì con gái tôi mới chưa xuất giá.

– Chị làm thế là phải. Thằng Lượng cũng tốt, nó là con của ông anh trai của em, chính là Phạm Tu đó chị.

– Tôi biết, th���ng đó thì tốt, nhưng con gái tôi mới mười sáu tuổi.

– Qua năm chị kết thông gia với bác Tu đi chị ạ, chuyện cũng là sớm muộn thôi mà.

– Chả giấu gì cô, chuyện hệ trọng của con bé nay bố với anh nó không có nhà nên tôi không dám quyết. Tôi cũng đã giao con Nguyệt cho thằng Chương, chúng nó là thầy trò, thầy bảo sao trò nghe vậy cô ạ.

– Em cũng muốn nhận thằng Chương làm con nuôi, chị thấy thế nào?

– Cô nhận nó làm con nuôi làm gì? Kéo nó về làm con rể há chẳng tốt hơn sao?

– Em cứ lo là thằng Chương không ưng ý con Bình.

– Chúng nó dính nhau như sam, cô lại khéo lo. Có điều cô Dung mà nhanh chân thì có khi làm mẹ vợ cả, chứ không thì…

– Chả sao chị ạ, trai tài năm thê bảy thiếp cũng là lẽ thường. Em chỉ mong con em được thằng Chương đối đãi tử tế là mừng rồi.

– Vậy cô Dung càng không lo, thằng Chương vốn rất cưng chiều con Bình. Có rể tài thì ngày sau cô cũng có chỗ nương nhờ, mà tôi cũng thế.

– Thế em cứ nói vậy, chị làm thông gia với nhà ông Tu rồi sau lại làm thông gia với em. Chứ dâu hiền rể thảo thì nên phải nhanh tay chị ạ.

– Vâng, vâng, nếu được như thế thì tôi nhắm mắt xuôi tay cũng chẳng còn lo gì nữa.

Chương không hề biết cuộc nói chuyện của hai người phụ nữ, bởi cậu còn đang ngạc nhiên khi quanh bãi tập bây giờ đông đến vài trăm người, hình như Phạm Tu đã cho hơn nửa dân số ba làng Vạn có mặt tại đây. Dân làng Đường Vỹ chẳng hiểu có chuyện gì mà từ tảng sáng đã thấy đèn đuốc rực sáng khắp cánh đồng nên cũng bảo nhau kéo ra xem cho biết.

Những tráng niên của Đại đội Thiên Đức trầm trồ ngạc nhiên hết lượt, ai nấy đều lúng túng khi trong đám đông có người thân hoặc người thương của mình. Bọn họ thi nhau gọi tên, tạo ra cảnh tượng huyên náo chưa từng có. Bỉnh Di còn đem theo cả trống, và bây giờ, khi mặt trời ló rạng, trống đánh liên hồi.

Phạm Tu đến bên Chương và bảo cậu đi theo, ông dẫn cậu đến gặp một vị sư già:

– Đây là Thiền sư Ngô Chân Lưu, trụ trì Linh Sơn cổ tự. Tiên vương đã phong Thiền sư là Khuông Vạn Thái sư.

Chương cúi đầu chào và tự giới thiệu. Thiền sư Ngô Chân Lưu nói với Chương:

– B��n tăng tuổi già sức yếu, vốn hiếm khi xuống núi, nhưng được Tả Đô đốc cho hay hôm nay cháu sẽ làm lễ thượng cờ xưng danh. Bần tăng đã nghe bà Dung và Tả Đô đốc kể nhiều về cháu, nay gặp mặt quả nhiên thấy Tả Đô đốc có mắt nhìn người.

– Cháu mới hai mươi, hãy còn nông nổi lắm thưa Thiền sư, còn phải không ngừng học hỏi ạ.

– Phật dạy rằng khiêm tốn mới dễ thành công và nhận được phúc báo. Làm người phải biết khiêm tốn, lấy khiêm nhường làm thước đo để hành xử. Phật cũng dạy hãy thắng người hơn mình bằng đức tính khiêm cung.

– Dạ, vâng.

– Cửa chùa rộng mở, bần tăng mong một ngày gần đây cháu đến vãn cảnh. Bây giờ cháu cứ lo việc của cháu, khi nào xong xuôi, bần tăng sẽ giúp cháu làm lễ.

Dứt lời, Thiền sư chắp tay niệm Phật, ông ngồi xuống ngay trên bãi cỏ. Chương cúi chào cả hai nhà sư đứng sau rồi xin phép lui.

Bãi tập bây giờ chẳng khác gì một sân vận động nhỏ, không khí vô cùng náo nhiệt. Chương nói với Bỉnh Di, Bỉnh Di ra hiệu ngưng trống và yêu cầu mọi người giữ trật tự. Những người lớn tuổi, trẻ em và con gái được ngồi xung quanh xem, còn đàn ông, trai tráng đứng phía sau.

Sau khi tất cả yên vị, Chương trèo lên cao, dõng dạc tuyên bố nội dung cuộc thi và phần thưởng. Mọi người được tự do hò reo cổ vũ trong lúc xem, nhưng không được chạm vào vạch vôi đã kẻ sẵn.

Trong khi Chương nói, Triệu Quang Phục thắc mắc với Phạm Tu:

– Tôi chẳng thấy có gì đặc biệt, chỉ lạ mắt thôi. Những thứ ấy giúp binh sĩ khỏe và nhanh hơn ư? Thật khó mà tin được.

– Ta cũng nghĩ như ông, nhưng ông xem mặt mũi đám trai trẻ kia xem sao? Đứa nào cũng tối sầm mặt. Ta nghe cái Duệ bảo hầu hết bọn chúng đều… đập mặt vào mấy cọc tre đằng kia, thằng Lượng còn chảy máu mũi.

– Sao có thể, chỗ đó làm gì có bẫy, tôi xem rồi, tuyệt không có gì lạ.

– Ông đã thử chạy luồn lách thật nhanh qua những cọc tre đó chưa? Chúng nó sẽ thi đấu, cái đám thanh niên hăng máu này sao chịu thua kém chúng bạn. Thằng Chương đã kích động nên đứa nào cũng muốn mình là nhanh nhất. Nhìn cả cái bãi này chẳng thấy có gì nguy hiểm, nhưng lát nữa ông thử xem sao. Ta thì không dám, vì sẽ mất mặt lắm. Thằng Di đã khuyên ta đừng dại.

– Được, lát nữa tôi sẽ khích Đoàn Thượng.

– Còn ông?

– Tả Đô đốc không muốn mất mặt, chẳng lẽ tôi lại muốn chuốc lấy sự mất mặt đó sao?

– Ông nghĩ vậy là khôn ngoan đấy! Con Duệ kể là lúc đầu thằng Lượng tưởng là chuyện dễ dàng, nhưng sau phải muối mặt xin được luyện tập hẳn mươi hôm mới thấy đó ông. Sức chúng ta sao bằng bọn nó được.

Tiếng trống lại đổ dồn một hồi dài. Phạm Tu tạm ngưng câu chuyện vì ông đã thấy Bình và Duệ cầm một lá cờ nhỏ màu đỏ trong tay, đứng đối diện nhau ở vạch xuất phát đã định.

Truyen.free giữ toàn bộ quyền sở hữu đối với nội dung biên tập này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free