Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 467: Gò ông Tả

Từ lời khai của tù binh, Lý Nhân Nghĩa nắm được Nguyễn Khắc Tỵ có thêm quân tăng viện. Trừ đi số quân viện binh vừa thua trận, Nguyễn Khắc Tỵ vẫn còn ba doanh với khoảng hai nghìn binh sĩ thuộc quyền. Ngẫm thấy nếu giao chiến trực diện với Nguyễn Khắc Tỵ mà không còn yếu tố bất ngờ, e rằng khó nắm phần thắng. Lý Nhân Nghĩa sai Nghiêm Luận cùng bốn người khác cầm kỳ hiệu đi gọi trợ giúp từ thành Sơn Tây để hai mặt giáp công.

Quân Trinh Phù không có Cự thạch pháo. Ngoài đao kiếm, những binh sĩ thực thụ còn được trang bị thêm nỏ Liên châu. Tuy tương quan lực lượng đông hơn đối phương nhưng lại thua kém về binh khí, kỹ năng tác chiến… khiến Lý Nhân Nghĩa phải tìm đối sách hiệu quả để đối phó. Quân Trinh Phù chia thành 5 đạo tấn công bố trí hình cánh cung. Việc chia nhỏ đội hình này nhằm tránh uy lực của pháo đá, thậm chí cả những đợt bắn tên liên hoàn. Bên cánh hữu, Quách Thiên Mỗ, Trịnh Hoảng và La Hoài Đức mỗi người thống lĩnh ba trăm quân vượt lên cùng vây đánh doanh trại cánh hữu của Nguyễn Khắc Tỵ. Do là doanh trại tạm, đối phương vừa mới tiếp nhận quân tăng viện nên chưa kịp sắp đặt rào phòng thủ phía sau. Bởi vậy, Quách Thiên Mỗ, Trịnh Hoảng và La Hoài Đức chia ba đường cùng ập vào tấn công. Hai bên giao chiến giáp lá cà trong đêm đen, quân phục tương đồng khiến rất khó phân biệt địch ta. Điểm khác biệt duy nhất là toàn bộ quân Trinh Phù đều quấn khăn trắng trên đầu.

Nguyễn Khắc Tỵ thấy doanh trại cánh hữu bị tấn công dữ dội nhưng vẫn chưa vội điều quân sang ứng cứu. Trung quân dưới quyền chỉ huy trực tiếp của ông ta vẫn tập trung vào bóng đêm phía sau doanh trại. Thời gian trôi qua tương đối lâu, doanh trại bị tấn công có phần nao núng khi thua kém về quân số, nhiều binh sĩ bỏ trận địa tháo chạy về trung quân gọi cứu viện. Nguyễn Khắc Tỵ buộc phải cử hơn một trăm kỵ binh cùng hơn hai trăm bộ binh sang cứu viện, hòng cân bằng lực lượng. Giao chiến diễn ra tại doanh trại tạm cánh hữu vô cùng ác liệt, dường như bất phân thắng bại. Lý Nhân Nghĩa cũng điều những binh sĩ thực thụ còn lại trong tay đổ hết vào trận đánh tại doanh hữu của địch quân, quyết thi gan cùng Nguyễn Khắc Tỵ.

Trận đánh kéo dài khiến Nguyễn Khắc Tỵ bắt đầu sinh nghi. Vừa lúc ấy, ông lại nghe quân bẩm báo rằng đối phương đã cử quân kỵ chạy vòng qua hướng Bắc, có ý liên lạc với quân trong thành.

- Thì ra là đánh lạc hướng ta!

Nguyễn Khắc Tỵ lập tức điều động năm trăm binh sĩ từ trung quân tiếp viện hữu quân cách đó chừng 2 dặm. Quân tiếp viện rời đi được nửa đường, trong khoảng tối đen trước mặt trung quân bỗng có hàng trăm, hàng nghìn tiếng reo hò dậy vang kèm theo tiếng thanh la khua. Nguyễn Khắc Tỵ giật mình, ra lệnh cho quân xạ tiễn liên tục bắn tên. Tiếng thanh la không vì thế mà dứt, trái lại, hàng nghìn viên gạch đá, mỗi viên to bằng nắm tay, bay rào rào vào doanh trại. Nguyễn Khắc Tỵ chưa biết thực hư ra sao nhưng vẫn tỉnh táo, ra lệnh phất cờ nổi lửa hiệu cho quân ở doanh tả lập tức xuất trại tấn công ngang qua phía trước trung quân để dò xét tình hình.

- Thưa tướng quân! Chúng có Cự thạch pháo!

Đạn đá bay vào trại làm hỏng lều, một số quân sĩ bị thương, lòng quân xao động. Nguyễn Khắc Tỵ chạy ra xem xét một hồi rồi mới trấn an:

- Chúng cướp Cự thạch pháo ở hậu quân! Trịnh Phúc đâu, Trịnh Phúc đâu?

- Có mạt tướng!

- Mất bao nhiêu Cự thạch pháo?

Trịnh Phúc run rẩy:

- Dạ… dạ bẩm… bẩm 5 khẩu ạ.

Quả thật Lý Nhân Nghĩa đã trưng dụng mấy khẩu Cự thạch pháo cùng binh sĩ vận hành. Là một văn quan, ông thừa tài dùng lời lẽ khiến quân của Trịnh Phúc trở thành quân của Trinh Phù. Pháo rót đạn vào trại liên hồi, đạn rơi tản mát, hiếm khi trúng mục tiêu quan trọng, song cũng đủ khiến quân sĩ thực sự lo lắng. Nguyễn Khắc Tỵ ra lệnh phản pháo, và sau dăm ba loạt, quả nhiên chẳng thấy đạn rơi vào doanh trại nữa.

Gạch đá vẫn ném vào doanh, thương vong chẳng đáng để tính nhưng khiến binh sĩ bực dọc. Tướng sĩ kiến nghị Nguyễn Khắc Tỵ cho quân tiến ra truy kích nhưng ông ta không đồng ý, đề phòng quân thủ thành thừa cơ kéo ra đánh úp. Tuy nhiên, cứ chần chừ mãi cũng chẳng phải là cách hay. Nguyễn Khắc Tỵ nén giận, thúc giục quân ở doanh tả mau chóng xuất binh tấn công vào khoảng trống mênh mông trước trung quân.

- Thưa tướng quân! Hữu doanh sắp mất, bọn nó đông quá ạ!

Nguyễn Khắc Tỵ thét lên:

- Đã biết kẻ nào cầm đầu chưa?

- Bẩm, có người thấy Quách Thiên Mỗ, Trịnh Hoảng và La Hoài Đức ạ.

Nguyễn Khắc Tỵ sững người giây lát, thầm nghĩ:

- “Mấy tên tiểu tướng ấy chẳng phải đang trấn giữ vùng Đông Nam ư? Lẽ nào chúng đã kéo về tương trợ?”

Nguyễn Khắc Tỵ bèn ra lệnh:

- Điều hai trăm bộ binh từ tiền doanh ứng cứu!

Quân sĩ nổi lửa hiệu, điều động binh mã từ tiền doanh sang cứu viện doanh hữu. Một lúc sau, quân chạy vào cấp báo rằng doanh tả đã đụng trận với địch quân trên cánh đồng trống nhiều gò đống.

- Đào Thượng Hội thống lĩnh quân ấy, phần nhiều là nông dân không phải binh ạ!

Đôi mắt Nguyễn Khắc Tỵ sáng lên:

- Bọn tôm tép này! Chúng dùng quân hỗn tạp để cầm chân ta, còn tinh binh thì tập trung đánh doanh hữu. Mau! Đưa hai trăm quân hợp với doanh tả đánh dẹp tên họ Đào miệng còn hôi sữa đó!

Hai trăm binh từ trung quân lập tức đốt đuốc xuất trại thẳng hướng Đông, khí thế vô cùng dũng mãnh. Bấy giờ Phan Kế An cùng hơn trăm người, cùng mấy khẩu pháo chốt trên một gò đất, dựa theo ánh đuốc lệnh xạ thủ khai hoả. Những quả đạn lập tức bay về hướng đội quân vừa mới rời trại được một quãng. Đạn chẳng trúng đích song cũng khiến đội bộ binh này nhốn nháo tản ra ẩn nấp. Phan Kế An được đà ra lệnh bắn cấp tập không ngừng. Một lúc sau, khi vị trí bị lộ, địch quân liền hô hào đuổi đánh. Phan Kế An bỏ trận địa kéo mọi người bỏ chạy. Truy binh đuổi gần đến nơi, đột nhiên có hai tiếng nổ lớn khiến cả người đuổi lẫn người chạy đều thất kinh dáo dác nhìn quanh. Thêm hai tiếng nổ đanh gọn khác vang lên giữa đội truy binh khiến mấy thân hình đổ gục trong bóng tối. Truy binh hoảng sợ phải thối lui, Phan Kế An thừa cơ chạy thoát.

Đào Thượng Hội thống lĩnh hơn một nghìn nông dân nằm phục giữa các thửa ruộng, chờ quân tả doanh lùng sục thật gần mới hò nhau đứng dậy cùng xông trận.

Trận đánh diễn ra trên các ruộng lúa, nhiều ngọn đuốc rời khỏi tay binh sĩ rơi xuống, nhiều khoảnh ruộng xuất hiện các đám cháy. Đào Thượng Hội có lực lượng đông hơn gấp đôi song chẳng phải là những chiến binh thực thụ. Lấy số lượng bù chất lượng, hai bên giao chiến không tính là hăng do quân tả doanh không có ý định liều chết, vừa đánh vừa lùi về vị trí ban đầu. Đào Thượng Hội chẳng nhân cơ hội ấy mà tiến lên, cho quân khua chiêng gõ trống phô trương thanh thế, làm vang động một góc trời.

Nguyễn Khắc Tỵ đã nắm được phần nào tình hình do quân bắt được mấy nông dân. Biết người cầm đầu Trinh Phù quân là Lý Nhân Nghĩa, một đại văn thần, Nguyễn Khắc Tỵ cười lớn, rồi thét gọi binh sĩ mang chiến mã tới. Đích thân ông ta xung trận, quyết bắt sống kẻ trói gà không chặt mà to gan lớn mật ấy. Tỵ vừa lên ngựa, chưa kịp xuất quân thì đã hay tin Phùng Thanh Hoà vừa dẫn quân từ thành Sơn Tây đánh thẳng vào tiền doanh. Biết mình đang ở thế lưỡng đầu thọ địch, nếu chậm trễ sẽ nguy khốn, Nguyễn Khắc Tỵ điều thêm binh cầm chân Phùng Thanh Hoà, bản thân ông ta dẫn ba trăm quân kỵ tinh nhuệ xông thẳng về hướng Đông, quyết bắt Lý Nhân Nghĩa. Trong tình hình hiện tại, việc Tỵ đánh thẳng vào Lý Nhân Nghĩa là lựa chọn phù hợp, xét ở bất cứ khía cạnh nào.

Lý Nhân Nghĩa cùng Phan Kế An hợp sức với Đào Thượng Hội, cố sức dồn quân tả doanh. Trông thấy kỳ hiệu Tả Vũ Vệ tiến đến rất nhanh, Lý Nhân Nghĩa đoán Tỵ đã đích thân dẫn quân thiện chiến nhập trận. Nếu sa vào quần chiến, phần thua thiệt sẽ thuộc về quân Trinh Phù. Bốn chàng Thân Vệ quân cũng hiểu rõ vấn đề, bèn cùng thúc ngựa vọt lên nghênh đón tướng quân Tả Vũ Vệ. Khoảng cách chỉ còn mươi trượng là giáp mặt, đột nhiên bốn chàng Thân Vệ tách ra chạy theo hai hướng. Nguyễn Khắc Tỵ lệnh cho kỵ binh đón đánh. Trong ánh đuốc bập bùng, chẳng ai nhìn rõ được bốn quả lựu đạn được ném về phía đội kỵ binh. Những âm thanh đanh gọn, chát chúa một lần nữa xé toạc màn đêm, khiến những con chiến mã tung vó hí vang trời, quân kỵ phải vô cùng khó khăn mới khống chế được. Vó ngựa của bốn chàng Thân Vệ quân chạy gần như dọc theo đội hình kỵ binh của Nguyễn Khắc Tỵ, mỗi người tung thêm một quả nữa vào giữa đội kỵ binh rồi mới ghìm cương, tách ra chạy tản. Kỵ binh của Nguyễn Khắc Tỵ truy đuổi một đoạn, e sợ trúng phục binh nên đành quay ngựa lại.

Nguyễn Khắc Tỵ dẫn kỵ binh xộc thẳng vào Trinh Phù quân mà đánh, mục tiêu là kỳ hiệu của Lý Nhân Nghĩa. Lý Nhân Nghĩa vô cùng hoảng hốt, nhất thời không biết xử trí ra sao. May thay lúc ấy phía sau đội kỵ binh bỗng nhốn nháo, tranh tối tranh sáng, không rõ có chuyện gì đang xảy ra.

- Thằng giặc Tỵ kia! Ta đến lấy đầu mày đây!

Nguyễn Khắc Tỵ thất kinh, bóng dáng Phùng Thanh Hoà cùng toán kỵ binh tả xung hữu đột như thể sắp phát điên. Phùng Thanh Hoà nhắm thẳng kỳ hiệu của Tỵ mà đánh tới. Cây trường côn trong tay ông ta vụt ngang, đâm thẳng như gió lốc, rẽ lối mà tiến. Quân sĩ dưới quyền Nguyễn Khắc Tỵ vốn nghe danh Phùng Thanh Hoà từ trước, nào có ai dám giơ đầu chịu một gậy thay chủ tướng, vì thế ông ta càng ngày càng tiến sát. Nguyễn Khắc Tỵ đảo mắt quanh trận, thấy quân tả doanh còn cách một quãng xa, bèn thúc ngựa chạy về hướng đó. Phùng Thanh Hoà cưỡi con Á Lôi phi nước đại trên đồng lúa, có ý chặn đầu Nguyễn Khắc Tỵ. Nguyễn Khắc Tỵ ra lệnh kỵ binh chặn Phùng Thanh Hoà, nhưng ông ta vừa thét vừa múa trường côn đánh lướt qua khiến đôi ba kẻ ngã ngựa. Nguyễn Khắc Tỵ nộ khí xung thiên, quất roi thúc chiến mã xông lên đánh với Phùng Thanh Hoà. Giao đấu được vài hiệp, Nguyễn Khắc Tỵ nhận thấy đánh không lại liền quay ngựa chạy một mạch về hướng Nam. Phùng Thanh Hoà đuổi theo, dùng nỏ Liên châu bắn đuổi nhưng Tỵ cúi rạp mình trên lưng ngựa, tránh được tất cả.

Lý Nhân Nghĩa nhận thấy tình thế chuyển biến có lợi, hô hào mọi người dồn lên bắt sống kỵ binh. Quân kỵ nao núng vì chủ tướng đã bỏ chạy, bèn tháo lui ngược về trung quân. Lúc này Trịnh Ứng Hoà dẫn quân trợ chiến vừa kịp đến, đang đuổi đánh các xạ thủ. Quân kỵ của Tỵ biết doanh trại đã mất liền nhằm hướng Nam mà tháo thân. Trịnh Ứng Hoà cho một toán quân kỵ truy đuổi rất gắt gao.

Chiến trường lúc này vô cùng hỗn loạn, quân ta quân địch lẫn lộn, thật chẳng biết đường nào mà lần. Lý Nhân Nghĩa hô hào khua chiêng tụ quân về dưới cờ Trinh Phù, thận trọng đốt đuốc tiến vào doanh trại của Nguyễn Khắc Tỵ thiết lập được liên lạc với quân của Trịnh Ứng Hoà, và sau đó là của Phùng Thanh Hoà.

Binh sĩ doanh tả tháo chạy tán loạn trong khi phần lớn quân tiền doanh đã quy hàng. Doanh hữu sau nửa canh giờ kịch chiến bất phân thắng bại, cuối cùng cũng đành thúc thủ khi quân của Phùng Thanh Hoà và Trịnh Ứng Hoà nhập trận. Một số ít kỵ binh tháo chạy, còn phần lớn bộ binh đều vứt khí giới xin hàng. Quân Trinh Phù hò reo dậy đất, tung hô Sơn Tây vương vạn tuế mừng chiến thắng. Tất cả lương thảo, khí giới cùng tù binh lập tức được quân Trinh Phù áp giải về thành Sơn Tây. Trịnh Ứng Hoà dẫn binh chặn hậu, trong khi quân sĩ của Phùng Thanh Hoà mải miết chạy về hướng Nam theo bóng chủ tướng của họ.

Có thể nói cánh quân vây mặt Đông thành Sơn Tây dưới quyền Tả Vũ Vệ Nguyễn Khắc Tỵ đã bị xóa sổ hoàn toàn trước khi trời sáng. Chiến thắng này giúp cục diện chiến trường thay đổi hoàn toàn. Lý Nhân Nghĩa dẫn quân về thành trong niềm hân hoan tột bậc. Đích thân Sơn Tây vương thân hành ra đón quân Trinh Phù tại Tả Môn, kèm theo những lời vàng ý ngọc khen ngợi. Sơn Tây vương tha bổng cho toàn bộ binh sĩ dưới quyền Nguyễn Khắc Tỵ. Phùng Hiền tạm thời sung số binh sĩ này vào các cánh quân. Một số tiểu tướng bị giam giữ, chờ xử lý theo quân pháp. Những người này về sau không bị xử tội chết mà được cho về quê làm ruộng.

Nói về Nguyễn Khắc Tỵ, chạy miệt mài vẫn bị Phùng Thanh Hoà cưỡi Á Lôi bám sát không tha. Nguyễn Khắc Tỵ cắt sang hướng Tây, có ý tìm về thành trì nơi Trần Văn Lộng đóng bản doanh. Cao Y phục kích chờ mãi mà không thấy Trần Văn Lộng đem quân cứu viện, trong khi trời sắp sáng. Đang lúc thất vọng, quân báo rằng có một toán kỵ binh đang truy đuổi nhau ở hướng Đông Nam. Cao Y không suy nghĩ nhiều, dẫn quân r��i nơi ẩn nấp xông ra đón lõng. Nguyễn Khắc Tỵ hết đường chạy bèn xuống ngựa xin hàng. Phùng Thanh Hoà nói:

- Thằng giặc này! Mày làm phản tội đáng bêu đầu. Đưa mày về thành tốn công của ta. Mày hãy cầm khí giới đánh với ta, nếu thắng mày có quyền đi, còn không ta sẽ chôn mày ngay tại nơi này!

Nguyễn Khắc Tỵ vung gươm tìm đường sống nhưng sau hơn chục hiệp, Phùng Thanh Hoà lựa thế, vụt vỡ đầu Tả Vũ Vệ họ Nguyễn. Phùng Thanh Hoà chặt đầu Tỵ, định mang về bêu trước cổng thành nhưng Phùng Hiền không cho, yêu cầu chôn cất Nguyễn Khắc Tỵ tử tế tại một gò đất ngoài thành, nơi mà sau này dân quanh vùng vẫn gọi là gò Ông Tả.

Mọi quyền sở hữu đối với nội dung được dịch này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free