Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 466: Kỳ trắng trong đêm đen

Tuy chỉ là một đội quân ô hợp, ba phần là nông dân chưa từng tham gia chiến trận, vũ khí chẳng đồng bộ, đến quân phục cũng mỗi người một kiểu, nhưng đó là tất cả những gì Lý Nhân Nghĩa, Phan Kế An, Quách Thiên Mỗ, La Hoài Đức, Trịnh Hoảng và Đào Thượng Hội có thể làm để bày tỏ lòng trung thành nhất quán với Sơn Tây vương và Phùng gia.

Khi trống canh Tư vừa ��iểm, hậu quân của Nguyễn Khắc Tỵ phát hiện một đạo quân từ hậu phương âm thầm tiếp cận doanh trại, không kèn không trống. Tướng chỉ huy hậu quân, Trịnh Phúc, nghe quân báo đinh ninh đó là quân do Đông Chinh vương chiêu mộ nên đã không đề phòng. Đến khi Trinh Phù quân tiến sát hàng rào, quân tướng trong trại mới nhận ra điều bất thường nhưng đã quá muộn. Trại hậu quân với chưa đầy năm trăm binh sĩ, trong đó một số bị thương từ tiền phương chuyển về, có nhiệm vụ chính là bảo vệ quân lương và thu nhận tân binh mới chiêu mộ, hoàn toàn không thể chống lại đội quân đông gấp tám lần đã tràn ngập doanh trại. Trịnh Phúc chỉ kịp nhảy lên ngựa bỏ chạy thục mạng cùng một số thân tín.

Dễ dàng chiếm được trại hậu quân, Lý Nhân Nghĩa một mặt cho quân sĩ tịch thu toàn bộ lương thảo khuân ngược về, mặt khác phóng hỏa trại, đồng thời hối thúc các tướng mau chóng truy kích Trịnh Phúc. Những lần đi sứ Thiên Đức, những câu chuyện bên bàn trà chén rượu với Bố Giáp đã giúp Lý Nhân Nghĩa ngộ ra một điều: phải đánh thật nhanh trước khi kẻ địch kịp trở tay.

Trịnh Phúc chạy thoát về trung quân, bẩm báo với Nguyễn Khắc Tỵ việc hậu quân bị Trinh Phù quân tập kích. Nguyễn Khắc Tỵ bán tín bán nghi, bởi lẽ hắn chưa từng nghe đến Trinh Phù quân là lực lượng nào. Trịnh Phúc vì vội chạy nên cũng không biết quân ấy do ai thống lĩnh để bẩm báo.

Nguyễn Khắc Tỵ liền ra lệnh báo động ba doanh trại xung quanh, cho quay mấy chục khẩu Cự thạch pháo về phía sau, sẵn sàng nhả đạn. Cung thủ, bộ binh và kỵ binh cũng dàn trận chờ lệnh. Trại hậu quân cách trung quân khoảng năm dặm. Đứng trên lầu canh gác, trông về phía Đông, Nguyễn Khắc Tỵ thấy một góc trời đỏ rực.

Trên vọng lầu thành Sơn Tây, quân canh cũng nhận thấy đằng xa dường như có một đám cháy rất lớn nhưng không rõ ngọn ngành. Việc này mau chóng được báo cho Phùng Thanh Hoà. Hoà leo hẳn lên đỉnh vọng lầu, trông về hướng Đông cũng chỉ đoán già đoán non có một đám cháy lớn.

– Chẳng hiểu có chuyện gì, các ngươi nhớ cảnh giác, có động tĩnh gì lạ thì nhớ báo động ngay.

Phùng Thanh Hoà vừa rời khỏi vọng lầu trên cổng thành chừng một khắc đồng hồ, có thể hơn, thì quân canh đã gõ trống hiệu.

– Có chuyện gì?

Phùng Thanh Hoà gọi với lên hỏi.

– Ngoài đó có giao tranh, thưa tướng quân!

– Ai đánh ai?

Vừa hỏi, đôi chân Phùng Thanh Hoà đã bước thoăn thoắt như lướt trên những bậc đá.

– Đúng là đánh nhau thật, ai đang đánh với bọn thằng Hy nhỉ?

Một binh sĩ đứng bên cạnh Hoà khẽ nói: – Có thể đó là kế dụ ta ra khỏi thành đấy ạ!

– Ngươi nói phải!

Phùng Thanh Hoà định rời khỏi vọng lầu nhưng mới đi được vài bước đã cảm thấy lòng dạ bồn chồn không yên, nên quay lại trông thêm một lúc. Tuy nhiên, trời tối, ngoài tiếng hò reo, tiếng binh khí va chạm và những ngọn đuốc ngả nghiêng thì thật chẳng thấy gì khác nữa. Chừng một khắc đồng hồ nữa trôi qua mà chiến địa nơi xa dường như càng ngày càng ác liệt, chẳng giống một mưu kế của đối phương chút nào, điều này khiến Phùng Thanh Hoà sinh nghi. Hàng trăm binh sĩ trấn thành lố nhố chỉ trỏ, bàn tán vô cùng sôi nổi.

– Nhìn kìa, nhìn kìa!

Một người lính bỗng hô lớn: – Đằng kia, đằng kia, chếch hướng Đông Bắc có một lá cờ hiệu, thấy chưa? Màu trắng, đó là cờ hiệu!

Mọi người đổ dồn sự chú ý về hướng ấy. Trong đêm đen, rõ là có bóng lá cờ màu trắng đang di chuyển khá nhanh về phía này. Phùng Thanh Hoà ra lệnh mọi người giữ im lặng, dỏng tai nghe ngóng, nhưng do thuận gió, âm thanh nghe được rất nhỏ.

– Nghe như tiếng truy đuổi!

Phùng Thanh Hoà lẩm bẩm, rồi chợt anh ta ra lệnh: – Mau bắn hỏa tiễn về hướng ấy, ta cần có lửa để biết rõ là ai!

Vút một cái, hàng trăm mũi tên từ trên tường thành phóng xuống khoảng đất trống cách bờ hào thành chừng mươi trượng. Bóng lá cờ trắng phấp phới từ đằng xa dường như nhận ra điều bất thường hoặc cố sức tháo chạy, thúc ngựa về phía có ánh sáng. Lúc này, Phùng Thanh Hoà đã trông thấy ba kỵ binh, trong đó một người cầm cờ trắng, bị mấy chiến mã khác truy theo rất sát. Người kỵ binh cầm cờ thúc ngựa thoát vòng vây chạy song song với tường thành, còn kẻ truy đuổi bám sát đằng sau.

– Nhắm bắn kẻ đằng sau, bắn mau, bắn!

Phùng Thanh Hoà hạ lệnh. Một loạt tên phóng xuống, kỵ binh và con chiến mã truy đuổi trúng tên mất mạng. Kỵ binh cầm cờ chạy thêm một quãng liền vòng lại đứng dưới thành. Phùng Thanh Hoà trông thấy chữ viết trên cờ hiệu, tự hỏi: – Đội 2, Tả, Trinh Phù quân? Đó là gì vậy?

Kỵ binh gọi lớn trong hơi thở gấp gáp: – Xin được hỏi chủ tướng trấn thành là ai?

Binh sĩ trên thành đáp lại: – Hữu vũ vệ Phùng Thanh Hoà! Kẻ nào dưới kia, mau xưng danh!

– Anh Hoà! Anh Hoà! Em Luận, Nghiêm Luận, người làng Cam Giá Hạ đây mà! Anh Hoà ơi, chính em Luận đây!

– Luận nào? Ta không biết kẻ nào tên Luận!

– Em Nghiêm Luận thật mà! Cha em là Nghiêm Đạt, hồi em còn bé em đã từng đi chăn trâu với anh mà, em Luận đây.

Một binh sĩ đứng kế bên Hoà nói nhỏ: – Cẩn thận gian kế của tên Hy, thưa tướng quân.

Phùng Thanh Hoà bỏ ngoài tai lời vừa rồi, anh cất tiếng hỏi: – Ngươi có chuyện gì cần nói? Trinh Phù quân là của ai? Sao ta chưa từng nghe?

– Trinh Phù quân mới thành lập hôm qua, do Nguyễn Nhân Nghĩa đại nhân đứng ra hiệu triệu. Em là quân của anh Phan Kế An, em là quân của Phùng doanh ạ.

Nghiêm Luận nói oang oang, kể tên từng chỉ huy trong quân, rồi kể thêm đôi ba kỷ niệm thơ ấu thời Phùng Thanh Hoà còn ở làng. Cứ mỗi lời Nghiêm Luận thốt ra đều khiến lồng ngực Phùng Thanh Hoà như muốn vỡ tung vì xúc động. Anh vội cắt ngang: – Ta nghe nói Đông Chinh vương đã tàn sát hai làng Cam Giá, sao ngươi thoát được?

– Có người báo tin nên dân làng đã trốn hết. Anh Phan Kế An cùng bọn em quyết sống mái với Đỗ Duy Trung. May thay có thần nhân trợ giúp, sấm chớp đánh liên hồi khiến Đỗ Duy Trung phải kéo quân tháo chạy.

Lời vừa rồi của Nghiêm Luận dù có vẻ hoang đường đến ba phần, nhưng Phùng Thanh Hoà vẫn hỏi thêm một câu: – Nguyễn Nhân Nghĩa đại nhân chưa từng cầm binh, vậy ai thống lĩnh ba quân Trinh Phù này?

– Tất cả cùng nhau thống lĩnh, gồm các tướng Quách Thiên Mỗ, La Hoài Đức, Trịnh Hoảng và Đào Thượng Hội ạ. Chúng em mới đốt trại Trịnh Phúc, anh mau dẫn quân đánh Nguyễn Khắc Tỵ, vì ông ta mạnh lắm.

Phùng Thanh Hoà quát lớn: – Mở cổng thành! Tất cả theo ta đánh một trận sinh tử với tên giặc Tỵ!

– Thưa tướng quân, cẩn thận…

Phùng Thanh Hoà trợn mắt lên: – Đồ ngu! Nguyễn đại nhân bao lâu nay cầm bút, nay dám dẫn quân cứu viện, chúng ta còn chậm trễ thì họ sẽ không còn, chúng ta cũng chết. Đánh một trận ra trò, chết cũng cam lòng!

Quân sĩ dưới trướng Phùng Thanh Hoà thấy chủ tướng nổi máu điên, nhìn nhau rồi cũng răm rắp theo sát. Cổng thành mở, cầu treo hạ xuống, Phùng Thanh Hoà cưỡi tuấn mã Á Lôi phi nhanh ra ngoài, nhìn rõ mặt Nghiêm Luận. Trông thấy chàng trai trẻ tuổi mới đôi mươi, rõ là người Cam Giá Hạ, Phùng Thanh Hoà vội ôm chầm lấy, khóc nghẹn mà rằng: – Đêm nay ta không chết thì tên Tỵ phải chết!

Phùng Thanh Hoà giơ cao trường côn hét vang rồi thúc ngựa về phía hai kỵ binh đang chống chọi với ba kẻ khác trong bóng tối. Hoà thét lớn: – Trinh Phù quân, dạt ra!

Hai bóng người ngựa đang giao chiến vội dạt ra hai bên. Phùng Thanh Hoà thúc ngựa nhập trận, bổ thẳng trường côn vào kẻ gần nhất, khiến kẻ này vỡ óc chết tươi. Kẻ thứ hai luống cuống nhưng cũng chung số phận, còn kẻ còn lại nhanh chân chạy thoát.

– Mau dẫn đường!

Quân kỵ lẫn quân bộ của Phùng Thanh Hoà lũ lượt ra khỏi thành. Hoà dẫn trăm quân kỵ tức tốc phi thẳng vào bóng đêm theo sự dẫn đường của hai kỵ binh đi cùng Nghiêm Luận. Hơn năm trăm quân bộ thì chạy theo sau một quãng đường. Nghiêm Luận mệt nhoài, vục tay xuống hào hất nước lên mặt cho tỉnh rồi nằm ngửa nhìn trời mà thở. Một binh sĩ trong thành đem nước cho Nghiêm Luận, dìu cậu vào thành nghỉ ngơi nhưng Luận không chịu.

– Em còn sức! Cho em xin một cái nỏ!

Luận lập tức có nỏ và ba cơ số tên.

– Hai người cùng đi với cậu cũng là người Cam Giá à? Dân làng cậu ghê thật đấy!

Luận lắc đầu: – Họ là cận vệ của đại nhân Nguyễn Nhân Nghĩa, em không biết họ là người ở đâu.

Nghiêm Luận leo lên ngựa, nhận lại cờ hiệu rồi thúc ngựa theo bóng dáng toán bộ binh đã dần lẫn vào bóng đêm.

Phùng Hiền bàng hoàng khi hay tin Nguyễn Nhân Nghĩa tập hợp quân dân lập Trinh Phù quân và kéo đến tập kích Nguyễn Khắc Tỵ. Lại hay tin dân làng Cam Giá an toàn, Phùng Hiền càng vui mừng khôn xiết. Phùng Hiền gọi Trịnh Ứng Hoà và Cao Y đến dặn dò:

– Ứng Hoà! Ông dẫn năm trăm quân lính lập tức theo hướng Phùng Thanh Hoà trợ chiến, dặn anh ta không được truy kích, thắng hay bại đều phải rút về đóng quân trước thành.

Trịnh Ứng Hoà tuân lệnh dẫn binh xuất thành ngay tức khắc. Chờ cho Trịnh Ứng Hoà dẫn quân đi rồi, Phùng Hiền vẫy Cao Y đang đứng đợi nãy giờ lại gần và dặn dò:

– Ông dẫn năm trăm quân ra khỏi Tả môn thì tiến hơi chếch về hướng Đông Nam, chọn địa thế tốt ém quân.

Cao Y có phần ngạc nhiên. Phùng Hiền nói thêm: – Với tính cách của Trần Văn Lộng, hắn sẽ cho quân tiếp cứu nhưng gã này non gan nên quân cứu viện cũng sẽ không đông. Nếu ông nhắm nuốt được thì đánh vỗ mặt nó, không nuốt được thì chờ nó nhập trận rồi hãy đánh tập hậu. Còn như quân tiếp viện không có, bọn Nguyễn Khắc Tỵ tháo chạy về phía Nam thì ông đổ ra mà đánh, nhưng trước khi xung trận, nhớ cho người về báo tin để ta liệu tính.

Cao Y hiểu rõ chủ ý bèn nhận lệnh. Phùng Hiền gọi quân hầu vào, sai cấp báo quân tình cho Bố Giáp đang trấn ở mặt Nam. Bố Giáp hay tin liền mở toang cổng thành, bất ngờ dẫn binh nống ra tấn công quân của Trần Văn Lộng. Giao chiến chưa được bao lâu thì Bố Giáp đã khua chiêng thu quân về thành, nhưng cổng thành vẫn mở toang, cầu treo chẳng kéo lên. Trần Văn Lộng hiểu rằng Nguyễn Khắc Tỵ đã bị vây khốn nhưng hắn không thể phái quân cứu viện.

Số phận của Nguyễn Khắc Tỵ rơi vào vòng nguy khốn.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free