Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 465: Trinh Phù quân

Phan Kế An đang đóng quân tại Phùng doanh trước làng Cam Giá. Qua ngày hôm sau, không thấy Đỗ Duy Trung kéo quân trở lại phục thù, chàng bèn sai quân đi dò la xung quanh. Nghe tin thành Sơn Tây đang bị vây kín bốn mặt, tưởng như một con ruồi cũng khó mà lọt qua được. Dân chúng các vùng lân cận thành chạy nạn tứ phía. Theo lời bách tính, thành Sơn Tây thất thủ chỉ là chuyện ngày một ngày hai.

Phan Kế An chẳng biết nên làm gì: đóng quân tại chỗ bảo vệ doanh trại, giải tán đội ngũ, hay kéo về thành Sơn Tây trợ chiến? Tất nhiên, chàng nghiêng về giải pháp thứ ba: cứu viện! Thế nhưng, trong tay Phan Kế An chưa đủ hai trăm người, thật khó để làm nên điều gì lớn lao. Khi chàng còn đang loay hoay chưa quyết định, lại nghe tin Đông Chinh Vương cho quân đi bắt lính. Chẳng cần suy tính thêm, Phan Kế An lập tức dẫn quân phục kích, đuổi đánh và bắt giữ những kẻ chuyên đi bắt lính ở các làng. Dân chúng các làng quanh Cam Giá đã rõ thực hư, sớm muộn gì cũng phải chọn phe. Nghĩ đến bao năm tháng nhờ có họ Phùng mà vùng lân cận được yên bình, người nọ kể với người kia, cụ già dặn dò trai trẻ. Thế là, bỗng dưng Phan Kế An có thêm hơn hai trăm tráng đinh từ sáu làng xung quanh tự nguyện tòng quân.

Bốn trăm người không phải là con số lớn! Thế nhưng, việc dân binh quanh vùng đầu quân vào Phùng doanh lại là một liều thuốc kích thích tinh thần cho Phan Kế An. Phan Kế An tính toán, nếu chiêu mộ được hàng nghìn người, đồng nghĩa với việc Đông Chinh Vương sẽ mộ được ít quân hơn. Và nếu đủ mạnh, chàng sẽ dẫn binh đánh úp Đông Chinh Vương.

Dân hai làng Cam Giá bồng bế nhau quay trở lại làng sau một ngày một đêm ngóng tin. Biết tin con cháu mình ở thành Sơn Tây đang nguy khốn, nhiều gia đình xin tòng quân hoặc góp của, kèm theo lời đề nghị Phan Kế An mau chóng kéo về thành Sơn Tây trợ chiến. Phan Kế An choáng ngợp! Cần phải nhớ rằng chàng trai ấy mới đôi mươi, khả năng chỉ huy chỉ gói gọn trong một trăm binh sĩ, và bản thân Kế An chưa từng tham gia bất kỳ trận đánh lớn nào.

Gần nửa đêm hôm ấy, có quân vào báo với Phan Kế An rằng tộc trưởng họ Phùng dẫn theo mấy người lạ đòi gặp. An lật đật chạy ra, mời ông cụ tộc trưởng vào trướng. Đi theo tộc trưởng họ Phùng là hai chục người lạ mặt. Ai nấy đều cao to vạm vỡ, mặt nghiêm nghị với ánh nhìn sắc lạnh, khiến Phan Kế An cảm thấy có chút bất an. Tuy nhiên, lời tiếp theo của ông tộc trưởng khiến An vui như mở cờ trong bụng:

– Đại nhân này là Nguyễn Nhân Nghĩa!

Phan Kế An tròn mắt nhìn người đàn ông tuổi chừng tứ tuần đang đứng cạnh tộc trưởng. Sau phút giây bỡ ngỡ, chàng vội vòng tay hành lễ, tỏ rõ sự tôn kính.

– Còn các anh đây là…

Kế An đưa mắt nhìn, đếm được mười tám người. Khi nhìn rõ hơn, Phan Kế An thầm đoán họ không phải nông phu.

Lý Nhân Nghĩa đáp thay cho tộc trưởng: – Họ là người của ta!

– Ta nghe tin Phan tướng quân muốn chiêu binh mãi mã, rồi cùng kéo về thành tiếp ứng cho Sơn Tây Vương.

– Tiểu nhân không dám nhận danh tướng quân! Thưa đại nhân! Tiểu tướng có nhiệm vụ ở lại trông coi Phùng doanh. Nay nghe tin Phùng Sứ tướng gặp nguy khốn, thân là thuộc hạ, tiểu tướng không thể khoanh tay đứng nhìn.

– Phan tướng quân còn điều gì băn khoăn?

Phan Kế An thực thà trình bày rõ mọi chuyện. Lý Nhân Nghĩa chăm chú lắng nghe, rồi lấy làm vui trong lòng. Ông nói:

– Ta sẽ giúp tướng quân một tay! Dẫu ta chỉ là một văn nhân, nhưng cái bút nếu biết dùng đúng lúc đúng nơi cũng là một thanh gươm vô cùng sắc bén.

Phan Kế An lập tức quỳ xuống thưa:

– Xin đại nhân lãnh đạo chúng tôi!

Mấy người khác, vốn là các lãnh đội đứng gần đó, cũng quỳ xuống theo. Họ đều đã nghe danh Viên ngoại lang Nguyễn Nhân Nghĩa là thân hữu của cố Sứ tướng Phùng Lễ. Cả bọn chắc mẩm rằng, mới tối hôm qua thôi, chính Nguyễn Nhân Nghĩa đã giúp họ chống lại Đỗ Duy Trung.

– Thân là văn nhân, ta chẳng biết điều binh khiển tướng, sao có thể nhận trọng trách ấy được.

Ông tộc trưởng họ Phùng lựa lời thuyết phục Lý Nhân Nghĩa hãy đứng ra tập hợp mọi người, bởi dân Sơn Tây ít nhiều đều nghe danh ông là người học rộng tài cao, lại hết mực trung thành với Sơn Tây Vương. Thấy Lý Nhân Nghĩa còn lưỡng lự chưa quyết, lại nghĩ nếu ông đứng lên chiêu binh sẽ có nhiều cái lợi về sau, Phạm Kính Ân bèn lên tiếng:

– Cần một người có uy tín đứng ra, bách tính mới biết mà theo. Ngài chẳng cần cầm đao, không cần điều binh khiển tướng, chỉ cần lời nói của ngài thì thiên binh vạn mã ắt sẽ có.

– Anh đây nói rất phải! – Phan Kế An vội vã phụ họa lời Phạm Kính Ân. – Đại nhân cứ đứng ra hiệu triệu mọi người, còn việc xung trận là của bọn tiểu tướng.

Lý Nhân Nghĩa nhăn mặt chau mày, nói với Phạm Kính Ân:

– Tôi không có tài cán gì, chỉ là do mọi người quá tin tưởng mà thôi. Nếu quy tụ được tướng tài cầm quân, tôi chỉ xin lo việc giấy tờ, và uốn ba tấc lưỡi thuyết phục mọi người mà thôi.

Phạm Kính Ân cười đáp:

– Ngài chỉ cần dùng lời nói thôi cũng đủ khiến kẻ địch khiếp vía. Chúng tôi đều tin tưởng vào ngài.

Phan Kế An chú ý đến Phạm Kính Ân, kèm theo sự tò mò nhưng không tiện hỏi. Nghe khẩu âm, Kế An đoán người tráng niên trước mặt không phải người Sơn Tây, dù anh ta cố giấu.

Một đạo quân dù nhỏ cũng cần phải có người lãnh đạo. Chân lý này dĩ nhiên Lý Nhân Nghĩa rất hiểu. Tuy nhiên, ông chỉ mới hiểu việc quân qua những lần trà dư tửu hậu cùng Phùng Lễ, Bố Giáp và gần đây là Phùng Hiền. Còn việc kêu gọi mọi người quy tụ dưới một ngọn cờ rồi dẫn họ tham gia chiến trận thì ông chưa từng trải qua. Lý Nhân Nghĩa chắp hai tay sau lưng, đi lại đến mấy lượt rồi nhìn về phía Phạm Kính Ân đang đứng. Những lúc khó khăn cần dựa vào nhau. Lý Nhân Nghĩa không giỏi binh đao, nhưng qua mấy ngày tiếp xúc, ông có niềm tin vào những chàng trai Thiên Đức sẽ hết lòng phụng sự và không bỏ ngang công việc họ đã bắt đầu.

Phạm Kính Ân dẫn Lý Nhân Nghĩa đi tìm nơi ẩn thân. Biết thành Sơn Tây thực sự nguy khốn, mấy người họ thương thảo với nhau rồi cùng đi bắt liên lạc với hai nhóm khác. Phạm Kính Ân cho rằng, với lực lượng tinh gọn và nhanh nhẹn, cả ba nhóm sẽ quấy phá Đông Chinh Vương từ phía sau. Đương lúc bàn tính sắp đi đến hồi kết, họ được tin Phan Kế An đang chiêu binh ở làng Cam Giá. Lý Nhân Nghĩa gợi ý tất cả nên tham gia, và đó là lý do Phạm Kính Ân có mặt tại đây.

Lý Nhân Nghĩa nhận lời, ai nấy đều tỏ ra vui mừng. Ngay lập tức, Lý Nhân Nghĩa bảo Phan Kế An đem giấy bút đến, nhờ thêm các cụ biết chữ trong hai làng Cam Giá gấp rút thảo một tờ bố cáo thiên hạ, vạch tội Đông Chinh Vương và Trần Văn Lộng đã câu kết với người ngoài tạo phản. Lý Nhân Nghĩa đặc biệt nhấn mạnh vào những kẻ không phải người Sơn Tây, nhằm khơi dậy tinh thần chống ngoại bang, đánh đuổi quân phương Bắc mà tiên Vương năm xưa đã làm. Chỉ trong nửa canh giờ, mấy chục tờ bố cáo đã được viết xong. Lý Nhân Nghĩa lại chọn ra những binh sĩ có chữ nghĩa trong quân và cả các bô lão, tập hợp họ lại, chia thành các nhóm năm người, rồi gấp rút đến các làng mạc, thôn xóm xung quanh để đọc bố cáo. Lý Nhân Nghĩa khôn khéo không dùng lời lẽ lôi kéo bách tính đầu quân trực tiếp trên bố cáo, mà dặn những người đi đọc, nếu ai có hỏi hoặc muốn gia nhập, hãy đem theo khí giới đến ghi danh ở Phùng doanh.

Đến buổi trưa ngày hôm ấy, gần một nghìn người tự trang bị khí giới từ khắp các ngả lũ lượt kéo đến ghi danh tòng quân. Đến chập tối, khi bố cáo lan rộng hơn theo lời truyền miệng, số người ghi danh đã tăng lên một nghìn năm trăm. Nhờ có sự giúp đỡ của Phạm Kính Ân và đồng đội, những người đều từng học qua trường quân sự bài bản, dẫu khả năng chỉ huy còn nhiều hạn chế, song khả năng tổ chức của họ rất đáng ghi nhận. Phạm Kính Ân áp dụng mô hình tổ chức quân đội Thiên Đức cho những nông phu chưa từng cầm đao xung trận. Kỳ hiệu được chọn là các màu đỏ, xanh, trắng, đen thông dụng. Ký tự viết lên đó ai cũng đọc được vì chỉ là “Nhất, Nhị, Tam”. Mỗi màu cờ đại diện cho một cánh quân: đỏ là tiền quân, đen là hậu quân. Hữu quân cờ xanh, tả quân cờ trắng. Mỗi đội hai trăm người, cứ theo màu cờ và ký tự mà hành tiến.

Phạm Kính Ân lớn lên với mong ước tham gia Thiên Gia Bảo Hựu quân, nhưng ước muốn của chàng khó thành hiện thực. Nếu tham gia Thiên Gia Bảo Hựu, chàng sẽ trở thành công an thay vì Thân Vệ quân. Lý Nhân Nghĩa không muốn dùng cờ Phùng doanh vì nhiều lý do. Đang còn băn khoăn thì Phạm Kính Ân thổ lộ ý tưởng của mình. Tất nhiên, Lý Nhân Nghĩa không dại gì mà để kỳ hiệu Thiên Gia Bảo Hựu, bởi ai chẳng biết đội quân ấy do Tả Đô đốc tiền triều dựng lên, và là nòng cốt xây dựng quân đội Thiên Đức.

– Tôi sẽ lấy tên Trinh Phù quân, nghĩa là theo mệnh trời sẽ bền vững.

Trinh Phù quân đã ra đời trong hoàn cảnh ấy, chẳng ai phàn nàn hay thắc mắc điều gì.

Lý Nhân Nghĩa chỉ định Phan Kế An chỉ huy quân kỳ đỏ, tức tiền quân, gồm năm trăm binh sĩ và tráng đinh mới gia nhập. Mấy lần Phan Kế An muốn ngỏ lời tạ ơn Phạm Kính Ân nhưng lại nghẹn nơi cổ họng, vì Ân là quân Thiên Đức. An chắc như đinh đóng cột, chẳng thể nào sai được.

Công việc sắp xếp xong xuôi, chưa kịp xuất quân thì có tin vui. Những chiến binh Phan Kế An phái đi trước đó tìm viện binh, lần lượt quay trở về cùng các tướng sĩ trấn thủ nơi xa. Nổi bật trong số đó là Đào Thượng Hội, Quách Thiên Mỗ, Trịnh Hoảng và La Hoài Đức. Bốn người này là chỉ huy các trại đồn trú ở miền biên viễn Sơn Tây. Hay tin Phùng gia nguy cấp, họ lập tức dẫn quân về ngay. Mỗi người đều có hai trăm tinh binh và dăm chục con ngựa.

Phan Kế An ngỏ ý giao lại quyền bính cho một trong bốn vị tướng mới đến, nhưng họ một mực không chịu và nhất trí tôn Phan Kế An làm thống lãnh trung quân, còn bọn họ đảm nhiệm bốn cánh quân còn lại. Chẳng phải nói, bốn vị tướng quân đều tỏ ra ngạc nhiên với cách sắp xếp quân đội này, song thời gian gấp rút, chẳng ai còn tâm trí mà nghĩ sâu xa.

Trinh Phù quân tăng lên con số ba nghìn người, xuất quân nhắm hướng thành Sơn Tây ngay sau khi tế cờ. Dọc đường đi, Trinh Phù quân đôi ba lần giáp mặt các toán quân bắt lính của Đông Chinh Vương. Các toán quân này bỏ cả khí giới mà chạy tháo thân. Bên cạnh đó, quân số Trinh Phù quân cũng tăng lên gần bốn nghìn người khi còn cách thành Sơn Tây chừng hai mươi lăm dặm.

Được tin thành Sơn Tây bị đánh mạnh ở mặt Bắc, khả năng thành vỡ chỉ là chuyện ngày một ngày hai. Lại biết Phùng Thanh Hoà dẫn binh nống ra giao chiến với Nguyễn Khắc Tỵ, bất phân thắng bại. Lý Nhân Nghĩa cho dừng binh để hội ý. Xét thấy Trinh Phù quân chỉ có hơn một nghìn quân nhân đã qua huấn luyện, nếu tiến lên mặt Bắc sẽ cầm chắc thất bại khi đụng phải Đông Chinh Vương. Bởi thế, tất cả đồng lòng tấn công sau lưng cánh quân của Nguyễn Khắc Tỵ, nhằm mở vòng vây cho thành Sơn Tây.

Phạm Kính Ân đề nghị dẫn một số người lên mặt Bắc để dò la và quấy phá. Lý Nhân Nghĩa miễn cưỡng đồng ý. Phạm Kính Ân dẫn theo mười một Thân Vệ quân. Các tướng chọn thêm ba chục tinh binh đi theo trợ giúp. Phạm Kính Ân cùng bốn mươi mốt người lên ngựa, vái chào, rồi thúc chiến mã phi nước đại, để lại đằng sau bụi đất tung bay khi trời sẩm tối.

Mọi bản quyền dịch thuật đối với câu chuyện này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free