(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 429: Lương Thế Vinh
Chương ngồi bên chiếc bàn tre đặt ngoài hiên, tủm tỉm nhìn Lương Tích Am dường như đang cố thu mình lại, mong không bị ai để ý, trong khi Triệu Nhã Lâm đứng nghiêm trang báo cáo ngắn gọn đã hoàn thành nhiệm vụ. Chương đặt chén trà vẫn còn ấm xuống bàn, mắt vẫn dõi theo Tích Am khi anh ôn tồn hỏi Nhã Lâm:
– Trời lạnh sao thần đồng của chúng ta lại đi chân đất thế kia? Ta nhớ giày dép rơm hoặc cói bây giờ rất rẻ.
Nhã Lâm bấy giờ mới giật mình quay ra nhìn, nàng tỏ ra lúng túng.
– Nhưng nhìn bàn chân không lấm lem bùn đất như kia, hẳn là mới bỏ giày dép ra phải không?
Tích Am cúi gằm mặt, hai bàn tay nhỏ bé đan vào nhau vặn vẹo. Chương liếc nhìn người tráng niên, người đó liền đáp:
– Dạ thưa, dép rơm của thằng bé cũ quá, nghe nói gặp Đại Vương nó cuống quýt vứt đi ngay. Dạ… do gấp quá nên em chưa kịp lấy đôi giày cói khác cho nó.
Chương khẽ gật đầu, anh ra hiệu cho chàng trai lui.
– Vẻ tự tin lần trước gặp ta đâu rồi? Sao hôm nay khúm núm đến thế? Trông chú mày chẳng thấy tăng cân nào nhỉ?
Tích Am chỉ dạ và gật đầu chứ không dám ngẩng mặt lên nhìn thẳng. Chương cố nín nhịn tiếng cười, anh đứng dậy nói với Nhã Lâm:
– Em đưa thằng bé đi chọn đôi giày vừa chân rồi bảo nó vào ăn cơm cùng ta luôn thể. Từ bên Thuận Thiên sang đây cũng chẳng gần.
Nhã Lâm vâng dạ, huých Tích Am, cậu bé liền gật đầu lia lịa rồi đi lùi ra sau nhanh thoăn thoắt như chạy trốn khiến Chương phải mím chặt môi để không bật thành tiếng cười. Anh quay người trở vào nhà.
Hồn vía của Lương Tích Am đang ở trên chín tầng mây, ai hỏi gì cũng gật. Mãi đến khi Nhã Lâm tự tay xỏ cho cậu một đôi giày cói mới, cậu mới dần định thần lại.
– Chị thực là thị vệ của Vạn Thắng vương, thật vậy hả chị?
Nhã Lâm phủi tay rồi đứng dậy, nàng bĩu môi chê bai:
– Vẻ hoạt bát của ngươi đi vắng rồi hả? Gặp Đại Vương sao ngậm hột thị thế kia? Ai lấy trộm lưỡi của ngươi rồi ư? Ban nãy líu lo như chim khướu cơ mà.
– Dạ… dạ thưa chị! – Tích Am ấp úng. – Là do em không biết trời cao đất dày. Ban nãy em có điều gì không phải, không hay, chị bỏ qua cho em, em vô cùng cảm ơn chị.
Nhã Lâm dùng ngón tay ấn mạnh vào trán Tích Am:
– Ngươi mồm mép mà lá gan bé tí, tưởng ghê gớm lắm. Bây giờ ta và Triệu Nhã Lâm ai đẹp hơn?
Lương Tích Am cười gượng, hai bàn tay đan vào nhau.
– Em vừa rửa mặt khi nãy nên mắt em sáng bừng ra, người xinh đẹp như chị Nhã Lâm quả là chỉ có một. Dạ.
Nhã Lâm khoanh tay, lườm một cái rõ sắc.
– Dạ… dạ thưa chị. Còn… còn người… người… à người nấu cơm, dáng vẻ đài các đi cùng hôm đó là ai ạ?
– Trịnh Quý phi!
– Chết em rồi, chết em rồi. Mẹ con em lại để Quý phi phải vào bếp, trời ơi.
Nhã Lâm phẩy tay:
– Thôi đừng giả vờ! Một kẻ sáng dạ như ngươi thừa biết rằng Đại Vương sẽ không trách tội. Chị nói cho mà nghe, Đại Vương không phải người dễ lừa dối đâu. Trước Đại Vương có gì phải nói thật lòng, sai không sợ nhưng dối trá dễ mang họa sát thân lắm.
– Đội ơn chị, đội ơn chị đã chỉ bảo.
– Đi thôi, đừng để Đại Vương chờ lâu.
Tích Am lon ton chạy theo Nhã Lâm:
– Chị ơi, Đại Vương gọi em đến dạy bảo điều gì? Tổ tiên nhà em hẳn có phúc lớn nên em mới có diễm phúc này.
– Chả biết! Điều đó chỉ ngươi biết. Đại Vương dùng người chỉ có trời mới hiểu. Bọn ta làm sao biết vì sao Đại Vương lại cần một thằng bé con như ngươi chứ? Ngươi có sáng dạ cũng đâu phải là độc nhất vô nhị.
– Em có phúc, em có phúc.
– Ừ! Cứ xem như vậy đi.
Lương Tích Am lom khom theo Nhã Lâm, băng qua sân gạch vào trong ngôi nhà khang trang nằm giữa làng Nhất Vạn. Chương ngồi trên chiếc trường kỷ gỗ quý, nghe tiếng quân canh hô, anh đặt đống giấy tờ đang đọc dở dang sang một bên. Tích Am đứng giữa nhà đan hai bàn tay vào nhau, cúi gập người chào. Khi Triệu Nhã Lâm xin phép lui, Chương liền nói:
– Em nói với anh em thị vệ nghỉ ngơi rồi ngồi cùng ăn luôn.
Tích Am rón rén ngồi, điệu bộ lúng túng, Chương động viên:
– Nhìn ta trông hiền lành như thư sinh, nửa thương nhân nửa như học trò chứ có phải cọp beo gì đâu mà chú mày mất vía đến thế?
Lương Tích Am định đáp lời nhưng nghẹn ứ nơi cổ họng, Nhã Lâm động viên thêm vài lời, cu cậu mới thưa:
– Dạ bẩm Đại Vương tôn kính, do con đọc sách viết về ngài rất nhiều. Ngài là Vạn Thắng vương đánh đông dẹp bắc, chưa từng nếm mùi thất bại nên con nghĩ ngài oai phong lẫm liệt. Dạ thưa, do con đã nghĩ như vậy từ lâu nên đâm ra…
– Chẳng có sách vở nào nói ta oai phong lẫm liệt. Ta cũng chỉ là thường nhân mà thôi.
– Dạ thưa Đại Vương tôn kính, đối với chúng con, dạ… đúng là sách chỉ tả ngài khoan hòa độ lượng nhưng cái uy của ngài thật khiến quỷ thần khiếp sợ.
Chương bật cười, anh ngả lưng tựa vào trường kỷ.
– Ăn nói rất khéo, thôi thì ta tiếp nhận những lời tốt đẹp ấy. Nếu ta không nhận e rằng miệng lưỡi của ngươi lại nói thêm những lời hoa mỹ khiến ta phải đỏ mặt mất.
– Bẩm ngài, con chỉ nói sự thật.
– Ta tin, ta tin rồi được chưa. – Đoạn Chương hỏi. – Ta cho chú mày mượn bạc, chú mày đã làm nên trò trống gì chưa?
– Bẩm ngài, con mới dùng ba nén bạc mua sách về đọc. Sách đọc xong con mang đi trao đổi với người khác. Dạ… vì mải đọc nên con chưa kiếm được tiền nhưng nhất định con sẽ kiếm được nhiều để trả cho ngài.
Thị nữ bê mâm vào, Tích Am nhìn mâm cơm mà mắt chớp liên hồi không ngớt. Chương hỏi, cậu bé đáp:
– Đại Vương không có sơn hào hải vị ư? Những món này… dạ… dạ…
Nhã Lâm xới cơm xong xuôi, chờ Chương cầm đũa. Chương không vội trả lời Tích Am, anh gắp miếng thịt gà để vào bát Tích Am, thủng thẳng nói:
– Dân chưa giàu, có được bữa cơm như thế này đã là tốt. Ta ăn để sống chứ đâu sống để ăn, bày vẽ làm gì.
– Nhưng ngài đứng đầu thiên hạ, ngài phải dùng những thứ độc nhất, ngon nhất để xứng đáng với ngôi cao chứ ạ?
– Chú mày đ���c sách nhiều nhưng sách Hoa quốc vẫn chiếm tỷ lệ lớn phải không?
– Dạ… dạ… đúng ạ.
– Đấy là lỗi của ta nhưng vài năm nữa nhân tài sẽ nhi���u, những đứa trẻ như chú mày trưởng thành, ít bị ảnh hưởng bởi giáo điều của phương Bắc, ta mong thế hệ sau của chú mày sẽ suy nghĩ thoáng hơn. Thiên hạ là của bách tính, chẳng phải của ta. Ta đứng đầu thiên hạ, trọng trách trên vai càng lớn. Nay đất nước còn cảnh binh đao khắp nơi, bách tính nhiều nơi có cơm ăn áo mặc đã là tốt. Ta hỏi chú mày lần gần nhất ăn thịt gà là khi nào?
– Dạ mới hồi Tết ạ.
– Ngoài Tết ra thì sao?
Tích Am ngưng đũa nhìn ra cửa suy ngẫm, lúc sau cậu bé lắc đầu. Chương lại gắp thêm cái đùi gà cho Tích Am, anh nhẹ giọng:
– Miếng ngon hỏi chú mày ăn khi nào còn chẳng nhớ, đến dịp lễ tết mới có cái ăn mà gia cảnh nhà chú mày tính ra cũng không phải thuộc loại cùng đinh. Ta muốn những đứa trẻ như chú mày ăn ngon hàng ngày chứ không phải chờ. Điều tưởng chừng đơn giản ấy thật ra lại là nỗi lo của ta. Ta sao có thể ăn cao lương mỹ vị khi đồng bào của mình còn đói khổ?
– Đồng bào ạ?
Tích Am ngừng nhai, dường như cậu bé mới nghĩ ra điều gì đó, đột nhiên đứng hẳn sang một bên, quỳ xuống lạy hai lạy. Chương ngăn Nhã Lâm lại, nhíu mày chờ đợi.
– Sách có viết Đại Vương thương dân như con ruột, ngài nhân đạo với cừu địch, dụng người tài dù là kẻ thù cũ… thưa Đại Vương, con đọc trăm cuốn sách không bằng nghe ngài chỉ dạy vài lời.
– Đứng lên đi, rửa tay ăn tiếp rồi nói.
Nhìn Tích Am ăn ngon lành, Chương cười vui:
– Chú mày vừa rồi như ông cụ non, giờ mới đúng là trẻ con. Đọc sách nhiều là tốt nhưng nhất thiết phải vận dụng, phải suy luận, phải thực hành nhé. Đọc nhiều mà không vận dụng dễ dẫn đến việc nói suông mà không làm được.
– Dạ!
– Ý định nga du sơn thủy thì sao? Chú mày còn ấp ủ mộng đó chứ?
– Dạ con còn ạ.
– Cần ăn nhiều, vận động nhiều và… ừ… học thêm vài miếng võ cho khỏe người.
– Thưa Đại Vương, ngài có thể nhận con làm đệ tử được không? Con nghe nói ngài rất giỏi võ nghệ, một mình ngài có thể địch được ngàn quân vạn mã.
Chương suy nghĩ một lát mới trả lời:
– Khi nào ngươi đủ mười tám, đủ tài đức, nhiều người công nhận ngươi thì ta sẽ suy nghĩ. Quyền lực càng cao trách nhiệm càng lớn. Ngộ ra được điều đó, may ra ta mới dạy ngươi được.
– Thật ra con không thích võ nghệ lắm.
– Ồ! – Chương phì cười. – Ta xem đó là lời từ chối.
– Thưa Đại Vương, ngài bận trăm công nghìn việc, chẳng lẽ ngài cho các chị thị vệ đây gọi con đến chỉ để ăn thịt gà chấm muối ớt và… và chỉ dạy con vài điều?
– Cũng chẳng tính là dạy. Ta tò mò nên cho gọi chú mày đến.
Lương Tích Am ăn vèo hơn nửa con gà trong khi Nhã Lâm ngồi bẽn lẽn bên cạnh, nàng ăn mãi vẫn chưa hết nửa bát cơm mà chỉ chăm chăm gắp thức ăn cho Đại Vương. Đối với nàng, ngồi ăn chung bàn với Chương là một đặc ân, nàng có cảm giác vô cùng gần gũi. Lau miệng xong, Tích Am nói:
– Quân Thiên Đức chúng ta đang đánh với quân Tam Đái. Con nghe các anh nói Đại Vương thân chinh chỉ huy quân. Chiến sự vẫn đang tiếp diễn nên ngài không thể rảnh tay. Ngài cho gọi con chắc hẳn con có ích gì đó cho ngài. Bậc đế vương xưa nay trăm công nghìn việc, thời gian còn quý hơn vàng ngọc. Con phải ăn mau để ngài không tốn thời gian v���i con.
– Ra là vậy! – Chương mỉm cười hài lòng. – Chú mày quả không tầm thường.
Nhã Lâm múc bát canh nhẹ nhàng đặt trước mặt Chương nhưng anh chưa vội uống. Anh hỏi Tích Am:
– Vậy chú mày đoán xem ta gọi chú mày đến làm gì?
Tích Am gãi đầu cười trừ. Chương uống bát canh rồi để Nhã Lâm dọn mâm cơm.
– Ta rất chú trọng đến thế hệ tương lai đất Vạn Xuân. Lúc này đây ta có tướng tài và nhân sĩ trong thiên hạ theo về dưới cờ nhưng thời gian trôi đi, ta sẽ già, chú mày sẽ lớn. Ta thấy chú mày dung mạo phi phàm, đôi mắt sáng, vầng trán cao, sống mũi thẳng. Đặc biệt ham đọc sách, bên cạnh đó khả năng ứng biến mau lẹ, tư duy tính toán cũng tốt. Vạn Xuân cần nhiều người như vậy.
– Đội ơn Đại Vương ban khen, con xin ghi lòng tạc dạ, con hứa với ngài, con sẽ chăm chỉ học hành thành đạt.
Chương xua tay:
– Học hành thành đạt cũng tốt nhưng học phải đi đôi với hành. Chú mày đọc sách nhiều, tương lai còn đọc nhiều hơn vì tri thức là vô tận. Như ta vừa nói, ta thực muốn người tài phải biết đem tài năng vận dụng vào cuộc sống để giúp dân.
– Con xin ghi nhớ ạ.
– Ngươi học toán rất khá phải không?
– Con có thể tính nhẩm rất nhanh ạ.
– Tốt lắm.
– Ngươi có thể cân được cả con voi không?
– Dạ có!
– À! Chuyện này ở trường đã dạy.
Chương đưa tay vỗ trán.
– Ta ít khi gặp người họ Lương nhưng… từng quen biết một danh nhân họ Lương tên là Thế Vinh.
– Dạ, mẹ con nói, gốc gác của con là họ Lý ở châu Vũ Ninh. Bốn đời trước chẳng rõ nguyên cớ gì phải bỏ xứ mà đến định cư ở Nam Sách đổi sang họ Lương.
– Ối! Lại là họ Lý à? – Chương chép miệng. – Ta muốn đặt cho chú mày một biệt danh để sau này còn dùng đến. Chú mày thấy cái tên Lương Thế Vinh thế nào?
Lương Tích Am vội quỳ xuống dập đầu ba cái liên tiếp:
– Vạn Thắng vương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế! Con được ngài ban cho tên mới, ấy là phúc phần to lớn của tổ tiên để lại. Tổ tiên của con mà biết con được Đại Vương ban cho tên mới ắt hẳn sẽ ngậm cười nơi chín suối.
– Được, biệt danh này… – Chương quay ra nói với Nhã Lâm. – Từ bây giờ tên đầy đủ của thằng bé là Lương Thế Vinh.
– Thưa rõ!
Nhã Lâm đứng thẳng người, mắt nhìn thẳng.
Chương bước ra ngưỡng cửa, chắp tay sau lưng, đứng nhìn khoảng sân trước cửa rất lâu. Nhã Lâm và Thế Vinh đứng hầu ở phía sau. Chương quay trở lại bàn, Nhã Lâm rót chén nước trà vừa mới hãm trong khi Thế Vinh đan tay vào nhau cúi đầu chờ đợi.
– Ta có một việc hệ trọng này cần chú mày làm, chú mày có thể không nhận nhưng tuyệt đối không được hé nửa lời với bất kỳ ai, kể cả mẫu thân.
– Bẩm Đại Vương, con hay tò mò, hay nói nhiều, có lúc buôn chuyện nhưng con biết điều gì nên nói và điều gì không nên nói. Đại Vương tin con, giao cho con việc gì con nhất định sẽ cố sức làm cho thành công.
– Kể cả từ bỏ mong muốn du sơn ngoạn thủy?
– Quốc gia đại sự quan trọng hơn, ngài chính là quốc gia.
Chương nhấp một ngụm trà, nói một câu khó hiểu:
– Có khi Vạn Xuân ngày sau có một vị Bộ trưởng Ngoại giao kiệt xuất cũng nên.
Đoạn anh hỏi Nhã Lâm:
– Cậu Hổ về chưa?
– Dạ bẩm, cậu Hổ đang ở làng Tam Vạn ch��� Đại Vương triệu kiến.
– Gọi cậu ấy đến, ta có việc cần bàn.
Nhã Lâm bước ra cửa bảo người cận vệ gọi Hoàng Như Hổ đến. Lương Thế Vinh ngồi mãi một lúc lâu mới dám hỏi:
– Bẩm Đại Vương, Hổ đại nhân ngài nhắc có phải Thần Sấm Phạm Bạch Hổ không ạ?
– Hử? – Chương rời mắt khỏi đống giấy tờ chi chít chữ nghĩa. – À… Hổ này họ Hoàng, tên thì có chữ 'Hổ' nhưng lại là văn nhân.
– Dạ… Hoàng Như Hổ đại nhân ạ?
– Chú mày biết à?
– Con có nghe các anh trong quân doanh Thuận Thiên kháo nhau rằng. Hoàng đại nhân xuất thân bình thường nhưng rất có tài.
Chương gật gù nói với Nhã Lâm:
– Em nhắn với chị Duệ hãy nhớ khen thưởng đội ngũ thông tin nhé, họ làm tốt công việc, đáng được trọng thưởng. À… Phòng Giáo dục huyện Nam Sách cũng nên được thưởng.
– Dạ thưa, lý do là gì ạ?
– Họ mẫn cán. Em nghe rồi đấy, một thằng bé chăm đọc còn biết cả cậu Hổ, công này nên ghi nhận cho họ chứ?
Những người nhận tiền thưởng tương đương năm ngày công cùng giấy khen đều không hiểu vì sao Vạn Thắng vương đột xuất khen thưởng. Người nọ đồn người kia, đồn rằng Vạn Thắng vương giả trang đi thăm thú dân tình nên biết được việc họ làm đã ban khen.
Bản quyền của tác phẩm này đã được bảo hộ bởi truyen.free.