Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 428: Nhất Vạn thôn trang

Sau vài năm Vạn Thắng vương chú trọng nâng cao đời sống cho bách tính huyện Thừa Thiên nói riêng và phủ Thiên Đức nói chung bằng cách xây dựng đường sá, thủy lợi nội đồng, giao thông thủy…, dân các nơi khác, khi có dịp đặt chân đến huyện Thừa Thiên, đều không ngớt lời xuýt xoa. Những con đường liên huyện, liên xã rộng rãi giúp việc đi lại nhanh chóng hơn. Việc trao đổi nông sản, nông cụ trong vùng và sang các vùng khác cũng trở nên vô cùng thuận lợi. Người dân dần nhận thức được tầm quan trọng của giao thông thủy bộ, bởi vậy ngoài những con đường chính quyền Thiên Đức xây đắp, người dân mỗi làng, mỗi xã tự làm thêm những con đường nhỏ, trồng thêm cây cối. Tuy chưa phải tấc đất tấc vàng, nhưng trong huyện Thừa Thiên không còn một gò hoang vô chủ nào. Cuộc sống ấm no, nạn trộm cắp vặt vì thế cũng không còn, hoặc có chăng là do những kẻ xấu sợ hãi luật pháp nghiêm minh.

Tích Am, một cậu bé đến từ ngôi làng nhỏ thuộc huyện Nam Sách, ngỡ ngàng trước cảnh vật hai bên đường mà cậu đi qua. Cậu hỏi liên hồi, đến nỗi vị nữ thị vệ đi cùng cũng đâm chán, chẳng buồn đáp lời.

– Cùng một nước, cớ sao lại khác biệt đến vậy? Vạn Thắng vương phải công bằng chứ? Đất nước này là của người, Nam Sách cũng là của người, cớ sao Nam Sách lại chẳng được như thế này? Nếu em gặp Vạn Thắng vương, em sẽ hỏi. Như thế có bị coi là phạm tội không?

Nhã Lâm định không đáp, nhưng Tích Am hỏi hai, ba lần nên nàng đành mở miệng:

– Nam Sách mới thuộc về Thiên Đức một quãng thời gian ngắn. Cải cách cần thời gian, và đất nước cũng cần thêm những người tài đức tận hiến. Hiện nay đất nước còn nghèo, ai cũng muốn hùng cứ riêng một phương, khiến muôn dân phải cơ cực. Đại Vương đã đi nhiều nơi, hỏi han nhiều người. Chẳng bao lâu nữa, đất Nam Sách rồi cũng sẽ được như vùng Siêu Loại này thôi.

– Bây giờ chúng ta đi đâu ạ? Nếu cứ đi thẳng chẳng phải sẽ đến huyện Thiên Đức sao?

Nhã Lâm giả vờ ngạc nhiên:

– Ồ! Vậy là em từng đến đây ư?

Tích Am đưa tay quệt mũi, ra vẻ tự đắc:

– Việc học rất quan trọng. Chăm chỉ học và đọc, chẳng cần đi cũng biết.

– Cũng phải nhỉ? – Nhã Lâm đồng tình.

Tích Am chỉ về ngọn núi trước mặt:

– Đó hẳn là Linh Sơn Cửu Đỉnh, vượt qua dãy núi đó là đến đất Thiên Đức, nơi khởi nguồn của Vạn Thắng vương và đội quân Thiên Đức bách chiến bách thắng. Thầy giáo trường em từng ao ước có ngày đưa tất cả học sinh trong trường đến thăm ngôi nhà nhỏ ven sông mà Vạn Thắng vương từng tá túc khi còn ở trên trời xuống.

Nhã Lâm khẽ chau mày:

– Nơi đó có gì đáng xem ư?

– Tại sao lại không? Anh Khiêu và anh Mão còn muốn đến xem nơi ấy. Hai anh ấy bảo, gần ngôi nhà tranh là quân doanh đầu tiên, các tướng lĩnh vang danh như Yết Kiêu, Phạm Cự Lượng, Phạm Bạch Hổ đều trưởng thành từ nơi ấy. Ngay cả Thần phi và thậm chí cả Hoàng hậu cũng chung tay gây dựng. Thầy giáo em bảo Đại Vương, Hoàng hậu và Vương phi đều rất giỏi, tay không dựng cơ đồ khi tuổi mới đôi mươi.

– Thầy giáo em nói vậy ư?

Tích Am bĩu môi:

– Chị chắc cũng biết chữ mà không đọc sách à? Những cuốn sách biên rõ về quân Thiên Đức đọc không tốn tiền. Mấy hôm trước em xin được ở trong quân doanh Thuận Thiên và đọc hết rồi. Mấy anh trong doanh kể nhiều chuyện hay lắm.

Nhã Lâm như ngộ ra, bấy lâu nay nàng chỉ tập trung vào công việc, mong được Vạn Thắng vương ghi nhận. Nàng có biết bộ máy tuyên truyền của Chính phủ Thiên Đức hoạt động rất mạnh, đến từng làng xã, song chẳng ngờ tác dụng lại ghê gớm đến vậy.

Tích Am thao thao bất tuyệt:

– Quanh Vạn Thắng vương mỹ nhân nhiều không đếm xuể, các chị ấy đều còn trẻ, rất giỏi. Có mấy anh trong trại Thuận Thiên thầm thương trộm nhớ các chị ấy. Các chị biết không?

– À… chị có nghe đồn.

– Các chị vận y phục màu vàng như này không sợ bị bắt à? Chỉ có nữ binh Thần Vũ mới vận y phục vàng.

Nhã Lâm xoa vai:

– Thiên Đức quân không quy định nữ nhân không được mặc y phục màu vàng. Dân thường cũng có thể mặc tùy thích.

– Màu vàng biểu trưng cho bậc đế vương.

– Vạn Thắng vương chẳng nghĩ vậy, người để muôn dân tự do, ăn vận tùy thích.

Tích Am làu bàu:

– Thế thì làm sao biết được ai là quân, ai là dân chứ?

– Chiếc áo không làm nên thầy tu.

– À… đi cùng chị ngót nửa ngày rồi mà em vẫn chưa hỏi được tên họ đầy đủ của các chị.

– Triệu Nhã Lâm.

Ba cô gái còn lại lần lượt giới thiệu tên họ. Lương Tích Am gõ nhẹ ngón tay lên thái dương, lát sau cậu cất lời:

– Các anh ở trại Thuận Thiên có nói Thị vệ trưởng của Đại Vương hiện nay là Triệu Nhã Lâm, với nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn. Trước đó có chị Phạm Thu Vân và Phạm Thu Cúc, hai chị ấy cũng rất giỏi, giờ thì đã lên làm chỉ huy gì đó rồi.

Nhã Lâm bất giác giật mình, lảng tránh ánh nhìn soi mói của cậu bé.

– Tên họ của chị giống hệt, chị cũng rất đẹp nhưng…

Tích Am bỗng thở dài:

– Hai số phận khác nhau, người ta là cận vệ bên Đại Vương, còn chị chỉ là hầu nữ của Lý thiếu gia. Mà em để ý, giọng nói của chị thi thoảng lơ lớ, chẳng hay quê chị ở đâu?

Nhã Lâm không trả lời câu hỏi của Tích Am, nàng thúc ngựa chạy vọt lên phía trước.

Bức tường thành ngăn cách huyện Thừa Thiên và Thiên Đức đã gần trước mặt. Người dân qua lại nườm nượp, trên vai ai nấy đều có đôi quang gánh. Khung cảnh nhộn nhịp khiến Tích Am quên luôn chủ đề đang nói. Cậu càng ngạc nhiên hơn khi đặt chân đến địa phận huyện Thiên Đức.

Năm người trên lưng bốn con tuấn mã tách khỏi nơi đông người, chếch hướng Tây đi chừng hơn một khắc đồng hồ thì dừng trước một trạm gác quân sự. Nhã Lâm lại vượt lên trước, nói vài câu to nhỏ, thanh gác chắn lập tức được kéo lên cho nhóm người đi qua.

– Chị cầm thứ gì vậy?

– Thứ gì?

– Em thấy từ lúc xuống bến thuyền ở huyện Thuận Thiên, mỗi lần gặp binh sĩ canh gác chị đều giơ vật gì đó trong lòng bàn tay ra. Ban đầu em nghĩ là tiền nhưng ban nãy không phải. Các anh quân nhân đều rất nghiêm chỉnh và chào chị lễ phép lắm.

– Tiền đấy!

– Chắc chắn không phải. Một hầu gái cho thương nhân nào có quyền lực ghê gớm như thế? Chị đừng nói dối trẻ con.

Nhã Lâm lờ đi, nhưng Tích Am không tha, cậu cật vấn mấy lần. Nhã Lâm gò cương khi bóng tre làng Nhị Vạn đã trong tầm mắt. Nàng quay lại đưa cho Tích Am miếng kim loại nhỏ, một mặt có chữ “Thiên” dập nổi, mặt sau nổi ba gạch chéo. Tích Am nào biết đó là thứ gì.

– Lệnh bài hả chị?

Nhã Lâm lắc đầu cười nhạt, lấy miếng kim loại cất đi.

– Thứ này phải đổi bằng mồ hôi và máu.

– Nhưng không phải vàng chị nhỉ?

– Khờ khạo! Em vẫn chỉ là thằng trẻ ranh. Miếng kim loại đó đại diện cho cấp bậc Thượng sĩ trong quân.

Tích Am ra vẻ hiểu biết:

– Thượng sĩ nghĩa là binh sĩ cấp trên, bảo sao mấy anh lính dõng lại nghiêm chỉnh như vậy. Ơ, nói vậy chị là nữ quân nhân á?

Nhã Lâm nhìn y phục đang vận. Tích Am chớp đôi mắt chờ đợi câu trả lời nhưng Nhã Lâm chỉ nở nụ cười rồi thúc ngựa phi nước đại về phía ngôi làng có lũy tre cao vút đằng xa. Tích Am ngoái nhìn ba cô gái đi cùng, cậu hỏi như trả lời:

– Chả lẽ các chị là Thần Vũ quân?

Ba cô gái lặng thinh không đáp. Tích Am lẩm bẩm:

– Triệu Nhã Lâm… Triệu Nhã Lâm… Đàn bà con gái Vạn Xuân tầm hai mươi tuổi nếu là con bách tính sao không có chữ “Thị” lót nhỉ?

Chẳng ai giải thích cho Tích Am, dẫu có sáng dạ, Tích Am mới chỉ mười hai tuổi.

Ngựa dừng trước cổng làng Nhất Vạn, Nhã Lâm đứng chờ sẵn. Một thanh niên đến bên giúp Tích Am xuống ngựa. Tích Am ngơ ngác nhìn xung quanh rồi ngước lên, dồn sự chú tâm vào tấm bảng gỗ “Nhất Vạn thôn trang”.

– Nhất Vạn? Đây… đây có phải làng Nhất… Nhất Vạn trong sách không ạ? Ở… à… làng này có Tả Đô đốc Phạm Tu, có… có…

Nhã Lâm ngoắc tay ra hiệu, người thanh niên dắt Tích Am vào làng trong khi cậu bé đang lộ rõ vẻ hoang mang trên gương mặt.

– Cờ… cờ kìa! Đúng là cờ hiệu Tả Đô đốc, đây là làng Vạn, là làng Vạn phải không ạ?

Tích Am đứng ngây ra như phỗng, ánh mắt có phần thất thần. Cậu nhìn sang hai bên chẳng thấy bóng dáng Nhã Lâm đâu nữa, chỉ còn người thanh niên kế bên.

– Đây là làng Nhất Vạn của quân Thiên Gia Bảo Hựu trước kia phải không anh?

– Chú mày nói đúng. Thiên Gia Bảo Hựu quân chính từ đây mà ra.

– Vậy… vậy… vậy em đến đây làm gì?

Chàng thanh niên lắc đầu:

– Chú mày hỏi ta, ta làm sao biết.

Tích Am vụt chạy ra hướng cổng, được vài bước thì bị giữ lại. Cậu giãy nhưng vô ích.

– Chú mày đi đâu? Đừng có chạy lung tung.

– Mấy chị áo vàng đâu cả rồi? Đâu rồi? Chị… chị gì ơi…

– Ây! Đừng có gào lên, ta có bắt mày đâu. Mau vào làng.

– Triệu tiểu thư đâu rồi ạ? Chị… chị ấy đâu ạ?

– Chú mày hoảng cái gì chứ? Cô Lâm đã vào trước để bẩm báo. Chú mày theo ta.

Nói đoạn, người thanh niên lôi Tích Am đi, Tích Am giằng tay ra chẳng được.

– Chị Lâm đó nói đưa em đi gặp Lý thiếu gia, sao lại đưa em vào làng này?

– Lý thiếu gia? – Người thanh niên tò mò. – Làng này làm gì có Lý thiếu gia nào.

– Cứu…

Người thanh niên bịt miệng Tích Am lại, gằn giọng:

– Mày làm sao thế? Đừng có ồn ào.

Tích Am luyên thuyên nói chẳng đầu chẳng cuối. Người thanh niên chép miệng:

– Ta chẳng biết Lý thiếu gia chú mày nhắc đến là ai, nhưng cô Lâm không phải bắt cóc chú mày. Chú mày có giá trị gì mà bắt?

– Thế chị ấy là ai ạ?

– Là cô Lâm!

– Dạ… ý… ý em hỏi là nhân thân ấy ạ. Chị ấy là người hầu của Lý thiếu gia cơ mà, em…

Người thanh niên phẩy tay, vừa kéo Tích Am đi vừa nói:

– Cô ấy là Tiểu đội trưởng tiểu đội thị vệ của Vạn Thắng vương chứ nào phải hầu gái. Chú mày be bé cái mồm lại, oang oang ta sẽ bị trách phạt.

Tích Am khuỵu đôi chân khẳng khiu, tai ù đi. Cậu sợ đến mức hồn vía lên mây, không sao bước nổi. Sự lanh lợi, mồm miệng không ngớt thường ngày đã biến mất, thay vào đó, Tích Am giờ đây thực sự trở về đúng bản chất của một đứa bé lần đầu đi xa, đến một nơi vốn chỉ được đọc trong sách vở, chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ đặt chân tới.

Tất cả nội dung trên đều thuộc bản quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free