Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 427: Ngang qua điện Hưng Quốc

Người mẹ họ Nguyễn của Lương Tích Am, một quả phụ nông dân, tỏ ra bối rối khi gặp lại Triệu Nhã Lâm, không biết phải hành lễ ra sao cho phải. Triệu Nhã Lâm tiến đến gần, nàng nói:

– Em cần gặp thằng bé.

– Dạ… dạ bẩm… bẩm…

Triệu Nhã Lâm cười mỉm:

– Em chỉ là một thôn nữ, sao chị phải dạ bẩm như vậy.

– Bẩm tiểu thư, con đã biết thân phận của người, con không dám quá phận, xin người…

Triệu Nhã Lâm giọng dịu dàng:

– Chị nhầm rồi, chúng em là nữ quân nhân. Chắc hẳn anh Sơn đã dặn dò chị kỹ càng trước khi chúng em đến đây. Giờ em có lệnh đưa Tích Am đi ngay.

– Các… các tiểu thư đưa cháu đi đâu?

– Lý thiếu gia cần gặp thằng bé, đây là chuyện công chị ạ.

– Lý… Lý thiếu gia… ý tiểu thư là… là… Vạn…

Triệu Nhã Lâm đưa ngón tay lên miệng ra hiệu cho mẹ Tích Am, nàng nói nhỏ:

– Em sẽ đưa thằng bé đi trước, chị cứ thu xếp rồi đi sau. Chị sẽ đến điện Hưng Quốc, bất kể ai hỏi về thân thế, chị hãy nói mình không có người thân thích, được Trịnh Quý phi thương tình nhận về chăm nom các em nhỏ.

– Sa… sao lại vậy ạ? Còn… còn…

Triệu Nhã Lâm ôn tồn giải thích một lúc, nàng động viên:

– Chị cứ an lòng, con trai chị là đứa khôn lanh, nó sẽ hiểu chuyện. Xong việc, chị và cháu vẫn ở cùng nhau chứ không ai chia cắt hai mẹ con đâu.

– Con… con chỉ lo thằng bé còn nhỏ quá, nó không hiểu chuyện, chẳng biết phép tắc sợ làm mất lòng người khác. Con… mẹ con con chân lấm tay bùn, quanh năm suốt tháng quanh lũy tre làng, nào có biết chuyện quốc gia đại sự ra sao.

– Mẹ nào mà chẳng thương con, tuy vậy… thương con không có nghĩa là phải giữ nó mãi bên mình đâu chị ạ. Trẻ cậy cha, già cậy con, người Vạn Xuân vẫn thường nói như vậy. Chị phải tin vào thằng bé và… Trịnh Quý phi có con gái đầu lòng năm nay lên năm tuổi, người muốn nhờ chị chăm sóc một thời gian.

– Trịnh… Trịnh Quý phi có phải… phải là người ở trong bếp nấu cơm cùng con không? Có… có phải không?

Triệu Nhã Lâm khẽ gật đầu. Mẹ Tích Am thở phào nhẹ nhõm:

– Người nhân hậu và tốt bụng, con dân sẽ được nhờ cậy.

– Đất nước này là của chung, chẳng phải của riêng ai chị ạ. Chị hãy nghĩ rằng, một mai Tích Am sẽ trở thành nhân tài nếu được Vạn Thắng vương nhận làm học trò.

– Nếu được như vậy thì mả tổ nhà họ Lương đúng là táng ở khoảnh đất tốt. Nếu được thế, con… con có chết cũng yên lòng nhắm mắt.

– Chị đừng nói gở. Bây giờ chị gọi thằng bé dậy giúp em, em đưa nó đi ngay kẻo Đại Vương phải chờ.

– Triệu tiểu thư. – Mẹ Tích Am đi vài bước chợt quay lại, hỏi nhỏ: – Con nghĩ mãi chẳng thể hiểu nổi Đại Vương nhắm đến thằng bé vì điều gì? Cứ cho rằng nó tài trí hơn những đứa trẻ khác, song đất rộng người đông, nhân tài trong thiên hạ nào có thiếu, cớ sao Đại Vương lại để tâm đến một thằng bé nơi thôn dã như v���y?

– Đại Vương không phải người thường, ngài có con mắt nhìn người, những người ngài chọn đều trở thành rường cột. Chị nói chẳng sai, đất Vạn Xuân có nhiều trẻ em, có thể tài giỏi hơn Tích Am, nhưng duyên số đã khiến thằng bé gặp được Đại Vương.

– Vâng! Sau này trăm sự nhờ Triệu tiểu thư để mắt giúp, thằng bé còn nhỏ dại.

– Trẻ con dễ dạy, chị hãy yên lòng.

Lương Tích Am mắt nhắm mắt mở bước ra từ căn nhà tranh vách đất trong quân doanh, trông thấy mấy cô gái vận y phục chỉnh tề đứng trước cửa nhà, Tích Am ngơ ngác giây lát rồi tròn mắt ngạc nhiên:

– Ơ! Chả phải chị… ơ, đúng rồi… chị là người hầu của Lý Thiên An thiếu gia ư?

Nhã Lâm vừa cười vừa gật đầu:

– Phải rồi!

– Chị đến đòi bạc ư?

– Không!

– Sao chị biết mẹ con em ở đây?

– Chị hỏi thăm bên Nam Sách, người ta chỉ đường. – Nhã Lâm nhăn mặt nói: – Sao trông em vẫn gầy như xác ve vậy? Trời lạnh mà ăn vận phong phanh thế này không sợ ốm sao? Chưa kể quả ớt sẽ hỏng mất.

Bấy giờ Lương Tích Am mới cúi xuống, nhận ra bản thân đang mặc cái áo ngắn lòi rốn cùng chiếc quần cộc. Cậu bé đỏ mặt quay trở vào nhà giữa tiếng cười khúc khích của mấy cô gái. Lát sau Tích Am trở ra, ho húng hắng chữa thẹn, cậu đứng giữa cửa hỏi trống không một câu:

– Mới cho vay ba tháng đã tìm đến cửa đòi nợ rồi sao, chưa có bạc trả đâu. Đến làm gì chứ? Chắc lép?

Triệu Nhã Lâm bĩu môi chê bai:

– Nhìn bộ dạng đói ăn như thế này… này mấy em… nhìn có ra khí chất của người có tiền không? Chị đến đây không phải đòi tiền bạc, Lý thiếu gia muốn gặp em có chút việc.

Lương Tích Am nhăn mặt gãi đầu, đưa mắt nhìn các cô gái một lượt rồi nói:

– Các chị lặn lội đường xa đến đây tìm em chắc hẳn có việc cần lắm, ngoài việc đòi nợ thì còn việc gì quan trọng hơn nữa?

– Chả phải em thích ngao du sơn thủy à?

Lương Tích Am liền sáng mắt reo lên:

– Có, có, em có!

Nhã Lâm hắng giọng:

– Vậy thì thu xếp tư trang rồi đi luôn, việc gấp gáp, chậm là hết cơ hội.

– Chị nói thật chứ? Người lớn nói dối trẻ con thì đêm ngủ sẽ bị ma rạch miệng.

Nhã Lâm nhếch miệng cười khinh khỉnh:

– Bọn chị đây đi suốt đêm còn mong gặp ma cho đỡ buồn mà chẳng thấy, em đừng dọa. Mau đi!

Lương Tích Am ngó trân trân Triệu Nhã Lâm thêm một lượt, cảm thấy không phải lời bông đùa, cậu sụt sịt nói:

– Để em hỏi mẹ em đã.

– Nhưng… hôm trước em có hỏi mấy người ở Kinh Môn, họ nói không biết Lý Thiên An là ai.

Nhã Lâm lười biếng đáp lời. Lương Tích Am khẽ nhún vai rồi cũng quay lưng định trở vào thì thấy mẹ đã gói ghém đồ đạc đứng ngay phía sau, khiến cậu ngạc nhiên quá đỗi.

– Có mấy củ khoai lang luộc và ngô luộc còn nóng hổi, mọi người cầm lấy ăn dọc đường.

Nhã Lâm không khách sáo, nàng nhận túi vải đựng đồ ăn kèm theo lời cảm ơn và nhanh tay dúi vào túi áo mẹ Tích Am một nén bạc rồi giữ chặt lấy miệng túi. Nàng nói:

– Chị giữ làm lộ phí, sắp xếp xong việc rồi chị đi sau.

Tích Am đứng nghe lời mẹ dặn nhưng ánh mắt vẫn nhìn đăm đăm bọn Triệu Nhã Lâm, cậu cảm thấy có gì đó rất lạ nhưng chưa diễn tả được thành lời. Sau trận đòn thập tử nhất sinh, Tích Am thương mẹ hơn. Nhận được sự động viên của mẹ, lại thấy một cô gái ở lại nên Tích Am phấn khởi hẳn lên, nhanh chóng theo chân Nhã Lâm ra khỏi quân doanh. Quan sát thấy Nhã Lâm giơ một thứ gì đó ra, binh sĩ trực gác đứng nghiêm, giơ tay chào để cả bọn đi qua. Tích Am thắc mắc, Nhã Lâm liền đáp lời:

– Lý thiếu gia có chút quen biết.

Tích Am cho là lẽ dĩ nhiên, người có tiền tất được trọng vọng. Chân lý này không phải do Tích Am tự ngộ ra, mà những thầy cô ở trường và những người lớn đã nói cho cậu bé điều đó.

Ngựa chạy được một quãng xa, Tích Am quay sang hỏi Nhã Lâm:

– Sao không về Thuỷ Đường mà chúng ta lại về điện Hưng Quốc vậy chị?

– Ồ, em biết đường sao?

Tích Am chỉ tay về hướng mặt trời mới nhô lên khỏi ngọn cây:

– Thuỷ Đường ở hướng Tây mà chúng ta đang theo hướng Đông Bắc.

Nhã Lâm không tỏ ra ngạc nhiên, nàng chỉ nói:

– Chị chưa nói chúng ta đến Thuỷ Đường.

Tích Am chẳng hỏi thêm, thay vào đó cu cậu nhìn ngang ngó dọc suốt quãng đường dài gần nửa canh giờ. Nhã Lâm xuống ngựa ven một bến nhỏ trên đường Hữu Siêu Loại. Nàng trao đổi gì đó với một binh sĩ ở gần đó trong khi Tích Am vẫn ngồi trên ngựa cùng một nữ thị vệ khác. Nhã Lâm quay lại đưa cho Tích Am một tấm khăn nhỏ, nàng dặn:

– Che mặt lại.

– Tại sao ạ?

– Sau em sẽ hiểu.

Tích Am miễn cưỡng làm theo.

– Các chị ai cũng thơm, đến cả miếng khăn che mặt cũng thơm, hình như là… mùi hoa nhài.

Nhã Lâm nhoẻn miệng cười, tỏ vẻ đồng tình với nhận định của Tích Am. Vừa lúc đó, một con thuyền nhỏ hai mái chèo cập bến. Nhã Lâm ra hiệu:

– Chúng ta sẽ đi thuyền.

Bốn nữ thị vệ cùng Tích Am lên thuyền hướng thẳng về phía Đông. Mái chèo khua nước trên dòng sông Khoai nhộn nhịp thuyền bè loại nhỏ qua lại. Tích Am đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Hơn nửa canh giờ sau, Nhã Lâm chỉ tay về phía trước và bảo:

– Bắt đầu vào địa phận điện Hưng Quốc, chốc nữa ngang qua cổng đừng có ồn ào.

– Vạn Thắng vương ở đó đúng không chị?

Nhã Lâm chỉ lên trời:

– Chỉ ông ấy mới biết.

Lũy tre xanh bao quanh làng Vạn Xuân. Càng đến gần làng, hai bên bờ sông càng dày đặc những tháp canh kiên cố bằng bê tông. Thuyền bè qua lại không được neo đậu. Tích Am trông thấy những tốp binh sĩ y phục chỉnh tề vai khoác hỏa mai đi tuần. Thuyền bè qua lại tấp nập nhưng lại yên tĩnh lạ kỳ, ngoài tiếng mái chèo khua nước cùng tiếng chim líu lo trên các tán cây ven bờ, tuyệt nhiên không có tiếng người cười nói. Các thuyền ngang qua khu vực cổng làng Vạn Xuân, tức điện Hưng Quốc, đều đi rất chậm. Ai đội mũ nón đều bỏ ra khỏi đầu, thể hiện sự tôn kính với người đứng đầu Thiên Đức.

Tích Am mắt tròn xoe nhìn cảnh vật trước mặt, cậu thầm nghĩ:

– “Vậy ra đây chính là nơi Vạn Thắng vương ở, nhìn cũng giống như một ngôi làng yên bình, chẳng thấy bóng dáng cung điện nguy nga tráng lệ như mình từng nghĩ nhỉ?”

Thuyền đi xa thêm một quãng, Tích Am đem thắc mắc hỏi Nhã Lâm, nàng cười:

– Bách tính còn khốn khó, Đại Vương sao có thể xây nhà cao cửa rộng. Đại Vương rất giản dị.

– Vậy nhiều tiền để làm gì nhỉ?

– Đại Vương giàu nhất nước, bởi giàu nhất nên ngài chỉ quan tâm đến việc bách tính ăn no mặc ấm. Đã giàu nhất rồi, đứng trên vạn người thì tiền bạc còn ý nghĩa gì nữa đâu.

Tích Am bặm môi đăm chiêu một hồi rồi mới gật gù thừa nhận:

– Có lẽ đúng. Tính ra chị cũng là người giàu có, à, theo lẽ thường, người giàu có nên chị hiểu được là phải. Người nào cảnh nấy, nông dân ắt hiểu nông dân còn người giàu sẽ hiểu nhau. Người giàu không hiểu người nghèo và ngược lại cũng vậy. Đại Vương hiểu điều đó nên người đứng trên thiên hạ.

– Sách nào viết như thế?

– Em vừa mới nghĩ ra chứ sách nào viết? Đi một ngày đàng học một sàng khôn chị ạ.

Nhã Lâm đưa tay xoa đầu Tích Am xem như thừa nhận lời cậu bé nói là có lý.

Thuyền đi thêm chừng một nén hương thì tấp vào bến bên đường Tả Siêu Loại. Nhã Lâm lên bờ, nàng gặp một binh sĩ trao đổi gì đó trong chốc lát. Bốn con tuấn mã được đưa đến, cả đám lên ngựa, trực chỉ hướng Bắc mà đi.

Tích Am vẫn để ý nhất cử nhất động của Nhã Lâm, rõ ràng nàng không phải là thuộc hạ của một thương nhân. Tích Am đọc sách, hỏi nhiều nên biết rằng, dẫu Vạn Thắng vương trọng nông trọng thương thì thương nhân vẫn chỉ là dân thường, cớ sao binh sĩ Thiên Đức lại có vẻ vô cùng nghiêm trang sau khi nói chuyện với Nhã Lâm như vậy?

– “Chẳng lẽ… đồng tiền quả thực có quyền lực vậy ư?”

Xin lưu ý rằng bản chuyển ngữ mượt mà này là thành quả của truyen.free và được bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free