Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 42: Đại đội Thiên Đức

Cơn mưa bất chợt hôm ấy đã giúp kế hoạch của Chương thành công mỹ mãn. Thông tin từ những người được cài cắm ở làng Nguyệt Đức và các làng lân cận, cứ hai ngày gửi về một lần, cho hay các hào phú trong vùng Siêu Loại liên tục tăng cường gia nhân là những tráng niên có vũ trang để đề phòng giặc cướp. Lợi dụng tình hình này, Chương đề nghị Bỉnh Di đưa ba mươi thân tín đến tham gia khóa huấn luyện… tình báo!

Gọi là khóa huấn luyện cho oai chứ thực ra trước đó những người này vẫn thường xuyên đi dò la tin tức các vùng lân cận, đã ít nhiều có kinh nghiệm. Điểm khác biệt duy nhất là Chương và Duệ đã hệ thống hóa những thông tin cần thu thập và cách truyền tin về làng Vạn thông qua đội của Nguyệt. Khóa huấn luyện chỉ diễn ra một ngày, sau khi thống nhất các ám hiệu, Nguyệt và Duệ tiếp tục dạy thêm chữ Quốc ngữ cho họ liên tục trong một tuần, đủ để họ nhận biết mặt chữ cái và các số từ 0 đến 9. Sau đó, nhóm này được Bỉnh Di tung sang vùng Siêu Loại, xin vào làm bảo tiêu hoặc gia nhân tại các nhà hào phú. Cứ hai, ba người một nhóm được đám Tôn dẫn đi trong đêm. Như vậy, có đến năm mươi người của Thiên Gia Bảo Hựu quân đã bí mật nằm vùng tại Siêu Loại, thay vì như trước đây chỉ đi nghe ngóng rồi chạy về, sự khác biệt này quả thực rất lớn.

Tình hình vùng Siêu Loại trở nên xáo trộn. Ngoài việc các hào phú ráo riết tuyển người, họ còn kéo nhau lên gặp Lý Lệnh công để đề nghị được bảo vệ. Lý Lệnh công liền cho quân đóng rải rác khắp nơi nhằm trấn an những người này. Bên cạnh đó, thông tin về toán cướp Chó Lửa với kẻ đầu sỏ là Trương Bình Duệ ở vùng Tế Giang được lan truyền khắp vùng, gây hoang mang tột độ cho các nhà giàu có và thương nhân. Một đồn mười, mười đồn trăm, nghe nói toán cướp này đông đến cả nghìn người, chưa đầy một canh giờ đã cướp sạch Nguyễn gia trang mà không để lại chút dấu vết nào.

Các thương nhân thì nghi ngờ đối thủ làm ăn đã chỉ điểm, Lý Lệnh công lại nghi ngờ La Lệnh công có ý thôn tính. Trong khi đó, Phạm Tu, theo kế sách của Chương và Duệ, liền sai Bỉnh Di mang lễ vật đến xin Lý Lệnh công che chở. Lý do là nghe tin đám cướp hung tàn lại đông đến cả nghìn người, lỡ nay mai chúng đánh làng Vạn hay các làng ven bờ Nam Thiên Đức thì mong Lý Lệnh công giúp đỡ. Nghe đâu Bỉnh Di đã phải lau nước mắt vì… sợ, vừa trình bày vừa run rẩy, khiến Lý Lệnh công vui vẻ đảm bảo sẽ cho quân đến cứu viện nếu toán cướp xuất hiện.

Có thể nói, hậu phương làng Vạn tạm thời đã yên ổn.

Của cải do nhóm Bỉnh Di khuân về rất nhiều, vải vóc xếp chật hai căn nhà, số này được giao cho Ngọc quản lý. Đàn trâu hơn năm mươi con tạm thời được chia nhỏ, cho người dân các làng xung quanh thuê với giá rẻ, và sẽ trả bằng thóc gạo vào năm sau.

Bạc vàng được chia đôi, một nửa giữ lại trong làng Vạn, nửa còn lại Phạm Tu giao cho Chương mang về Đường Vỹ cùng hơn mười con ngựa. Chương không từ chối vì cậu vốn dĩ chưa có tài lực. Với số bạc vàng này, Duệ nắm quyền tay hòm chìa khóa, tự mình quyết định thu chi, Chương chỉ cần nắm thông tin về số dư.

Hơn nửa tháng sau vụ cướp, Phạm Tu cho gọi nhóm Chương về làng Vạn tụ họp. Phạm Tu quyết định sẽ giao hẳn cho Chương một trăm quân tinh nhuệ thuộc quyền chỉ huy của cậu, hoạt động độc lập mà không cần phải hỏi qua Bỉnh Di. Chương nhận lời nhưng lại xin thêm:

– Thưa các bác, các chú, các cô và các anh. Trước tiên cháu xin cảm ơn vì sự tin tưởng của mọi người, nhưng nếu giao quân cho cháu mà không có tướng lĩnh chỉ huy, e rằng sẽ biến những tinh binh ấy trở thành đám ô hợp mất thôi.

Phạm Tu tươi cười:

– Chúng ta xem cháu như người làng Vạn, cháu muốn gì chúng ta cũng đều đáp ứng. Như ta đã nói, kể cả sau này làng Vạn có phải theo cháu cũng không sao, chỉ cần cháu mang lại những điều tốt đẹp cho muôn dân.

– Cháu không muốn xưng bá một cõi, cháu đã nhận lời giúp làng Vạn thì cháu sẽ làm hết sức mình. Nay bác đã mở lời, vậy cháu xin mượn thêm anh Lượng đi cùng.

– Sao cậu không mượn ta? – Bỉnh Di lên tiếng.

– Cháu mượn anh Lượng là có lý do riêng. Anh Di cứ ở lại đây thì sau này cháu còn có chỗ cậy nhờ, chứ nếu mượn anh đi theo thì cháu biết tìm cô nào bây giờ?

Tất cả cùng cười vang. Phạm Tu đồng ý cho Cự Lượng đi theo Chương, bởi ông thừa biết con trai mình chỉ chờ có vậy, vừa thoát khỏi sự kiềm tỏa của ông lại được gần ý trung nhân.

– Nay đông đủ các chú, các bác và cô Dung, cháu xin phép đề đạt vài ý định đã ấp ủ bấy lâu nay.

Theo đó, Chương biên chế đội quân một trăm tinh binh thành một đại đội lấy tên Thiên Đức, với Cự Lượng là Đại đội trưởng chỉ huy, người nắm quyền cao nhất khi hành động. Đại đội này có ba trung đội: Trung đội Nhất do Nghiêm Phúc Lý đứng đầu, Trung đội Nhị thuộc quyền chỉ huy của Cao Lịch. Trung đội Tam do Lý Kế Nguyên, một thân tín của Cự Lượng, đồng thời là bạn thân của Phạm Hữu Thế, mới mười chín tuổi, phụ trách. Lý Kế Nguyên, Nghiêm Phúc Lý, Cao Lịch mỗi người sẽ chọn ra một trung đội phó và ba tiểu đội trưởng thuộc quyền.

Ban chỉ huy của Đại đội Thiên Đức sẽ gồm có: Chương, Duệ, Bình, Lượng, Nguyệt, Phúc Lý, Cao Lịch, Kế Nguyên và các trung đội phó.

Bất cứ quyết định hay kế sách nào cũng sẽ được đem ra bàn bạc và dựa trên nguyên tắc thiểu số phục tùng đa số.

– Ta có thắc mắc về ba cô gái trong quân. – Triệu Quang Phục chất vấn. – Từ xưa đến nay việc quân không có đàn bà con gái, cháu có thể giảng giải giúp chúng ta hiểu rõ chứ?

– Đàn bà con gái đều có thể làm những việc như đàn ông con trai, tuy còn một vài hạn chế nhưng chỉ cần sắp xếp hợp lý thì những chị em này cũng không hề thua kém các anh em là bao, thưa chú.

– Cháu nói cụ thể hơn xem nào, ta cảm thấy lạ lắm. – Đến lượt Đoàn Thượng thắc mắc. – Cháu vẫn thường nói chưa kinh qua trận mạc, nhưng cách sắp xếp như cháu vừa đưa ra thì ta thấy rất dễ hiểu và thú thực là… ta chưa từng biết đến.

Chương nhìn tất cả mọi người một lượt, cậu nhận ra ánh mắt vô cùng hài lòng của bà Dung.

– Em Nguyệt sẽ là Tiểu đội trưởng Tiểu đội Trinh sát Thiếu niên, phụ trách thu thập tin tức phục vụ cho các hoạt động. Hiện nay tiểu đội này mới chỉ có hơn mười em, nhưng sẽ thu nhận thêm tùy vào tình hình thực tế, tuy nhiên chỉ chọn các em dưới mười sáu tuổi. Toàn bộ đội trinh sát sẽ được học chữ của Bụt để việc truyền tin tức không bị bại lộ. Các em trong đội này sẽ chỉ biết chỉ huy trực tiếp của mình để đảm bảo an toàn.

– Hai cô còn lại không phải cậu tính giữ riêng cho mình đấy chứ hả? – Triệu Quang Phục tủm tỉm cười.

– Thưa chú, chỗ em Duệ… à cô Duệ… vâng, chỗ cô Duệ hiện là thư ký của cháu vì nhiều thứ cháu không rõ. Duệ cũng nắm quyền tay hòm chìa khóa, quản lý tài chính, nên cần phải có mặt trong ban chỉ huy để dễ bề sắp xếp. Sau này cháu cũng cần có người biết y thuật chăm sóc cho mọi người, nói chung, Duệ sẽ quán xuyến mọi việc trong đại đội. Đại đội ăn ở, hoạt động ra sao, muốn cái gì cũng đều cần sự đồng ý của cô Duệ.

Phạm Tu nghe xong quay sang nói với Quang Phục:

– Ông nghe chưa? Ta đồ rằng cái Duệ sẽ nắm đầu tất cả đám trai tráng làng mình, quả không sai nhỉ? Bọn già chúng ta sau này ăn gì, ngủ ở đâu cũng đều do bọn nó quản, chẳng khác được.

– Tôi cũng muốn xem đám con gái làng Vạn này làm được gì khiến các đấng mày râu phải nể phục.

– Chương à! – Bà Dung bây giờ mới lên tiếng, giọng vô cùng dịu dàng. – Ta chưa thấy cháu nhắc đến cái Bình, nó sẽ làm gì? Ngót hai tháng nay ta chẳng biết nó ở đâu, cũng không còn quan tâm đến cái thân già này ăn ngủ ra sao. Thật uổng công ta chăm bẵm nó.

Bà Dung dứt lời thì ai cũng cười nghiêng ngả, Chương phải cố giữ vẻ mặt bình thản.

– Dạo trước em Bình… à… cô Bình… cô… – Chương có chút lúng túng. – Bình sẽ có một đội quân chỉ toàn nữ nhân. Đợt trước có hơn mười cô gái, nhưng nay đã được giao lại cho anh Di quản lý nên Bình vẫn chưa tuyển được người mới. Nhưng… nhưng cháu sẽ sớm sắp xếp ổn thỏa.

Mọi người càng cười lớn khiến Chương lúng túng hơn. Đúng ra Chương không định cho Bình vào ban chỉ huy này, song lại không thể không cho, không chỉ cậu mà cả Duệ, Lượng cũng khó mà yên thân. Cả hai đã năn nỉ Chương cho Bình một cái ghế, bởi họ không thể chịu nổi khi cô nàng cứ lải nhải bên tai suốt ngày khiến họ chẳng làm được gì. Bình thì không quan tâm sẽ nắm chức vụ gì, cô chỉ để tâm đến việc ai sẽ ngồi bên cạnh Chương. Có họp hành, ý kiến gì thì Chương nói gì Bình cũng cho là đúng, thế chẳng phải là thừa người sao.

Qua cử chỉ của Chương, bà Dung và Phạm Tu chẳng khó để biết cô gái nhỏ đã khiến cậu trai này phải chịu thua. Nghe Chương nói ý định, hai người vô cùng hài lòng bởi chẳng biết vô tình hay hữu ý mà Chương lại đặt tên cho đội quân ấy là Thiên Đức. Trong ý niệm của Phạm Tu, hình hài của một đạo quân lớn mạnh dưới quyền Chương dần hiện rõ. Thời gian vừa rồi, từ nhiều người báo lại thì Chương vô cùng quan tâm đến Bình và Duệ, cũng như nhiều việc lớn nhỏ đều rất để tâm đến phụ nữ và trẻ nhỏ. Mọi người, kể cả Duệ, đều lo sau này sẽ có kẻ lợi dụng điều đó, nhưng Phạm Tu nói sẽ có cách. Thật ra ông chẳng có cách nào, chỉ đơn giản là ủng hộ vô đi��u kiện, bởi cháu gái ông rồi sẽ ngự trên ngai vàng. Nếu Vạn Xuân không chấp nhận vua bà, thì chồng của vua bà sẽ là vua. Đó phải là một người như trong lời sấm “tiền hô hậu ủng”. Phạm Tu nhận định, với tính cách của Chương, hẳn cậu ta sẽ đưa cháu gái ông lên ngôi cao cho kỳ được.

Tại sao ư? Ngay cả trong kế sách lập đội quân mà Chương vừa mới nói, cũng chẳng thấy cậu ta giữ bất kỳ vị trí nào. Con trai ông nắm quyền chỉ huy đội quân, con gái nuôi quản lý tài chính, còn cháu gái thì bắt nạt cậu ta. Quả thật con người đáng sợ nhất là khi họ không ham công danh. Thôi thì, đành dùng tình cảm mà trói buộc cậu ta lại.

– Còn cháu? Cháu không nắm giữ chức vị nào trong quân ư?

Bà Dung thắc mắc. Chương đáp:

– Tả Đô đốc đã giao người cho cháu thì cháu đương nhiên là chủ tướng rồi.

– Chốc nữa xong việc thì ghé qua chỗ ta, ta có mấy củ nhân sâm cho cháu. Gớm khổ, hai cô gái lúc nào cũng kè kè thế kia thì mau hao mòn lắm cháu ạ.

Chương đỏ hết mặt vì ai nấy đều cười ngả nghiêng, cũng may không có hai cô gái ở đây. Mà thực ra Chương nào đã được gì ngoài cái nắm tay với Duệ trong đêm mưa tại Siêu Loại.

Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều được nắm giữ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free