Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 43: Kỳ hiệu

Chương, chàng trai hai mươi tuổi, là sinh viên năm thứ ba chuyên ngành Quản trị Kinh doanh. Anh đang theo đuổi đề tài biến nước bọt thành tiền, biết đủ thứ nhưng lại chẳng tinh thông điều gì, nay lại phải đảm đương đủ thứ công việc: khi thì một anh quân nhân, lúc thì thầy đồ, khi khác lại là nông dân bán thời gian, kiêm luôn mưu sĩ toàn thời gian. Chương nhớ đến Gia Cát L��ợng của Trung Hoa, cậu đã đôi ba lần xem phim hoặc đọc sách về ông ấy nhưng vẫn chưa thấy có điều gì có thể áp dụng được vào tình hình Vạn Xuân lúc này.

Đại đội Thiên Đức, thường được những người quen thuộc với lối chữ Bụt gọi tắt là C Thiên Đức. Chương nhớ hồi đi học quân sự suốt cả tháng trời chỉ mong mau chóng về lại Thủ đô vì việc rèn luyện quân sự thật chẳng thú vị chút nào. Dậy sớm thể dục, xếp hàng ăn sáng, đánh răng rửa mặt, rồi lại xếp hàng đi đều bước, sau đó là vác gậy giả súng, lăn lê bò toài ven những sườn đồi đầy nắng của một tỉnh cách Thủ đô hơn bốn mươi cây số. Có hôm may mắn được học tháo lắp súng, nhưng đen nhất là suốt gần một tuần, trường nơi Chương học phải nhường chỗ cho đám sĩ tử thi đại học. Thế là Chương cùng bạn học phải tìm những gốc cây bạch đàn tránh nắng cả ngày, cái nắng tháng Bảy oi ả thật kinh khủng. Sáu giờ sáng rời khỏi trường quân sự, mãi đến tối mịt mới được hành quân trở về.

Chương chẳng bao giờ nghĩ những kiến thức mà anh Đại úy Đại đội trưởng, một quân nhân chuyên nghiệp, dạy cho sinh viên ngày ấy, giờ đây lại hữu ích đến thế. Đúng là có học có hơn. Chương biết cơ bản mô hình tổ chức của quân đội. Bố mẹ Chương là cán bộ nhà nước bậc trung đã gần hai chục năm và đều vào Đảng. Chương không biết rõ mô hình tổ chức của Đảng nhưng việc học hành ở trường cũng giúp cậu hiểu biết sơ sài.

Có thể nói, làm quân nhân chỉ mệt về thể xác, làm mưu sĩ mệt ở đầu óc. Chương nghĩ cần phải lập ra một tổ chức như vậy để gom những người cùng chí hướng lại với nhau nhưng chẳng rõ cương lĩnh hay luật lệ ra sao nên tạm gác lại. Dù sao cậu cũng chỉ có một cái đầu, hai bàn tay và ngày thì cũng không dài hơn hai mươi bốn tiếng.

C Thiên Đức nhận được sự đồng ý của Tả Đô đốc. Điều tưởng chừng khó khăn lại dễ dàng được chấp thuận và ủng hộ, trong khi điều tưởng chừng đơn giản lại hóa ra vô cùng nhiêu khê.

Ấy là chuyện cờ hiệu.

Một đội quân cần có cờ hiệu, Duệ bảo vậy. Chương thấy cũng đúng nên đồng tình.

Vấn đề là lá cờ ấy viết cái gì?

Chư��ng bảo viết song ngữ, cờ chung cho cả đội thì một mặt thêu chữ Bụt:

Thiên Gia Bảo Hựu Đại đội Thiên Đức

Nếu thích, có thể thêm khẩu hiệu “Đánh là thắng” phía dưới cho thêm phần hoành tráng, mặt còn lại thêu chữ Hán. Cờ của trung đội thì thêm tên trung đội dưới tên đại đội, thế là xong. Công việc này quả thực đơn giản.

Thiên Bình bảo rằng cờ hiệu của các sứ quân không chỉ có chữ mà còn vẽ tranh, nhìn rất đẹp. Chương cũng cho là đúng bởi dân nơi này ít người biết chữ, cậu còn khen Thiên Bình sáng dạ. Nhưng rất nhanh sau đó, Chương đã nhận ra sự ngây thơ của mình!

Vậy vẽ gì lên cờ đây?

Chương bảo nên vẽ con rồng vì cậu sinh năm Nhâm Thìn nhưng không được, vì rồng chỉ dành cho vua chúa.

Chương mặc định Thiên Bình kém cậu ba tuổi thì phải sinh năm Ất Mùi còn Duệ thì Giáp Ngọ, theo lẽ thường là như vậy, nhưng không phải!

Thiên Bình sinh năm… Nhâm Dần! Còn Duệ hơn một tuổi sinh năm Tân Sửu!

Chương ngớ người ra vì Can Chi đảo lộn, thôi thì cậu đã đến Vạn Xuân bằng một cách khó tin nên cũng đành chấp nhận. Duệ, Bình và nhiều người khác sau này không tin Chương sinh năm Nhâm Thìn bởi nếu vậy thì cậu phải hơn Bình mười tuổi. Chương đành bảo cậu từ nơi khác đến, nơi ấy có cách tính khác biệt đôi chút nên mọi chuyện cũng yên ổn.

Thiên Bình chọn con hổ vì hổ là chúa sơn lâm, là vua muôn loài, rất dũng mãnh, vô cùng phù hợp với một đội quân tinh nhuệ khiến kẻ địch khiếp sợ.

Chương cho là hợp lý, quyết định sẽ chọn hình tượng hổ.

Nhưng Duệ lại muốn vẽ con trâu vì “con trâu là đầu cơ nghiệp” cũng rất khỏe, là gia sản lớn, giúp mang lại sự ấm no cho người nông dân. Họ dựng cờ Thiên Gia Bảo Hựu với mong muốn muôn dân được no đủ.

Chương thấy cũng rất có lý vì các chàng trai Thiên Đức sẽ khỏe như trâu.

Đến đây thì Chương thấy có vấn đề, nếu chọn con vật này thì cô kia sẽ phật ý, nếu thêu luôn cả hai mặt, thì rốt cuộc hình ảnh nào mới là biểu tượng chính thức? Điều khó nữa là hai cô này tuyệt nhiên không hề cãi vã nhau nửa lời. Người này nói, người kia gật gù ra vẻ rất đồng tình, thật sự kỳ lạ.

Chương đành nói sẽ suy nghĩ rồi đưa ra quyết định.

Thiên Bình, khi chiêu nhõng nhẽo, ăn vạ không có tác dụng, cô liền huyên thuyên bên tai từ sáng đến tối về lý do nên chọn hổ, về lợi ích của hổ, và về mức độ đáng sợ của nó. Cô còn nói Chương chọn trâu có nghĩa là “mến chị Duệ hơn”.

Duệ thì khác, cô vẫn lo cơm ngày ba bữa cho Chương trừ khi có việc bận. Bên mâm cơm, hay khi bàn việc, lúc đi đâu đó cùng nhau, Duệ lại giảng giải cho Chương nghe về lý do nông dân quý trọng con trâu, và việc chọn con trâu sẽ khiến C Thiên Đức trở nên gần gũi với dân chúng hơn.

- Chẳng phải anh từng nói quân đội từ nhân dân mà ra sao, anh Chương?

Cứ một câu “em nghĩ là…” hai câu “em thấy…” ba câu “em cho rằng…” khiến Chương đến nằm mơ cũng thấy ác mộng.

Cậu nhờ Lượng thuyết phục Thiên Bình chọn trâu thì anh ta lắc đầu bỏ đi luôn! Nhờ Phạm Tu nói giúp thì nghe xong đầu đuôi câu chuyện, ông cũng quay lưng bỏ đi thẳng tắp. Gặp Bỉnh Di nhờ vả anh ta khuyên Duệ chọn hổ, thì anh này lại cáo bận. Nhờ đến Xuân thì cô ta nhếch miệng cười:

- Cậu nên tập làm quen dần với điều đó, ta e rằng lá cờ ấy rồi sẽ phải vẽ đủ mười hai con giáp! Thương ta thì đừng có lôi ta vào chuyện này, tự mà giải quyết đi.

Chương nghĩ sẽ đoản thọ nếu điều Xuân nói là sự thật, mới có hai cô đã khổ sở đến thế này, nếu thêm cô nữa chắc cậu đột tử mất. Song Chương nào biết, lời của Xuân rồi sẽ dần ứng nghiệm, bởi hiện tại cậu mới chỉ quanh quẩn ven bờ Nam sông Thiên Đức, trong khi đất Vạn Xuân còn đến hơn chục châu phủ.

- Anh đã quyết định rồi, lá cờ hiệu đại diện cho đội Thiên Đức sẽ là "hổ trâu". - Chương trịnh trọng tuyên bố. - Đây là một loài vật mới được anh nghĩ ra, nó sẽ là thần vật mặt hổ nhưng có thêm hai cái sừng trâu cong nhọn hoắt, trông vô cùng dũng mãnh. Nó vừa là chúa sơn lâm lại làm chúa đồng bằng.

- Theo em, chúng ta nên gọi là trâu hổ. - Duệ giơ tay xin phép nêu ý kiến.

- Em đồng ý gọi là hổ trâu. - Bình giơ tay xin phép nêu ý kiến.

Ít nhất là trong nhà bà Cả Ngư, Chương cũng thiết lập được vài quy định, một trong số đó là ai muốn nói thì giơ tay, người chủ trì đồng ý mới được phát biểu. Điều này áp dụng cho cả ban chỉ huy bởi trong mái nhà tranh này có tới ba cô gái, đủ sức để mở một cái chợ náo nhiệt.

- Anh đã cân nhắc kỹ rồi, mặt hổ oai nghiêm, mang cái oai của chúa sơn lâm. Sừng trâu cứng nhọn biểu trưng cho ý chí kiên cường và sức mạnh của chúng ta. Gọi là trâu hổ hay hổ trâu tùy người nhìn nhưng hình vẽ sẽ là như vậy.

Hai cô gái vẫn chưa bằng lòng, Chương đành dùng hạ sách:

- Chị Xuân bảo nếu chưa gấp thì cứ từ từ, chờ đủ mười hai con giáp rồi thêu một lần cho đỡ tốn công.

Hai cô gái nhìn nhau, sau vài cái chớp mắt liền gật đầu đồng ý gọi là hổ trâu hay trâu hổ đều được nhưng một khi đã chọn, Chương nhất quyết không được thay đổi hay vẽ lại nữa.

Chương thở phào. Cậu nghĩ sau này phải nghiêm khắc hơn với hai cô gái này, cậu đã nhận ra chân lý, cứ chiều theo ý họ thì các cô sẽ được đà lấn tới, rồi có ngày cậu chẳng còn chính kiến gì nữa.

Chương và nhóm bạn, mỗi người một ngựa, đến làng gần bên tìm một họa sư. Chương đã cưỡi được ngựa nhưng cậu chưa thể phi nước đại, chỉ thành thục đi nước kiệu và đang dần làm quen với phi nước trung. Họa sư là một ông tuổi gần năm mươi, chuyên vẽ hoa văn lên những bình gốm hoặc chén bát. Chương nhờ ông họa sư vẽ cho một bức tranh đầu hổ dũng mãnh nhưng thêm hai sừng trâu cong hình bán nguyệt trông rất cân đối. Chẳng cần phải nói cũng biết ông họa sư vừa vẽ vừa lắc đầu, ông làm sao hiểu nổi suy nghĩ của những người trẻ.

Họa sư kiên nhẫn vẽ đến bức thứ năm mới được yên thân vì hai cô gái đòi hỏi đủ điều. Nếu không vì số tiền công sáu mươi đồng thì chắc ông đã đuổi ba người dở hơi này về rồi.

Từ nhà họa sư, Chương và nhóm bạn trở về làng Vạn mà không cần ai theo bảo vệ vì Chương thấy vùng này yên bình, giữa ban ngày ban mặt, cũng như Thiên Bình đủ khả năng tự bảo vệ, còn Chương thì có "chó lửa" giắt bên hông.

Ngọc tự tay thêu một lá cờ lớn hình chữ nhật với hình ảnh lạ kỳ và những dòng chữ cũng kỳ lạ không kém, theo yêu cầu của hai cô em. Ngoài cờ lớn còn có thêm ba lá cờ nhỏ hơn, hình tam giác, nội dung c�� bản không khác nhau. Thiên Bình đem khoe hết lượt rằng đây sẽ là cờ hiệu của Đại đội Thiên Đức, lá cờ này rồi sẽ khiến đối phương khiếp sợ khi nhìn thấy. Chẳng biết sau này ra sao, nhưng từ Phạm Tu, Quang Phục đến Bạch Hổ, Hữu Thế, khi nhìn thấy hình ảnh đó đều kinh ngạc nhưng không hề sợ hãi. Họ đều nhìn Chương với ánh mắt ái ngại xen lẫn chút thương cảm.

Bỉnh Di vỗ vai Chương an ủi khi hai cô gái đã rời đi.

- Cậu phải cố lên, đừng nản lòng. Chúng ta chịu đựng được hàng chục năm thì rồi cậu cũng sẽ quen thôi, đừng nản lòng.

Rồi Bỉnh Di ôm bụng cười chảy cả nước mắt, những người khác đứng nhìn Chương, lắc đầu xen lẫn tiếng thở dài. Trở về Đường Vỹ, Chương vẫn ấm ức không nói nên lời.

Ở thời kỳ mà cờ chỉ toàn chữ Hán với những màu sắc đơn thuần hoặc hoa văn hình rồng cách điệu của triều đình thì lá cờ "hổ trâu" quả thật khó chấp nhận. Nhưng sau này, nó xứng đáng là một "logo bạc tỉ" và ông họa sư trong làng nhỏ kia cũng sẽ nổi danh là người đã vẽ nên hiệu kỳ cho cả một đạo quân dựng lên đế quốc.

Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này thuộc bản quyền của truyen.free và được bảo hộ theo luật pháp hiện hành.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free