(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 41: Chí làm trai
Trời vẫn mưa.
Những thùng gỗ được khiêng ra bến sông trong ánh sáng lờ mờ. Mỗi thuyền nhỏ chất được khoảng chín thùng gỗ, những chiếc áo tơi bện rơm được tạm phủ lên trên. Phạm Hữu Thế chất hàng lên thuyền rất nhanh, thuyền nào chất xong, lập tức có hai người, một ở đầu thuyền, một ở cuối thuyền, chèo xuôi dòng và mất hút trong đêm. Khi Chương đến b��n sông, đã có vài chiếc thuyền rời bến.
-Thế, Thế! Lại đây ta bảo!
Nghe Chương vẫy gọi, Thế chạy lại.
-Cậu hãy lấy một thuyền, chở hai thùng vải, chèo ngược dòng khoảng một dặm. Sau đó tìm cách làm thuyền mắc cạn hoặc lật úp, rồi vứt lung tung hai thùng vải lên bờ.
-Ta hiểu rồi!
Phạm Hữu Thế cao hơn mét sáu một chút, cậu rất khỏe và đặc biệt bơi giỏi. Chương nghe Duệ kể Thế thường bơi lặn ở sông Thiên Đức, có thể bơi một mạch sang bờ Bắc mà không cần nghỉ. Thế chọn hai thuyền nhỏ, lấy tạm bốn người, mỗi hai người khiêng một thùng gỗ rồi đội mưa chèo ngược dòng. Chương vừa chợt nghĩ đến việc đánh lạc hướng Lý Lệnh công về nguồn gốc của toán cướp đêm nay.
-Thuyền sẽ không chở hết được. - Thế vừa vuốt nước mưa chảy trên mặt vừa nói với Chương. - Ta cho anh em mỗi hai người khiêng một thùng.
Chương gật đầu tỏ ý đã hiểu. Duệ và Bình cũng báo rằng Tôn cùng đội của cậu ta đã dẫn đàn trâu, bò của toán Lịch đi theo lối cửa hậu, nhưng vẫn còn hơn chục con ngựa tốt chưa biết xử lý thế nào.
-Để lại hai con, số còn lại nhắn chị Xuân cho quân dắt hết đi, làm nhanh lên.
Chương ra lệnh dứt khoát, Bình nói thêm:
-Chiều nay mới chuyển đến một kho đầy lương thảo, em chưa kịp báo việc này.
-Đã báo với anh Di chưa? Nếu lấy lương thảo thì phải để lại cho gia chủ một phần, không được lấy sạch.
Bình gật đầu rồi vội vã chạy biến vào màn mưa, chỉ còn Duệ và Nguyệt ở lại. Chương nhìn màn mưa rơi không ngớt, suy nghĩ giây lát rồi bảo Duệ:
-Hai em vào báo với anh Di, chúng ta chỉ lấy bạc vàng và tiền xu, tuyệt đối không đụng đến giấy tờ hay ngân phiếu gì cả. Thu được đến đâu thì rút lui đến đó, phải tận dụng trời mưa.
Mấy kho vải vóc gần như bị vét sạch, Chương đã bảo Thế để lại cho gia chủ một phần. Cậu nảy ra chủ ý này kể từ khi gặp ông Cả Lụa. Về sau có thể còn cần đến ông ta, không thể vét sạch của cải. Nếu ông ta kiệt quệ, không gượng dậy nổi thì sau này biết tìm đâu ra một hào phú như vậy để dựa vào.
Duệ báo cho Chương biết vàng bạc trong gia trang xếp đầy hai thùng gỗ, mỗi thùng cần tới bốn người khiêng. Một thùng khác đựng tư trang như vòng vàng, mã não, ngân phiếu, Bỉnh Di đã để lại để Chương tự suy tính. Chương đi theo Duệ, thấy thùng gỗ đựng tư trang đang đặt dưới mái hiên. Cậu mở nắp xem thử, quả nhiên bên trong toàn những thứ quý giá. Chương bảo hai thân quân khiêng thùng trở lại chỗ Phúc Lý đợi cậu.
Gặp Nguyệt và Thiên Bình, Chương lại dặn:
-Hai em nhắc nhở những người ở lại, sau đêm nay phải tích cực tung tin rằng có một toán cướp nào đó đã dọn sạch gia trang.
-Toán cướp nào ạ? Cần phải có một cái tên, thưa thầy.
-Em tự ý đặt một cái tên là được.
Bình nhanh nhảu đáp:
-Toán cướp Chó Lửa ở Tế Giang do tên Chương Bình Duệ cầm đầu cùng một trăm anh em!
Chương chỉ nhìn Bình cười, rồi mau chóng quay lại chỗ bọn Phúc Lý. Chương không để tâm đến ý kiến của Bình, bởi đó chỉ là cái tên dùng một lần. Nhưng cậu chẳng thể ngờ được rằng Thiên Bình có ý gắp lửa bỏ tay người, bởi vùng Tế Giang có sứ quân La Lệnh công tiếp giáp với Siêu Loại ở mạn Nam. Chỉ một ý tưởng tưởng chừng vui đùa lóe lên trong màn mưa, Thiên Bình đã khiến Lý Lệnh công và La Lệnh công đối đầu nhau, điều này lại giúp giảm đi áp lực cho Thiên Gia Bảo Hựu quân ở mạn Bắc.
Gia chủ Nguyễn gia trang ngồi trên trường kỷ, sau lưng là gia quyến của ông ta. Họ vẫn chưa hết sợ hãi, riêng ông Cả Lụa thì vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên. Chương chỉ vào chiếc hòm đựng tư trang đặt gần trường kỷ, nói với ông Cả Lụa:
-Số tư trang và ngân phiếu của ông đều nằm trong này, chúng ta chỉ lấy bạc vàng. Thiết nghĩ ông là thương nhân, nếu bị lấy sạch thì khó lòng gây dựng lại công việc. Vải vóc, lương thực ta cũng không lấy hết, người ta cũng không sát hại.
-Cậu là ai, rốt cuộc có ý gì? Nhìn dáng vẻ thư sinh và đôi bàn tay chưa vấy máu kia của cậu, không lẽ nào lại là kẻ cầm đầu đám lục lâm thảo khấu?
-Thời thế đang loạn lạc, ta cũng đành chó cùng rứt giậu, làm việc không mong muốn nhưng cũng không đến nỗi tuyệt tình. Ông có thể hận ta, ông có quyền làm vậy, nhưng ta là kẻ ăn ở có trước có sau. Những gì ta nói ban nãy sẽ không thay đổi.
Chương liếc nhìn một lượt gia quyến ông Cả Lụa. Ánh mắt Chương chạm đến đâu, họ lại co rúm đến đấy. Chương chỉ vào một chàng trai trạc hai mươi tuổi và hỏi:
-Cậu kia có phải là con trai của ông?
-Cậu đã hứa không xuống tay, giờ lại đổi ý?
-Không, ta chỉ muốn biết tên.
-Gia Miêu, nó là con trai thứ ba của ta.
-Gia Miêu, từ nãy đến giờ cậu nhìn ta với ánh mắt căm giận, điều ấy cũng phải thôi. Nhìn mặt cậu sáng sủa, hẳn là tư chất thông minh hơn người. Nếu sau này cậu muốn tên mình lưu danh sử sách, thì cứ viết tên cậu treo ngoài cổng gia trang. Bọn ta cần người tài.
Chàng trai tên Gia Miêu nhếch mép cười khinh bỉ khiến Chương thích thú.
-Cha cậu là thương nhân, bạc vàng không thiếu, nhưng vẫn phải cậy nhờ Lý Lệnh công che chở. Có bao giờ cậu nghĩ đến việc bản thân mình trở nên đủ lớn mạnh để che chở cho gia tộc mình không?
Chương đọc luôn bài thơ “Chí làm trai” của Nguyễn Công Trứ:
“Vòng trời đất dọc ngang ngang dọc
Nợ tang bồng vay trả trả vay
Chí làm trai nam bắc đông tây
Cho phỉ sức vẫy vùng trong bốn bể
Nhân sinh thế thượng thuỳ vô nghệ
Lưu đắc đan tâm chiếu hãn thanh
Đã chắc ai rằng nhục rằng vinh
Mấy kẻ biết anh hùng thời vị ngộ
Cũng có lúc mây tuôn sóng vỗ
Quyết ra tay lèo lái trận cuồng phong.
Chí những toan xẻ núi lấp sông
Làm nên tiếng anh hùng đâu đấy tỏ
Đường mây rộng thênh thênh cử bộ
Nợ tang bồng trang trắng vỗ tay reo
Thảnh thơi thơ túi, rượu bầu.”
Chương nhớ bài thơ này vì nó hay, chứ bản thân cậu thì không biết làm thơ dù đã mài đũng quần đi thi Văn. Đêm nay tự nhiên lại dùng đến, quả thật thấy rất hợp cảnh. Nhưng hơn cả, Chương đã khiến ông Cả Lụa và chàng trai Gia Miêu ngây người như tượng gỗ, nghe không sót một câu nào.
-Xin… xin hỏi cao nhân, bài thơ này tên là gì?
-Chí làm trai! - Chương đáp.
-Tôi có thể chép lại được không?
-Nếu cậu nhớ được thì cứ chép, bài này do thầy ta dạy.
-Chẳng hay cao nhân đây là môn đệ của ai?
-Ta có nhiều thầy, thầy dạy ta bài này là Nguyễn Công Trứ, một thi nhân họ Nguyễn. Chẳng phải ông cũng họ Nguyễn sao?
-Một kẻ đèn sách mà đi làm kẻ cướp thì có ích gì? - Ông Cả Lụa mỉa mai.
-Quan quân bây giờ cũng khác gì kẻ cướp? Chỉ là quan cướp ban ngày, còn ta cướp ban đêm. Quan thu thuế hàng năm, ta thu thuế một lần, cũng chẳng khác nhau là mấy.
Chương chỉ vào Gia Miêu:
-Ta để mắt đến cậu con trai này của ông. Nếu sau này cậu ta theo dưới trướng, nhất định sẽ có ngày ông nở mày nở mặt.
-Cậu chỉ là kẻ cướp, đến danh tính còn không dám nói ra, sao có thể làm được đại sự?
-Chương Bình Duệ, đầu lĩnh đảng cướp Chó Lửa đến từ Tế Giang.
Duệ từ bên ngoài đi vào, đã nói thay lời Chương.
-Thưa đầu lĩnh, mọi việc đã gần xong xuôi, xin người ban lệnh.
-Một cô gái còn dám làm, chẳng lẽ con trai ông lại sợ hãi? Ta cho ông hay, trên đất Vạn Xuân này, bậc nam nhi tài văn hay chữ đếm không xuể, nhưng đứng trước cô gái này cũng phải ba phần kính nể.
Đoạn Chương nói với Duệ:
-Cho lui quân!
Rồi cậu cúi đầu chào một lượt ông Cả Lụa và gia quyến, trước khi quay đi, bỏ lại sau lưng những cặp mắt khó hiểu. Chỉ biết cái tên Chương Bình Duệ rồi sẽ bị đem ra bàn tán khắp vùng. Có điều người ta có tìm tên cướp họ Trương, tên là Bình Duệ thì có tìm đến Tết Mồng Bảy cũng chẳng ra.
Chương cùng ba cô gái và những thân quân rút lui, đi ngang qua chỗ Võ Văn Dũng vẫn đang ém quân chặn hậu trong làn mưa rả rích. Thiên Gia Bảo Hựu quân cứ hai đến bốn người khiêng một hòm, nhắm hướng núi Linh Sơn mà bước đi.
-Anh Chương, anh tính thu nạp con trai của hào phú đó sao? - Thiên Bình thắc mắc.
-Anh gieo một hạt giống, nó có thành cây hay không còn tùy thuộc vào thời tiết. Nhưng để một đội quân trở nên lớn mạnh thì ngoài quân đông, tướng giỏi, dân khỏe, còn cần có những bậc cự phú kinh tài em ạ.
-Anh quả có tầm nhìn, bảo sao Tả Đô đốc cứ nhất quyết vời anh cho bằng được.
Chương tự thấy mình không có tài cán gì ghê gớm, chỉ là cóp nhặt kiến thức cha ông truyền lại rồi vận dụng mà thôi.
-Anh Chương có thể đọc lại bài thơ ban nãy được không? Bài thơ ấy hay quá.
Đáp lại mong muốn của Duệ, Chương đọc cho cả ba cô gái nghe bài “Chí làm trai” giữa màn mưa. Bốn câu đầu tiên trong bài thơ sau này được Duệ phổ biến trong quân đội nhằm nâng cao sĩ khí. Đến khi Thiên Gia Bảo Hựu lớn mạnh đủ để không bị tiêu diệt, bài thơ đã lan truyền khắp dân gian mà không ai biết gốc tích.
Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn.