Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 406: Cánh đồng ông Sứ!

Công sức của Dương Khoan và Đào Ứng Bình bắt đầu phát huy tác dụng sau ba ngày kiên trì thuyết giảng những điều hay lẽ phải. Tinh thần quân sĩ dưới trướng Dương Cự Vọng đã phần nào dao động. Dù tên vẫn thi thoảng bay tới, nhưng những lời lẽ miệt thị Đào Ứng Bình đã giảm hẳn. Dương Cự Vọng đích thân đứng trước trận tiền, lên tiếng thoá mạ Đào Ứng Bình là kẻ hèn nhát, song Ứng Bình vẫn không hề nản lòng.

Trước tình hình đó, nếu Dương Cự Vọng không xuất binh, ắt sẽ đối mặt với thêm nhiều bất lợi. Nhất là khi Phạm Lệnh công Phạm Khải Ca đã bày tỏ ý định xếp giáo quy hàng. Lời Đào Ứng Bình nói quả thật không phải không có lý. Đằng Châu vốn thuộc Vạn Xuân, mà Vạn Xuân do Lý tiên vương giành được sau khi đánh đuổi Hoa quốc. Khi Lý tiên vương băng hà, loạn thế nổi lên, Vạn Thắng vương kế thừa hợp pháp di chiếu của người. Việc các sứ quân phải thần phục vô điều kiện là lẽ dĩ nhiên.

Thông điệp mà Thiên Bình, Yết Kiêu, Lê Phụng Hiểu và Phạm Cự Lượng đưa ra đồng nhất, phần nào đã thu phục nhân tâm. Nhân sĩ Đằng Châu vốn dĩ chẳng màng thế sự, nay buộc phải nghiêm túc nhìn nhận vấn đề. Họ cần tìm hiểu về vị vương sẽ cai trị mình, từ đó có thái độ ứng xử phù hợp.

Quân Thiên Đức tiến như tằm ăn lá, chỉ sau nửa tháng đã xuất hiện khắp nơi, kiểm soát tới tám phần đất Đằng Châu. Vùng Ngũ Trà cùng hậu phương chẳng còn rộng lớn bao nhiêu. Dương Cự Vọng giờ đây chỉ còn kéo dài chút hơi tàn mà thôi. Điều quân Thiên Đức có thừa mà Đằng Châu lại thiếu chính là thời gian. Dương Cự Vọng chỉ còn một lối thoát duy nhất là tháo chạy ra biển, song nơi ấy đã bị một vài đội quân nhỏ do Đoàn Thượng điều động từ huyện Tiên Dương qua đóng trại đồn trú.

Dương Cự Vọng buộc phải hành động, bởi sau mỗi đêm kiểm đếm, binh mã lại hao hụt cả trăm người. Kể cả khi Dương Cự Vọng đã ban bố quân lệnh chém tại chỗ tất cả những kẻ nào có ý định đào ngũ. Con trai cả của Phạm Lệnh công là Phạm Đình Tú và con thứ Phạm Kiến Xương đều đồng lòng đứng về phía Dương Cự Vọng chống lại Thiên Đức. Hai anh em muốn bảo vệ cơ nghiệp của họ Phạm là điều hoàn toàn dễ hiểu.

Ban ngày, quân của Cự Vọng bị tra tấn bởi những bài thuyết giảng. Ban đêm, giấc ngủ của họ chập chờn trong tiếng súng pháo nổ đì đùng cùng tiếng hò reo của ba quân, như thể Thiên Đức đang đột kích vào trại.

Dương Cự Vọng buộc phải quyết một trận sống mái trong thế đường cùng. Mấy trăm khẩu Cự thạch pháo, cùng cung tiễn và máy phóng lao, được đưa lên trước phòng tuyến. Dân binh, lính mới trang bị khiên giáo, ��ược đẩy đi trước làm bia đỡ đạn. Tinh binh do Dương Cự Vọng đích thân chỉ huy thì tiến sát phía sau.

Một điều mà Yết Kiêu và các tướng chỉ huy khác từng dự liệu nhưng lại không thể ngờ đến, chính là trong đội tiền quân của Dương Cự Vọng có cả trẻ con lẫn người già. Thiên Bình trông thấy cảnh này nộ khí xung thiên, Yết Kiêu và các tướng phải ra sức ngăn cản Hoàng hậu không ra lệnh dùng thần công bắn vọt qua đầu đội quân lá chắn này.

-Ta muốn tên họ Dương này phải chết! Ta đã cho hắn nhiều cơ hội và thời gian để lựa chọn, nhưng hắn vẫn cứ chọn con đường này. - Thiên Bình nói. - Vạn Thắng vương có lòng nhân, ta cũng vậy, nhưng ta không ăn chay! Chúng muốn đổ tiếng ác cho ta ư?

Biết vợ nóng tính, đôi khi hành động theo cảm xúc, Vạn Thắng vương đã không trao nàng quyền thống lĩnh ba quân mà giao cho Yết Kiêu. Với Yết Kiêu và các tướng, có Hoàng hậu trong quân thật chẳng khác nào một quả bom nổ chậm.

-Yết Kiêu! Mau triển khai kế hoạch dự phòng! Phải cho quân lui lại, không được bắn.

Yết Kiêu tuân lệnh. Thật ra, chưa cần Hoàng hậu đưa ra chủ ý, Yết Kiêu đã lệnh ba quân không được khai hỏa. Đối phương tiến một bước, đội hình Thiên Đức liền lùi đến hai bước. Tiểu đoàn thủy pháo của Cao Lịch vốn đặt ở hậu quân, chẳng mấy chốc đã trở thành tiền quân. Cao Lịch cho khai hỏa một loạt đạn trước khi hạ lệnh kéo thần công về phía sau trăm trượng.

Lê Phụng Hiểu dẫn Trung đoàn Thiết kỵ lui hẳn về sau, đánh một vòng cung về hướng Nam trước khi ngoặt lên hướng Tây Bắc.

Thiên Bình rất muốn dẫn Tiểu đoàn Thần Vũ xung trận nhưng Yết Kiêu không đồng ý. Nàng buộc phải đưa đội Thần Vũ lùi hẳn về phía sau đội hình. Dù là Chủ tịch hội Thiên Đức, Hoàng hậu của Thiên Đức, dưới một người trên vạn kẻ khác, nàng vẫn phải tuân thủ mệnh lệnh trong quân. Nàng hậu có thể có quyền làm bất cứ điều gì bản thân mình muốn, nhưng chồng nàng đã quán triệt trước khi nàng rời làng Vạn Xuân.

-Một khi đã cầm binh, dù không muốn cũng phải tuân theo lệnh của Tư lệnh cánh quân đó, hoặc em ở nhà!

Dương Cự Vọng tiến quân khá chậm, mục tiêu của y là dải đất bằng phẳng có trại của Yết Kiêu. Nơi quân kỳ của thủy quân vẫn đang phấp phới tung bay dưới ánh nắng một ngày hạ tuần tháng 11.

Cự thạch pháo bắn dọn đường, dân binh dàn hàng tiến quân lẫn với dân thường. Kỵ binh, xạ tiễn và bộ binh chia thành từng đội xếp lớp theo sau. Để đề phòng Thiên Đức tấn công vào hai bên sườn đội hình, Dương Cự Vọng bố trí Phạm Đình Tú và Phạm Kiến Xương bảo vệ hai cánh. Trong đội hình chữ U ấy, Dương Cự Vọng ở giữa đoàn quân. Y không loại trừ khả năng Thiên Đức sẽ đánh tập hậu, bởi vậy đội kỵ binh sẽ là toán quân cơ động trên địa hình trống trải, sẵn sàng tiến về trước hay lùi về sau.

Đại quân của Dương Cự Vọng tiến lên ắt sẽ hở lưng, nhưng vị Sứ tướng Đằng Châu thật chẳng còn lựa chọn nào khác. Đánh một trận sảng khoái, mở đường máu về phía Đông, chạy sang đất Sơn Nam Hạ hoặc tìm đường đến Trường Châu cũng chẳng tệ. Gia quyến họ Dương đã rơi vào tay quân Thiên Đức, chẳng rõ sống chết ra sao.

Hướng Tây Nam có ba tiếng súng thần công nổ đứt quãng, đó là âm thanh báo hiệu quân Thiết kỵ đã vào vị trí sẵn sàng chiến đấu.

Yết Kiêu nhận tin báo, liền hạ lệnh ba quân không lui về sau mà chuẩn bị khai hỏa khi khoảng cách đủ gần. Tiểu đoàn thủy pháo của Cao Lịch lúc này đặt trên mặt đường đất, chếch về phía bên phải đội hình phòng ngự, bắn cấp tập vào cánh trái của đối phương. Dương Cự Vọng cho gõ trống liên hồi, phất lệnh xung phong. Các khẩu Cự thạch pháo nhả đạn yểm trợ, hòng chế áp những khẩu Hỏa pháo liên hoàn có tầm bắn hiệu quả chưa đầy trăm trượng.

Tiểu đoàn bộ binh trực thuộc Trung đoàn Thủy Đường ở bên cánh phải nhận lệnh dâng cao đội hình, tấn công trực diện vào đội hình của Phạm Đình Tú. Lê Quý Ly dẫn hai tiểu đoàn bộ binh theo sau, dưới làn đạn thần công vẫn bắn yểm trợ không ngớt.

Hai trung đoàn thủy của Yết Kiêu và Kình Ngư, toàn bộ đều được trang bị súng hỏa mai, dàn hàng ngang đợi sẵn. Mặc cho tên bắn, đá rơi, toàn bộ đội hình vẫn chưa khai hỏa. Đến khi khoảng cách hai bên còn chưa đầy trăm trượng, Yết Kiêu đã ra tay hành động một cách mau lẹ khiến Dương Cự Vọng không kịp trở tay.

Ba nghìn tay súng đang xếp hình chữ “三” bất ngờ dịch chuyển theo cờ hiệu kèm theo những tiếng hô đồng thanh “Một, hai, một, hai”. Bức tường người trùng điệp dần hé ra một khoảng trống. Ban đầu giống như chữ V, phút chốc đã có hình \ /. Binh sĩ hai trung đoàn đồng thanh hô lớn theo hiệu lệnh trong khi tay phải chỉ về hướng Đông:

-Chạy qua! Chạy qua! Chạy qua!

Vừa hô vừa bước lùi, trăm người như một. Mũi súng bên tay trái đều hướng lên trời.

Cửa sinh đã mở!

Hàng trăm già trẻ, lớn bé lẫn tráng đinh, là những dân binh đang cận kề cái chết, lập tức hiểu ý định của quân Thiên Đức. Họ tràn lên nhưng không phải để đánh giết quân sĩ, mà vứt hết khiên giáo, cố gắng chạy nhanh nhất có thể.

Chẳng biết đã có bao nhiêu người tràn qua đội hình Yết Kiêu vừa bố trí để tìm được đường sống. Nhưng hành động này của Yết Kiêu quả là vô tiền khoáng hậu, Dương Cự Vọng không thể ngờ đến. Đội xạ tiễn của Dương Cự Vọng, sau giây phút ngỡ ngàng, bèn giương cung nỏ trút cơn mưa tên về phía trước, bất luận trúng ai. Hàng trăm dân thường, dân binh đang bỏ chạy cùng quân Thiên Đức đã bị trúng một loạt tên.

Trung đoàn Thuận Thành bấy giờ mới thực sự xung trận. Họ ném nhiều quả lựu đạn về phía đội hình vài trăm người đang tất bận giương cung. Tiểu đoàn bộ binh còn lại của Trung đoàn Thủy Đường do chính Lăng Nhất Trụ chỉ huy nhập trận từ cánh trái. Năm trăm binh sĩ trang bị khiên bọc sắt cùng giáo và kiếm băng qua khoảng đất trống, nhắm hướng đội cung thủ. Dương Cự Vọng lập tức điều bộ binh của Phạm Kiến Xương xông lên ngăn lại.

Hai trung đoàn thủy của Yết Kiêu và Kình Ngư lúc này mới tiến lên, xuyên qua dòng người đang chạy loạn tràn về phía trước, thu hẹp khoảng cách, nhằm đảm bảo các viên đạn sẽ đạt hiệu quả tối đa.

Chiến trường phút chốc sặc mùi thuốc súng.

Dương Cự Vọng đưa đội kỵ binh vượt lên, muốn chia cắt đội hình hỏa mai, nhưng số lượng kỵ binh chưa đến nghìn người thật chẳng khác nào những con thiêu thân lao vào ngọn lửa rồi bốc cháy.

Đằng sau Dương Cự Vọng, hai tiểu đoàn Thiết kỵ đã xuất hiện. Vó ngựa phi qua những thửa ruộng vàng ươm. Dương Cự Vọng kéo đội cung thủ lùi lại, kết hợp với Cự thạch pháo và máy phóng lao để chống kỵ binh Thiên Đức.

Lê Phụng Hiểu đốc quân Thiết kỵ chia hai mũi, cứ nhắm thẳng đội hình trung quân c���a Dương Cự Vọng mà càn lướt. Đội cung thủ của Cự Vọng tan tác khi hàng trăm chiến mã có giáp sắt lướt qua. Một tiểu đoàn kỵ binh xông thẳng vào đội hình kỵ binh của đối phương mà đánh tập hậu, khiến quân kỵ Đằng Châu rối loạn. Tiểu đoàn Thiết kỵ còn lại ngoặt sang bên phải, đánh vào sau lưng đội bộ binh do Phạm Kiến Xương chỉ huy đang giao chiến với Lăng Nhất Trụ.

Thần công ngưng khai hỏa, quân pháo binh cũng rút đoản đao nhập trận chiến đẫm máu.

Yết Kiêu kéo Tiểu đoàn Thần Vũ lên trợ chiến cho Trung đoàn Kình Ngư, đồng thời rút Tiểu đoàn Thủy số Một của trung đoàn này đánh thẳng vào trung quân đối phương, nhắm bắt Dương Cự Vọng.

Cuộc chiến không cân sức giữa khoảng bảy nghìn quân tinh nhuệ Thiên Đức với hơn ba nghìn tinh binh hỗn hợp của Dương Cự Vọng diễn ra trên cánh đồng mênh mông thuộc làng Trà Đông.

Dẫu rằng Vạn Thắng vương không muốn đồ sát, nhưng thực tế chiến trường đâu phải lúc nào cũng như ý muốn. Yết Kiêu đã quyết định rằng, những kẻ ngoan cố, chống cự đến cùng sẽ bị tiêu diệt hòng trừ hậu họa.

Mặc cho Dương Cự Vọng và những binh sĩ trung thành kiên cường chống trả, nhưng trước một đối thủ đông gấp đôi về quân số, đội hình lại bị bao vây, chia nhỏ ra diệt gọn, thật chẳng còn bất kỳ cơ hội nào cho Sứ tướng họ Dương khi bóng tinh kỳ của từng đội quân chẳng còn tung bay nữa.

Lòng dũng cảm thôi… là không đủ!

Sức cùng lực kiệt, hơn một nghìn binh sĩ Đằng Châu đành vứt giáo gươm, nằm sấp tìm đường sống. Dương Cự Vọng cùng Phạm Đình Tú, Phạm Kiến Xương cố gắng mở đường máu về Trà Đoài, nhưng Lê Phụng Hiểu với đội Thiết kỵ trong tay đã khiến mong muốn ấy của Dương Cự Vọng trở nên xa vời.

Bóng lũy tre làng Trà Đoài thấp thoáng trong tầm mắt, đó là hình ảnh cuối cùng Dương Cự Vọng nhìn thấy. Một toán quân Thiết kỵ, bất chấp quân hầu của Dương Cự Vọng ra sức chống cự, đã thúc một mũi giáo xuyên qua sườn Sứ tướng họ Dương. Phạm Đình Tú và Phạm Kiến Xương đành thúc thủ khi nhìn quanh chỉ còn chưa đến năm chục quân bản bộ.

Cánh đồng ông Sứ là nơi an nghỉ của Dương Cự Vọng và khoảng một nghìn năm trăm binh sĩ Đằng Châu trung thành.

Nội dung này là thành quả của đội ngũ truyen.free, với toàn bộ bản quyền được bảo hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free