Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 405: Thuyết khách Đào Ứng Bình

Khi binh quyền còn trong tay Đào Ứng Bình, Dương Cự Vọng giữ chức Hữu Tướng quân, còn Khổng Chiêu Hà nắm thủy quân. Đào Ứng Bình biết rõ Dương Cự Vọng có tính nghi kị, nhỏ nhen, lại dựa hơi Phạm phu nhân mà làm nhiều điều xằng bậy. Chính vì thế, Đào Ứng Bình đã tiến cử Khổng Chiêu Hà nắm giữ binh quyền. So về khả năng cầm quân, Dương Cự Vọng hiển nhiên kém Khổng Chiêu Hà một bậc.

Khổng Chiêu Hà có cha là điền chủ, gia thế rất tốt. Nếu được bồi dưỡng thêm đôi ba năm, ắt sẽ trở thành rường cột của Phạm Lệnh công. Có điều… quả chín ép thường không được ngon cho lắm.

Đào Ứng Bình rất nể trọng Dương Khoan, xem ông như bậc tiền bối. Bởi lẽ, thân phụ của Ứng Bình là Đào Đương vốn là một trong những người cùng Dương Khoan lập nên trại Phủ Sóc ba mươi năm về trước. Thân phụ Đào Ứng Bình có tài thao lược, được Phạm Lệnh công trọng dụng, và đó chính là nền tảng giúp Đào Ứng Bình nắm giữ binh quyền. Dương Khoan tính tình ngay thẳng, hay nói lời khó nghe nên đã mất lòng không ít người. Ngay cả Đào Đương, dù có giao tình sâu đậm, cũng chẳng mấy khi được Dương Khoan nể mặt. Chính vì thế, bao nhiêu năm qua, Dương Khoan vẫn chỉ là người cai quản một trại huấn luyện mà thôi.

Đào Thanh Nê theo học Dương gia côn, là huynh đệ của Dương Vũ Thư. Đào Ứng Bình rất quý mến Vũ Thư, bởi khác với người cha cố chấp, Dương Vũ Thư lại hiểu chuyện hơn. Đào Ứng Bình từng có ý định dìu dắt cả Thanh Nê và Vũ Thư trở thành những rường cột trong quân đội. Tuy nhiên, cái chết của Thanh Nê, rồi Lưu Xưởng, cùng với thất bại thảm hại của quân đội đã khiến Đào Ứng Bình ngộ ra nhiều điều. Đặc biệt, Ứng Bình nhận thấy bản thân đã quá tự huyễn hoặc về tài năng xuất chúng của mình.

Quân Thiên Đức quá mạnh, nếu giao tranh với họ, cơ hội chiến thắng sẽ vô cùng mong manh, mà thiệt hại nhân mạng thì thật khó lòng đong đếm. Dương Cự Vọng lại là kẻ bất tài, chống quân Thiên Đức chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Chi bằng đưa ra một kế sách, vừa để bảo toàn tính mạng cho những tướng trấn trại, vừa đẩy Dương Cự Vọng mau chóng thất trận, ấy cũng là một ý hay. Cự Vọng bại trận sớm ngày nào thì thiệt hại nhân mạng của quân Đằng Châu sẽ đỡ chừng ấy. Một kế sách lộ liễu và sơ đẳng như vậy mà Dương Cự Vọng vẫn làm theo, càng chứng tỏ năng lực kém cỏi của hắn.

Đào Ứng Bình thở dài, nói thẳng ra suy nghĩ trong lòng và hỏi Yết Kiêu: – Chẳng hay tại sao quan nhân lại biết tại hạ chính là người mách kế ấy?

– Ban đầu, tôi cứ nghĩ đó là do Dương Cự Vọng. Nhưng chúng tôi đã bắt được một số thám mã, một trong số chúng khai rằng thuộc hạ của Phạm Lệnh công đã đến hỏi ý đại nhân, rồi chính người này đã chuyển lệnh của Phạm Lệnh công đến Dương Cự Vọng. Sau đó, chúng tôi bàn bạc với nhau, cũng có hỏi thêm Dương sư phụ về đại nhân. Tổng hợp những thông tin và nhận định ấy, chúng tôi khẳng định đại nhân chính là người đã giúp chúng tôi một tay.

Đào Ứng Bình cười đau khổ: – Đến cả việc bảo mật sơ đẳng trong quân mà còn chẳng để tâm, thì sao làm được việc lớn đây chứ.

Yết Kiêu nói thêm: – Nhờ có đại nhân mà chúng tôi đã giảm đi rất nhiều trận đánh không cần thiết. Tôi thay mặt quân Thiên Đức ở Đằng Châu xin được cảm tạ đại nhân.

Đào Ứng Bình lắc đầu: – Tại hạ làm vậy chỉ vì không muốn Đằng Châu này thây chết đầy đồng, nơi nào cũng tan hoang như bãi chiến trường.

– Dương sư phụ có nhờ tôi gửi lời hỏi thăm đến đại nhân.

– Ồ vâng! Ông ấy vẫn khỏe mạnh chứ ạ?

– Ông ấy đang gặt lúa! – Yết Kiêu cười đáp.

– Ban nãy, quan nhân có nói đến chuyện định nhờ tại hạ việc gì?

Yết Kiêu quay nhìn sang Lê Phụng Hiểu. Bấy giờ, Lê Phụng Hiểu mới lên tiếng: – Thưa Đào đại nhân! Chúng tôi muốn nhờ đại nhân làm thuyết khách, kêu gọi Dương Cự Vọng đầu hàng, như vậy sẽ giảm bớt những tổn hại nhân mạng không cần thiết.

Đào Ứng Bình nhíu mày: – Thiên Đức quân binh hùng tướng mạnh, nay đại quân đã kiểm soát khắp nơi, chiến thắng chỉ là chuyện nay mai. Thú thật, tại hạ với Dương Cự Vọng vốn bằng mặt không bằng lòng. E rằng chuyện này sẽ khiến quan nhân và các ngài đây thất vọng.

Lê Phụng Hiểu ôn tồn giải thích: – Chúng tôi hoàn toàn có thể giải quyết đạo quân cố thủ của Dương Cự Vọng chỉ trong nửa ngày. Bởi lẽ, phân nửa quân của ông Vọng là dân binh mới trưng tập, trong đó còn có cả dân thường. Chúng tôi thực lòng không muốn làm hại đến bách tính, cũng chẳng muốn máu chảy đầu rơi giữa những người Vạn Xuân với nhau.

Đào Ứng Bình im lặng, Lê Phụng Hiểu lại nói: – Vạn Thắng vương là người kế thừa ngôi báu của Lý tiên vương. Ngài ấy có chiếu chỉ, ấn tín truyền quốc và kiếm lệnh, những thứ đủ để hiệu triệu thiên hạ. Bách tính Đằng Châu là con dân của Vạn Thắng vương, và ngài đã lệnh cho chúng tôi phải giảm thiểu tối đa tổn thất sinh mạng cho bách tính. Chính bởi lẽ đó, chúng tôi mới tìm đến đại nhân nhờ cậy. Đại nhân có thể không phục, nhưng sự thật vốn là như vậy. Tôi từng là Tả Thân vệ Điện tiền chỉ huy sứ phục vụ Trữ quân. Tôi theo di chiếu mà tìm về Thiên Đức phụng sự Vạn Thắng vương và Lý Hoàng hậu.

Đào Ứng Bình nhướng mày nhìn Lê Phụng Hiểu, rồi quay sang Yết Kiêu: – Thiên hạ từ nay sẽ đổi sang họ Mạc, có phải vậy không, thưa quan nhân?

– Lê Phụng Hiểu đại nhân hay tôi đều trung thành với Công chúa Lý Thiên Bình. Công chúa là Hoàng hậu, đã nhường ngôi báu cho Vạn Thắng vương. Về tình về lý, thiên hạ đã chuyển từ họ Lý sang họ Mạc. Tôi biết Đào đại nhân còn nhiều băn khoăn, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt, thật khó lòng chối bỏ. Phạm Lệnh công đã tận dụng lúc xã tắc không người coi sóc, đứng lên chăm lo cho dân Đằng Châu. Vạn Thắng vương ghi nhận công lao ấy. Nước chỉ có một vương, giang sơn thu về một mối, có vậy dân chúng mới bớt cơ cực lầm than. Vạn Thắng vương đã hai lần bố cáo thiên hạ, yêu cầu các sứ quân giải giáp. Nay chúng tôi phải động binh là để thực hiện mệnh lệnh của vương. Nếu Đào đại nhân rộng lòng giúp sức, quân dân Đằng Châu sẽ bớt đi cảnh chết chóc, và họ sẽ mang ơn đại nhân. Nếu Đào đại nhân không nguyện giúp, chúng tôi cũng chẳng ép buộc, vì đại nhân là thứ dân. Thưa đại nhân, đất nước Vạn Xuân này có trở nên hùng cường hay không cũng phụ thuộc một phần vào bách tính Đằng Châu. Mỗi người dân Đằng Châu cũng nên ra sức phò vương giúp nước mới phải chứ.

Đào Ứng Bình suy ngẫm một hồi lâu mới đáp: – Xin đại quan nhân và các ngài cho tại hạ thư thả thêm một vài hôm. Chuyện này quá đường đột, đâm ra tại hạ vẫn chưa nghĩ thông suốt.

Yết Kiêu vui vẻ đồng ý, ngồi lại thêm một lúc hỏi thăm chuyện làng chuyện xóm trước khi cáo từ. Trên đường về trại, Yết Kiêu hỏi Lê Phụng Hiểu: – Chú Hiểu thấy thế nào? Liệu ông ta có thuận lòng giúp chúng ta không?

– Nếu ông ta đã mách ngu kế cho tên Vọng, góp sức đào huyệt cho chính Vọng, ta nghĩ ông ấy sẽ giúp. Dương sư phụ có nói, trong tay Vọng hiện tại vẫn còn một số tiểu tướng từng là thuộc hạ thân tín của Đào Ứng Bình. Ngẫm ra, Ứng Bình này là người sống có nghĩa khí, dám làm dám nhận. Từ bỏ binh quyền nào phải việc dễ. Người ta lao tâm khổ tứ, dùng mọi thủ đoạn hòng đạt được. Vậy mà ông ta chỉ vì một trận đại bại, chưa tính là tổn hao nguyên khí, đã buông bỏ...

– Một người thâm trầm, chú có nghĩ vậy không?

Lê Phụng Hiểu khẽ nhún vai, tỏ vẻ đồng tình: – Sau một cú ngã, con người ta thường đổi tính nết. Ta bây giờ khác hẳn ta lúc còn ở kinh thành.

– Nếu ông Bình không giúp chiêu hàng, chúng ta cứ đánh cho xong. Nay mai lúa gặt hết lượt, chúng ta sẽ cần thời gian ổn định để tính toán cho vụ mới đấy chú ạ.

– Cháu có từng nghĩ tại sao Vương lại chọn thời điểm tấn công Đằng Châu và Sơn Nam Hạ lúc này mà không đợi gặt xong không?

– Để tạo bất ngờ về thời điểm. – Yết Kiêu đáp.

– Ta lại chẳng nghĩ vậy, dường như Vương còn có một dự tính nào đó lớn hơn.

– Ý chú là…?

– Có đến đây mới biết Đằng Châu đất rộng người đông, với những cánh đồng lúa bạt ngàn.

– Nhưng năng suất trên một sào chỉ bằng sáu, bảy phần so với ruộng lúa chúng ta thu hoạch hồi giữa năm đấy chú ạ.

– Người ta nhìn vào có khi nghĩ Vương chiếm Đằng Châu vì nhiều lẽ thuận lợi, nhưng ta thì nghĩ rằng Đằng Châu rồi sẽ trở thành rốn lúa của cả phủ. Đằng Châu mà xong, Tam Đái sẽ là mục tiêu tiếp theo. Chúng ta muốn cùng lúc đánh chiếm nhiều nơi, bên cạnh binh hùng tướng mạnh thì binh sĩ cũng phải được ăn no bụng. Ta đoán rằng Vương muốn tích trữ lương thực, đồng thời… Đằng Châu và Sơn Nam Hạ như hai vọng gác khóa chặt Xích Giang. Từ đó, Sơn Tây, La Thành, Đỗ Động Giang, Tam Đái sẽ chẳng còn thông thương ra bể được nữa.

– Vương khá trọng dụng giới thương nhân, lẽ nào lại cấm họ buôn bán với các sứ quân khác?

– Kẻ mạnh có quyền đặt ra luật lệ, mọi người phải tuân theo. Thương nhân muốn kiếm tiền cũng phải nhìn sắc mặt Vương, ta nói không sai đâu. Lệnh cấm ban ra, ai buôn bán với các sứ quân khác ắt sẽ gặp họa.

Yết Kiêu gật đầu đồng tình.

– Bảo sao cứ yêu cầu ba quân gặt lúa! – Yết Kiêu cười. – Huấn luyện ba quân gặt lúa thành thục để nay mai còn gặt hộ người khác nữa ư?

�� Sơn Tây, La Thành và Đỗ Động Giang đều rất nhiều lúa. Có lẽ Vương muốn chúng ta tự thu hoạch, tránh để đối thủ gặt về rồi lúc cần kíp lại phóng hỏa đốt lương. Ây! Lương có thể nợ nhưng đói bụng thì chẳng ai muốn tuân lệnh cấp trên đâu. Có trung thành cũng chẳng còn sức mà vung đao. Xưa nay, loạn lạc đa phần đều do đói kém mà ra. Vương để tâm đến lương thảo, chú trọng điều đó, chính là đang tính kế lâu dài. Đằng Châu dân số chẳng ít hơn hai mươi vạn. Khi Vương nắm được Đằng Châu, thế cục Vạn Xuân xem như đã hình thành. Toàn bộ vùng Tây Vạn Xuân đã thuộc về Thiên Đức chúng ta rồi. Sắp tới, bên thủy quân sẽ bận rộn lắm đây.

Quả nhiên như Lê Phụng Hiểu dự đoán, ngay ngày hôm sau, Đào Ứng Bình cùng hai gia nhân đã đến cổng quân doanh xin gặp Yết Kiêu, đồng thời đồng ý làm thuyết khách.

Dường như đã đoán được ý định của quân Thiên Đức sẽ dùng Đào Ứng Bình và Dương Khoan để chiêu hàng quân sĩ, khiến lòng quân dao động, Dương Cự Vọng đã nhanh chóng thay thế một số tướng lĩnh thân tín của Đào Ứng Bình. Mặc dù vậy, Ứng Bình và Dương Khoan vẫn dưới sự hộ vệ của quân Thiết kỵ, đến tận tiền tuyến của Dương Cự Vọng để chiêu hàng đối phương. Đáp lại lời kêu gọi của hai người là những tràng chửi rủa, mạt sát không ngớt, kèm theo những đợt tên độc bắn hết tầm, rơi lả tả xuống các ruộng lúa vàng ươm chưa gặt.

Đào Ứng Bình và Dương Khoan giảng giải lý lẽ ròng rã non nửa ngày trời. Mãi đến chập tối, họ mới quay về bản trại để cùng Yết Kiêu và Lê Phụng Hiểu đối ẩm bên bàn tiệc đã bày sẵn. Lê Phụng Hiểu chén tạc chén thù với Đào Ứng Bình và Dương Khoan đến gần sáng, ai nấy đều say túy lúy, nằm luôn trong trướng mà ngủ.

Hôm sau, Dương Khoan và Đào Ứng Bình lại tiếp tục công việc kêu gọi hàng tướng sĩ Đằng Châu.

Để ủng hộ công sức của nhóm dịch, độc giả hãy tìm đọc tại Truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free