(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 404: Yết Kiêu đến Đào gia trang
Lê Quý Ly, đang chỉ huy binh sĩ thu hoạch lúa dưới quyền Yết Kiêu, nhận được tin cấp báo từ thám mã trại Phủ Sóc. Lê Quý Ly vội vàng dẫn hai tiểu đoàn trở về chi viện, nhưng khi đến nơi thì mọi sự đã rồi. Hay tin Nguyễn Văn Thành tử trận, Lê Quý Ly vô cùng đau buồn bởi năm xưa họ từng là đồng hội tướng Siêu Loại. Nguyễn Văn Thành đã theo dưới trướng Lê Quý Ly hơn sáu năm trời.
Sau khi nắm rõ tình hình và biết được hướng rút quân của Dương Nhị Khiết, Lê Quý Ly quyết tâm báo thù. An Nhữ Hầu và Dương Vũ Thư giao cho Lê Quý Ly mỗi người mười binh sĩ am hiểu đường sá. Với hai tiểu đoàn bộ binh trang bị mạnh, tinh thần chiến đấu cao, Lê Quý Ly chia quân thành hai mũi tiến công. Tiểu đoàn 2 tiến bên phải, Tiểu đoàn 3 tiến bên trái, nhô cao hơn khoảng một dặm. Trong khi tiến quân, Lê Quý Ly cũng cẩn thận thanh tảo một số làng mạc. Ngoài việc thu thập thêm tin tức tình báo, Lê Quý Ly còn đề cao cảnh giác, không muốn bị các toán quân nhỏ lẻ quấy nhiễu từ phía sau.
Trịnh Hoàng Sâm dẫn đường cho Lê Phụng Hiểu đến trại Phủ Sóc. Phụng Hiểu thoáng chút buồn bã nhưng lập tức vực dậy tinh thần cho binh sĩ:
- Quân Thiết kỵ Vũ Ninh hành quân thần tốc, chẳng khó khăn nào không vượt qua được. Nhiệm vụ cấp bách của chúng ta là phối hợp với Trung đoàn Thuận Thành vây bắt Dương Nhị Khiết, không để hắn đánh úp vào cánh quân của Hoàng hậu.
An Nhữ Hầu, Trịnh Hoàng Sâm và Dương Vũ Thư lại chọn ra hơn hai mươi ng��ời thông thạo đường đi lối lại để dẫn đường cho đội Thiết kỵ. An Nhữ Hầu là lính kỵ binh, vì vậy anh ta tự nguyện nhận nhiệm vụ dẫn đường. Lê Phụng Hiểu nghe Hoàng Văn Thái kể lại những điều mắt thấy tai nghe về An Nhữ Hầu nên vô cùng hài lòng. Quân Thiết kỵ cần những chiến binh dũng mãnh, biết xả thân vì người khác như An Nhữ Hầu.
Trước đó, Dương Nhị Khiết vội vã tháo chạy, bỏ lại toàn bộ lương thảo, khí cụ và trang thiết bị hạng nặng tại chiến trường. Sau khi chạy hàng chục dặm, quân sĩ kiểm đếm lại chỉ còn chưa đầy hai nghìn người. Suy tính thiệt hơn, Khiết quyết định tìm đường về Trà Đoài để hội quân. Lương thảo cạn kiệt, dù không muốn, Nhị Khiết buộc phải cho quân vào các làng mạc ven đường để “trưng thu” thóc gạo, ngũ cốc.
Ngày hôm sau, tiền quân của Dương Nhị Khiết chạm trán với toán quân tuần tiễu của Yết Kiêu. Một phần tiền quân bị tiêu diệt, một phần tứ tán, số còn lại chạy về báo tin cho Khiết. Nhận thấy khó có thể tiến về Trà Đoài khi đối phương đã phát hiện và khả năng cao sẽ truy kích, Nhị Khiết liền dẫn quân quay ngược trở về hướng Đông, định trở lại dinh Sứ tướng nhưng lại chạm trán với quân của Lê Quý Ly.
Lê Quý Ly không dàn trận, đích thân thúc quân đánh tràn lên, đối đầu trực diện với Dương Nhị Khiết. Không còn Cự thạch pháo, cũng chẳng có vật che chắn trên địa hình trống trải, quân sĩ dưới quyền Dương Nhị Khiết kháng cự yếu ớt rồi mạnh ai nấy chạy tan tác. Dương Nhị Khiết cùng hơn năm trăm quân trung thành một lần nữa quay lại tìm đường về Trà Đoài để hội quân, vừa lúc Lê Phụng Hiểu đang dẫn binh truy lùng. Quân sĩ của Dương Nhị Khiết vừa trông thấy đội kỵ binh từ xa đã hồn bay phách lạc, vứt bỏ khí giới tìm đường tháo chạy.
Với số quân đông hơn hẳn và có ngựa chiến, Lê Phụng Hiểu truy kích đến cùng, bắt sống phần lớn quân sĩ của Dương Nhị Khiết. Khiết cởi giáp trụ để chạy thoát thân, nhưng đôi chân phàm làm sao nhanh bằng vó ngựa phi nước đại. Khiết bị bắt cùng hơn chục binh sĩ thân tín.
- Ngươi họ hàng như thế nào với Dương Cự Vọng?
Binh sĩ dẫn Dương Nhị Khiết đến qu��� trước mặt Lê Phụng Hiểu. Phụng Hiểu cất tiếng hỏi, song Dương Nhị Khiết vẫn im lặng không đáp lời. Lê Phụng Hiểu tặc lưỡi:
- Ngươi cứng miệng cứng đầu cũng chẳng ích gì. Ngươi không nói tự khắc sẽ có người khác lên tiếng thay. Cùng là tướng trận, ta trọng người như ngươi, nhưng những kẻ cứng đầu hơn ngươi còn phải chịu phục thì ngươi đã là gì.
Dương Nhị Khiết cười mỉa, vẫn không nói lời nào. Lê Phụng Hiểu ra lệnh:
- Đưa hắn về giao cho Yết Kiêu định đoạt.
Lê Quý Ly đuổi kịp, ngỏ ý muốn áp giải Dương Nhị Khiết về trại Phủ Sóc. Lê Phụng Hiểu bèn khuyên can:
- Ông đưa hắn về đấy, bọn Hoàng Văn Thái lại sinh chuyện không hay. Thi thể cậu Thành hãy còn chưa được chôn cất kia mà.
Lê Quý Ly buồn phiền:
- Kỳ này tôi về thế nào cũng bị kỷ luật.
Lê Phụng Hiểu động viên:
- Còn tên Dương Cự Vọng với Phạm Khải Ca đang ở phía trước, ông đã vội nản lòng vậy sao?
Lê Quý Ly thở dài:
- Chỗ Yết Kiêu còn bao người chờ lập công, nào dễ gì nhường cho cánh Thiên Đức chúng tôi.
Lê Phụng Hiểu cười khổ:
- Tôi nào hơn gì ông. Tôi thiết nghĩ ông nên cầu cạnh Lý Hoàng hậu, nhờ Hoàng hậu nói giúp với Yết Kiêu, nhường cho ông một mục tiêu nào đó để đoái công chuộc tội.
Lê Quý Ly thấy vậy là phải, lập tức tươi tỉnh hẳn lên:
- Còn ông thì sao?
Lê Phụng Hiểu khẽ lắc đầu:
- Tôi chưa lập công lớn nhưng cũng chưa bị tội, vậy nên lùi một bước cho ông còn gì. Ngày nào về La Thành, tôi nhất định sẽ xin Vương cho làm quân tiên phong. Nhưng mà… nói gì thì nói, có sai sót mới có bài học. Ông phải dũng cảm đối diện với chuyện đó mới được. Hồi tôi ở La Thành, vì chần chừ mãi nên đã lãng phí thời gian, đó cũng là một sai sót mà tôi không muốn lặp lại.
- Tôi cũng biết là vậy! Cũng vì nôn nóng việc chung nên mới sinh ra cớ sự khiến nhiều binh sĩ uổng mạng. Tôi nợ Phương Liệt một lần. Tên Nhị Khiết này giữ làm gì, cứ để hắn toi mạng trong loạn quân luôn cho rồi.
- Giết hắn hả giận nhưng chẳng giải quyết được gì cả. Hắn khá, giữ mạng cho hắn có khi còn dùng được vào việc khác. Bớt giết một người, đất nước chúng ta đang gây dựng sẽ thêm người chung tay mà.
Lê Quý Ly không cầu cạnh Thiên Bình vì Lê Phụng Hiểu đã phân tích rõ thiệt hơn. Hơn nữa, cách sắp xếp từ ban đầu vốn đã có chủ ý cả. Thủy quân Long Vũ đào tạo được bao nhiêu người đều được chia cho các cánh quân khác. Yết Kiêu, dù là chủ tướng thủy quân, cũng chưa có cơ hội ghi đại công nào.
- Vả lại, đất Vạn Xuân này, ta chiếm xong Đằng Châu rồi thì sau này đánh các nơi đều phải nhờ Yết Kiêu cả đấy. - Lê Phụng Hiểu hỉ hả. - Phải kết thân với cậu ấy, để sau này dễ nhờ vả.
Lê Phụng Hiểu và Lê Quý Ly hội quân làm hậu bị cho Yết Kiêu. Bảy nghìn binh mã thay phiên nhau gặt lúa và canh gác, mở đường tiến quân.
Có thêm Thiết kỵ và bộ binh trợ giúp, Yết Kiêu dễ dàng buộc quân Đằng Châu đồn trú quanh khu vực làng Trà Đông phải rút lui. Dương Cự Vọng tập trung mấy nghìn quân còn lại, đóng quân từ khu vực làng Trà Bắc đến Trà Trung, tạo thành phòng tuyến ba lớp để che chắn làng Trà Đoài.
Làng Trà Đông có gia trang của Đào Ứng Bình. Quân Đằng Châu đã tháo chạy hết, Yết Kiêu đích thân đến trước cổng chính Đào gia trang để gọi cổng. Gia nhân ra mở cổng, mặt trắng bệch vì sợ hãi. Yết Kiêu dẫn đầu, theo sát phía sau là Lê Phụng Hiểu cùng vài người khác. Đào Ứng Bình đứng chờ sẵn nơi bậc cửa, chỉ bước xuống sân chào khi Yết Kiêu vừa vào đến.
- Xin hỏi các quan nhân đến gia trang có việc gì chỉ giáo? Sao không báo trước để tại hạ được nghênh đón chu đáo?
Yết Kiêu cúi chào đáp lễ, rồi anh cất lời:
- Tôi được biết Đào đại nhân đang ở đây nên mạo muội dẫn anh em đến tương kiến. Vị đây là Lê Phụng Hiểu, trước đây vốn là Tả Thân vệ Điện tiền chỉ huy sứ. Vị đây là…
Đào Ứng Bình đáp lễ hết lượt, rồi mời mọi người vào nhà. Đào Ứng Bình đã không còn tại ngũ, chỉ là một người dân bình thường như bao người khác ở Đằng Châu. Theo lẽ thường, Yết Kiêu và đoàn tùy tùng chẳng cần phải đích thân đến làm gì. Nếu muốn, có thể sai quân lính gọi ông ta đến hỏi chuyện. Nhưng Yết Kiêu không làm vậy, bởi anh ta nghĩ rằng, dẫu Đào Ứng Bình về gia trang làm thứ dân, ông ta vẫn ít nhiều có tiếng nói vì nhiều thuộc hạ của ông vẫn còn trong quân ngũ. Làm một thứ dân chưa bao giờ là dễ đối với một người từng nắm binh quyền. Đào Ứng Bình hiểu điều này hơn ai hết.
Sau khi rót trà mời khách, Đào Ứng Bình mới cất lời hỏi:
- Quan nhân hạ cố đến tệ xá hẳn có điều dạy bảo. Tại hạ xin được lắng nghe.
- Đào đại nhân! Ngài cứ gọi tôi là Yết Kiêu. Chúng tôi mạo muội đến gia trang của đại nhân, trước là để cảm tạ ngài, sau là có điều muốn cậy nhờ.
Đào Ứng Bình bèn đáp lời:
- Tại hạ đã không còn giữ trọng trách nào trong quân, chẳng hay có thể giúp được gì cho quan nhân và các vị đây?
- Tôi được biết, Đào đại nhân là người đã mách kế sách cho Dương Cự Vọng thay hàng loạt tướng giữa dòng.
Đào Ứng Bình hơi nhướng mày một chút, rồi sau đó nói với giọng bình thản:
- Phạm Lệnh công có ơn với tại hạ. Lúc khẩn nguy, ngài ấy hỏi đến, tại hạ thuận miệng nói ra vài điều mà thôi.
- Đào đại nhân, ngài từng nắm binh quyền Đằng Châu hơn chục năm trời, chẳng lẽ nào lại hành động hồ đồ như vậy? - Yết Kiêu nói với giọng thân mật. - Hai bên đang giao tranh, đúng lúc cần ổn định quân sĩ, đại nhân lại khuyên người ta thay một loạt tướng trấn giữ trại, điều đó có nghĩa là gì? Tôi tuy thống lĩnh thủy quân Thiên Đức song tuổi hãy còn trẻ. Gia phụ thường dạy rằng, cần học hỏi những người đi trước. Tôi đến đây thực mong được đại nhân giảng giải cho chứ không hề có ý gì khác.
Đào Ứng Bình nhìn Yết Kiêu, rồi ngó sang Lê Phụng Hiểu và những người tả hữu đang đứng ngay ngắn phía sau. Trông cả bọn không có chút địch ý nào. Bằng nhiều cách, Đào Ứng Bình biết Khổng Chiêu Hà đã bị bắt ở Phủ Sóc. Nay Yết Kiêu đến gặp, đặt thẳng câu hỏi như thế, hẳn đã nắm được thông tin nào đó rồi.
Tất cả nội dung bản thảo này thuộc về truyen.free, như một lời cam kết về quyền tác giả.