Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 407: Hoàng hậu Thiên Đức

Phạm Lệnh công Phạm Khải Ca dẫn theo gia quyến, thuộc hạ và gia nhân, tổng cộng hơn ba trăm người, quỳ gối thành hàng chờ sẵn ở cổng làng Trà Đoài. Tiểu đoàn Thiết kỵ của Lê Phụng Hiểu đã chia nhau vây quanh ngôi làng đầu não của xứ Đằng Châu nhưng không tràn vào bắt bớ.

Ngoài Phạm Lệnh công, những người khác, dù khoác trên mình y phục đắt tiền, đều lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ. Nhiều đứa trẻ ngây thơ chưa hiểu sự đời vẫn vô tư chơi ô ăn quan ngay bên cạnh đấng sinh thành. Chẳng ai biết số phận của họ rồi đây sẽ ra sao.

Thấp thoáng đằng xa, Thiên Bình dẫn đầu đoàn người, bên trái là Yết Kiêu, bên phải là Lê Phụng Hiểu, Lê Quý Ly cùng hàng chục chỉ huy quân. Chiến bào ai nấy cũng đậm mùi thuốc súng. Bóng dáng nhỏ thó của Phạm Thu Cúc chạy vượt lên phía trước, nàng nói với chỉ huy đội kỵ binh đang canh giữ ngay trước cổng làng:

– Anh bảo bọn họ đứng dậy, không được quỳ như thế.

Người chỉ huy đáp:

– Tôi cũng đã nói rồi, nhưng Lệnh công cho rằng ông ấy là tội nhân.

Phạm Thu Cúc nhoẻn miệng cười:

– Lệnh của Hoàng hậu!

Người chỉ huy lật đật chạy đến gần chỗ Phạm Lệnh công đang quỳ gối cúi đầu, cất giọng ôn tồn:

– Hoàng hậu Thiên Đức ban lệnh, ông mau đứng dậy, cả những người kia nữa, đứng lên hết đi! Thiên Đức không có lệ phải quỳ lạy kiểu này, các người đừng làm khó chúng tôi.

– Thưa quan nhân, lão phu là kẻ có tội, gặp Hoàng hậu sao lại không qu�� cho được.

Người chỉ huy nhắc lại:

– Lệnh của Hoàng hậu! Ông quỳ như thế này nếu Hoàng hậu mà trách tội thì chúng tôi cũng khó ăn nói. Mau đứng dậy.

Phạm Lệnh công miễn cưỡng đứng dậy, đôi chân run rẩy. Những người khác cũng làm theo. Hàng trăm cặp mắt cùng hướng về phía xa chờ đợi bóng dáng cô gái sẽ định đoạt vận mệnh của bản thân. Ai ai cũng không giấu nổi vẻ sợ hãi.

Thiên Bình bước chậm lại, nhìn quanh một lượt. Nàng hỏi chỉ huy quân Thiết kỵ:

– Những người đang bị trói và quỳ gối ở kia là quân sĩ giữ làng này?

– Thưa Hoàng hậu! Bọn họ chống trả khá quyết liệt, chúng tôi buộc phải hạ gục hơn hai mươi người ạ.

Thiên Bình dừng chân, nàng phẩy tay:

– Tha cho họ! Nói họ mau trở về với gia đình, bảo vệ thôn làng cho đến khi quân Thiên Đức đến tiếp quản.

Mấy chục người đó dập đầu tạ ơn nhưng Thiên Bình không dừng lại, nàng đi thẳng, không nhận những cái lạy tạ ấy. Nhìn Phạm Lệnh công cùng gia quyến, gia nô một lượt rồi, Thiên Bình nói:

– Cho dù có bất cứ điều gì xảy ra cũng không liên quan đến người già và trẻ nhỏ. Cúc ơi!

– Dạ!

– Em đưa đám trẻ nhỏ và các cụ già trở vào trong đi.

Thu Cúc tuân mệnh, ra hiệu cho nữ binh thi hành. Không khí xung quanh có phần ngột ngạt.

– Chú đây là Phạm Khải Ca, người đứng đầu xứ Đằng Châu này phải không?

Nghe Thiên Bình hỏi, Phạm Khải Ca chắp tay cung kính, định quỳ gối nhưng nhớ lời dặn dò trước đó, lúng túng một lát, ông cúi gập người:

– Thảo dân Phạm Khải Ca xin ra mắt Hoàng hậu, Hoàng hậu vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Gia quyến, gia nô nhà họ Phạm đồng thanh hô theo. Thiên Bình cảm thấy hài lòng không phải vì Phạm Khải Ca gọi nàng là Hoàng hậu mà bởi ông ta xưng thảo dân. Một người thức thời. Quả nhiên, người đứng đầu một vùng đất rộng, đông dân không thể là một kẻ tầm thường.

– Ta chưa phải là Hoàng hậu của đất Đằng Châu này, Phạm đại nhân không cần đa lễ đến thế.

– Thảo dân là kẻ có tội! Bẩm Hoàng hậu, đây là ấn tín, sổ sách của Đằng Châu. Thảo dân xin được dâng lên người. Cúi xin người rộng lòng thu nhận bách tính Đằng Châu làm con dân Thiên Đức.

Thiên Bình nói:

– Bách tính Đằng Châu vốn là bách tính Vạn Xuân, điều đó chưa bao giờ thay đổi. Trong gần hai mươi năm qua, nhà họ Phạm cai quản vùng này, giúp Lý tiên vương chăm lo bách tính. Công tội thế nào ta sẽ xem xét sau. Bây giờ việc cần kíp, ông lập tức ban bố lệnh cho quân sĩ khắp Đằng Châu giải giáp vũ khí, trở về quê quán chờ lệnh mới của Vạn Thắng vương hoặc tổng chỉ huy quân Thiên Đức đồn trú tại Đằng Châu.

Một cái bàn được đem đến, Phạm Khải Ca không tự viết được. Lê Phụng Hiểu viết thay, tự tay Phạm Khải Ca đóng ấn tín. Bố cáo ngay sau đó giao cho Dương Khoan. Dương Khoan cùng các môn đệ như An Nhữ Hầu, Trịnh Hoàng Sâm và cả con trai mình là Dương Vũ Thư cưỡi tuấn mã đem bố cáo đến các nơi.

Viết bố cáo xong xuôi, Phạm Khải Ca dâng ấn tín, sổ sách. Thiên Bình chỉ tiếp nhận tượng trưng, Thu Cúc nhận lấy, để tất cả vào một hòm gỗ sơn son thếp vàng. Phạm Khải Ca đi trước dẫn lối, Thiên Bình cùng đoàn tùy tùng theo sau, nhìn ngắm cơ ngơi nhà họ Phạm. Khác với Điện Hưng Quốc ở làng Vạn Xuân, Trà Đoài là một quần thể nhà gỗ mái ngói đỏ tươi, trang trí cầu kỳ. Các con đường trong làng lát gạch đỏ au, hai bên trồng nhiều cây xanh, hoa cỏ, thể hiện tâm huyết và sự chăm chút của chủ nhân Trà Đoài cho từng ngôi nhà, từng khóm hoa.

Nơi ở của Phạm Khải Ca là một ngôi nhà năm gian hai chái, khoảng sân rộng trước nhà lát gạch, một cây lớn tán lá sum suê tỏa bóng mát mé đầu hồi. Phạm Khải Ca mời Thiên Bình bước vào gian chính giữa của ngôi nhà. Thiên Bình nhìn quanh, sập gụ tủ chè đều làm từ những loại gỗ quý. Những câu đối treo trên tường, cột đều mạ vàng. Sau khi thắp mấy nén hương trên ban thờ gia tiên họ Phạm, Thiên Bình quay trở ra sân, nhìn gia quyến của Phạm Lệnh công thêm một lần nữa. Mấy đứa trẻ nấp sau váy mẹ, ngước nhìn Thiên Bình với ánh mắt có vẻ sợ sệt trong khi cha mẹ, ông bà của chúng ai nấy đều cúi gằm mặt. Đôi bàn tay mười ngón chưa từng lao động nặng của họ mân mê vạt áo mãi không thôi.

Thiên Bình hỏi Phạm Khải Ca đang khom lưng chờ đợi:

– Gia đình nhà ông có được bao nhiêu người, kể cả già trẻ?

– Bẩm Hoàng hậu! Gia tộc thảo dân, kể cả già trẻ lớn bé, có tổng cộng một trăm hai mươi mốt người. Gia phụ đã qua đời, hiện chỉ còn gia mẫu tuổi đã ngoài thất tuần.

– Phạm Đình Tú và Phạm Kiến Xương là con trai của ông. Cả hai người đó ngoan cố chống lại quân Thiên Đức đến cùng. Theo ông, ta nên xử trí họ ra sao?

Phạm Khải Ca vội quỳ sụp xuống, gia quyến liền làm theo.

– Xin Hoàng hậu rộng lượng khoan hồng, xin Hoàng hậu tha chết cho hai đứa con trai của thảo dân.

Gia quyến Phạm Khải Ca đồng thanh cầu xin. Nàng vẫy tay ra hiệu bình thân. Nữ binh đỡ vài người đứng dậy. Thiên Bình nói:

– Ta đang hỏi ông nên xử trí ra sao chứ ta chưa có ý sát hại hai người đó. Họ chống lại ta, bảo vệ gia quyến, lợi ích của gia tộc là lẽ thường tình.

Phạm Khải Ca lúng túng, một người cha phải tự định tội con cái của mình xưa nay vẫn là điều khó khăn. Phạm Đình Tú và Phạm Kiến Xương bấy giờ được đưa đến. Hai người này vẫn còn mặc giáp trụ, mũ trụ đã rơi mất, tóc tai rối bời.

– Bẩm Hoàng hậu! Hoàng hậu anh minh sáng suốt! Tất cả là lỗi của thảo dân. Chính thảo dân buộc hai đứa con phải làm vậy. Thảo dân cam tâm chịu mọi hình phạt, chỉ cúi xin Hoàng hậu ban cho con cháu thảo dân một con đường sống.

Thiên Bình hỏi Lê Phụng Hiểu:

– Hai người này thế nào?

– Bẩm Hoàng hậu, khá gan lì ạ.

Thiên Bình nói với Phạm Khải Ca:

– Ông nói người nhà ��ưa hết đám trẻ nhỏ ra đây ta xem.

Phạm Khải Ca tần ngần một lát, sau cùng vẫn dặn gia quyến dẫn trẻ nhỏ ra đứng. Phạm Đình Tú gầm lên:

– Trẻ con nào có tội? Hãy giết ta đi!

Phạm Thu Cúc bước nhanh đến tát Phạm Đình Tú một cái nổ đom đóm, cô nói:

– Hoàng hậu chưa hỏi, không đến lượt ngươi nói. Ngươi muốn chết thì dễ thôi, ngươi còn nhiều lời, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.

Phạm Đình Tú ngước nhìn Thu Cúc, ánh mắt tràn đầy lửa giận. Thu Cúc định tát thêm một cái nữa nhưng Thiên Bình ngăn lại:

– Nơi này có trẻ con.

Thu Cúc cúi đầu lui về chỗ cũ. Thiên Bình nhìn Phạm Đình Tú và Phạm Kiến Xương kỹ lưỡng, rồi nhìn đám trẻ trước mặt. Nàng nhoẻn miệng cười hỏi một cậu bé chừng sáu, bảy tuổi:

– Theo cháu, ta nên xử lý hai người này thế nào?

Cậu bé nhìn thẳng vào mắt Thiên Bình, quay lại nhìn hai người đàn ông vận giáp phục, đang bị áp giải. Cậu bé đáp:

– Bẩm Hoàng hậu, hai người này không có tội.

Thiên Bình thoáng ngạc nhiên, nàng ngồi xuống hỏi thêm:

– Sao thế? Hai người ấy đã hại r��t nhiều người, kể cả ta nữa đấy!

– Hoàng hậu vừa nói hai người làm như vậy để bảo vệ làng Trà Đoài. Hoàng hậu, người không thể trách phạt nếu họ làm đúng. Hoàng hậu có sắc đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, ắt hẳn cũng là người nhân hậu, sẽ không làm hại người tốt!

Thiên Bình mỉm cười xoa đầu cậu bé, nàng đứng lên hỏi Phạm Khải Ca:

– Cậu bé là con của ai trong hai người kia?

– Dạ bẩm… là đích nam của Phạm Đình Tú, thưa Hoàng hậu.

– Ồ! Vậy là đích tôn của ông rồi.

Thiên Bình hỏi cậu bé:

– Cháu biết đọc, biết viết chứ?

– Thưa có! Cháu có biết đọc, biết viết nhưng chữ vẫn còn chưa đẹp, cần phải học thêm vài năm nữa mới có thể thành tài. Sau này lớn lên, cháu sẽ là người đứng đầu Đằng Châu.

Lời con trẻ thốt ra mà người lớn xanh mặt.

Thiên Bình ra hiệu cho thị vệ thả hai con trai Phạm Khải Ca, rồi nàng nói:

– Hai người phải đến Thiên Đức học tập quân sự trong ít nhất ba tháng. Tội của hai người ta sẽ gác lại. Hai người nên nhớ, mạng của hai người còn là nhờ cậu bé này.

Thiên Bình chỉ vào cậu bé cùng bốn đứa trẻ khác, cả trai lẫn gái, tuổi tác sàn sàn nhau. Nàng nói với Phạm Khải Ca:

– Đám trẻ này sẽ đến Thiên Đức học tập, ông chọn ra mấy người đi theo để chăm sóc cho các cháu. Ta nể tình ông bấy lâu nay coi sóc đất Đằng Châu, nay cháu của ông sẽ do ta dạy dỗ.

Đoạn Thiên Bình nói với cậu bé:

– Muốn đứng đầu đất Đằng Châu này hả? Được! Nhưng phải chăm chỉ học tập thành tài, văn ôn võ luyện. Cháu tên gì?

– Phạm Khoáng là tên của cháu.

– Mấy tuổi?

– Cháu sắp lên tám!

– Từ nay, cháu sẽ có tên mới là Phạm Công Bình. Công, nghĩa là công bằng; Bình, nghĩa là bình đẳng. Cháu thấy sao?

Đứa trẻ ngơ ngác nhìn quanh, ánh mắt dừng nơi ông nội. Phạm Khải Ca vội vã lên tiếng:

– Tạ ơn Hoàng hậu đã ban tên, đích tôn của thảo dân từ nay mang tên Phạm Công Bình.

– Đứa trẻ này có đôi mắt sáng, khôi ngô, ngày sau nhất định sẽ là một nhân tài. Ta muốn nhận nó làm con nuôi, ông thấy thế nào?

Phạm Khải Ca vừa nghe dứt lời vội bước đến gần, kéo cháu nội ra:

– Mau ra mắt thân mẫu của con, còn đứng đó nhìn gì nữa.

Cậu bé bèn quỳ xuống lạy Thiên Bình hai lạy nhận mẹ.

Một người như Phạm Khải Ca thừa sức hiểu đứa cháu đích tôn chính là bùa hộ mệnh của cả gia tộc. Cần phải nắm lấy cơ hội có một không hai này. Phạm Khải Ca lại quỳ xuống:

– Gia tộc họ Phạm làng Trà Đoài xin Hoàng hậu thu nhận làm bầy tôi, thần dân của người. Kể từ nay, gia tộc họ Phạm nguyện hết lòng phò tá Vạn Thắng vương và Hoàng hậu.

Phạm Đình Tú, Phạm Kiến Xương cùng hàng trăm người khác phủ phục dưới sân.

Thiên Bình nói với Yết Kiêu:

– Tịch thu một nửa gia sản của ông Phạm Khải Ca sung công. Ông Phạm Khải Ca hãy ném một vật bất kỳ ba lần từ bờ tre làng Trà Đoài. Tổng khoảng cách ba lần ném đó sẽ được dùng để xác định ranh giới phần ruộng chia cho làng này.

– Thưa Hoàng hậu! Là tất cả ruộng xung quanh làng?

Thiên Bình khẽ gật đầu:

– Còn lại đều thuộc quyền anh định đoạt, nhưng cần đặc biệt chú ý bảo vệ làng Trà Đoài.

Rồi Thiên Bình nhìn cậu bé mới nhận làm con nuôi, nháy mắt, cười với nó một cái:

– Sao? Ta quyết vậy con thấy thế nào?

– Hoàng hậu đã ban lệnh cứ thế mà làm ạ.

Thiên Bình xoa đầu cậu bé:

– Trẻ con dễ dạy! Mười ngày sau con đến làng Vạn Xuân ra mắt Vạn Thắng vương. Đó là người sẽ trở thành vua đất Vạn Xuân. Nếu con thực sự có tài, đứng đầu Đằng Châu này sẽ không có gì là khó khăn. Cố gắng làm rạng danh gia tộc và đừng để người đời chê trách ta nhìn nhầm.

Thiên Bình rời làng Trà Đoài, Yết Kiêu đứng trông theo một lúc, ghé tai thì thào với Lê Phụng Hiểu:

– Hoàng hậu của chúng ta thật khó đoán, chẳng còn đơn thuần như ngày nào nữa rồi.

Lê Phụng Hiểu cười mà rằng:

– Làm vợ một người cơ mưu hơn người, lại là dòng dõi tiên vương, Hoàng hậu có tầm nhìn sâu rộng nên một kẻ tầm thường như ta nào dám đoán định.

Toàn bộ nội dung trong đoạn văn này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được trau chuốt tỉ mỉ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free