Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 400: Mưu kế lấy dinh

Trời vừa rạng sáng, Phương Liệt dẫn toàn bộ Tiểu đoàn Môn Thôn đến trước cổng chính dinh Sứ tướng, thổi kèn, phất cờ hiệu, bắn vài phát súng uy hiếp để thị uy. Phương Liệt lại hô to gọi Dương Vũ Thư ra đánh nhau.

Dương Vũ Thư hiên ngang cầm trường côn từ trong dinh bước ra, giữa tiếng hò reo cổ vũ của binh sĩ dưới quyền. Vũ Thư cho rằng đối phương ắt hẳn ��ã có kế sách vẹn toàn. Dù có phải quy hàng Thiên Đức, dù sau này phải trở về làm nông dân hay dạy võ cho trẻ nhỏ kiếm sống, thì ngay lúc này cũng phải chiến đấu một trận cho đã đời. Cuộc viễn chinh sang đất Tế Giang vẫn còn chất chứa nhiều câu hỏi chưa có lời giải đáp trong lòng Vũ Thư. Một khi đã xác định theo nghiệp nhà binh trong thời buổi nhiễu nhương, sinh tử khó đoán, Dương Vũ Thư nào có sợ thua, sợ chết. Nhưng nếu chết mà chưa chạm mặt đối phương, chưa vung gậy được một lần thì thật không cam tâm.

– Tôi là Thịnh Liệt!

Dương Vũ Thư thoáng ngạc nhiên khi đối thủ tự giới thiệu, giọng điệu có vẻ thân thiện.

– Các hạ họ Liệt?

– Hoàng Liệt là em của tôi, hôm qua đã thua.

– Các hạ cũng dùng đao? Đao pháp của các hạ còn nhiều sơ hở. Đánh trận thì có thể hiệu quả vì cần nhiều sức, nhưng nếu phân cao thấp thế này, các hạ khó thắng.

Thịnh Liệt cười, nói đầy ẩn ý:

– Mục đích của chúng tôi là chiếm dinh Sứ tướng trước khi Đại đoàn Thiên Đức đến. Nếu họ đến, anh em chúng tôi sẽ công toi. Bởi thế, thắng thua trong trận này với Dương tướng quân nào có ý nghĩa gì. Đánh một trận sảng khoái, tôi có cơ hội học hỏi là quý rồi.

Lời ẩn ý của Thịnh Liệt kèm theo ánh mắt cười khiến Dương Vũ Thư có đôi chút khó hiểu. Anh múa vài đường côn, thủ thế rồi nói:

– Trong dinh có nghìn quân, La Đình Độ bị thương dạo nọ đã bình phục được chừng bảy phần, nhưng đi lại vẫn còn khó khăn.

Thịnh Liệt múa đao cười mà rằng:

– Gã họ La đó chẳng đáng để bọn tôi bận tâm. Chúng tôi là quân tinh nhuệ của Thiên Đức, từng bắt sống Lê Hoan ở Nghi Dương. Từ dạo ấy chúng tôi không được đánh trận, phải dạy dỗ đám tân binh.

Dương Vũ Thư vụt một gậy, Thịnh Liệt dùng đao gạt ra. Hai bên gườm nhau.

– Năm thuộc tướng đều là môn đệ của cha tôi. Các hạ chiếm dinh, số phận của họ sẽ ra sao?

– Chúng tôi cần chiếm dinh, tướng sĩ dưới trướng Dương tướng quân sẽ trở về làng cũ. Vạn Thắng vương có ra lệnh, chỉ cần binh sĩ Đằng Châu buông vũ khí, phải đuổi họ về làng cũ mà an cư.

– Chúng tôi không được chiêu mộ làm quân Thiên Đức ư?

– Trở về làng, ai muốn làm quân Thiên Đức thì tự nguyện đăng ký. Chúng tôi chỉ chọn người từ mười tám đến hai mươi lăm tuổi mà thôi.

– Tôi đã hai mươi bảy, muốn đầu quân thì phải làm sao?

– Dương tướng quân! Từ mười tám đến hai mươi lăm tuổi là tuyển binh, còn ngài là tướng quân, nếu ngài thực sự muốn thì chỉ cần bày tỏ nguyện vọng là được thôi. Ba anh em họ Liệt chúng tôi là tiểu tướng ở Siêu Loại, tướng quân hiểu chứ?

Nói rồi, Thịnh Liệt nhào vào chém Dương Vũ Thư. Vũ Thư vừa lùi vừa hóa giải đòn và phản công. Cây gậy trong tay Dương Vũ Thư nhắm vào đầu gối và chân của đối thủ, buộc Thịnh Liệt phải nhảy ra sau tránh né.

– Chúng ta lập giao kèo. – Thịnh Liệt nói. – Nếu Dương tướng quân quy thuận, chúng tôi sẽ giữ thể diện cho anh.

– Ồ! Các hạ nói nghe thử.

Trong khi chờ Thịnh Liệt đáp lời, Vũ Thư vẫn tung ra vài chiêu nhắm vào cổ tay Thịnh Liệt khiến anh này có phần lúng túng.

– Cuối ngày đánh trận giả, anh dẫn quân tấn công, chúng tôi chiếm dinh, thế nào?

– Được, vậy xong trận này, mọi chuy��n nghe theo ý các hạ.

Thịnh Liệt thét lớn, vung đao quét vài đường hiểm. Vũ Thư lùi vài bước tránh né, trước khi tung người lên cao, nhắm đầu đối thủ vụt mạnh một cái. Thịnh Liệt thất kinh vội vã tháo lui. Vũ Thư tận dụng cơ hội quét chân mấy đường khiến Thịnh Liệt tránh né khó khăn. Cây đao trong tay Thịnh Liệt vì thế mà sơ hở. Dương Vũ Thư bất thình lình chọc thẳng đầu gậy vào cổ tay đối thủ. Thịnh Liệt hoảng hốt lùi vài bước, ôm cổ tay, mặt nhăn nhó. Vũ Thư chống gậy xuống đất, nét mặt hồ hởi:

– Tôi lại thắng nhé?

Thịnh Liệt nén đau, khẽ cúi đầu quay về.

Dương Vũ Thư thấy vậy nhặt đao trả lại, nhưng Thịnh Liệt nói:

– Đó là một thanh đao tốt hơn bất cứ thanh đao nào của Đằng Châu. Tôi tặng Dương tướng quân, hẹn gặp sớm. Tôi sẽ hầu rượu ngài.

Dương Vũ Thư đứng trông theo Thịnh Liệt trong tiếng hò reo vang dội của binh sĩ trong dinh. Một số thân tín của Vũ Thư chạy ào ra công kênh chủ tướng trở vào dinh, hết lời ca tụng danh tiếng Dương gia uy chấn thiên hạ. Chờ cho niềm vui mừng nhất thời qua đi, Dương Vũ Thư mới ngắm nghía thanh đao do Thịnh Liệt bỏ lại. Thanh đao không có gì đặc biệt so với đao Đằng Châu, ngoài hàng ký tự kỳ lạ khắc ở sống đao. Mặt bên có mấy chữ Hán tự khắc chìm: "Thần Sách quân, Môn Thôn tiểu đoàn".

– "Ồ! Họ kiểm soát binh khí theo cách này nữa cơ à?"

Dương Vũ Thư bảo binh sĩ đem thử một cây đao mới đến so sánh. Anh nói với tả hữu:

– Người kia nói thanh đao này tốt nên tặng ta, hình dáng tương đồng, chẳng khác biệt đáng kể, vậy tốt ở điểm nào?

Một tùy tướng ngắm nghía hồi lâu, nói:

– Nhìn kỹ, mạt tướng cảm thấy nó có phần sáng hơn đao của chúng ta, lưỡi đao rất sắc bén. Ban nãy hắn và Đại tướng quân giao đấu, hắn có chém rất nhiều vào trường côn của ngài mà mạt tướng nhìn kỹ lưỡi đao không có vết xước.

Dương Vũ Thư đồng ý cho tùy tướng thử đao, anh này vung thử một hồi bèn nhận định:

– Nó nhẹ hơn đao của chúng ta.

– Độ cứng thì sao? Nhẹ sao cứng được? – Dương Vũ Thư thắc mắc.

Tùy tướng nhờ binh sĩ thử độ bền. Sau một hồi binh sĩ ra sức chém, tùy tướng chỉ giơ đao đỡ. Đột nhiên thanh đao trong tay binh sĩ bị mẻ một miếng rất lớn sau âm thanh khô khốc.

– Đại tướng quân nhìn này, quả là một thanh đao tốt, chém sắt như chém bùn. Đao của chúng ta bị mẻ mà thanh đao này chỉ có vài vết dăm.

Dương Vũ Thư nhăn mặt:

– Họ chẳng những có hỏa khí mà đao cũng tốt thế này, bảo sao Tế Giang, Hải Đông, Siêu Loại và Vũ Ninh đều vào tay họ cả.

Vũ Thư tỏ ra chán nản:

– Đại quân của Khổng Phó sứ đã tan tác. Chúng ta cầm cự ở đây lâu, đôi ba ngày nữa đại quân Thiên Đức đến thì biết chống làm sao?

Tả hữu rơi vào trầm tư. Dương Vũ Thư chờ thêm một lúc, nói thêm:

– Nếu bọn kia còn kéo đến, ta đánh một trận thay vì chờ chết. Bọn chúng chỉ có hai, ba trăm người, chúng ta đông gấp ba lần. Các người thấy sao?

Tả hữu đồng thanh thưa:

– Thuộc hạ xin giao phó tính mạng cho Đại tướng quân.

Dương Vũ Thư lấy làm hài lòng, ra lệnh:

– Vậy thổi cơm, mổ lợn đánh chén no bụng một bữa rồi xông ra đánh một trận. Nhị Khiết Đại tướng quân sẽ chẳng quay lại cứu, Khổng Phó sứ chẳng thấy đâu. Họ về Trà Đoài hết cả rồi. Chúng ta đánh một trận, bại thì anh em ai về nhà nấy, thắng thì chúng ta cũng tự tìm đường về Trà Đoài chứ không canh giữ lương thảo với tài vật nữa. Chết rồi mấy thứ đó chẳng mang theo được.

Ba quân bắc bếp thổi cơm, mổ mấy con lợn. Dương Vũ Thư mời quân sĩ một chén rượu, đa tạ họ vì đến giờ vẫn không bỏ rơi Vũ Thư.

Trong khi Dương Vũ Thư đánh chén cùng tướng sĩ, quá Ngọ, quân Môn Thôn chặn bắt được thám mã. Thám mã không đem thư tín, một mực khẳng định là binh Đằng Châu đang tìm đường trốn. Phương Liệt gặng hỏi, dọa cắt lưỡi vì tội xảo trá, người này sợ quá mới khai thật.

– Lạ nhỉ? – Phương Liệt lẩm bẩm. – Sao Dương Cự Vọng lại hạ lệnh thu binh quyền của Dương Vũ Thư? Chả lẽ Thư bị lộ?

Đàm Thuận Hy băn khoăn:

– Như tên này khai thì hắn mới truyền lệnh thu hồi binh quyền của một tướng đang giữ trại. Tên Sứ tướng này hành động lạ nhỉ? Đang lúc khẩn nguy lại thay tướng, đây là việc tối kỵ trong quân đấy.

Phương Liệt nói tóm lại:

– Dù thế nào cũng phải thực hiện kế hoạch, Dương Vũ Thư đó có Tinh hoa ngũ hành thiết, hắn là người của chúng ta. Nếu để thiếu sót, hắn mất mạng thì tội sẽ đổ lên đầu anh em chúng ta. May túm được tên này, nếu không công sức anh em mình cốc mò cò xơi.

Bản dịch này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập truyen.free, mong bạn đọc có những giây phút giải tr�� tuyệt vời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free