(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 399: Tiểu đoàn Môn Thôn
Phương Liệt cùng binh sĩ có một đêm nghỉ ngơi yên bình. Sớm hôm sau, Phương Liệt cho quân do thám khắp nơi, biết được tin Đại đoàn Thiên Đức đã vượt sông. Phương Liệt họp gấp với Hoàng Liệt, Thịnh Liệt, Sỹ Văn Thuận, Tống Viết Dương – các chỉ huy đại đội, và Ma Kê, người chỉ huy bốn tiểu đội Thân Vệ.
Phương Liệt đứng trước hai lựa chọn. Một là chờ thêm đôi ba ngày, Đại đoàn Thiên Đức kéo đến, quân của Phương Liệt sẽ có thêm hoả khí. Hai là chiếm dinh Sứ tướng trước khi Đại đoàn Thiên Đức tới, như vậy thì công lao mới thực sự lớn lao.
Tiểu đoàn Môn Thôn là một trong ba tiểu đoàn nòng cốt của Trung đoàn Thần Sách. Lòng trung thành của binh sĩ tiểu đoàn với Vạn Thắng vương chưa bao giờ phải bàn cãi. Có điều, kể từ sau khi chiếm được Nghi Dương, Lý Quang Minh khi ấy là Tiểu đoàn trưởng Môn Thôn cùng binh sĩ dưới quyền đã bắt sống Lê Hoan, thì Trung đoàn Thần Sách tập trung vào nhiệm vụ củng cố binh lực nên chưa có cơ hội lập đại công. Tiểu đoàn Môn Thôn càng ít có cơ hội chiến đấu.
Anh em họ Liệt, Sỹ Văn Thuận và Tống Viết Dương vốn là những tiểu tướng Siêu Loại, bởi vậy mới được nắm giữ tiểu đoàn Môn Thôn do Lý Quang Minh để lại. Về chức vụ, tuy trong số họ mới chỉ Phương Liệt giữ chức Tiểu đoàn trưởng, Sỹ Văn Thuận làm phó, nhưng bổng lộc, ưu đãi chưa bao giờ khiến họ phải bận tâm. Bản chất Phương Liệt và các cộng sự muốn được vang danh lập công trước trận tiền, chứ cứ ngồi yên mãi thì chẳng thể gây dựng được uy thế.
Ma Kê vốn là người miền thượng, được giao nhiệm vụ yểm trợ Phương Liệt. Ma Kê sẽ tuân theo mọi quyết định của Phương Liệt, không hề có ý kiến riêng.
Tất cả họ đều quyết tâm đánh chiếm dinh Sứ tướng, nhưng quyết định sau cùng phải chờ Đàm Thuận Hy. Đàm Thuận Hy là Chính trị viên tiểu đoàn; nếu kế hoạch thất bại, Đàm Thuận Hy sẽ phải chịu trách nhiệm trước Thiên Đức hội, còn Phương Liệt phải chịu trách nhiệm trước cấp trên trực tiếp. Đàm Thuận Hy vốn cùng hội với anh em họ Liệt, dĩ nhiên cũng thuận theo.
“Tôi cũng không muốn làm Chính trị viên!” Đàm Thuận Hy nói. “Nhiệm vụ đã giao thì phải nhận. Nếu ta chiếm được dinh Sứ tướng trước khi Đại đoàn Thiên Đức kéo đến, chắc chắn sẽ được ghi công đầu. Khi ấy tôi sẽ xin làm chỉ huy quân sự. Các anh đã đồng lòng nhất trí, vậy phải đánh thật bài bản, nếu không trở về chịu kỷ luật khó lòng ngóc đầu lên nổi, thật ê mặt.”
Đàm Thuận Hy viết thư chiêu hàng gửi thống lĩnh quân trấn thủ dinh Sứ tướng. Lời lẽ ngắn gọn, yêu cầu đầu hàng vô điều kiện, đảm bảo binh sĩ trong dinh được toàn mạng, cho về quê cũ làm ăn.
Quân đưa thư trở về báo với Phương Liệt rằng binh lính trấn giữ dinh chỉ còn khoảng một nghìn. Tướng trấn giữ là Dương Vũ Thư. Phương Liệt lẩm bẩm:
“Một tên họ Dương? Hẳn là họ hàng ruột thịt với Dương Cự Vọng. Dinh Sứ tướng có nhiều lương thảo và tài vật, cũng là biểu tượng của quân Đằng Châu. Dinh mà thất thủ, quân lính của chúng sẽ nao núng. Tên đó trả lời thế nào?”
“Hắn nhận thư đọc xong chỉ cười rồi quay vào, không nói năng gì.”
“Vậy là nó xem thường chúng ta!” Phương Liệt nói. “Do hôm qua mình yếu thế phải rút quân đây mà.”
Đàm Thuận Hy đứng lên nói: “Đánh! Dẫu chúng ta không còn hoả khí hạng nặng, nhưng với hoả mai và hoả hổ, bọn chúng không phải đối thủ. Trước mắt cần tính toán cách đối phó với Cự thạch pháo.”
Phương Liệt nói: “Chia làm ba đại đội, băng nhanh qua khoảng trống chừng vài mươi trượng, áp sát tường bao của dinh là vô hiệu hóa được Cự thạch pháo. Bức tường bao cao khoảng tám thước, chỉ cần có thang là có thể vượt qua. Hoả hổ phụt vào trong yểm trợ cho quân trèo vào chia cắt chúng. Tôi không nắm được sơ đồ bố phòng trong dinh, nhưng địa hình có nhiều vật cản như cây cối, nhà cửa cũng là lợi thế để chúng ta ẩn nấp và nạp đạn.”
Phương Liệt dùng que vạch lên mặt đất: “Tôi và Hoàng Liệt sẽ dẫn quân đánh cổng chính. Anh Hy và Thịnh Liệt dẫn đại đội đánh vào sườn trái, anh Dương phụ trách sườn phải của dinh. Này anh Kê, các anh giỏi cận chiến, nhờ các anh phát huy khả năng sau khi chúng tôi vào được dinh nhé?”
Ma Kê gật đầu đáp: “Anh yên chí! Chúng tôi sẽ đảm nhiệm đột nhập trước tiên, nhờ các anh bắn yểm trợ khi chúng tôi nhảy xuống. Theo tôi nghĩ, hai cánh tả hữu sẽ cắt đôi dinh, phối hợp với mũi chính diện đánh vào là hợp lý. Nếu thành công, chúng ta sẽ dồn chúng vào nửa sau của dinh. Với địa hình nhiều vật cản, chờ đêm xuống chúng tôi sẽ khiến chúng sợ vỡ mật.”
Bàn định kỹ lưỡng xong, Đàm Thuận Hy làm công tác tư tưởng cho các cấp chỉ huy, trong khi Phương Liệt lo đốc thúc binh sĩ làm gấp khoảng một trăm cái thang tre. Phương Liệt chọn thời gian tấn công gần cuối giờ Thân, muốn tận dụng trời tối để nhóm Ma Kê dễ dàng hành động. Sắp đặt đâu vào đó xong xuôi, ba mũi tiến công cùng xuất phát đến dinh Sứ tướng. Hiệu lệnh xung phong sẽ là loạt đạn từ mũi tấn công của Phương Liệt.
Dinh Sứ tướng hình vuông, mỗi cạnh dài chưa đầy một dặm, cứ cách năm mươi trượng sẽ có một tháp canh nhô ra. Bởi vì dinh mới được gia cố kể từ khi Dương Cự Vọng làm Sứ tướng, nên các bụi tre gai trồng ngoài tường bao, bên cạnh rãnh nước mới chỉ cao ngang đầu người.
Quân sĩ trấn giữ mặt trước dinh khi thấy Phương Liệt dẫn quân đến liền lập tức rút hết vào bên trong dinh theo lệnh của Dương Vũ Thư. Phương Liệt dừng chân ngoài tầm bắn của Cự thạch pháo, thét gọi Dương Vũ Thư chiêu hàng lần cuối.
Dương Vũ Thư nai nịt gọn gàng, giáp trụ sáng loáng, đường hoàng từ cổng chính dinh bước qua cầu treo. Binh sĩ trấn dinh lấp ló với cung tiễn trên bờ tường sẵn sàng chờ lệnh.
“Tôi đang hân hạnh tiếp chuyện với ai đây?”
“Ta là Phương Liệt! Tiểu đoàn trưởng Môn Thôn thuộc Trung đoàn Thần Sách, quân Thiên Đức. Dương Vũ Thư! Ngươi hãy biết điều mà tự lượng sức, ra lệnh cho binh sĩ hạ giáp quy hàng. Vạn Thắng vương có lệnh, buông khí giới sẽ là người Vạn Xuân. Quân trong dinh sẽ toàn mạng!”
Dương Vũ Thư chắp tay nói: “Nghe danh Phương tướng quân đã lâu, nay mới được diện kiến tôn nhan.”
Phương Liệt phẩy tay: “Ngươi đừng lắm lời! Mau đầu hàng trước khi chúng ta đụng tay.”
Dương Vũ Thư thản nhiên tiến lên vài bước, vặn mình thực hiện vài động tác, tiện thể đấm đằng Đông, đá đằng Tây.
“Phương tướng quân uy dũng vô song, chẳng hay có muốn phân cao thấp với tại hạ không? Tại hạ nghe nói quân Thiên Đức có vô số hoả khí uy lực trấn thiên, bách chiến bách thắng nên vô cùng nể sợ. Có điều, tại hạ vốn là con nhà võ, dùng nắm đấm nói chuyện. Chẳng hay Phương tướng quân có gan so tài?”
Hoàng Liệt ghé tai Phương Liệt nói nhỏ: “Đừng nhận lời nó, chúng ta đến chiếm dinh không cần phân cao thấp.”
Phương Liệt cũng chẳng có ý định đánh tay đôi làm gì, song nếu không phải dùng súng ống mà chiếm được dinh, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?
“Dương Vũ Thư, ngươi muốn như thế nào? Ngươi thua thì sao?”
“Tôi thua ư? Tôi thua thì giao dinh cho các ngài. Các ngài thua thì sao?”
Ma Kê bấy giờ mới nhích lại gần cạnh Phương Liệt: “Tên này trông không phải dạng vừa đâu. Đánh tay đôi với nó cũng sẽ khó khăn đấy, để tôi ra tay dạy cho nó một bài học.”
Hoàng Liệt nghe vậy lại đổi ý: “Thật ra thằng nhóc này em đánh một cái là nó chết ngay.”
Phương Liệt chau mày nhìn cả Hoàng Liệt lẫn Ma Kê, nhếch miệng cười: “Hai người có ý muốn phân cao thấp với hắn đúng không?”
“Nếu ta từ chối có lẽ chúng sẽ nghĩ ta dựa vào hoả khí mạnh.” Ma Kê nói. “Một mình tôi có thể đánh hai ba tên một lúc.”
“Đánh trận thì anh có lẽ giỏi hơn nó, còn đánh tay đôi thì cứ để em lo. Thằng đó chưa đến ba mươi.”
Vừa nói Hoàng Liệt vừa xắn tay áo, Ma Kê đứng bên cạnh cũng sẵn sàng. Phương Liệt nhìn hai người làm vậy chỉ còn biết lắc đầu ngao ngán. Bảo cả hai oản tù tì để chọn người ra đánh. Hoàng Liệt may mắn hơn.
“Nếu người của ta thua, ngày mai chúng ta quay lại lấy dinh!” Phương Liệt nói lớn. “Ngươi thua sẽ phải giao dinh cho ta.”
Dương Vũ Thư tủm tỉm cười trước điều kiện Phương Liệt đưa ra, song hắn ta đồng ý. Hoàng Liệt dùng đao, Vũ Thư dùng trường côn, cả hai tiến đến đối diện nhau trên khoảng đất trống trước dinh. Hoàng Liệt vỗ ngực xưng tên:
“Hoàng Liệt!”
“Tại hạ Dương Vũ Thư xin được thỉnh giáo Hoàng tướng quân một phen.”
“Ta họ Liệt, Hoàng là tên của ta!”
“Ồ! Xin chào Liệt tướng quân.”
Sau màn chào hỏi, hai bên thủ thế rồi cùng thét lớn lấy khí thế. Một bên múa trường côn, bên còn lại vung đao lao vào nhau. Sau một hồi giao chiến, Hoàng Liệt bị Dương Vũ Thư đánh vào cổ tay khiến đao rơi. Vũ Thư chống trường côn xuống đất, quệt mồ hôi:
“Liệt tướng quân thua rồi. Đao pháp của ngài không tệ nhưng dễ bị bắt bài đòn thế, ngài có sức khoẻ nhưng cần phải khéo nữa.”
Hoàng Liệt nghiến răng ken két, hằm hằm nhìn Dương Vũ Thư một lúc trước khi cúi xuống nhặt đao. Quân trong dinh hô vang tên Dương Vũ Thư khiến Hoàng Liệt càng tức nhưng đành nín nhịn.
“Tôi nhận lệnh của Dương Sứ tướng để trấn giữ dinh, tôi cũng có giao kèo với tiểu thư Phạm Thu Cúc của quân Thần Vũ. Tôi không chỉ huy binh sĩ chống đối các ngài, nhưng cha tôi là Chưởng môn của Dương gia. Tôi không thể dễ dàng chịu cúi đầu trước người yếu thế hơn tôi được.”
Hoàng Liệt toan quay người bước đi, nghe Vũ Thư nói vậy liền dừng chân ngoái lại nhìn đối thủ một cái. Hoàng Liệt không biết Thu Cúc, chỉ mơ hồ nhớ rằng thị vệ trưởng của Thần phi cũng có tên họ như vậy.
“Ngươi nói gì ta không hiểu?”
“Quân sĩ của tôi đang nhìn, họ đang phấn khích, tôi không thể nói nhiều. Tôi không chống đối các ngài nhưng tôi không phục nếu các ngài yếu hơn tôi.”
Vừa nói, Dương Vũ Thư vừa thò tay vào trong áo lấy ra tín vật, chìa ra cho Hoàng Liệt nhìn thấy: “Phạm Thu Cúc tiểu thư có đưa vật này.”
Hoàng Liệt nhíu mày: “Tinh hoa ngũ hành thiết?”
Vũ Thư gật đầu: “Tiểu thư có nói rằng, nếu tôi giữ vật này thì có nghĩa là tôi là người của Thiên Đức, hay một điều gì đó tương tự. Dương Nhị Khiết đã dẫn đại quân về Trà Đoài tiếp viện chống lại thống lĩnh thuỷ quân Yết Kiêu.”
Nhìn Vũ Thư không có vẻ gì là nói dối, Hoàng Liệt cũng không tiện kiểm tra tín vật trong tay Vũ Thư khi hàng nghìn cặp mắt đang đổ dồn vào.
“Tôi sẽ báo cáo với cấp trên, xin cáo từ.”
Hoàng Liệt chắp tay cúi chào rồi nhanh chóng quay người bước đi. “Xin anh em thứ lỗi cho tôi! Tên họ Dương đó côn pháp rất khá, dù tôi có sức mạnh hơn hắn, cũng chẳng ăn thua.”
Hoàng Liệt ngượng ngùng gãi đầu nhìn anh em đồng đội đang tiu nghỉu. Phương Liệt nhìn em trai, bĩu môi tỏ ý chê bai: “Chú làm mất mặt anh em, tiền thưởng sắp tới của chú sẽ bị sung vào quỹ chung để khao anh em một bữa ra trò.”
Ma Kê thở dài: “Mai quay lại để tôi đánh với nó. Tôi đã nhìn rõ côn pháp của nó rồi, chỉ cần tôi đánh văng trường côn của nó đi là nó chết chắc với tôi.”
Phương Liệt chán nản hạ lệnh rút toàn bộ quân về hướng Tây Bắc, không quay lại điểm xuất phát vì lo bị phục kích. Đàm Thuận Hy, Thịnh Liệt và Tống Viết Dương bực bội khi Hoàng Liệt đánh thua phải lui binh. Tuy nhiên, ngay sau đó, một cuộc họp chỉ huy đã diễn ra. Hoàng Liệt thuật lại những lời Dương Vũ Thư đã nói.
“Tôi biết Phạm Thu Cúc!” Đàm Thuận Hy khẳng định. “Cô ấy đúng là thị vệ của Thần phi. Hồi đầu năm Thu Cúc không hoàn thành nhiệm vụ khiến Thần phi bị ám sát. Sau một thời gian, mấy tháng trước tôi về Thiên Đức họp quân, tôi nhớ Thu Cúc đã được điều động làm Tiểu đoàn trưởng Thần Vũ. Đáng lẽ bị giáng cấp vì sơ suất mà lại được thăng lên sĩ quan, chắc chắn có ẩn tình nào đó mà chúng ta chưa rõ.”
Ma Kê bèn lên tiếng: “Dạo trước, khi chúng tôi sang Đằng Châu quấy rối và do thám, dinh Sứ tướng này cũng bị tấn công khiến Chu Thanh Đông mất mạng, La Đình Độ bị thương nặng. Nhóm đó không phải là Thân Vệ quân, có thể Thu Cúc muốn lập công chuộc tội. Tôi không lạ gì Thu Cúc, cô gái trẻ ấy khá thông minh và gan dạ.”
Phương Liệt trầm ngâm: “Nhóm đột nhập quấy phá dinh này là Trương Ma Nị, Đinh Điền, Linh Thông Thuận và Lưu Cơ. Trong báo cáo và hoạ đồ quanh dinh Sứ tướng đều ghi tên của năm người này.”
Hoàng Liệt bấy giờ mới sực nhớ: “Đúng rồi, bọn Trịnh Tú trở về từ Đằng Châu cùng hai cô gái. Hai cô này bị thương nặng, nằm ở trạm xá mấy ngày. Vạn Thắng vương thường xuyên hỏi han, chắc hẳn là họ rồi.”
Thảo luận sôi nổi một hồi lâu, Phương Liệt bảo: “Vũ Thư mà có Tinh hoa ngũ hành thiết thì hẳn là người của chúng ta rồi. Kẻ thích khách bị xử tử là Dương… Dương gì ấy nhỉ?”
“Dương Yên Thư!” Ma Kê đáp.
Phương Liệt đập nhẹ xuống bàn: “Vậy là rõ rồi, Dương Yên Thư đó hẳn là người trong gia đình của Dương Vũ Thư này! Đúng rồi! Thế nhưng… cô ta bị xử tử rồi…”
Phương Liệt đứng sững người. Đàm Thuận Hy bèn nói: “Không ai thực sự thấy cô ta bị xử tử, chỉ là nghe nói mà thôi. Vạn Thắng vương xưa nay hành sự khó lường, thật giả khó phân biệt. Nếu Dương Yên Thư đó còn sống, Vương dùng cô ta làm con tin để Vũ Thư này làm tay trong. Tôi đã hiểu rõ vấn đề rồi, ráp nối mọi chuyện lại thì sẽ hiểu được dụng ý của tên tướng họ Dương. Hắn không muốn mất mặt, hoặc e rằng quân sĩ trong dinh sẽ không chịu đầu hàng. Vậy chúng ta phải tính kế sao cho hắn có mặt mũi và chúng ta nhanh chóng chiếm được dinh mà không tổn thất một binh một tốt mới là thượng sách.”
Phương Liệt đồng tình, tất cả cùng bàn bạc hơn một canh giờ, và kết thúc với những nét mặt tươi tỉnh.
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn câu chuyện này, với chất lượng được trau chuốt tỉ mỉ.