(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 401: Sức mạnh ngôn từ
Sau cơn mưa nhỏ, đường sá chỉ còn đủ lấm tấm dấu chân người, Phương Liệt một lần nữa kéo quân đến trước cổng dinh Sứ tướng vào khoảng giờ Thân. Hai đại đội, gần bốn trăm quân, vừa tiến vừa nổ súng đì đùng, nhưng đạn không hề nhắm vào mục tiêu cụ thể. Dương Vũ Thư đốc quân từ trong dinh đánh ra, tiễn bắn như mưa, cùng với hàng chục quả đạn đá, chông bay tới tấp. Phương Liệt ra lệnh lui binh, rồi giả vờ tháo chạy khi Dương Vũ Thư dẫn đại bộ phận quân trấn dinh đuổi theo cho bằng được.
Đàm Thuận Hy và Ma Kê chỉ huy hai trăm quân, nghe tiếng súng hiệu liền chia làm hai mũi, mau chóng từ nơi ẩn nấp áp sát hai bờ tường dinh thự, bắc thang trèo vào. Binh sĩ còn lại trong dinh hoảng loạn, chống cự yếu ớt trước những loạt hỏa mai đanh gọn gọi hàng.
Ma Kê dẫn đội Thân Vệ đánh về phía cổng chính của dinh, ép hơn hai mươi cảnh binh phải tháo chạy ra ngoài. Nghe tiếng súng nổ ran từ trong dinh vọng ra, Phương Liệt lập tức hạ lệnh quân sĩ quay lại chống cự. Dương Vũ Thư phối hợp rất nhịp nhàng, ra vẻ núng thế, hô hoán binh sĩ nằm rạp xuống đất tránh đạn. Tin dinh thự bị chiếm từ phía sau truyền đến, càng khiến ba quân dao động dữ dội, dù trước đó đã uống rượu thề quyết một trận sảng khoái. Lý do chính, có lẽ, là do chủ tướng Dương Vũ Thư của họ cứ trù trừ.
Vũ Thư dẫn quân lui về dinh, nhưng cổng đã đóng chặt, cầu treo cũng đã kéo lên. Ma Kê và quân Thân Vệ thập thò trên bờ tường, nổ vài tiếng súng chỉ thiên để uy hiếp đối phương. Chẳng ai biết trong dinh có bao nhiêu quân Thiên Đức. Dương Vũ Thư vẫn còn một lựa chọn là dẫn quân tháo chạy về hướng Tây, nhưng đó chỉ là suy nghĩ của mọi người. Thực tế, Dương Vũ Thư đã gọi năm tùy tướng đến bàn tính ngay trước trận tiền, rồi nói thẳng:
-Dinh đã mất, đằng sau lưng lại có quân Thiên Đức. Đại quân Thiên Đức sẽ kéo đến từ phía Đông và Đông Bắc. Vậy chỉ còn hướng Tây để đi, nhưng Trà Đoài bây giờ chẳng biết sẽ ra sao. Các người tính thế nào? Đánh một trận sinh tử đến cùng, hay hạ giáo quy hàng rồi trở về làng cũ?
Năm tùy tướng nhìn nhau, vẻ mặt do dự, trước khi đồng lòng phó thác mọi chuyện cho Dương Vũ Thư.
-Được, nếu đã vậy, ta sẽ ra nói chuyện phải trái với quân Thiên Đức trước.
Dương Vũ Thư bước lên trước hàng quân, cất tiếng gọi lớn vào trong dinh, yêu cầu thương lượng. Cổng chính của dinh hé mở, Đàm Thuận Hy lách mình bước ra ngoài, rồi lên tiếng:
-Đàm Thuận Hy! Y tự giới thiệu ngắn gọn. - Dương tướng quân có điều gì cần thương lượng chăng?
-Các hạ đã chiếm được dinh, tại hạ xin cam bái hạ phong. Tại hạ muốn thương lượng.
-Dương tướng quân vốn dũng mãnh hơn người, chúng tôi rất muốn ngài cùng đứng chung hàng ngũ quân Thiên Đức. Nếu được như vậy thì còn gì bằng.
Dương Vũ Thư oang oang:
-Trước khi bàn chuyện đó, tại hạ muốn các hạ cho phép anh em binh sĩ của ta được rời đi. Họ đều còn có gia quyến.
Đàm Thuận Hy liền nói:
-Đằng Châu sớm muộn cũng sẽ về tay Thiên Đức. Chúng tôi rất trọng người nghĩa khí, rất cảm mến tài năng của tướng quân. Dương tướng quân, chỉ cần ngài thuận theo ý chúng tôi, binh sĩ của ngài muốn đi hay ở, đều do ngài quyết định.
Vũ Thư hỏi lại:
-Lấy gì làm bằng chứng?
-Chẳng hay Dương tướng quân còn bao nhiêu binh sĩ ở lại đây?
Dương Vũ Thư ngoái lại nhìn một hồi lâu mới đáp:
-Vẫn còn hơn bảy trăm người!
Đàm Thuận Hy gọi Ma Kê lại, hai người trao đổi nhanh một lúc, rồi Thuận Hy nói:
-Chúng tôi đã tìm thấy kho bạc trong dinh, nhưng chúng tôi không phải giặc cướp. Vậy thì thế này, mỗi binh sĩ của Dương tướng quân ai muốn về sẽ được nhận 2 tiền (tương đương 120 đồng) lộ phí. Chúng tôi sẽ thay Dương Sứ tướng trả lương tháng này cho họ.
Dương Vũ Thư ngây người:
-Có chuyện đó ư?
-Ai nhận tiền phải điểm chỉ xác nhận. Chúng tôi chỉ phát thay cho binh sĩ, chứ tuyệt nhiên không tự ý chiếm dụng tài sản của quân. Dương tướng quân cứ cân nhắc thử xem sao.
Dương Vũ Thư nhìn Đàm Thuận Hy đăm đăm, trong lòng vẫn hoài nghi dụng ý của đối phương nhưng cũng đành làm theo. Dương Vũ Thư quay lại bàn bạc với các tùy tướng, rồi hỏi xem binh sĩ nào muốn về thì giơ tay. Kiểm đếm, có hơn hai trăm cánh tay ngập ngừng giơ lên. Dương Vũ Thư báo số lượng cho Đàm Thuận Hy. Ma Kê dẫn giải cả số tù binh trong dinh, hơn ba trăm người, ra ngoài. Ai muốn về thì đứng sang một bên nhận tiền, điểm chỉ, nhưng nét mặt vẫn không giấu được vẻ hoài nghi.
Hơn bốn trăm người cầm tiền, lủi nhanh như gió, vì sợ bị bắt lại.
-Những người nguyện theo tại hạ vẫn còn rất đông, các ngài tính sao?
Nghe Vũ Thư hỏi vậy, thấy việc cấp phát tiền cũng đã gần xong, Phương Liệt leo lên cổng dinh, cất tiếng dõng dạc trong ánh đuốc bập bùng soi rọi:
-Thưa toàn thể anh em! Tôi là Phương Liệt! Tôi đại diện cho quân Thiên Đức xin có đôi lời thưa. Quân Thiên Đức từ xưa đến nay luôn trọng anh hùng, không phân biệt xuất thân. Dương tướng quân chấp nhận nộp mình để đổi lấy sự an toàn cho binh sĩ, điều này tôi thực sự rất cảm phục. Các anh em là người đi theo Dương tướng quân, vậy nếu các anh em nguyện lòng, từ giờ phút này, các anh em sẽ trở thành quân Thiên Đức. Vạn Thắng vương, người đứng đầu Thiên Đức, vốn là bậc nhân nghĩa, khoan hồng độ lượng.
Nếu anh em thuận theo, tất sẽ không bị Vạn Thắng vương bạc đãi. Bản thân tôi và nhiều anh em trong quân cũng từng đối đầu với Vạn Thắng vương, nhưng giờ đây… các anh em thấy đó! Chúng tôi nguyện một lòng vì Vạn Thắng vương mà gầy dựng lại Vạn Xuân thống nhất. Tất cả chúng ta đều là người Vạn Xuân!
Khả năng hùng biện của Đàm Thuận Hy và Phương Liệt, những người đứng đầu một tiểu đoàn, là điều không phải bàn cãi. Quân sĩ luyện võ thì phải học chính trị. Đàm Thuận Hy vốn là võ tướng, nhưng lại học chính trị rất tốt, nên buộc phải làm Chính trị viên dù anh chẳng hề muốn.
Phương Liệt diễn thuyết gần một khắc đồng hồ, và chỉ kết thúc khi Đàm Thuận Hy đẩy Dương Vũ Thư lên đứng cạnh mình. Thuận Hy nói thêm:
-Dương tướng quân đây không phải tù binh của chúng tôi, mà các anh em cũng vậy. Chúng tôi vô cùng vui mừng khi chào đón các anh em gia nhập quân đội Thiên Đức.
Đàm Thuận Hy khẽ huých vào hông Dương Vũ Thư. Vũ Thư hơi ngượng nghịu vỗ tay. Binh sĩ dưới trướng Vũ Thư bấy giờ mới lác đác vỗ theo, rồi những tràng pháo tay kéo dài không ngớt. Công việc xong xuôi, tất cả cùng kéo nhau vào dinh, nổi lửa thổi cơm. Binh sĩ Môn Thôn ai nấy đều tỏ ra thân thiện, với mong muốn xóa tan khoảng cách giữa đôi bên. Đàm Thuận Hy và Phương Liệt đồng ý cho mỗi binh sĩ được uống tối đa ba chén rượu. Chất cay nồng trong hơi lạnh ban đêm giúp thu hẹp khoảng cách giữa những người đàn ông từng cầm giáo chống lại nhau.
Uống rượu trong lúc đánh trận là điều cấm kỵ, Đàm Thuận Hy và Phương Liệt đều biết rõ điều đó, nhưng tình thế bấy giờ đã buộc hai chỉ huy phải quyết định như vậy. Sau này, Đàm Thuận Hy và Phương Liệt đã viết kiểm điểm nhận lỗi, nhưng Chương và Thiên Bình không trách phạt theo quân lệnh, mà lại lấy chuyện đó làm kinh nghiệm truyền đạt cho các chỉ huy khác. Quả thực, một tướng lĩnh tiền phương không nhất thiết cứ cứng nhắc, dập khuôn mới là người giỏi.
Mục đích quan trọng hơn phương pháp.
Trong lúc chén tạc chén thù, Phương Liệt mới rỉ tai Dương Vũ Thư những tin tức khai thác được từ thám mã. Vũ Thư gật gù nghe vậy, rồi gác đó trong lòng, thực chất anh vẫn hoài nghi Phương Liệt đang viện thêm lý do hòng kéo anh lại gần vòng tay quân Thiên Đức, sau đó sẽ dùng anh và đội binh dưới quyền cùng đánh quân Đằng Châu. Vũ Thư hiểu một điều, dẫu anh không phải thân tín của Dương Sứ tướng, nhưng lẽ nào Sứ tướng lại giữa dòng thay ngựa?
Phương Liệt quyết định giao lại dinh Sứ tướng cho Dương Vũ Thư, rồi dẫn quân Tây tiến vào canh Năm. Dương Vũ Thư lấy làm lạ khi Phương Liệt không hề dùng bất kỳ quân sĩ nào của mình. Dương Vũ Thư thẳng thắn hỏi, Phương Liệt liền đáp:
-Không phải tôi nghi ngờ lòng dạ tướng quân, song chúng tôi có lệ không dùng quân vừa hàng phục để đánh lại đồng bạn của họ. Tướng quân nếu muốn có thể tự ý dẫn quân trợ chiến cho chúng tôi. Nhưng dinh thự này rộng lớn, cần phải canh giữ lương thảo, tài vật chờ Đại đoàn Thiên Đức đến rồi bàn giao. Tướng quân đã có tín vật của Vạn Thắng vương trong tay, nên sẽ chẳng ai làm khó ngài đâu.
-Vậy... đến bao giờ tại hạ mới có thể trả lại tín vật này?
-Thu Cúc sẽ nhận lại, hoặc một chỉ huy cấp cao nào đó sẽ nhận rồi giao nộp cho Vạn Thắng vương. Chúng tôi đã hoàn thành mục tiêu chiếm dinh Sứ tướng rồi. Bây giờ phải gấp rút đến Trà Đoài yểm trợ cho cánh quân của thống lĩnh Yết Kiêu.
-Mọi chuyện diễn ra quá chóng vánh thế này, thực lòng tại hạ vẫn còn nhiều bỡ ngỡ.
Phương Liệt vỗ vai Dương Vũ Thư, cười hỉ hả nói:
-Luyện binh ba năm chỉ để dùng trong một giờ. Những lúc như thế này mới thực sự cần đến những người tài trí, tháo vát như tướng quân vậy.
-Phương Liệt tướng quân! Chẳng lẽ ngài không hề đề phòng bọn tại hạ đương đêm trở mặt hay sao?
-Sợ thì cũng có sợ, nhưng khi hành sự, ta phải tin vào đồng đội của mình. Dương tướng quân, ngài có tín vật của Vạn Thắng vương. Thứ đó tuyệt nhiên không phát bừa bãi đâu. Thu Cúc tuy còn trẻ, nhưng lại là thị vệ thân cận của Thần phi. Các quan tướng Thiên Đức đều biết, Thần phi Nguyễn Diệu Huyền là ngư��i tài trí hơn người, Thần phi chọn người và dạy dỗ thuộc hạ rất cẩn thận.
-Thứ lỗi cho tại hạ vẫn chưa hiểu rõ mọi nhẽ, trong lòng vẫn còn nhiều băn khoăn khiến Phương Liệt tướng quân phải bận lòng.
Đàm Thuận Hy bấy giờ mới lên tiếng:
-Việc quân gấp gáp, nhất thời khó lòng chu toàn hết mọi chuyện. Dương tướng quân trông thấy chúng tôi có vẻ lỏng lẻo vậy thôi, chứ thực tế… nói thật cũng chẳng biết nên nói làm sao. Chúng tôi là một trong những đơn vị thiện chiến nhất của quân Thần Sách. Ngày tháng còn dài, từ từ rồi sẽ hiểu nhau rõ hơn. Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng ở Dương tướng quân.
Dương Vũ Thư chăm chú lắng nghe cho đến khi cả ba chia nhau ra nghỉ ngơi, mỗi người một góc. Vũ Thư chẳng thể nào chợp mắt được, bởi trong lòng anh vẫn còn nhiều mối tơ vò. Mẹ già, vợ dại, con thơ của anh vẫn đang ở huyện Vũ Thư. Em gái thì đang ở đâu đó bên phía Thiên Đức, còn quân tình Đằng Châu lại đang vô cùng lộn xộn. Phương Liệt và Đàm Thuận Hy thì chẳng hề hay biết tin tức về Yên Thư, bởi lẽ hai người họ đóng quân tại huyện Nghi Dương, và chuyện ấy do bên Trần Nhật Tôn quản lý.
Vũ Thư trằn trọc mãi cho đến đầu trống canh Năm, khi quân sĩ Tiểu đoàn Môn Thôn đổi gác dậy nấu cơm. Phương Liệt cùng đội quân hơn năm trăm người rời dinh Sứ tướng khi trời còn chưa sáng rõ hẳn, để lại trong dinh hơn bốn mươi binh sĩ bị thương nhẹ và có dấu hiệu sức khỏe không tốt. Những binh sĩ ở lại dinh sẽ có nhiệm vụ canh gác kho gia sản của Dương Sứ tướng, chờ bàn giao cho đại quân Thiên Đức.
Bản hiệu đính này được truyen.free dày công biên soạn.