Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 4: Mái tranh ven sông

Bà Cả Ngư có người chồng tên Lăng, tuổi đã lục tuần. Gần chục năm trước, ông bị bắt đi lính cùng con trai tên Kình Ngư. Con gái út của bà là thị Nguyệt, tuổi vừa đôi tám, hiện đang làm người ở trong vùng.

Chồng và con trai tòng quân bặt vô âm tín, mãi mấy năm trước mới gửi được chút tiền về. Bà Cả Ngư cùng con gái phải rau cháo qua ngày. Hai thửa ruộng chỉ cấy được một vụ lúa mỗi năm, mà cũng phải nhờ trời mưa thuận gió hòa mới đủ ăn. Bởi vậy, hai mẹ con bà Cả Ngư thường trồng rau, đánh bắt cá tôm ven sông để đắp đổi qua ngày.

Gần đây, con gái đã đến tuổi cập kê, bà sợ quan binh đi qua sẽ làm càn, nên đành cho con đi gặt thuê rồi làm hầu gái. Thượng tuần tháng này, sau khi đi chùa cầu an cho chồng con, ba đêm liền bà nằm mộng thấy thần nhân đứng bên giường, bảo rằng khi gà gáy sáng hãy ra bờ sông cứu người từ kinh sư không may bị đuối nước. Ban đầu bà bán tín bán nghi, nhưng rồi sau lại tin đó là thật.

Suốt mấy ngày liền, bà đều thức giấc khi trời còn chưa sáng, ra bờ sông đứng ngóng trông mãi đến lúc mặt trời lên cao mới chịu về. Sáng hôm kia, bà Cả Ngư lại dậy sớm. Trời lúc ấy đổ mưa tầm tã, sấm chớp giật liên hồi. Bà lưỡng lự định không đi, nhưng trong lòng nóng ruột như có ai thôi thúc, bèn đội nón, khoác áo tơi, đốt đuốc men theo bờ sông tìm kiếm.

Trời vừa ngớt mưa thì bà phát hiện ra Chương đang nằm bất tỉnh trong bãi lau sậy. Thấy anh ăn vận lạ kỳ, bà đoán đây chính là người mà thần nhân đã mách bảo bà cứu giúp. Bà Cả Ngư xốc nách lôi mãi mới được một đoạn. Thấy sức không xuể, bà chạy đi tìm cu Tôn, một trẻ mục đồng mới mười ba tuổi, chăn trâu mướn trong vùng, nhà cách đó một quãng. Bà nhờ cu Tôn ra kéo Chương về cùng mình.

-Cái túi cháu đem theo ta để trong buồng. Ta không biết đó là thứ gì, nhưng sợ tai vách mạch rừng sinh chuyện nên đã cất kỹ. Thời buổi nhiễu nhương mà! Cháu đừng sợ, thằng Tôn cũng không biết những thứ ấy đâu, ta cũng đã dặn nó kín miệng rồi.

Bà Cả Ngư vào buồng lấy ba lô đưa cho Chương. Chương hướng dẫn bà Cả Ngư mở túi chống thấm, rồi lần lượt mở thêm hai lớp túi bóng bên trong. Sự cẩn thận của Chương không thừa, đồ đạc bên trong không hề bị ẩm ướt. Bà Cả Ngư cũng đưa cho Chương túi bóng đựng điện thoại. Cậu sờ thấy khô ráo, không dính bùn đất, nhưng chiếc máy đã tắt ngúm, có lẽ đã hỏng rồi. Chương hỏi thêm bà Cả Ngư về các địa danh xung quanh, rồi nhận ra chỉ có tên con sông Thiên Đức là quen thuộc. Cậu nghĩ đến khả năng bản thân bị sấm chớp sáng lòa đưa về quá khứ, nhưng điều này khoa học chưa chứng minh được, và nó chỉ có trên màn ảnh mà thôi.

-Nước mình có vua hả bà?

-Mười năm trước thì có. Bây giờ nhiều kẻ vỗ ngực xưng vương nên chẳng ai biết ai là vua thật, đất nước thành ra trăm vua. Ai thích làm vua thì cứ làm.

-Sao lại vậy ạ?

-Vạn Xuân này do Lý Nam Vương dựng lên. Mười năm trước nhà vua băng hà, Hoàng Thái tử chưa nối ngôi. Ta nghe thiên hạ nói, vừa mới táng vua vào đế lăng thì đã có binh biến. Ban đầu các hoàng tử tranh nhau ngôi vị, về sau các tướng lĩnh cậy công, chia bè kết đảng, chẳng ai chịu ai, thành thử đất nước bây giờ chia năm sẻ bảy, mạnh ai nấy trị.

-Nãy bà bảo giờ là năm Thiên Đức hai mươi tư ạ?

-Thời buổi lộn xộn nên vẫn dùng lịch cũ. Giờ thì lo cái ăn cái mặc, lo giữ mạng, chứ ai còn để tâm đến tháng đến ngày nữa.

-Lý Nam Vương là ai thế bà?

-Ta là dân đen nên không biết rõ, nhưng hơn chục năm ngài làm vua thì đất nước thái bình. Tuy còn nghèo khó, nhưng chí ít là không phải lo mất mạng.

Đoạn bà Cả Ngư thở dài: -Vua có nhi���u phi tần, mỗi phi tần đều có chỗ dựa là các quan văn võ. Vua băng hà, chẳng bà nào chịu bà nào, ai cũng muốn con mình làm vua, nên ra sức kéo bè cánh. Ngay ngày vua vừa băng hà, ba hoàng tử đã kéo quân đến trước cổng thành làm loạn, một hoàng tử bị chém ngay tại trận. Tưởng chừng rồi cũng yên ổn, mà ai ngờ được...

Chương không lấy làm lạ, bởi cậu biết thời phong kiến, chuyện tranh giành ngôi báu xảy ra liên miên. Ngay như thời của cậu, ở nhiều nước người ta còn đảo chính suốt ngày đó thôi, chỉ có dân là chịu khổ. Bản thân Chương ôn thi vào trường báo chí, có môn sử, nhưng cậu chẳng thể nhớ được hết tên các vị vua hay niên hiệu. Có điều, cái tên Vạn Xuân thì cậu biết vì đã được học từ hồi cấp 1, song rất mờ nhạt trong ký ức.

Nếu Chương nhớ không nhầm, đó là quốc hiệu do vua Lý Nam Đế đặt sau khi đánh bại quân Lương ở phía Bắc, tồn tại từ năm 544 đến năm 602. Đây cũng là Vạn Xuân, mà lại do Lý Nam Vương nào đó gầy dựng, liệu hai cái có phải là một hay không? Chỉ khác mỗi chữ "Đế" và chữ "Vương", lẽ nào sách sử đã ghi sai?

-Chẳng lẽ mình bị xuyên không tận mười bốn thế kỷ ư? Không thể nào có chuyện đó được!

Qua một đêm, Mạc Thiên Chương cảm thấy khá hơn một chút. Cơ thể bớt đau nhức, và cậu đã có thể tự ngồi dậy, vịn vào thành giường hay cột tre trong nhà để di chuyển từng bước. Nhà bà Cả Ngư đơn sơ, mái tranh vách đất, chỉ có hai gian. Ngoài hai cái giường bằng tre cũ kỹ đặt hai bên, chính giữa nhà có một hòm gỗ cao chừng mét hai, dài gần hai mét, đã bạc màu, dùng để đựng thóc gạo. Trên mặt hòm có ba bát hương, bát chính giữa lớn hơn. Cao hơn một chút, có ban thờ nhỏ được gắn trên tường đất.

Hai bên cửa chính của căn nhà có hai khung cửa sổ. Khung cửa và chấn song đều làm từ tre ngâm, một bên hỏng cánh đã được thay bằng tấm liếp. Ngó vào trong gian buồng nhỏ, Chương chỉ thấy nông cụ dựng bên vách cùng mấy cái sào dài. Đống khoai lang đựng trong bồ được đặt ở góc buồng, cạnh đó là bồ đựng ngô đã phơi khô. Trên bức vách treo những túm ngô buộc vào nhau. Một sợi dây thừng được mắc ngang trong gian buồng dùng để treo quần áo. Mấy cái quần jeans cùng áo thun của Chương được bà Cả Ngư vắt ở đây. Trên dây, Chương chỉ thấy vắt một cái áo nâu sồng, một cái váy đụp cùng vài tấm khăn đen. Nhìn cảnh này, cậu chỉ biết thở dài.

Đợt trước, Chương cùng đám bạn lên vùng cao, nhiều đồng bào dân tộc cũng nghèo y hệt như vậy. Chương tạm chấp nhận bản thân đang ở một nơi nào đó không phải quê hương mình. Cậu nghĩ, chờ khi khỏe lại sẽ tìm hiểu kỹ, kiểu gì cũng có cách trở về. Xuyên không chỉ là chuyện viễn tưởng, có đường đến ắt có lối lui.

Thêm hai ngày nữa trôi qua, Chương cảm thấy sức khỏe đã hồi phục đến bảy phần. Bà Cả Ngư chăm sóc cậu rất kỹ, mỗi ngày cậu đều được ăn ba bữa cháo. Bữa thì cháo khoai lang, bữa có hến với cá, bữa khác lại là cháo rau băm nhuyễn.

Bước ra khỏi cửa nhà, Chương thấy căn bếp nhỏ lợp mái tranh vách đất đã siêu vẹo, chực đổ nằm bên phải, gần đó là một đống rơm. Quanh khoảng sân nhỏ trước nhà là vườn rau muống, rau đay và rau mồng tơi leo kín bờ rào tạm bợ làm từ những thanh tre, que củi. Giàn mướp xanh rì trước cửa nhà có mấy quả đã được hái. Ở đầu hồi trái của căn nhà cũng có một đống rơm khác, lớn hơn đống ở đầu hồi bếp.

Cổng ra vào là hai cột tre cao khoảng mét tám, với tấm phên đan làm cửa. Hai cây cau đứng sừng sững hai bên cổng. Bên ngoài bờ rào còn có cây vối lớn, tán lá sum suê. Xa xa, có bãi dâu xanh mướt, có lẽ sông Thiên Đức nằm ở hướng ấy.

Trong khoảnh vườn sau nhà có mấy cây đu đủ quả hãy còn xanh, cùng đôi ba cây bưởi, mít và một cây ổi đang ra quả. Trong tầm mắt, Chương nhìn thấy một ngọn núi cao sừng sững, thấp thoáng những ngọn núi nhỏ hơn ở phía sau. Nhìn cảnh này, Chương nhớ nhà da diết. Khi ở nhà, nếu trèo lên mái, cậu cũng nhìn thấy một ngọn núi xa xa, bé bằng lòng bàn tay.

Thôn Đường Vỹ này chẳng biết to hay nhỏ, có bao nhiêu nóc nhà nữa. Chương đi quanh vườn, ngó trước nhìn sau, cũng chỉ thấy loáng thoáng một hai mái tranh ẩn hiện sau bụi tre, mà cái gần nhất chắc cũng phải cách đến năm trăm mét.

Chương không thiết sờ đến những món đồ trong ba lô. Tâm trí cậu bây giờ chỉ mong khỏe lại và tìm được đường về, cách trở về. Trong khi đó, bà Cả Ngư thì luôn tay luôn chân từ sớm đến tối. Bà nuôi hai con lợn sau bếp cùng một đàn gà chừng hai chục con lớn nhỏ. Bà định thịt một con cho Chương bồi bổ, nhưng cậu kiên quyết từ chối. Bà cụ đã cứu mình, gia cảnh bà lại nghèo như thế, Chương tự hỏi chẳng giúp được gì sao nỡ ăn? Chương đoán rằng số lợn gà này bà Cả Ngư chăm lớn là để bán kiếm tiền.

Chương có đem theo tiền mặt, khoảng hơn một triệu đồng. Nhưng theo lời bà Cả Ngư, chúng là những tờ giấy vẽ tranh đẹp chỉ có ở kinh thành. Chương đã hỏi bà Cả Ngư xem người dân ở đây dùng gì để mua sắm. Bà cụ cho cậu xem vài đồng xu làm từ đồng, ở giữa có đục lỗ để buộc thành một xâu, và một mặt có bốn chữ Hán.

Bản quyền của những lời văn này thuộc về truyen.free, nơi mọi câu chuyện được nuôi dưỡng và lan tỏa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free