(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 391: Bà già nổi giận
Trại quân Phủ Sóc hiện đang đồn trú gần sáu trăm tân binh và dân binh, vốn chỉ mới được trưng tập vài ngày. Sáng nay, trại lại được tăng cường thêm một đội kỵ mã hai trăm người cùng dăm chục khẩu Cự thạch pháo. Đồng thời, gần hai trăm dân binh từ Trà Đoài cũng được cử đến. Dương Cự Vọng muốn biến Phủ Sóc thành lá chắn phía đông của Trà Đoài.
An Nhữ Hầu, một môn đệ của Dương Khoan, là người thống lĩnh đội kỵ binh này. Hắn được trao ấn tín, tiếp quản và toàn quyền chỉ huy trại Phủ Sóc. An Nhữ Hầu không ưa Dương Quỳ là lẽ dĩ nhiên. Thấy sư phụ mình bị bạc đãi, hắn cũng không khỏi bất bình, song chẳng tiện ra mặt vì thế lực họ Dương quá lớn.
Dương phu nhân biết tin quân Thiên Đức đánh tập hậu Đằng Châu. Dù là phụ nữ chẳng hiểu việc quân cơ, nhưng bà chắc mười phần quân Thiên Đức sẽ đánh đến Trà Đoài. Nếu vậy, trại Phủ Sóc nhất định sẽ trở thành một trong những chiến địa chính. Dương phu nhân lo ông chồng già cố chấp sẽ chống lại quân Thiên Đức chỉ để giữ lấy cái danh tiếng hão huyền của Dương gia môn. Nửa đêm, bà khoác chiếc áo tơi bện rơm, đội nón lá rời nhà, mặc cho con dâu ra sức ngăn cản. Khi mặt trời lên cao bằng ngọn sào, bà đã đến trước cổng trại quân. Khu chợ vốn đông đúc giờ vắng tanh vắng ngắt vì người dân đã chạy loạn hết. Quân sĩ cũng đang đôn đáo lo sắp đặt cự mã, đặt cung nỏ lên tường thành, ai nấy đều tất bật ngược xuôi chuẩn bị chiến sự.
Đứng đợi một lát, Dương phu nhân thấy chồng mình tất tả chạy ra, vừa gặp đã càu nhàu gắt gỏng:
– Bà đến đây làm gì? Về đi!
Gỡ nón xuống phe phẩy mấy cái, Dương phu nhân đưa tay quệt mồ hôi, nói:
– Ơ hay cái ông này, tôi đi cả đêm đến tìm ông, chẳng được miếng nước đã vội vàng đuổi tôi về là cớ làm sao?
– Quân Thiên Đức nội trong hôm nay sẽ đánh đến. Bà ở đây rất nguy hiểm, tên bay đạn lạc biết đằng nào mà lần.
Chẳng nói chẳng rằng, Dương phu nhân phăm phăm bước thẳng vào quân doanh.
– Tôi đây không yên tâm về cha con nhà ông, mà đúng hơn là không yên tâm về ông đấy, lão già chết bằm.
– Bà be bé cái mồm lại, vạ miệng chết cả nút bây giờ.
Dương phu nhân bĩu môi:
– Là người nhà quan, ông hẳn biết Giao Thủy và Thập Xuân đã mất chỉ trong một ngày rồi chứ? Ông tính chống lại quân Thiên Đức cùng đám giá áo túi cơm này ư? Nhìn đi… quân trang lộn xộn, chẳng trông ra ai là lính thứ thiệt cả. Một đám ô hợp như thế này, gió lớn thổi là bay sạch.
Sợ vợ tiếp tục nói năng lung tung, Dương Khoan vội kéo bà về nơi ở của mình – một căn nhà vách gỗ, mái ngói đã nhuốm màu thời gian. Bà ngồi xuống ghế, phe phẩy chiếc nón. Trời đang mùa đông lạnh lẽo, vậy mà chẳng hiểu sao hôm nay lại hửng nắng ấm áp. Rót cho vợ cốc nước, Dương Khoan nói bằng giọng nài nỉ:
– Bà yên lòng về đi. Quân doanh giờ đã thuộc quyền An Nhữ Hầu rồi.
Dương phu nhân khẽ nhíu mày, lấy trong tay nải ra lá trầu và quả cau.
– Môn đệ của ông được nắm quyền thống lĩnh là chuyện tốt. Ông nhìn lại ông đi, tốt phước lắm đấy. Lúc nước sôi lửa bỏng như thế này, nào có ai nhớ đến ông đâu. Quân doanh đã có người khác nắm quyền rồi, chi bằng ông về với tôi, mặc xác nhà họ Dương đi!
– Trời ơi! Bé bé cái mồm thôi. Nơi này tai vách mạch rừng đấy. Thằng Quỳ là tiểu nhân, nó mà nghe được sẽ lấy cớ làm khó tôi.
Dương phu nhân đứng phắt dậy, chống nạnh mà nói:
– Từ bao giờ mà lá gan của ông lại bé tí như vậy? Ngày tôi còn lăn lộn giang hồ, cái thằng Quỳ đó còn chưa nứt mắt ra đời. Nó là cái thá gì? Ông chỉ là lão già hết thời, nếu đã không còn có tiếng nói ở nơi này thì về nhà mà hưởng cơm ngon canh ngọt. Bà nhổ toẹt vào cái chức Phó doanh ấy!
Hai ông bà nói qua nói lại một hồi thì thấy An Nhữ Hầu thấp thoáng ngoài sân, rồi tất tả chạy vào.
– Sư mẫu mới đến ạ! Con nghe tin sư mẫu đến thăm, vội vàng đến gặp người ạ. Dạo gần đây sư mẫu vẫn mạnh khỏe chứ ạ?
– Ơn giời, tôi vẫn khỏe. Này anh Hầu, tôi vừa nghe sư phụ anh nói anh đang là thống lĩnh ba quân giữ trại này đó hả?
– Dạ thưa sư mẫu, con mới được Sứ tướng điều đến trấn nhậm.
Dương phu nhân liền chỉ vào chồng:
– Như vậy lão già này thuộc quyền của anh đúng không?
– Thưa sư mẫu, sư mẫu nói vậy e…
Dương phu nhân gạt đi.
– Anh lắp bắp cái gì thế? Lão già này da bọc xương, đánh đấm cái gì. Nếu anh còn nhớ khi xưa tôi cho anh bú mớm, anh hãy đuổi lão già này ra khỏi quân, theo tôi về nhà đi!
– Sao có thể, sao có thể ạ? Con sao có thể đuổi sư phụ mình được chứ?
– Anh có coi tôi là sư mẫu không?
– Người khác nào mẹ con, nhưng…
– Anh có thương thân già này thì đuổi quách lão đi. Lão ấy làm Phó doanh, phải khom lưng trước cái thằng họ Dương chưa một ngày cầm côn. Thầy anh tính cố chấp, anh hiểu hơn ai hết. Quân Thiên Đức sắp đánh đến nơi rồi, lão già này làm được cái gì cơ chứ? Giữ ông ta lại chỉ tổ vướng chân, vướng tay thôi!
An Nhữ Hầu mặt nhăn nhó quay sang nhìn sư phụ cầu cứu. Dương Khoan định lên tiếng nạt nộ thì Dương phu nhân đã sấn đến túm lấy cổ áo ông:
– Ông không về, tôi sẽ chết tại đây cho ông xem!
An Nhữ Hầu vốn cùng làng, mẹ mất sớm, từng được Dương phu nhân cho bú trực từ khi còn ẵm ngửa. Anh theo học Dương gia môn từ khi còn bé, hơn Dương Vũ Thư một tuổi. Dẫu An Nhữ Hầu kính thầy như cha, song sư mẫu vẫn coi anh như con. Lúc này, chẳng biết nên làm sao cho phải, An Nhữ Hầu đành lựa lời:
– Thưa sư phụ, bọn Thiên Đức đánh đến nơi rồi, con biết sư phụ chẳng sợ bọn chúng đâu. Nhưng sư mẫu đã nói vậy rồi, hay là sư phụ lánh về nhà ít hôm cho yên chuyện ạ?
Dương Khoan chưa kịp mở miệng thì Dương phu nhân đã ngồi thụp xuống giãy đành đạch, khiến hai thầy trò khổ sở nhìn nhau. Dương Khoan tức đến tím mặt nhưng đành chịu.
An Nhữ Hầu liền gọi lính đến, lập tức phế bỏ chức Phó doanh Phủ Sóc của Dương Khoan, cho ông về quê. Giấy vừa được đưa đến cửa, Dương phu nhân liền cầm lấy đọc một lượt, nét mặt rạng rỡ hẳn lên. Bà giục chồng mau gói ghém hành lý, rời đi ngay. An Nhữ Hầu bái biệt, Dương phu nhân còn không quên hẹn cuối năm anh nhớ đến ăn cơm Tất niên.
Hai vợ chồng già tay bị tay gậy vừa ra khỏi căn nhà gỗ thì bỗng Dương Quỳ từ đâu chạy đến, mặt đỏ phừng phừng, chỉ tay thẳng mặt Dương Khoan mà quát mắng:
– Ông Khoan, đương lúc nguy cấp như thế này mà ông trốn đi là cớ làm sao? Ông có còn là bậc đại trượng phu nữa hay không, hả? Đồ hèn! Ta ra lệnh cho ông mau bỏ tay nải xuống, mau đi kiểm binh mã!
Thấy chồng nắm chặt cây trường côn, Dương phu nhân bước lên nửa bước chắn ngang mặt, giọng từ tốn:
– Chẳng hay đại nhân đây là…
Dương Quỳ nhìn Dương phu nhân một lượt từ đầu xuống chân, ánh mắt đầy khinh thường như không để vào mắt.
Dương Quỳ gắt lên:
– Hôm nay ông mà dám bước ra khỏi cổng doanh trại này, ta sẽ bẩm báo với Dương Sứ tướng, nói ông chưa đụng giặc đã bỏ chạy. Thằng con nhà ông sẽ bị vạ lây, ông nghe rõ chưa?
Dương phu nhân nén cơn giận:
– Xin hỏi cậu đây là ai?
Dương Quỳ nạt:
– Mụ già ra chỗ khác, quân doanh không có chỗ cho đàn bà lên tiếng đâu, biến!
Dứt lời, Dương Quỳ lệnh cho quân hầu:
– Lôi mụ già này ra ngoài.
Đoạn Dương Quỳ quay sang Dương Khoan, nói như ra lệnh:
– Còn ông, mau cất tay nải xắn tay vào việc đi, kẻo ta bắt ông tội đào ngũ.
Dương phu nhân cố vớt vát:
– An tướng quân đã cho ông nhà tôi về rồi mà.
– Ở đây ta có quyền, An tướng quân là cái quái gì!
Thấy quân hầu trù trừ, Dương Quỳ thét ra lệnh. Hai quân hầu bước đến, Dương phu nhân tức khí, rít lên đanh thép:
– Lũ ranh con này, chồng con bà phục vụ cho chúng bay, vậy mà chúng bay coi không ra gì. Chồng con bà phải nhịn theo phép quân nhưng bà đây đếch phải quân!
Dứt lời, Dương phu nhân ném mạnh tay nải về phía một người lính. Người này theo phản xạ tự nhiên ôm lấy tay nải. Trong khi đó, bà bước lên một bước, vung tay đánh thẳng vào bả vai trái người quân hầu còn lại. Người này ngã sõng soài ra đất. Chưa ai kịp phản ứng, Dương phu nhân đã tung tiếp một chưởng đánh ngã người quân hầu đang ôm tay nải kia.
– Mày là thằng Quỳ phải không? Thằng khốn! Mày chỉ đáng tuổi con tao. Tao nghe nói trước đây mày chỉ là thằng mổ lợn, hoạn lợn mà kiếm sống qua ngày. Nay mày dựa hơi Sứ tướng mua được cái chức quèn này rồi về đây hoạnh họe chồng bà chứ gì?
Dương phu nhân sấn đến, Dương Quỳ lùi lại vài bước. Dương Khoan kéo tay vợ ngăn cản nhưng người sư tử đang lên cơn giận dữ, bà đạp ông ngã lăn quay ra đất.
– Bà già… bà già to gan dám…
Bốp! Bốp!
Dương phu nhân vung tay tát hai cái khiến Dương Quỳ tối tăm mặt mũi, ngã lăn ra đất mà kêu làng kêu nước.
– Bọn bay đâu, mau bắt mụ già này lại cho tao!
Mấy người quân hầu lưỡng lự giây lát, rồi miễn cưỡng xông lên, nhưng người đàn bà tuổi trạc ngũ tuần ấy lại có thân thủ khá nhanh nhẹn. Bà dùng tay không đánh ngã liền một lượt bốn, năm người tráng niên cao to. Cơn tức giận vẫn chưa hạ, Dương phu nhân nhổ toẹt bã trầu xuống người Dương Quỳ đang nằm bệt dưới đất, đoạn rít lên:
– Chúng bay đánh không nổi một bà già, thật uổng cơm tốn gạo của triều đình. Tin này mà đồn ra ngoài, liệu thiên hạ nghĩ sao đây? Dương Sứ tướng dùng những thằng bất tài như mày ăn trên ngồi trốc, bảo sao đất Đằng Châu lại nguy khốn như bây giờ!
Dân binh, quân binh tụ tập xem sự tình mỗi lúc một đông hơn. An Nhữ Hầu hay tin cũng vội vã đến xem cớ sự.
Toàn bộ nội dung hiệu đính này thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free.