(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 392: Khẩu chiến ở Phủ Sóc
Dưới sự dàn xếp của An Nhữ Hầu, Dương Quỳ đành chịu lép vế trước bà già họ Lạc. Dù không muốn nhịn, y cũng đành phải nhịn. Hiện giờ tình thế đang khẩn cấp, An Nhữ Hầu lại có trọng lượng lời nói. Chờ cơn nguy khốn qua đi, tất nhiên Dương Quỳ sẽ có cách trị thầy trò nhà kia để lấy lại mặt mũi. Dương Quỳ hống hách và bất tài, nhưng cũng không đến nỗi ngu xuẩn. Xét về lý, Dương phu nhân không thuộc biên chế quân đội, Dương Khoan cũng đã danh chính ngôn thuận có giấy tờ cho phép về làng làm ruộng. Xét về tình, An Nhữ Hầu là môn đệ của ông Khoan, nếu Dương Quỳ làm quá e rằng khó giữ được cái mạng nhỏ này.
– Bà già, chuyện này ta sẽ không bỏ qua đâu, đừng vội đắc chí. Còn ông Khoan nữa, cứ chờ đấy!
Dương Quỳ bỏ lại lời đe dọa, quay lưng gạt phắt mấy quân hầu đang đứng gần rồi bước sầm sập về phía ngôi nhà gỗ đằng xa. Dương Khoan thở dài ngao ngán, ánh mắt nhìn môn đệ thoáng chút ái ngại. An Nhữ Hầu bèn nói:
– Sư phụ hãy yên lòng, con chỉ là một tiểu tướng, chức phận này ai nhặt lên mà chẳng được, bỏ đi thì càng dễ dàng. Sư phụ về mở võ đường, cho con được một chân phụ việc.
Dương phu nhân tươi cười bảo:
– Thật không uổng công ta chăm bẵm mi, mi cũng về quách cho xong, có báu bở gì.
An Nhữ Hầu chưa kịp đáp lời, quân sĩ la lớn cấp báo, quân Thiên Đức đã tiến đến. Quân tướng lũ lượt chạy đi hết, còn lại hai người già đứng tần ngần một lúc lâu. Dương Khoan nói:
– Như ý nguyện của bà, bây giờ tôi chẳng có cái gì trong tay mà đánh đấm. Giặc đã đến tận cửa rồi.
– Hết quan hoàn dân, con gái tôi hành thích Thần phi Thiên Đức mà còn giữ được mạng, cớ gì ông là dân thường mà quân Thiên Đức lại đánh ông. Ông hết thời rồi, về nhà mà trồng rau đi thôi.
Hai vợ chồng già vội vã kéo nhau đi ra cổng tam quan nhưng ba cây cầu gỗ lớn nhỏ đã được kéo lên hết lượt. Mấy cánh cổng bằng gỗ dày cũng được cài then chặt. Bốn bề quân sĩ thét gọi, hô hào nhau chuẩn bị sẵn sàng.
– Chưa về được thì ở lại xem, bà có dám không?
Dương phu nhân nhìn chồng cười nhạt:
– Ông coi thường tôi ư? Cả đời ông ở cái đất Kiến Xương với Vũ Thư bé tẹo này sao, đã biết trời cao đất rộng thế nào chưa? Ngót ba chục năm làm vợ ông, tôi mới chịu ở lại xứ này. Đám nhãi ranh non choẹt kia còn chưa ra đời, tôi đây đã dọc ngang khắp chốn, thử hỏi còn chuyện gì có thể khiến tôi sợ?
– Được rồi, được rồi. Bà lại bắt đầu lôi chuyện cũ ra kể. Nào, muốn xem thì theo tôi, đằng kia có chỗ leo l��n tường, để tiện quan sát.
Chả là mấy mươi năm về trước, thân gái một mình, Dương phu nhân lang bạt đến vùng Đằng Châu. Một lần gặp toán cường đạo ức hiếp dân lành giữa ban ngày ban mặt, Dương phu nhân đứng ra lên tiếng đòi công đạo, rồi đánh nhau với đám cường đạo ấy. Vừa hay, Dương Khoan cùng ba đồng bạn đi ngang qua, thấy cô gái bị ���c hiếp bèn ra tay tương trợ. Đám cường đạo chạy hết lượt, Dương phu nhân cũng chẳng cảm tạ Dương Khoan nửa lời. Dương Khoan thấy dung mạo cô gái cũng đẹp, thân thủ không tồi bèn ngỏ ý kết giao huynh đệ. Dương phu nhân chẳng nói chẳng rằng liền ra tay phân tài cao thấp với Dương Khoan ngay giữa chốn đông người.
Dương Khoan là đệ tử chân truyền Dương gia môn phái, với côn quyền có thể dễ dàng đánh ngã dăm ba người cùng lúc. Ban đầu định nhường cô gái, nhưng cô ta đánh tay không lại càng hăng say, chẳng chút nương tình. Dương Khoan tung tuyệt chiêu đánh trúng bụng cô gái. Cô gái khom người lùi lại phía sau. Dương Khoan thu gậy chạy đến định xem tình hình, bất ngờ cô gái phản đòn. Dương Khoan không kịp phản ứng, lãnh trọn một chưởng vào ngực, ngã ngửa ra. Cô gái chớp thời cơ nhào đến đè lên người Dương Khoan định đánh tiếp thì bỗng thấy có gì đó sai sai. Ngước nhìn lên thấy đám đông đang tròn mắt nhìn, ngó xuống thấy Dương Khoan tuy đau nhưng nét mặt lại có vẻ… hưởng thụ. Nhận ra vấn đề, cô gái đứng dậy phủi tay định bỏ đi, nhưng Dương Khoan nào chịu buông, cứ bám theo cô gái nửa ngày trời như hình với bóng. Họ nên duyên từ dạo ấy.
Dương Khoan chỉ biết vợ là con gái họ Lạc, tên đầy đủ là Lạc Thị Sim. Gốc gác ở miền thượng du, cha mẹ đã mất, chị em tuy có mấy người nhưng đã chia nhau đi khắp các ngả, bặt vô âm tín. Dương Khoan yêu chiều vợ, hồi mới cưới, hai vợ chồng cãi nhau phân tài cao thấp. Dương Khoan đánh thắng, vợ giận dỗi bỏ đi nửa tháng trời khiến ông âu sầu.
– Quân họ đông thế kia các ông chống làm sao nổi?
Dương phu nhân nheo mắt nhìn về phía tinh kỳ phấp phới, ngày một gần từ mạn phía Đông. Thay vì trả lời câu hỏi của vợ, Dương Khoan chỉ trỏ:
– Đó, đám nữ nhân vận y phục màu vàng đi trước hàng quân chính là đội nữ binh dưới quyền Lý Hoàng hậu. Tôi nghe nói Lý Hoàng hậu đó mới chừng hăm lăm tuổi.
– Con gái tôi cũng có thể được như vậy! – Dương phu nhân nói. – Thiên Đức có cả một đội quân nữ nhân như thế kia, các ông coi chừng đấy.
Dương Khoan không bằng lòng:
– Chẳng lẽ bọn tôi lại thua đám đàn bà đó sao?
Dư��ng phu nhân lắc đầu:
– Ông nhìn cho kỹ, nghĩ cho thông. Phụ nữ tuy đánh tay đôi chưa chắc thắng được các ông, nhưng họ sẽ khiến nam giới ra sức chiến đấu mạnh mẽ hơn. Người cầm quân ở Thiên Đức hơn hẳn tướng lĩnh các ông một bậc. Ở Đằng Châu này, phụ nữ chỉ thêu thùa, cấy cày, chạy chợ, chẳng là gì trong mắt các ông, nhưng thực ra một nửa dân Đằng Châu lại là phụ nữ đấy. Đàn bà không dễ bắt nạt như ông tưởng đâu, nhất là khi họ đông như thế kia.
Thiên Bình dẫn đầu đoàn quân tiến dần đến trại Phủ Sóc. Sau khi bàn định, Yết Kiêu dẫn đại bộ phận quân Thiên Đức vượt lên trước. Thay vì tấn công trại Phủ Sóc, Yết Kiêu cùng ba quân thẳng tiến về phía Tây tiếp tục hành quân dưới ánh mắt ngạc nhiên của binh sĩ trấn giữ trại. Thiên Bình ra lệnh kiểm đếm binh sĩ, truyền đạt mệnh lệnh, chỉnh đốn đội hình sau đó chậm rãi tiến quân.
Thiên Bình giữ lại Tiểu đoàn Thần Vũ, Tiểu đoàn Kim Động cùng tiểu đội Thân Vệ hai mươi người do Ngô Phù Khê chỉ huy. Toàn bộ quân sĩ đều trang bị hỏa mai. Yết Kiêu để lại cho Thiên Bình 2 thần công và 1 hỏa pháo liên hoàn.
Thiên Bình cũng không chủ trương dây dưa với quân trấn giữ trại.
Binh pháp “Mạc gia diệu lý yếu lược” có viết: Gấp mười lần địch thì bao vây, gấp năm thì tấn công, gấp đôi thì chia ra đánh, lực lượng ngang bằng phải đánh khéo. Trên đường đến trại Phủ Sóc, Thiên Bình đã dò hỏi được dân chúng chạy loạn tán, áng chừng trại Phủ Sóc có khoảng hơn nghìn binh mã. Với số quân sĩ đang nắm trong tay, Thiên Bình tự tin có thể đối đầu với hai nghìn tinh binh của đối phương. Yết Kiêu và Thiên Bình nhận định, hai nghìn tinh binh trong tình hình này tại Kiến Xương chỉ có thể nằm ở Trà Đoài. Lực lượng chính quy của Đằng Châu đã bị chia năm xẻ bảy, Phủ Sóc này chưa hẳn đã là một cứ điểm trọng yếu trong mắt Dương Cự Vọng.
Thiên Bình dàn quân ngay ven chợ Phủ Sóc, đối diện cửa Nam của trại quân. Hai bên cách nhau trong tầm tên bắn. Phạm Thu Cúc một mình bước lên phía trước, thu hút hàng nghìn ánh mắt đang dõi theo. Cô dõng dạc:
– Ba quân tướng sĩ trong trại Phủ Sóc nghe đây! Đại Thắng Lý Hoàng hậu Thiên Đức có lệnh: “Hạ giáo là người Vạn Xuân, cầm gươm là quân Đằng Châu”. Ba quân Đằng Châu trong trại nếu hạ vũ khí quy hàng, lập tức được tha bổng, cho phép trở về làng cũ. Chúng ta đã chiếm xong Giao Thủy, Thập Xuân. Khổng Chiêu Hà và đại quân không còn đường về Đằng Châu nữa.
Trên dãy tường lố nhố những người, song chẳng ai đáp lời. Thu Cúc thét gọi:
– Mau gọi chủ tướng Dương Quỳ của các ngươi ra nói chuyện. Nếu các ngươi không tuân theo, chỉ một khắc nữa thôi chúng ta phá trại đánh vào, nếu bắt được, tất cả các ngươi sẽ bị phạt lao động khổ sai 3 năm. Dương Quỳ đâu? Con rùa chết nhát mau ra nói chuyện.
Cuộc đời thi thoảng cứ tréo ngoe như vậy. Dương Quỳ chưa từng đánh trận, làm sao biết cầm quân. Địch quân ngoài trại, Dương Quỳ ngồi run rẩy trong bản doanh cầu trời khấn Phật. Thậm chí, Dương Quỳ còn chuẩn bị sẵn y phục thường dân, sẵn sàng chuồn theo lối cửa sau ngay khi quân Thiên Đức tràn vào.
Quân hầu chạy vào bẩm báo tình hình, nghe nói đối phương chỉ có quân số tương đương nhưng một nửa lại là phụ nữ, Dương Quỳ tự nhiên cảm thấy vững dạ thêm vài phần. Dương Quỳ dẫn theo quân hầu thân tín ra cổng trại xem xét tình hình, vừa lúc bị Phạm Thu Cúc gọi đích danh.
Dương Quỳ giả lơ, rụt đầu xuống mặc cho nhiều quân sĩ hướng ánh mắt dò tìm mình.
– Dương Quỳ! Thằng hoạn lợn, là cháu họ của Dương Cự Vọng, vốn hay đánh đập vợ, đến nỗi bị vợ bỏ. Trước đây mày dọn chuồng lợn, cho lợn và ngựa ăn hàng ngày. Nay nhờ bóng của Dương Cự Vọng mà nghiễm nhiên đứng đầu trại Phủ Sóc.
Thu Vân đứng trước doanh cầm giấy đọc lớn, như thể sợ thiên hạ không nghe rõ:
– Dương Quỳ! Nếu mày còn là đàn ông thì mau đứng ra nói chuyện, đừng để binh sĩ dưới quyền phải uổng mạng. Nếu mày trốn chui trốn lủi trong đó mà để ta bắt được, ta nhất định sẽ lột sạch quần áo rồi sai người thiến mày như thiến một con lợn.
Lời lẽ chua ngoa của Thu Vân khiến nhiều binh sĩ phải bịt miệng cười, Dương Quỳ thẹn quá hóa giận, nhưng vẫn cố nín nhịn. Trong khi ấy, Dương phu nhân thì thào với chồng:
– Ông nghe thấy không? Qu��n Thiên Đức nắm rõ ba đời nhà Dương Quỳ, từ nãy đến giờ dường như chỉ nhắm vào Dương Quỳ.
– Dương Quỳ là thằng vô danh tiểu tốt như vậy mà lý lịch bị lôi ra ắt hẳn quân Thiên Đức đã nắm rõ. Có lẽ…
– Con Thư đã khai sạch?
Dương Khoan khẽ gật đầu:
– Con gái tôi mượn đao giết người, chắc là như vậy. Có lẽ bọn họ vẫn chưa biết An Nhữ Hầu vừa được giao quyền chỉ huy.
Dương phu nhân bỗng sáng bừng mắt lên, nhìn quanh rồi tuột khỏi chỗ nấp, chạy ào đến tìm An Nhữ Hầu. Bà cũng muốn mượn đao giết người để hả cơn giận bấy lâu nay.
An Nhữ Hầu đến nói với Dương Quỳ:
– Dương đại nhân, quân Thiên Đức muốn ngài ra mặt nói chuyện. Ngài cứ ra hỏi xem chúng muốn gì.
Dương Quỳ đùn đẩy ngay:
– An tướng quân, ngài đang nắm quyền chỉ huy ở đây, ngài đứng ra nói chuyện thì mới phải lẽ chứ.
An Nhữ Hầu khẽ nhún vai:
– Dương đại nhân nghe thấy không? Họ chỉ toàn réo tên ngài. Nếu ngài không đứng ra, e rằng tổ tông ba đời nhà họ Dương sẽ bị quân Thiên Đức “triệu hồi” hết lượt đấy.
Quả thật Phạm Thu Cúc réo tên Dương Quỳ liên hồi. Nữ binh Thần Vũ đứng phía sau cũng phụ họa theo, họ hô lớn “Dương Quỳ hoạn lợn” không ngừng. Tổ tông ba đời nhà họ Dương quả thật bị các cô gái “triệu hồi” hết lượt. Các cô gái mắng gia tiên họ Dương sinh ra con cháu bất tài bằng những lời lẽ rát tai khiến Dương Quỳ không thể chịu đựng nổi. Nghe An Nhữ Hầu nói vậy, quân sĩ tuy không nói ra lời nhưng đều hướng ánh nhìn về phía Dương Quỳ chờ đợi.
Dương Quỳ chỉ vào Dương phu nhân:
– Mụ già chết tiệt, mối thù này ta nhất định sẽ đòi cho bằng được!
Dương phu nhân mặt tỉnh bơ, miệng bỏm bẻm nhai trầu, chẳng thèm để tâm đến lời đe dọa của Dương Quỳ. Bà thầm nghĩ:
– “Để xem mày còn sống qua ngày hôm nay không. Cả nghìn người ở đây, vậy mà chúng chỉ réo mỗi tên mày. Cứ cho mày là chủ soái ở đây đi, nhưng mày đã bị chúng nhắm đến rồi, thằng đần!”
Dương Quỳ mặt đỏ bừng bừng leo lên tường, dạng chân, một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng về phía Phạm Thu Cúc mà chửi mắng:
– Con đàn bà thối tha! Ông đây là Dương Quỳ, ngươi muốn gì thì nói mau!
– A! Cuối cùng vị chủ soái chuyên thiến lợn cũng chịu ra mặt rồi. – Phạm Thu Cúc vẫy tay ra hiệu nữ binh giữ trật tự. – Dương Quỳ nghe đây! Thay mặt Đại Thắng Lý Hoàng hậu, ta, Phạm Thu Cúc, Tiểu đoàn trưởng Thần Vũ ra lệnh cho ngươi phải mau đầu hàng. Ngươi có một khắc đồng hồ để suy nghĩ. Sau khoảng thời gian đó, chúng ta sẽ lập tức tấn công.
– Ta không phải là chủ soái của trại này!
Thu Cúc nghe Dương Quỳ nói vậy thì ngớ người ra. Nàng liền đoán rằng trong trại đã có sự thay đổi nhân sự.
– Ngươi là cháu Dương Cự Vọng, ta muốn nói chuyện với ngươi. Ngươi khôn hồn thì hãy giơ tay chịu trói, ta sẽ đảm bảo cho ngươi toàn mạng. Ta tha bổng toàn bộ binh sĩ trong trại.
Dương phu nhân ở bên trong nghe được vậy, chắc đến mười phần là quân Thiên Đức chỉ nhắm đến Dương Quỳ. Bà nhất định bỏ đá xuống giếng, lôi An Nhữ Hầu ra một góc, trong khi Dương Quỳ vẫn còn lời qua tiếng lại với Thu Cúc.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.