(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 390: Trại Phủ Sóc
Khi Yết Kiêu rời căn cứ tạm ở Thủy Đường, đội quân của ông bao gồm ba trung đoàn thủy quân, một tiểu đoàn pháo trực thuộc và bốn tiểu đoàn bộ binh (trong đó có quân Thần Vũ và Đường Vỹ). Sau này, Tiểu đoàn Kim Động gia nhập, nâng tổng số quân lên gần bảy nghìn người. Trên đường tiến nhanh, quân ở lại làng chài, Giao Thủy và Thập Xuân đã hơn hai nghìn. Do đó, Yết Kiêu và Thiên Bình chỉ dẫn khoảng bốn nghìn năm trăm tinh binh tiến quân, đến cuối canh Tư mới dừng chân, tản ra nghỉ ngơi tại chỗ chừng hơn một canh giờ. Dù hành quân trên đất địch, nhưng trong lòng Yết Kiêu, Thiên Bình, Thu Cúc hay Cao Lịch đều không hề có chút lo lắng. Ngay từ đầu, tất cả đều đã xác định đây là một chuyến đi lập công. Ba quân trên dưới một lòng, không hề e sợ.
Trời sáng, đạo binh dài hơn hai dặm, tiến theo hàng lối, hiên ngang trên đất bằng. Bách tính huyện Kiến Xương xì xào bàn tán về việc quân Thiên Đức đã chớp nhoáng chiếm được Giao Thủy, Thập Xuân. Tin đồn lan truyền nhanh như gió lốc. Bởi vậy, nhiều làng xóm ven đường, nơi đạo quân của Yết Kiêu đi qua, hương thân phụ lão khăn áo chỉnh tề đứng chầu trực ven đường chờ phân phó. Sống trong thời loạn lạc, bách tính ở đâu cũng chỉ là hạt cát, mạng người chẳng đáng một nhát gươm. Tốt nhất là cứ ra đường chào đón; nếu Thiên Đức thắng trận, họ sẽ toàn mạng. Còn nếu Thiên Đức thua, họ sẽ đổ vấy rằng quân Thiên Đức đã cưỡng ép, thế là xong. Dẫu sao cũng chẳng ai truy cứu, dân đen mà, ai mạnh thì họ phải theo thôi.
Các bà, các cô chẳng thể đến chợ phiên, bèn đặt quang gánh ven đường, ngụ ý muốn tặng đồ ăn thức uống cho quân Thiên Đức khi ngang qua. Đám trẻ con tụ tập trên bờ ruộng hay gò đống, thi nhau chỉ trỏ, bàn luận, cãi nhau chí chóe. Từ xa, trông thấy kỳ hiệu của Đại Thắng Lý Hoàng hậu và Thủy quân Long Vũ. Hương thân phụ lão bảo nhau quỳ gối đón đợi, dân làng đều làm theo.
Trên đường hành quân xuyên đêm, đạo quân đã đuổi quân ở một doanh trại chừng hai trăm lính trấn giữ, thu được hơn ba chục con ngựa dùng để kéo súng thần công, cùng dăm con cho quân kỵ cưỡi mở đường. Thiên Bình và Yết Kiêu cùng cuốc bộ với binh sĩ. Quân kỷ Thiên Đức nghiêm minh, từ sĩ quan đến binh nhất đều phải học thuộc lòng, tuyệt đối không được đụng chạm đến tài sản, sát hại lương dân bách tính.
Quân kỵ mở đường liên tục dặn dò bách tính tụ tập ven đường không được quỳ gối. Có việc gì cứ đứng tâu trình, nhưng phải ngắn gọn. Sau đó ai về nhà nấy, sổ nhân khẩu hay sổ điền nếu có, hãy giao nộp.
– Vạn Thắng Vương ban lệnh, quân sĩ Thiên Đức không được tơ hào đồng xu cắc bạc nào của bách tính Vạn Xuân! Bà con cũng không được cản trở quân sĩ thi hành nhiệm vụ.
Bách tính Kiến Xương nhất nhất tuân theo. Dẫu vậy, các bà các cô vẫn dúi vào tay những chàng trai Thiên Đức đủ loại bánh trái, nước uống. Quân lệnh yêu cầu không được nhận, nhưng không cấm mua. Bởi thế, binh lính trả một hai đồng cũng không trái lệnh. Xế trưa, đạo quân dừng nghỉ chân cạnh một ngôi làng lớn. Dân làng thấy quân sĩ vào làng không hề quấy phá, chỉ xin nước uống. Ban đầu còn sợ sệt, nhưng lát sau thì thấy vững bụng. Hương thân phụ lão trong làng đại diện xin tham kiến Đại Thắng Lý Hoàng hậu cùng Thống lĩnh Yết Kiêu. Yết Kiêu không đồng ý vì việc quân đang gấp. Thiên Bình lại nói, gặp dân một lát cũng không sao, dù gì đây cũng là cơ hội để dân vận. Nghe vậy, Yết Kiêu cho là phải, bèn đồng ý.
Thiên Bình hỏi thăm mùa màng, thuế má, trị an trong làng. Nàng dặn dò hương thân phụ lão về nói lại với dân làng hãy yên lòng.
– Quân Thiên Đức đến đây để đánh Dương Cự Vọng, bắt Phạm Khải Ca vì hắn không thần phục Vạn Thắng Vương, người nối ngôi Lý Tiên Vương. Bách tính Đằng Châu là con dân Vạn Xuân, Vạn Thắng Vương sẽ chăm lo cuộc sống cho muôn dân, chứ đời nào lại gây hại. Các cụ cứ yên lòng, về nhà bảo ban con cháu sau này hãy tuân thủ lề lối, không trộm cắp là được rồi.
Bấy giờ, một ông cụ tuổi gần thất tuần, trông vẻ hom hem, đầu vấn khăn màu đỏ thêu hoa, thưa rằng:
– Bẩm Hoàng hậu, cách đây độ mươi dặm, trên đường Hoàng hậu tiến quân có một trại lính cạnh chợ Phủ Sóc. Dạ thưa, trại ấy đều là dân binh các làng trong vùng mới trưng tập được gần một tháng. Hoàng hậu nhân từ, nếu có thể tha cho những dân binh ấy, thì già trẻ làng này xin đội ơn Hoàng hậu trăm vạn lần.
Thiên Bình hỏi lại:
– Con cháu cụ có ở đó ư?
– Dạ bẩm, cháu trai của lão phu và hơn chục tráng đinh của làng này đang ở trong đó. Thưa Hoàng hậu, con cháu trong làng buộc phải vào quân chứ không hề có ý chống đối.
Thiên Bình quay sang nhìn Yết Kiêu, Yết Kiêu bước lên nói:
– Các cụ hãy yên lòng! Chủ trương của quân Thiên Đức chỉ là bắt Phạm Khải Ca và Dương Cự Vọng. Chúng tôi sẽ không lạm sát, trừ khi những kẻ cứng đầu chống đối đến cùng mới buộc phải trấn áp. Bây giờ việc quân đang gấp gáp, xin hẹn các cụ ngày khác. Giả như con cháu các cụ trở về, hãy dặn chúng tu chí làm ăn, chẳng ai làm khó dễ gì cả. Chẳng hay trại đó do ai trấn giữ?
– Dạ bẩm, là Dương Quỳ đại nhân trấn giữ.
Đạo quân lục tục rời chỗ trú nắng hăm hở tiến quân đến chợ Phủ Sóc. Dân làng quỳ gối tiễn biệt, ai nấy thở phào nhẹ nhõm, trên vầng trán lấm tấm mồ hôi.
Doanh trại dân binh mà ông cụ vừa đề cập, dân chúng quanh vùng gọi là trại Phủ Sóc. Trại Phủ Sóc được xây dựng khoảng ba chục năm trước trên một bãi hoang rộng lớn ven con đường đất ngoằn ngoèo, luôn bụi mù dưới trời nắng và sình lầy sau mỗi cơn mưa. Trại ban đầu có tường đắp đất thấp lè tè. Qua năm tháng, những bức tường được gia cố, cao đến bảy thước.
Trại Phủ Sóc khá lớn, mỗi chiều rộng chừng một dặm. Bên trong trại có nhà mái ngói tường gỗ lẫn nhà tranh vách đất, đủ cho quân sĩ trú ngụ. Dân binh huyện Kiến Xương được trưng tập về đây mỗi năm ít nhất hai bận, mỗi bận độ mươi ngày. Những người sung quân sẽ được huấn luyện chừng ba tháng tại nơi đây trước khi được điều về kỵ binh hoặc bộ binh. Tân binh học cưỡi ngựa, đánh trận theo đội hình; bộ binh cũng học tiến thoái, học sử dụng gậy hoặc đao kiếm. Lúc đông nhất, trại Phủ Sóc tập trung đến hai nghìn người.
Bởi trại chẳng bao giờ vắng bóng người, quân sĩ ra vào tấp nập. Ngôi chợ tạm bợ được hình thành hơn ba chục năm trước, dần lớn mạnh và trở thành chợ Phủ Sóc như ngày nay. Chợ tuy chẳng khang trang là bao, nhưng có thể xem là chợ lớn trong vùng, dù chẳng gần bến sông. Chợ họp năm phiên mỗi tháng, với các mặt hàng bày bán khá đa dạng. Chợ cũng là nguồn cung cấp rau cỏ, nông sản chính cho trại Phủ Sóc.
Dương Khoan là một trong những người đầu tiên đến trại Phủ Sóc. Lúc ấy, Dương Khoan hãy còn tráng niên, tuổi mới mười bảy, hăm hở cầm trường côn theo thân phụ là Dương Hoạt cùng hơn hai chục môn đệ Dương gia môn, dựng trại chung với ba môn phái khác để giúp triều đình luyện quân. Dương Hoạt thời đó là nỗi khiếp sợ của đám giặc cướp trong vùng.
Vật đổi sao dời, Dương Khoan mất đi, Vạn Xuân loạn lạc, Phủ Sóc thuộc quyền Phạm Lệnh công. Nối nghiệp cha, Dương Khoan luyện hàng chục nghìn binh mã cho Phạm Lệnh công trong gần hai mươi năm trời.
Những người đồng bạn của Dương Khoan, nay đã ở tuổi ngũ tuần, ai nấy đều có công danh trọn vẹn. Dương Khoan thống lĩnh trại Phủ Sóc, luyện quân với sở trường sử dụng côn, giáo, đao, kiếm. Trong trại hay ngoài chợ, người ta đều cung kính gọi ông là Dương Sư Phụ.
Tính tình Dương Khoan ngay thẳng, được lòng kẻ dưới nhưng lại mếch lòng kẻ trên. Chẳng cầu cạnh ai, nên gần hai mươi năm đường công danh của ông không hề thăng tiến. Bản tính của người con nhà võ không thích luồn cúi, lại làm nhiệm vụ luyện binh – một công việc chẳng hại đến ai và cũng chẳng mấy ai muốn nhận. Cuộc sống của Dương Khoan bấy lâu nay đều diễn ra êm đềm như vậy. Ông chỉ còn một nhiệm vụ cuối cùng là gả con gái yêu cho một chàng trai tốt tính nào đó nữa là xong.
Cuộc sống êm đềm của ông già họ Dương tuổi ngũ tuần bắt đầu thay đổi chóng mặt kể từ ngày con trai Dương Vũ Thư thất trận trở về, mặt mày ủ rũ. Dương Vũ Thư bảo trường côn có lẽ đã hết đất dụng võ, bởi quân Thiên Đức có thể hạ gục binh sĩ Đằng Châu từ khoảng cách hai mươi trượng bằng một thứ lạ kỳ như ống tre. Giáp trụ, ngựa chiến, khiên gỗ... đều trở nên vô cùng mong manh.
Tiếp đó, Đào Sứ tướng trao trả binh quyền để hồi hương, Dương Cự Vọng nắm binh quyền trong tay và thay đổi mọi thứ nhanh đến chóng mặt. Cái trại quân tân binh chẳng béo bở gì cũng do con cháu nhà họ Dương nắm quyền.
Kể từ ngày Dương Quỳ đứng đầu trại Phủ Sóc, hắn ta chỉ quan tâm đến ba thứ: rượu ngon, gái đẹp và tiền bạc để phục vụ hai sở thích kia. Quân kỷ trong trại vì thế mà có nhiều thay đổi. Dân binh không muốn bị trưng tập sẽ đóng tiền thế chân, nhưng trên sổ vẫn ghi danh. Tân binh muốn về nhà, cứ năm đồng một ngày. Thổ hào địa phương không muốn con cái khổ cực, cứ dăm nén bạc là mọi chuyện sẽ êm xuôi.
Với Dương Quỳ, mọi thứ đều có thể quy ra tiền.
Đêm đêm, trong trại quân có đàn bà ca hát, hầu rượu đến sáng. Dương Khoan thấy cảnh này thực sự căm giận, đã lựa lời khuyên can nhưng Dương Quỳ lại bỏ ngoài tai. Thậm chí, hắn còn nhắc Dương Khoan đã già, hãy về đuổi gà cho vợ, vui thú điền viên.
Chán chường, Dương Khoan đâm ra hay uống rượu, thảng hoặc về nhà lần nào cũng say khướt và chửi đổng. Có khi say quá, ông ngồi ôm chai rượu khóc tu tu. Vợ, con trai, con gái cùng khuyên Dương Khoan bỏ trại Phủ Sóc mà về nhà mở võ quán dạy đám trẻ, nhưng Dương Khoan cố chấp không chịu. Trại Phủ Sóc do cha ông cùng bạn hữu dựng lên, ông không cam tâm bỏ mặc nó như vậy mà quay về.
Bởi nhìn cha đau lòng, Dương Yên Thư vì thế đã mạo hiểm một lần, hòng giúp cha nắm lại quyền trại Phủ Sóc như trước đây.
Bản văn này thuộc về truyen.free, do họ nắm giữ toàn bộ quyền sở hữu.