(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 389: Dương Nhị Khiết
Dương Nhị Khiết dẫn theo hơn ba nghìn quân ô hợp về dinh Sứ tướng. Y chia quân đóng tại các trại và chòi bên ngoài dinh, trong khi Dương Vũ Thư cùng binh sĩ dưới quyền bảo vệ vòng trong. Dương Nhị Khiết và Dương Vũ Thư có mối sơ giao, cả hai trạc tuổi nhau, mỗi người lo việc của mình, chưa hề có hiềm khích gì. Dương Nhị Khiết là em họ Sứ tướng họ Dương, nhưng bản th��n y cũng là người có năng lực, chẳng phải hạng ăn không ngồi rồi. Về khả năng cầm quân, cả Vũ Thư và Nhị Khiết đều có trình độ tương đương, có thể điều khiển hàng nghìn binh sĩ, và đều mang cấp võ tướng, chứ chưa phải tướng quân.
Quân sĩ của Dương Nhị Khiết đóng quân vòng ngoài, còn y thì vào dinh đốc thúc gia nô gói ghém đồ đạc. Mỗi gia nô được trang bị đoản đao, hoặc ít nhất cũng là đòn gánh, gậy gộc. Đèn đuốc trong dinh sáng rực suốt đêm. Bình thường gia nô trong dinh chỉ hơn hai trăm người, nhưng nay đã lên đến dăm bảy trăm người, đủ cả trai lẫn gái. Họ đều là dân trong vùng, do sắp đến vụ gặt, quản dinh thuê họ làm việc. Nghe tin quân Thiên Đức đã chiếm vùng Giao Thủy và Thập Xuân, ai nấy đều cuống cuồng. Môn khách trong dinh còn hơn ba chục người, ai nấy đều gói tư trang trong tay nải, sẵn sàng rời đi theo lệnh. Nhìn cảnh tượng nhốn nháo này, Dương Vũ Thư bật cười, rồi lắc đầu chán nản.
– Chạy đi đâu? Sao phải chạy? Thiên Đức chiếm Tế Giang có sát hại bách tính hay quân sĩ đâu? À mà phải rồi, nếu mình chẳng có giao kèo với cô gái Thần Vũ kia, e rằng mình cũng sẽ hệt như Nhị Khiết mà chạy ngược chạy xuôi.
Dương Vũ Thư cầm theo bình rượu nhỏ và một cái chén, lững thững đến chỗ Dương Nhị Khiết đang ngồi thở dốc. Đặt bình rượu lên chiếc bàn gỗ chạm khắc cầu kỳ dưới tán cây roi, Vũ Thư rót rượu, đẩy nhẹ sang cho Nhị Khiết, rồi thong thả ngồi xuống. Dương Nhị Khiết cầm chén rượu ngửa cổ uống cạn, khà một hơi, rồi đưa ống tay áo quệt ngang ria mép còn dính rượu.
– Thay vì hối hả, tất bật thế này, tướng quân nên dành sức mà nghỉ ngơi. – Dương Vũ Thư nói. – Địch đến thì đánh chứ mình đang ở đất mình, chạy đi đâu?
– Sứ tướng có lệnh nên tôi làm. – Dương Nhị Khiết đáp ngắn gọn, tự rót thêm một chén rượu, ngửa cổ uống ực một cái. – Chết rồi thì của nả chẳng đem theo được, nhưng người nào cũng cố đem theo cho nhiều.
Dương Vũ Thư nhăn mặt hỏi:
– Quân Thiên Đức sẽ đánh đến đây ư?
Dương Nhị Khiết thở dài:
– Thám mã đưa tin, lúc chiều muộn quan quân Xuân Phong đã đầu hàng hết. Chẳng trách họ được, huyện lỵ có vài trăm lính quèn, bọn chúng chỉ giỏi bắt nạt dân lành, hạch sách bóc lột, chứ đánh đấm gì cho nổi.
Cả hai im lặng. Dương Vũ Thư ngả lưng ra ghế, hai tay đặt sau gáy ngẩng đầu nhìn bầu trời nhiều mây đen vần vũ. Dương Nhị Khiết chợt hỏi:
– Nhìn bộ dạng của tướng quân, không thấy gì là lo lắng, ngược lại còn vô cùng an nhàn.
Dương Vũ Thư nhoẻn miệng cười, vươn người rót một chén rượu:
– Tướng quân chẳng vừa nói đấy thôi sao? Chết thì chẳng mang theo của nả được. Thân là võ tướng, địch đến thì tôi chống, bại thì vong mạng, có gì mà phải băn khoăn. Còn như muốn sống, chống không lại thì đành hàng, thế thôi.
Dương Nhị Khiết nghe vậy tỏ ra không bằng lòng, định nói gì đó song lại ngưng. Dương Vũ Thư uống cạn chén rượu bèn nói thêm:
– Gia nô gói ghém tư trang khi binh sĩ đang canh gác, họ nhìn thấy cảnh này còn bụng dạ nào mà chiến đấu? Tôi thực sự băn khoăn tại sao Sứ tướng lại cử tướng quân về trấn dinh.
– Quân Thiên Đức nhất định sẽ tấn công nơi này.
Dương Vũ Thư lắc đầu kèm theo nụ cười buồn bã:
– Nếu họ đến được đây, tức là đại quân đã đại bại. Muốn họ không đến thì phải chặn đánh họ từ xa chứ. Tôi hay tin đại quân của Khổng Phó sứ bị đánh đúng lúc vượt sông, chẳng biết Khổng Phó sứ an nguy thế nào. Mặt trước có địch, sau lưng cũng có địch, thật nguy hiểm.
– Sớm mai hậu quân sẽ tổ chức vượt sông bằng thuyền nhỏ ứng cứu ngài Phó sứ.
Dương Vũ Thư lại cười buồn:
– Sứ tướng đang nắm đại quân năm nghìn tinh binh, mà lại chia nhỏ ra thì đúng là hạ sách. An nguy của Phạm Lệnh công và cả dinh này thật chênh vênh. Tôi e ngày mai tình hình biến chuyển, Sứ tướng thu đại binh ở mặt Bắc về ứng cứu có khi lại là họa lớn.
Dương Nhị Khiết lặng im không đáp, thay vào đó rót rượu uống.
– Đám binh mới trưng tập trên đường về đây thì có sức chiến đấu gì đâu. – Nhị Khiết ngao ngán. – Ta chẳng nắm được thế chủ động, dù chủ đích là đánh Thiên Đức trước. Bây giờ quân tướng như đắp đê chống lũ. Ông cụ nhà anh thế nào?
– Ông cụ vẫn ở trại dân binh, chỗ ấy có chừng dăm trăm người. Tôi nghe nói lúc chập tối Sứ tướng có lệnh, bảo ông cụ trấn thủ nơi đó, sẽ có viện binh từ Trà Đoài chi viện.
Câu chuyện tạm ngưng khi Vũ Thư và Nhị Khiết trông thấy mấy mưu sĩ tay nải khoác vội lên vai, tất tả chạy mất hút vào màn đêm, hướng về phía cửa hông của dinh. Nhị Khiết đứng bật dậy, Vũ Thư kéo lại:
– Mặc kệ họ thôi, động thủ với họ chỉ làm bẩn gươm thôi.
Dương Nhị Khiết nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, mặt hằm hằm:
– Cái bọn mặt trắng bất tài, ngày thường xu nịnh, hót hay hơn cả chim khướu, giờ có biến là lập tức tìm đường tháo thân. Thằng nhân sĩ họ Bùi chính là người khuyên Sứ tướng chia quân ba ngả. Chó đẻ.
Vũ Thư vỗ nhẹ lên vai Nhị Khiết vài cái, giọng ôn tồn:
– Qua cơn nguy khốn tính sổ với chúng cũng không muộn. Lúc nguy nan mới biết mặt anh hùng.
Dương Nhị Khiết thả mình ngồi phịch xuống ghế, lắc đầu ngao ngán.
– Gần đây ông có gặp Đào Sứ tướng không?
Dương Vũ Thư khẽ lắc đầu:
– Ngài ấy không tiếp ai. Tôi nghe gia nhân nói, Sứ tướng đã cạo đầu, hằng ngày tụng kinh niệm Phật.
Dương Nhị Khiết thắc mắc:
– Ngài ấy là một tướng giỏi, tại sao chỉ vì bại trận một lần mà thành ra như thế?
– Ngài ấy tự vấn, cho rằng bản thân sai lầm, coi thường đối phương dẫn đến cái chết của Lưu Phó sứ, Đào Thanh Nê và hàng nghìn người khác nữa. – Vũ Thư buồn bã. – Tôi không trách ngài ấy, bởi lẽ…
Dương Vũ Thư bỏ lửng câu nói, hướng ánh mắt nhìn vào khoảng tối của khu vườn. Dương Nhị Khiết giục hỏi, Dương Vũ Thư mới nói:
– Chúng ta không phải đối thủ của Thiên Đức!
Lúc ở Tế Giang, tôi luôn có cảm tưởng mọi hành động của chúng ta đều bị đối phương đọc trước, cứ như tự chui đầu vào rọ. Vạn Thắng Vương nghe nói cũng trạc tuổi chúng ta, người như vậy đôi ba năm nữa thì không biết sẽ đáng sợ đến mức nào.
– Ông đừng đề cao kẻ ngụy quân tử đó, hắn nhờ kết hôn với Công chúa Lý Thiên Bình mới có được vị thế như vậy, chứ hắn cũng chỉ ở tầm như ông và tôi thôi.
– Ông từng nghe chuyện Vạn Thắng Vương một mình phá trại Sứ tướng Phan Văn Hầu chứ?
Dương Nhị Khiết nhếch miệng cười:
– Những lời đồn đãi ấy ông đừng tin, hắn không phải thánh thần. Dù là cao thủ trong thiên hạ cũng khó một mình địch mười, nói gì đến địch cả trăm? Chiêu trò của bọn Thiên Đức cả, chúng thêu hoa dệt gấm cho một kẻ vương giả mà thôi.
Dương Vũ Thư lẩm nhẩm:
– Liên quân đánh còn chẳng thắng nổi hắn. Bại tướng dưới tay kẻ ấy, ngoài Đào Sứ tướng còn có…
Dương Nhị Khiết giơ tay ngăn lại:
– Ông tính đầu hàng bọn chúng?
Dương Vũ Thư nhún vai, thản nhiên đáp:
– Tôi được giao nhiệm vụ trấn giữ ở đây, chúng đến thì tôi đánh, bại trận thì vong mạng, tôi nói rồi. Tôi chỉ muốn bàn luận về thế sự mà thôi. Chúng ta cần phải đánh giá đúng đối phương, từ đó mới có cái nhìn khách quan mà đưa ra đối sách.
Đang bàn luận, một binh sĩ chạy đến bẩm báo, có tin tức từ Thập Xuân đưa về. Dương Nhị Khiết bèn cho gọi vào. Thám mã thưa:
– Quan quân Thập Xuân đã dâng ấn tín, sổ sách lên Đại Thắng Lý Hoàng hậu ở bến Cổ Lê lúc chiều muộn. Thủy quân Thiên Đức do Yết Kiêu đốc suất đã đổ bộ lên đất huyện Thái Bình và tiến về đây. Thưa Đại tướng quân, chậm nhất là sáng mai chúng sẽ đến dinh.
Dương Vũ Thư và Dương Nhị Khiết cùng giật mình, cả hai đứng phắt dậy cùng hỏi:
– Lý Hoàng hậu lại đích thân ra trận ư? Ngươi có nhầm không?
Binh lính bèn thưa:
– Cờ quạt có đủ, nữ nhân vận y phục màu vàng có đến mấy trăm người. Theo thuộc hạ được biết, Lý Hoàng hậu điều động hàng nghìn nữ quân nhân tại Giao Thủy.
Dương Nhị Khiết bỗng trở nên vui vẻ:
– Lý Hoàng hậu đã thân chinh thì ắt hẳn Vạn Thắng Vương cũng sẽ có mặt. Chúng đến đây ta nhất định sẽ liều chết mà đánh, bắt được một trong hai kẻ ấy thì tự nhiên mọi chuyện sẽ kết thúc.
Dương Vũ Thư bảo thám mã vào dinh nghỉ ngơi. Thấy Vũ Thư ngồi bần thần, Nhị Khiết bèn hỏi:
– Ông sao vậy?
– Đại Thắng Lý Hoàng hậu xuất chinh không hẳn là Vạn Thắng Vương có mặt. Theo tôi biết, Vạn Thắng Vương giỏi về mưu lược và bày binh bố trận, Lý Hoàng hậu là chiến tướng chứ không phải nữ nhân tầm thường. Một khi Lý Hoàng hậu xuất hiện cùng đội nữ quân, tôi đoán rằng quân Thiên Đức cánh ấy thực sự rất mạnh, cần phải hết sức cẩn trọng.
– Bọn chúng ở xa mới đến, không thông thạo địa hình, quân binh mệt mỏi chưa thể đánh ngay được. Việc cần kíp bây giờ là chúng ta phải sắp đặt binh mã đón đánh chúng thay vì ngồi chờ đợi.
Dứt lời, Dương Nhị Khiết v��i vã chạy vào dinh, vừa chạy vừa thét gọi thuộc tướng. Dương Vũ Thư vươn vai duỗi người vài cái, miệng lẩm bẩm:
– Ta cũng muốn xem tài của nữ tướng Thiên Đức ra sao. Nữ nhân mà cũng có thể cầm quân ư? Tình hình này bại khó tránh, nhưng mình cũng phải thu về chút lợi lộc mới được. Nếu tự nhiên quy hàng sẽ thật mất mặt.
Dương Vũ Thư cũng hăm hở kiểm lại quân số. Quân sĩ dưới trướng Dương Vũ Thư đều là tinh binh vì là quân phòng thủ dinh. Năm thuộc tướng từng là môn đệ của Dương Khoan, có thể coi đội binh này là quân bản bộ của Dương Vũ Thư.
Trời tảng sáng, khi sương vẫn còn đọng trên cành lá. Dương Nhị Khiết và Dương Vũ Thư dẫn quân rời dinh, thẳng tiến mười lăm dặm về hướng Nam, hạ trại trên một dải đất rộng, tương đối bằng phẳng để chờ đợi cánh quân của Yết Kiêu và Thiên Bình. Gần nửa đêm, Dương Nhị Khiết hay tin cánh quân Yết Kiêu đã đổi hướng về Trà Đoài, đồng thời đại quân Thiên Đức đã vượt sông, tình hình trở nên vô cùng nguy cấp. Dương Nhị Khiết và Dương Vũ Thư dẫn quân quay trở lại bảo vệ dinh.
Chiều ngày hôm sau, binh sĩ chạy về dinh cấp báo, toán tuần tiễu phát hiện một đạo quân Thiên Đức chừng vài trăm người. Dương Nhị Khiết đích thân dẫn quân về phía Tây Bắc, cách dinh chừng chục dặm để chặn đánh. Hai bên giằng co suốt một ngày, đến chập tối đạo quân Thiên Đức lui binh. Dương Nhị Khiết lấy làm mừng khi quân Thiên Đức không mạnh như Khiết vẫn nghĩ.
Đạo quân mà Dương Nhị Khiết chặn đánh chính là Tiểu đoàn Môn Thôn. Tiểu đoàn này sau khi không đuổi kịp Khổng Chiêu Hà bèn quay trở lại với nhiệm vụ ban đầu là chiếm dinh Sứ tướng. Sau hai ngày đêm giao tranh không ngừng, sức chiến đấu của tiểu đoàn có phần giảm sút. Hỏa khí chỉ còn hỏa hổ cá nhân, hoàn toàn lép vế trước hơn chục khẩu Cự thạch pháo mà Dương Nhị Khiết mang theo. Phương Liệt thấy không thể chiến thắng bèn lui quân về hướng Đông Bắc nghỉ chân lại sức.
Hôm sau, Dương Nhị Khiết biết tin điền trang Khổng gia đã rơi vào tay Thiên Đức. Đoán rằng sớm muộn đại quân Thiên Đức sẽ đánh đến dinh Sứ tướng. Cân nhắc kỹ lưỡng, Dương Nhị Khiết quyết định dẫn quân về Trà Đoài nhưng không có Dương Vũ Thư đi cùng. Vũ Thư lấy cớ rằng Sứ tướng đã giao cho mình nhiệm vụ giữ dinh, chưa có lệnh thì không được tự ý hành động.
Dương Nhị Khiết đưa gia quyến của Sứ tướng Dương Cự Vọng đi cùng, giao lại dinh cho Dương Vũ Thư trấn giữ. Dinh Sứ tướng không chỉ chứa tài vật mà còn là kho lương thảo quan trọng, không thể bỏ mặc.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự đồng hành của bạn đọc.