Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 385: Mưu sĩ Tôn Cường

Lều Kim đích thân đến trướng soái bẩm báo với Khổng Chiêu Hà. Lúc này Khổng Chiêu Hà đang bàn bạc kế sách với các thuộc tướng và mưu sĩ. Lều Kim báo cáo xong, Khổng Chiêu Hà phẩy tay nói:

– Gian kế không cần để tâm, hãy chuẩn bị tiếp đón chúng. Cự thạch pháo và tiễn độc có bao nhiêu cứ bắn hết, phải để chúng thấy Đằng Châu không phải dễ bắt nạt.

Khổng Chiêu Hà vừa dứt lời, Tôn Cường lui ra. Tôn Cường đang đăm chiêu nhìn họa đồ trong trướng, chợt hỏi một câu bâng quơ:

– Thiên Đức có bao nhiêu binh mã?

Câu hỏi này thật khó trả lời. Tôn Cường từng ra bờ sông Phú Nông, tận mắt chứng kiến trận thủy chiến giữa quân Thần Sách và Đằng Châu. Chiến thuyền Đằng Châu gần như bị loại khỏi vòng chiến, cầu phao cũng bị cắt đứt. Thủy quân Sơn Nam Hạ nhập trận muộn, với khoảng hai nghìn quân và gần một trăm khinh thuyền, mới đủ sức đẩy lùi quân Thần Sách về phía hạ lưu, sau một canh giờ giao chiến và chịu thiệt hại hàng chục thuyền Mông Đồng.

Chẳng ai đáp, Tôn Cường tự trả lời, vạch ngón tay trên họa đồ như thể đang giảng giải cho những người có mặt trong trướng.

– Như thống kê từ ba mươi năm trước, tại hạ ước tính hiện nay Thiên Đức có ít nhất bảy mươi vạn dân. Họ có thể huy động bao nhiêu binh mã để đánh Bắc, chống Nam, ngăn Đông?

Khổng Chiêu Hà và các thuộc tướng chăm chú lắng nghe. Tôn Cường nói thêm:

– Các ngài tận mắt thấy quân Thần Sách đánh trận có nhận th���y điều gì khác thường không?

Khổng Chiêu Hà đứng dậy, đến bên cạnh Tôn Cường, giọng từ tốn:

– Tôn tiên sinh có điều gì chỉ giáo, chúng tôi xin nghe.

Vị thế của Tôn Cường thay đổi nhanh chóng sau khi quân Thần Sách quả nhiên tấn công đúng vào lúc ba quân Đằng Châu vượt sông.

– Khổng đại quan nhân, quân Thần Sách có vài điểm đáng lưu tâm. Thứ nhất, quân sĩ của họ đều là tráng niên, theo cách gọi của các ngài ở đây là tinh binh. Tại hạ thấy rõ, thật khó thấy binh sĩ già yếu trong quân của họ. Đây có phải lực lượng tinh nhuệ nhất của Thiên Đức không?

Khổng Chiêu Hà đáp:

– Thần Sách là một trong ba đạo quân lớn của Thiên Đức, gần đây nghe nói họ thiết lập thêm đạo quân thứ tư trên vùng thượng du. Tại hạ thiết nghĩ là đội quân chủ lực thì việc họ dùng tinh binh là lẽ đương nhiên.

Tôn Cường lại nói:

– Thứ hai, thủy binh của chúng ta thực chất không phải thủy binh đúng nghĩa mà là bộ binh chiến đấu trên thuyền. Tống quốc vốn là một trong những cường quốc về thủy chiến, nên tại hạ nhận ra điểm này. Quân Th��n Sách có trình độ tác chiến, chiến thuật khác hẳn chúng ta. Nói ngắn gọn là họ đánh bài bản hơn.

Tôn Cường chỉ vào dòng Phú Nông, nơi mới diễn ra trận kịch chiến vào buổi trưa.

– Thuyền lớn của họ đánh phá cầu phao trước tiên bằng vũ khí đặt trên thuyền lớn mà tại hạ chưa từng thấy. Thuyền nhỏ của họ đeo bám chiến thuyền của ta, vô hiệu hóa Cự thạch pháo trên bờ. Các khinh thuyền của ta chèo ra trợ chiến đều bị các tàu lớn phía sau đội hình đẩy lui dễ dàng. Ta yếu kém hơn họ về hỏa khí là một lẽ, nhưng điểm chí tử là chúng ta thua thiệt cả về cách bày trận.

Khổng Chiêu Hà và các thuộc tướng yên lặng nhìn nhau. Tôn Cường bặm môi, nheo mắt nhìn ra cửa trướng:

– Ta huy động binh sĩ từ mười lăm, mười sáu tuổi trong khi quân địch toàn là binh tinh nhuệ, đó là điểm thứ ba mà tại hạ nhìn thấy.

Trần Thiện bước ra chắp tay hỏi:

– Tôn tiên sinh, ban nãy ngài đặt câu hỏi nhưng tại hạ chưa nghe đáp án.

Tôn Cường cười buồn:

– Đạo quân Thần Sách tấn công chúng ta không ít hơn sáu nghìn quân. Thiên Đức vây ở mặt Bắc hẳn cũng có chừng ấy. Một đạo sơn cước mới thành lập như Khổng đại quan nhân vừa đề cập, thêm một đạo tấn công thành Côn Lôn và…

Tôn Cường gõ nhẹ ngón tay trên họa đồ:

– Chắc chắn phải có một lực lượng trấn thủ trên dòng Như Nguyệt đề phòng Sứ quân Tam Đái thừa cơ tràn sang. Thưa các ngài, tại hạ nhẩm tính sơ sơ, binh lực Thiên Đức không ít hơn ba vạn tinh binh. Tinh binh là quân chính quy, họ không huy động dân binh tham gia, điều này có nghĩa Thiên Đức đã tổ chức được đội quân tinh nhuệ chỉ chuyên tâm ăn tập và đánh trận.

Trần Thiện gật gù đồng tình. Tôn Cường nói tiếp:

– Trần đại nhân từng nói với tại hạ, bộ binh Thiên Đức có ba đạo lớn gồm: Thiên Đức dưới quyền Phạm Cự Lượng, Thần Sách dưới quyền Lý Văn Ba, Thánh Dực thuộc quyền Bàn Phù Sếnh.

– Đạo Sơn cước Thần Dực dưới quyền Nguyễn Lạc Thổ. – Khổng Chiêu Hà nói. – Người này trước đây vốn là thuộc tướng của Nguyễn Quốc Khánh ở Vũ Ninh giống như Bàn Phù Sếnh và Lý Văn Ba.

Tôn Cường nhoẻn miệng cười:

– Ba trong bốn thống lĩnh từng là bại tướng, tại hạ thật mở mang tầm mắt. Điều này cho thấy Vạn Thắng vương biết thuật dùng người. Thưa đại quan nhân, ngoài bộ binh Thiên Đức còn lực lượng pháo binh do Phạm Bạch Hổ nắm quyền. Trần đại nhân cho biết, quân của Phạm Bạch Hổ không đi riêng lẻ mà thường xen lẫn vào bộ binh.

Khổng Chiêu Hà xác nhận, bổ sung rằng Phạm Cự Lượng là người đã sáng tạo ra Cự thạch pháo.

– Bốn người con của Tả Đô đốc tiền triều, một người nắm đạo bộ binh mạnh, một nắm pháo binh đầy uy lực, một người nắm quyền trị an toàn phủ, vậy… người cuối cùng nắm thủy binh đâu?

Khổng Chiêu Hà quay ra nhìn các thuộc hạ, chẳng ai biết đáp án.

– Chúng ta đánh trận mà không nắm rõ thực lực địch thật nguy hiểm vô cùng. Các ngài xem rõ họa đồ sẽ nhận thấy một điều lạ, thủy quân Thiên Đức đang ở đâu? Tại sao lực lượng tấn công khi ta qua sông không phải thủy quân mà vẫn là bộ binh? Bàn cờ này Vạn Thắng vương giấu mất một quân.

Trần Thiện bèn lên tiếng:

– Từ trước đến nay thủy quân Long Vũ chỉ làm nhiệm vụ chuyên chở binh mã, lực lượng mỏng, chưa tạo được tiếng vang ngoài kỳ tích tại Sơn Tây. Theo tin thám báo, cờ hiệu quân Long Vũ được phát hiện ở gần thành Côn Lôn. Long Vũ quân là chủ chốt của thủy quân Thiên Đức.

Tôn Cường nhận định:

– Đó có thể là kế nghi binh. Như đại nhân từng nói, chủ tướng thủy quân là Yết Kiêu, chưa ai thấy Yết Kiêu xuất hiện ở đâu trong suốt cả tháng trước trận đánh. Khoảng ba tuần trước đây có tin thủy quân Thiên Đức từ thành Luy Lâu di chuyển đến vùng này.

Tôn Cường chỉ vào vùng Mạo Khê, Thủy Đường:

– Vùng này đang bị phong tỏa, tại sao Yết Kiêu lại điều binh từ Luy Lâu đến vùng này? Nơi đây không liên quan gì đến các cuộc chinh phạt. Tại hạ cho rằng Yết Kiêu tụ quân ở đây, chờ quân Thần Sách tấn công theo đường thủy rồi…

Tôn Cường ngập ngừng, ánh mắt nhìn Khổng Chiêu Hà, thấy Khổng Chiêu Hà gật đầu, Tôn Cường mới nói:

– Tại hạ cho rằng Yết Kiêu sẽ dẫn một đạo thủy quân vòng ra biển đánh úp Đằng Châu từ phía Tây Nam.

Khổng Chiêu Hà vội gạt đi:

– Chuyện đó khó mà xảy ra được, thuyền bè của Thiên Đức chỉ dùng để đi trên sông. Nếu chúng đi trên biển sẽ dễ bị phát hiện hơn.

– Vậy… chúng đi buổi đêm thì sao ạ? Thưa đại quan nhân?

– Ban đêm ư?

– Thần Sách đã chia cắt đội hình đại quân của chúng ta, Thiên Đức vây ép từ ba mặt. Thánh Dực ở Siêu Loại chắc chắn đến bảy phần là để đối phó với Đông Phù Liệt. Nhìn đi nhìn lại, tại hạ thấy rằng đạo thủy quân của Yết Kiêu đang bị bỏ ngỏ, và lời ngông cuồng của tên lính ban nãy cũng không phải vô căn cứ. Binh lực Thiên Đức nghi binh ở hướng Bắc nhưng lại tập trung ở hướng Nam, cả hai hướng này đều là nghi binh. Tại hạ tin rằng Yết Kiêu nhất định sẽ đánh Đằng Châu từ phía Tây Nam. Chỉ có như vậy mới lý giải được cách bố trí binh lực của Thiên Đức mà thôi. Hiện nay ai phò tá cho Vạn Thắng vương, các ngài có biết không?

Trần Thiện đáp:

– Gần đây có Ngô Hy Doãn, người này từng giữ chức Phó Đô Ngự sử, được xem là một nhân tài kiệt xuất.

Tôn Cường chau mày:

– Ngự Sử đài chuyên lo việc can gián? À… tại hạ đánh gi�� cao những người ngay thẳng nhưng tại hạ không tin một người thuộc cơ quan ấy có thể đưa ra kế sách như thế này. Người đưa ra kế sách lớn, hư hư thực thực như hiện tại phải là nhân vật hiểu binh pháp, giỏi cầm quân.

Khổng Chiêu Hà nói:

– Tả Đô đốc tiền triều Phạm Tu hoặc nguyên Lý Sứ tướng Siêu Loại là Lý An đều là danh tướng. Họ có đủ kinh nghiệm để đưa ra kế sách.

Tôn Cường lại cười:

– Tại hạ đề cập đến mưu sĩ chứ danh tướng… tại hạ không đủ khả năng nhận xét. Nếu quả thực Yết Kiêu đánh Đằng Châu thì mưu sĩ tính toán trận này thật đáng gờm. Khổng đại quan nhân, ngài nhất định phải lập tức báo ngay về hậu quân để đề phòng mặt Tây và Tây Nam.

Khổng Chiêu Hà thấy hợp lý, bèn sai quân cấp báo về phía hậu phương. Còn chưa bàn định thêm, binh sĩ chạy đến cấp báo, quân Thiên Đức cùng lúc tấn công ở mặt Bắc và cả trên sông. Khổng Chiêu Hà nghiêng đầu lắng tai nghe, quả nhiên tiếng súng pháo từ cả hai hướng Bắc, Nam đồng loạt vọng lại.

Chỉ còn Tôn Cường, Trần Thiện và mấy nhân sĩ khác ở trong trướng. Nét mặt Tôn Cường rất khó tả, nửa mừng nửa lo.

– Tại hạ không hiểu vì sao quân Thiên Đức lại phối hợp nhịp nhàng đến thế, có phải tâm ý của họ tương thông?

Trần Thiện nói:

– Khi còn sống, Chu đại nhân Chu Thanh Đông cũng có cách truyền tin nhanh chóng nhưng ông ấy giấu kín bí mật đó.

Tôn Cường ra khỏi trướng soái, lẩm bẩm:

– Nhanh hơn ngựa chỉ có thể là chim mà thôi, chim thì làm sao có thể truyền tin được? Nếu tay Yết Kiêu đó thật sự tấn công Đằng Châu vào lúc này thì mọi sự đã định. Ta cũng không còn đất dung thân nữa.

Chiều mùa đông lạnh lẽo, bầu trời nhiều mây âm u. Tiếng đì đùng không ngớt từ hướng Tây Bắc vang vọng như sấm rền như thể báo hiệu một cơn mưa máu sắp đổ xuống. Tôn Cường ngẩng mặt nhìn trời chỉ còn biết than ngắn thở dài, cảm thấy lực bất tòng tâm.

– “Dương Sứ tướng hay Khổng đại quan nhân, đơn thuần là tướng cầm quân, một võ tướng. Họ có sự dũng mãnh nhưng thiếu mưu lược, tầm nhìn hạn hẹp, chỉ thỏa mãn với lợi ích trước mắt. Thân phận mình hẩm hiu thế này, liệu vợ con có được yên ổn không đây?”

Giả như Tôn Cường và các mưu sĩ từ bốn phương được Dương Cự Vọng, Khổng Chiêu Hà thực sự lắng nghe từ đầu có lẽ mọi sự đã khác. Nhưng cuộc đời nào có hai chữ “giá như”.

Mọi chi tiết trong bản dịch này đều thuộc quyền của truyen.free, mong quý vị độc giả tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free