Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 384: Lưỡng đầu thọ địch

Quân Đằng Châu, một bộ phận đã ở bờ Nam, một bộ phận khác đang lũ lượt vượt sông bằng cầu phao, số ít còn lại vừa mới đặt chân lên bờ. Khổng Chiêu Hà nóng ruột thúc giục quân sĩ, song cầu phao bề ngang chỉ chừng dăm bảy thước. Trên cây cầu phao dài trăm trượng, binh sĩ Đằng Châu nghe tin quân Thiên Đức đang kéo đến, lại thêm Dương Sứ tướng không ngăn cản đư��c, liền lập tức dao động. Họ chen lấn, xô đẩy nhau, tìm cách đi nhanh. Đội hình vượt sông bắt đầu rối loạn khi từ phía Tây, tiếng đì đùng vang lên. Chẳng mấy chốc, đoàn chiến thuyền đã hiện rõ bóng dáng.

Chiến thuyền Thiên Đức vừa tiến quân vừa bắn súng hiệu chỉnh tầm đạn. Đoàn thuyền hộ vệ của Khổng Chiêu Hà neo dưới sông lập tức xuôi dòng chặn đánh, cốt để câu giờ cho quân mã kịp sang sông. Lý Văn Ba và Trương Văn Long dẫn các thuyền Xa Hải lên trước, dàn đội hình chữ “Nhất”, tập trung hỏa lực bắn cấp tập vào đầu cầu phao phía bờ hữu ngạn sông Phú Nông. Ưu thế của quân Thiên Đức chính là tầm xa vượt trội của thần công, điều mà đối phương chưa thể sánh kịp. Trong khi các thuyền Xa Hải liên tục nã đạn phá đầu cầu từ khoảng cách xa, mấy chục thuyền Mông Đồng liền vượt lên trước, xông thẳng vào chiến thuyền đối phương, phóng hỏa hổ và bắn hỏa mai.

Chẳng mấy chốc, mặt sông đã rền vang tiếng súng pháo, mùi thuốc súng đặc quánh lại nồng nặc.

Sau khi bắn hỏa hổ, bộ binh trên các thuyền Mông Đồng liền dùng hỏa mai bắn qua các lỗ mắt cáo, yểm trợ cho đồng đội quăng dây lên mui thuyền đối phương, rồi trèo sang cận chiến. Mấy chục chiếc Mông Đồng ấy như những con ong vò vẽ, xúm lại vây quanh đoàn thuyền lớn chừng dăm chục chiếc của Khổng Chiêu Hà.

Đầu cầu phao ở bờ hữu ngạn sông Phú Nông đã bị phá tan tành, quân mã chạy tán loạn ngược lên bờ để tránh pháo. Hai trận địa Cự thạch pháo đặt ở đầu cầu tỏ ra lúng túng, không thể khai hỏa trùm vào hai bên đang giao chiến dưới sông. Ở bờ bên kia, Khổng Chiêu Hà cũng chưa biết xử trí ra sao, Cự thạch pháo dù có xoay ngược về sau cũng không thể bắn tới.

Thuộc tướng của Khổng Chiêu Hà bèn tâu, xin đem mấy chục thuyền nhỏ đang neo ở bờ tả ngạn chở bộ binh ra trợ chiến. Khổng Chiêu Hà lập tức chấp thuận.

Ba chiếc Mông Đồng len lỏi qua được vòng vây chiến thuyền Đằng Châu, nhắm thẳng cầu phao giữa sông. Binh sĩ còn kẹt trên cầu chẳng thể tiến cũng chẳng thể lùi, chỉ còn cách nhảy xuống làn nước lạnh giá, bấu víu vào thuyền nan, tre, mảnh gỗ để tìm đường sống. Trước uy lực của khẩu thần công đặt ở mũi thuyền, cầu phao bị phá tan thành từng đoạn, trôi dạt theo dòng nước. Khổng Chiêu Hà tuyệt vọng, hạ lệnh dội cơn mưa đạn về phía ba thuyền Mông Đồng. Ba chiến thuyền nhỏ trúng hàng chục viên đạn đá, hư hại nặng nhưng vẫn chưa chìm. Chỉ huy quyết định đưa thuyền tiến thẳng vào trận địa. Ba khẩu thần công bắn được thêm vài loạt nữa, trước khi binh sĩ đột nóc, quăng dây nhảy sang chiến thuyền Đằng Châu gần nhất để đánh cận chiến.

Cầu phao đã không còn, đoàn Xa Hải nhận lệnh, ngắm mục tiêu là những chiến thuyền lớn của đối phương, quyết đánh chìm từng chiếc một thay vì hạ sát binh sĩ địch. Bởi vậy, mỗi loạt đạn từ Xa Hải bắn ra đều khiến ít nhất một chiến thuyền Đằng Châu trở thành tổ ong đúng nghĩa. Thuyền trúng đạn không thể di chuyển được vì các trảo phu dưới hầm thuyền đã bị thương hoặc tử trận. Hàng trăm khẩu thần công cứ thế mà khai hỏa, mặc cho Cự thạch pháo ở hai bờ ra sức dội đạn đáp trả. Chẳng mấy chốc, hàng chục chiến thuyền lớn của Đằng Châu, thay vì có thể xoay s��� tiến thoái, đã trở thành những đống gỗ lớn trôi lềnh bềnh trên dòng nước hoặc có dấu hiệu sắp chìm. Các thuyền này không còn bị nhắm bắn nữa, quân Thần Sách bắt đầu gọi hàng, yêu cầu binh sĩ trên thuyền hạ vũ khí để bảo toàn mạng sống.

Tình hình ở bờ tả ngạn sông Phú Nông, nơi Khổng Chiêu Hà đang đóng đại trại sâu trong nội địa, cách bờ sông chừng ba dặm về phía Bắc, đang trở nên nguy cấp khi Đại đoàn bộ binh Thiên Đức chính thức nhập trận. Khổng Chiêu Hà nghe tin, mặt cắt không còn một giọt máu. Y giao quyền chỉ huy quân ở bến sông cho thuộc tướng, thúc ngựa phi nước đại về doanh trại chính. Khổng Chiêu Hà hạ lệnh cho các trận địa Cự thạch pháo phải ngăn cản không cho quân Thiên Đức áp sát. Sực nhớ đến Tôn Cường, Khổng Chiêu Hà liền cho mời ông ta đến trướng soái.

-Tôn tiên sinh, tại hạ đã quá nôn nóng mà mắc bẫy Thiên Đức. Tôn tiên sinh học rộng hiểu sâu, xin hãy chỉ giáo cho tại hạ một kế sách được chăng?

Tôn Cường chắp tay cung kính thưa:

-Bẩm đại quan nhân, quân Thiên Đức muốn cắt đường lui, chia đại quân của chúng ta thành hai, khiến đôi bên không thể ứng cứu lẫn nhau. Nay quân Thiên Đức tràn ra đánh cả phía Bắc và Tây, rõ ràng là có ý dồn chúng ta về phía sông. Tại hạ nghe nói cầu đã hỏng, nhưng chiến thuyền vẫn còn, đại quan nhân nên dùng chiến thuyền rút quân nhanh nhất có thể.

Khổng Chiêu Hà nhăn mặt, gạt phắt đi:

-Thắng bại chưa phân, sao có thể dễ dàng rút quân?

Tôn Cường lại thưa rằng:

-Nếu thủy quân Sơn Nam Hạ chịu cùng sống chết với chúng ta, ắt hẳn chúng ta vẫn còn đường sống. Tình hình hiện tại vẫn chưa đến mức quá xấu. Tại hạ nghĩ rằng, trong tay đại quan nhân còn mấy trăm khẩu Cự thạch pháo, nếu dùng thứ vũ khí này, chúng ta sẽ cầm cự được, chờ tình hình biến chuyển rồi mới liệu. Tại hạ thiết nghĩ, chúng ta còn hướng Tây, nơi có Nam Sách huyện, đại quan nhân hãy dẫn đại quân thoát theo hướng ấy rồi tìm lối qua sông.

Khổng Chiêu Hà nét mặt căng thẳng, gọi thuộc tướng vào trướng, lệnh cho phái hai đội binh, mỗi đội chừng ba trăm người, tiến về phía Tây khoảng mười dặm, cách bờ sông một đến hai dặm, tìm nơi thuận lợi để chặt tre kết bè vượt sông. Đồng thời, theo kế của Tôn Cường, Khổng Chiêu Hà còn lệnh binh sĩ đào thêm hầm hào ở ba hướng Bắc, Tây và Đông, đề phòng quân Thiên Đức dùng kỵ binh phá trại.

Tình thế vô cùng cấp bách, Khổng Chiêu Hà tận mắt trông thấy cờ hiệu Đại đoàn Thiên Đức ở hướng Tây Bắc, lẫn trong muôn vàn tinh kỳ rợp trời.

Đại đoàn bộ binh Thiên Đức chia thành ba đội lớn, vây ba mặt, dùng thần công bắn thăm dò khoảng cách cho đến khi hai bên nhìn rõ nhau mới ngưng tiếng súng.

-Bẩm ngài, do thám vừa báo về, quân Thiên Đức trang bị Thiết kỵ làm trọng binh, lại có cả… dạ bẩm… còn thấy cả tượng binh nữa ạ!

Không chỉ Khổng Chiêu Hà giật mình thất kinh, mà còn cảm thấy khó thở. Tôn Cường cũng tim đập chân run, bởi mấy nghìn quân Đằng Châu chỉ có vài trăm ngựa mà đối phương còn trang bị cả tượng binh hùng hậu.

-Đại quan nhân xin đừng quá lo lắng, chúng ta có đội cung thủ đông đảo, tại hạ tin rằng vẫn có thể khuất phục được tượng binh Thiên Đức.

Khổng Chiêu Hà như người sắp chết đuối vớ được cọc, lập tức cho kiểm đếm, chỉnh đốn lại đội cung thủ hơn hai nghìn người. Ba hàng cự mã đặt ở phía trước để ngăn chặn kỵ binh e sợ không đủ, Khổng Chiêu Hà bèn lệnh làm thêm. Đồng thời, y thúc giục binh sĩ gấp rút đào hào cắm chông. Bên kia chiến tuyến, Phạm Cự Lượng tất nhiên không để đối phương có đủ thời gian sắp đặt phòng thủ kín kẽ, song y chưa vội hạ lệnh tấn công bởi còn chờ tin tức từ Đằng Châu đưa về.

Vạn Thắng vương muốn đánh một trận "sạch sẽ", song không lạm sát binh sĩ đối phương. Sách “Mạc Gia Diệu Lý Yếu Lược” có viết: “Khiến cả nước địch chịu phục trọn vẹn là thượng sách, tấn công là hạ sách. Khiến toàn quân địch chịu phục là thượng sách, tấn công là hạ sách. Khiến đại quân địch chịu phục là thượng sách, tấn công là hạ sách.” Đánh bại đội quân mấy nghìn người không khó, cái khó mà Vạn Thắng vương đặt ra cho các chỉ huy chính là làm sao đánh quỵ hoàn toàn tinh thần chiến đấu của đối thủ, khiến họ phải quy hàng. Muốn vậy, tin tức Đằng Châu bị đánh tập hậu cần phải sớm được đưa đến đại quân của Khổng Chiêu Hà.

Đầu giờ Thân, Phạm Cự Lượng nhận được mệnh lệnh từ sở chỉ huy tại Tiên Minh, cách nơi y đang dàn quân khoảng 150 dặm đường chim bay. Mệnh lệnh ấy chỉ vỏn vẹn một chữ: “Công”.

Phạm Cự Lượng cười tươi rói, triệu tập Phạm Ngũ Lão, Trần Nguyên Hãn, Lý Công Thành, Lê Quý Ly… đến để bàn định một cách mau chóng. Chỉ một loáng sau, tiếng trống trận nhất loạt từ ba hướng nổi lên cùng tiếng hò reo dậy đất.

Một binh sĩ Thiên Đức giơ cao lá cờ màu đỏ, thong dong cưỡi ngựa, gò cương trước doanh trại của Khổng Chiêu Hà, gọi lớn:

-Xin cho gặp chủ tướng!

Tướng giữ trại là Lều Kim, mình vận giáp trụ sáng loáng, tay cầm trường kiếm, cưỡi ngựa ra khỏi cổng trại, quát hỏi:

-Ngươi là kẻ nào? Đến có việc gì?

-Ta là Phan Ninh Phúc, thuộc hạ của Trung tá Phạm Cự Lượng, chỉ huy Đại đoàn Thiên Đức, Tư lệnh quân Thiên Đức tại Tế Giang. Xin hỏi quý danh của tướng quân.

-Cái quái gì mà Trung tá? Phạm Cự Lượng chỉ là một thằng oắt con. Ông đây họ Lều, tên húy là Kim, tướng tiên phong Đằng Châu. Ngươi có việc gì, mau nói rõ!

-Lều Kim Đại tướng quân nghe rõ đây, Tư lệnh Phạm Cự Lượng nhắn nhủ: “Cầm giáo là quân Đằng Châu, buông gươm là người Vạn Xuân.” Đại quân Đằng Châu nay đã không còn đường lui, Phạm Lệnh công cũng đã bị bắt sống, các ngươi mau liệu tính đi.

Lều Kim chỉ thẳng mặt Phan Ninh Phúc, mắng lớn:

-Thằng ranh con lớn lối! Chúng bây có giỏi thì cứ xông lên mà đánh, Lều Kim này không sợ bọn bây đâu, quân Thiên Đức là cái thá gì!

Phan Ninh Phúc ung dung nhắc lại:

-“Cầm giáo là quân Đằng Châu, buông gươm là người Vạn Xuân” – đó là yêu cầu của Phạm Tư lệnh. Các ngài có nghe theo hay không là quyền của các ngài, nhưng đất Đằng Châu đã thất thủ rồi. Các ngài chỉ có một khắc đồng hồ để quyết định. Nếu giữa giờ Thân mà không treo cờ trắng, giải giáp vũ khí, Phạm Tư lệnh sẽ thúc quân tấn công ngay.

Lều Kim nhổ toẹt một cái, tuốt gươm khỏi vỏ, nói lớn:

-Ngươi chỉ là hạng tiểu tốt, ta chẳng thèm chấp. Về nói với thống soái của ngươi, lũ Thiên Đức gian trá đừng hòng khuất phục bọn ta. Đừng hòng giở trò xảo quyệt!

Phan Ninh Phúc chỉ cười nhạt:

-Đó là do các ngài lựa chọn. Các ngài có một khắc. Tiểu nhân xin cáo biệt.

Dứt lời, Phan Ninh Phúc quay ngựa, chậm rãi trở về doanh trại chính, trong tiếng trống giục thùng thùng.

Bản quyền tài sản trí tuệ của đoạn truyện này thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free