Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 383: Lửa cháy dưới sông

Dòng sông Phú Nông lạnh lẽo vào đêm không trăng. Hàng chục thuyền nan có mái che chậm rãi di chuyển giữa dòng cùng những ngọn đuốc bập bùng. Mỗi thuyền có ba người lính, họ chống chọi cái lạnh cắt da bằng những chiếc áo tơi bện rơm, ngồi co ro thay nhau chèo thuyền. Cứ mỗi canh giờ, ba lính gác lại luân phiên đổi ca.

Trời vừa ngớt mưa, cây cỏ ven bờ vẫn còn ướt. Binh sĩ Đằng Châu đốt nhiều đống củi xua tan cái lạnh, đứng ngồi tán gẫu chuyện làng trên xóm dưới. Bỗng nhiên không gian tĩnh mịch bị xé toạc bởi những tiếng la hét thất thanh vang vọng từ dưới sông:

-Thiên Đức! Thiên Đức tới!

Những con thuyền nhỏ loay hoay giữa dòng, chỉ trong chớp mắt khắp cánh đồng, gò đống Thập Ngũ Am đã trở nên náo động với âm thanh thét gọi hòa cùng tiếng kèn trống giục giã không ngừng.

Thay vì chèo thuyền nhỏ vào bờ, những người lính liền phóng hỏa chiếc thuyền vừa ngồi, rồi nhảy ùm xuống làn nước lạnh buốt giữa đêm đen.

Từ phía hạ nguồn dòng Phú Nông, những người lính canh đã trông thấy một khối đen sừng sững của đoàn chiến thuyền in trên nền trời xám nhạt. Từ xa vọng đến những âm thanh chát chúa, đó là tiếng súng thần công khai hỏa, bắn vào những chiến thuyền Đằng Châu đang có ý định ngăn cản.

Dương Cự Vọng hay tin, lập tức lệnh cho quân sĩ chèo đủ loại khinh thuyền ra giữa lòng sông phóng hỏa, biến chúng thành những ngọn đuốc lững lờ trôi về phía hạ lưu. Hàng trăm chiếc thuyền biến thành hàng trăm bó đuốc, cháy sáng rực một khúc sông hẹp. Các trận địa Cự thạch pháo cũng bắt đầu khai hỏa, bắn đạn cháy, đạn đá và đạn chông tre xuống dòng sông đen ngòm.

Dương Cự Vọng đã bố trí hàng chục trận địa pháo dọc khúc sông hẹp dài gần hai dặm. Hàng trăm viên đá rơi ùm xuống sông, nhiều viên trong số đó trúng vào đoàn chiến thuyền Thiên Đức đang lầm lũi tiến trong bóng tối.

Trung đoàn Vạn Ninh sử dụng toàn bộ 40 Xa Hải thuyền chia thành hai khối di chuyển gần bờ, dùng Hỏa pháo liên hoàn bắn lựu đạn vượt qua những lùm lau lách. Cuộc chiến diễn ra, hai bên chưa hề nhìn thấy mặt nhau. Bởi trời mới tạnh mưa, những quả lựu đạn phải cắt ngắn dây cháy chậm, nhiều quả còn chưa kịp chạm đất đã nổ tung.

Hoàng Thái Công cho Hỏa pháo liên hoàn nhắm bắn vào khu vực đạn cháy xuất hiện, trong khi thần công đặt trên thuyền bắn hú họa về phía những bụi lau lách gần bờ sông. Đại quân dưới sự chỉ huy của Trương Văn Long và Lý Văn Ba dùng thần công nhắm bắn vào những vị trí đối phương đang liên tục bắn đạn lửa.

Lựu đạn và thần công nổ đì đùng không ngớt.

Cự thạch pháo Đằng Châu nhả đạn tới tấp, binh sĩ nhận lệnh bắn cho đến khi hết đạn mới dừng. Họ bắn chẳng cần phải ngắm. Các trận địa Cự thạch pháo đặt cách bờ sông khoảng 5 trượng, hạn chế được tầm bắn của thần công địch, đồng thời chấp nhận những quả lựu đạn nổ trên đầu, nổ bên cạnh hoặc ngay trước mặt. Binh sĩ Đằng Châu chia thành nhiều đội dùng cung nỏ tẩm độc bắn xuống, trong khi Trung đoàn Vạn Ninh chỉ tập trung bắn lựu đạn ngược lên.

Quyết không thể để thủy quân Thiên Đức vượt qua, Dương Cự Vọng lập tức ra lệnh cho đoàn chiến thuyền gồm hơn ba chục chiếc lớn nhỏ xuất kích. Một số thuyền lớn có Cự thạch pháo.

Đội hình Đại đoàn Thiên Đức tiếp tục hành tiến, các thuyền Mông Đồng quăng dây móc hoặc dùng sào đẩy những chiếc thuyền nhỏ đang cháy hòng mở đường trong cơn mưa đá trút xuống không ngừng. Lối mở chưa thông, đoàn thuyền Đằng Châu đã xáp lại gần, phóng hỏa tiễn. Các thuyền Mông Đồng đáp trả bằng đạn thần công hoặc hỏa hổ. Hai bên giằng co được một lúc, đội hình Xa Hải thuyền từ phía sau ập tới, dùng Hỏa pháo liên hoàn bắn mấy loạt lựu đạn cắt ngắn dây. Lựu đạn nổ trên không trung gây kinh hãi cho đối phương. Một vài thuyền Mông Đồng len lỏi qua những chiếc thuyền cháy giữa cơn mưa đạn, cố gắng thu hẹp khoảng cách với thuyền Đằng Châu để bộ binh dùng hỏa mai bắn loạt.

Một bên quyết tiến, một bên quyết ngăn, cuộc chiến vì thế mà diễn ra vô cùng ác liệt. Hàng trăm Cự thạch pháo trút đủ loại đạn xuống khu vực tường rào lửa dưới sông. Ba chiếc Mông Đồng thuyền bị hư hỏng nặng, một chiếc khác bị chìm. Binh sĩ trên thuyền buộc phải thoát thân, bấu víu vào các thuyền phía sau để leo lên. Chỉ huy đoàn chiến thuyền Đằng Châu nhận thấy không thể chống cự trực diện với đối phương, bèn hạ lệnh đốt thuyền tạo chướng ngại, giúp Cự thạch pháo trên bờ có thêm thời gian rót đạn.

Giữa lúc trận chiến đang hồi ác liệt, Dương Cự Vọng nhận được tin báo: một đội quân Thiên Đức khoảng năm trăm người, bất chấp thiệt hại, đã đổ bộ thành công ở hướng Tây và tổ chức ba mũi tấn công dọc theo bờ sông, loại bỏ một trận địa pháo. Dương Cự Vọng liền điều động khoảng một nghìn cung thủ quay sang chặn hướng Tây.

Đội bộ binh mà Dương Cự Vọng phải đối phó chính là Tiểu đoàn Môn Thôn, một trong ba tiểu đoàn con cưng của Trung đoàn Thần Sách, từ trước đến nay. Ngay sau khi đổ bộ, tiểu đoàn tấn công, loại bỏ một trận địa pháo ven bờ. Quân sĩ Đằng Châu đã bỏ pháo chạy chỉ sau một loạt đạn đầu tiên. Tiểu đoàn Môn Thôn, sử dụng HM60, hỏa hổ và hỏa mai, đánh vận động vài chục trượng rồi tách một đại đội rẽ về hướng Đông Nam. Đại đội này, với gần hai trăm tay súng, dùng súng và lựu đạn tấn công một trại binh bên sườn quân Đằng Châu rồi phóng hỏa trước khi rút lui.

Đội cung thủ đông đảo của Dương Cự Vọng chặn được đà tiến của hai đại đội bộ binh Môn Thôn. Hai bên tận dụng bờ ruộng, gò đất, lùm cây bắn qua bắn lại. Mặc dù biết đối phương ít người hơn gấp mấy lần, nhưng chỉ huy đội cung thủ chẳng thể tấn công do họ đã bị đẩy lùi một đợt bởi những quả lựu đạn gây thương vong lớn. Hai bên đang giằng co, cung thủ Đằng Châu muốn kéo dài thời gian, bộ binh Thiên Đức thì không. Đại đội bộ binh tách ra trước đó, sau khi phóng hỏa một trại, liền quay lại tạo thành mũi vu hồi đánh ngang sườn đội cung thủ.

Hàng chục quả lựu đạn nổ rền vang, không rõ đối phương có bao nhiêu quân số. Chỉ huy đội cung thủ buộc phải rút lui thêm năm mươi trượng.

Không muốn dây dưa kéo dài, Chương đã điều động bốn tiểu đội Thân Vệ quân, khoảng tám mươi người do Đại đội phó Ma Kê chỉ huy, khiêng được hai khẩu Hỏa pháo liên hoàn lên bờ, nhập vào đội hình Tiểu đoàn Môn Thôn đúng lúc đối phương rút lui. Chỉ huy tiểu đoàn là Phương Liệt quyết định gom hết số lựu đạn còn lại cùng bốn trăm quả do Thân Vệ quân mang đến, dùng hai khẩu Hỏa pháo bắn hết tầm về phía đối phương. Cứ sau mỗi lượt bắn, quân sĩ Môn Thôn lập tức di chuyển Hỏa pháo sang vị trí khác, bởi quân của Dương Cự Vọng cũng dùng Cự thạch pháo bắn trả.

Bóng tối là đồng minh của quân tấn công. Nhờ vậy, chỉ với lực lượng chưa đến sáu trăm người và hai khẩu Hỏa pháo, Tiểu đoàn Môn Thôn gây được áp lực đáng kể lên đối phương. Đội cung thủ cả nghìn người sau khi rút lui lại phải lui thêm một lần nữa khi… một vài người trúng phải đạn đá vào lưng.

Nhận thấy đối phương sống chết ngăn cản đường tiến dọc bờ sông, lại còn dùng pháo bắn trả dữ dội. Phương Liệt cùng đội quân tinh nhuệ vừa bắn lựu đạn vừa dạt về hướng Đông Nam, bất chấp bộ binh Đằng Châu đã thiết lập rào phòng ngự. Bắn hết hơn năm trăm quả lựu đạn, Phương Liệt và Ma Kê hạ lệnh thu quân, nhưng thay vì rút về điểm xuất phát, Phương Liệt cùng gần sáu trăm người khác trực chỉ hướng Nam, tận dụng màn đêm để hành quân nhanh nhất có thể. Ma Kê và đội Thân Vệ đã "ngang dọc" tại Đằng Châu hơn tháng trời, nên giờ đây họ trở thành những người dẫn đường đắc lực cho Tiểu đoàn Môn Thôn.

Phương Liệt rút quân, nhưng đối phương không truy kích, một phần vì sợ phục binh, nhưng nhiệm vụ chính của đại quân Đằng Châu vẫn là ngăn chặn những chiến thuyền dưới dòng Phú Nông. Sự xuất hiện của Tiểu đoàn Môn Thôn tuy chỉ khiến Dương Cự Vọng tốn chút thời gian đối phó không đáng kể, nhưng lại khiến binh sĩ Đằng Châu vô cùng sợ hãi những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Các đơn vị bộ binh canh gác các trận địa Cự thạch pháo cũng vì thế mà có phần nao núng.

Cơn mưa đá chẳng thể ngăn cản bước tiến của Đại đoàn Th��n Sách, ngay cả những khinh thuyền và chiến thuyền cháy rực trên sông cũng vậy. Đại đoàn Thần Sách bất chấp thương vong mở được một thông đạo giữa lòng sông vào quãng nửa đêm. Hơn hai chục chiến thuyền Thiên Đức bị loại khỏi vòng chiến, buộc phải quay đầu dạt vào bờ tả ngạn chờ trời sáng. Trung đoàn Vạn Ninh hư hại nặng gần hai chục Mông Đồng thuyền cùng hơn chục Xa Hải thuyền, số này cũng phải quay đầu, số còn lại đều nhập vào đội hình ngược dòng Phú Nông.

Dương Cự Vọng lập tức sai thám mã cấp báo đến đại quân của Khổng Chiêu Hà. Ngựa chạy nhanh nhưng thuyền cũng chẳng chậm hơn. Việc Chu Thanh Đông mất mạng, mang theo bí mật truyền tin bằng bồ câu, thật là tai hại biết nhường nào. Chu Thanh Đông muốn củng cố địa vị, mở rộng tầm ảnh hưởng và muốn Sứ tướng coi trọng mình, nên đã không tiết lộ tác dụng thực sự của những chú chim nhỏ.

Vượt qua được khúc sông rực lửa, Đại đoàn Thần Sách mất bảy mươi binh sĩ, bị thương nặng nhẹ hơn năm trăm người. Thiệt hại về nhân mạng ít như vậy, phần lớn nhờ những t���m nệm rơm che chắn. Đặc biệt, quân Thần Sách không một ai bị chết đuối. Binh sĩ trên Mông Đồng và Xa Hải thay nhau gắng sức chèo ngược dòng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo giữa tiết trời giá lạnh. May mắn là gió thuận, những chiến thuyền lướt băng băng trên sông trong ánh đuốc sáng rực. Khi còn cách mục tiêu khoảng ba mươi dặm thì trời tờ mờ sáng, có đoạn, binh sĩ đứng trên cột buồm Xa Hải đã trông thấy thấp thoáng bóng người giắt cờ lông công sau lưng, gò mình trên lưng ngựa.

Kẻ trên đồng ruộng, người dưới sông nước mênh mông cùng chạy đua với thời gian. Giá như ở Thiên Đức có lẽ ngựa sẽ đến đích trước bởi có nhiều đường sá thẳng tắp cho ngựa phi nước đại. Song đây là Đằng Châu, một vùng chiêm trũng, đường sá lầy lội mỗi khi đổ mưa. Hơn nữa, đường cũng chẳng rộng rãi và bằng phẳng.

Thám mã Đằng Châu truyền tin đến các quân doanh dọc đường, một vài quân doanh hay tin liền điều động binh mã tiếp ứng Khổng Chiêu Hà. Tin về việc cánh quân Dương Sứ tướng không thể ngăn được Thiên Đức đã đến hậu quân Khổng Chiêu Hà vào quãng cuối giờ Thìn, khi đại bộ phận binh mã đang vượt sông. Mất thêm gần nửa canh giờ, tin quan trọng ấy mới đến soái trại. Khổng Chiêu Hà mặt biến sắc, lưỡng lự trong giây lát rồi hạ lệnh thúc quân mã vượt sông nhanh nhất có thể, tạm thời bỏ lại trang bị nặng.

Tôn Cường mặt tái mét, chân tay run lẩy bẩy nói với Trần Thiện:

-Hết rồi, hết rồi, đúng như tại hạ dự liệu, quân Thiên Đức bằng cách nào đó nhắm đúng thời cơ vượt sông mà đánh tới, tai họa đến nơi rồi.

Trần Thiện cuống lên hỏi lại:

-Bây giờ phải làm sao, Tôn tiên sinh?

-Chỉ còn trông chờ vào đội thủy binh trấn giữ cầu phao, mong họ cầm cự đủ lâu để quân mã qua hết. Ta trúng kế rồi, tại hạ đồ rằng ngay khi thủy quân Thiên Đức đánh đến, tự khắc quân bộ ở Tế Giang sẽ cố sức đổ ra đánh, đến cuối cùng chẳng ứng cứu được.

-Tôn tiên sinh có kế sách nào không? Cần phải nói với Khổng Phó sứ ngay.

Tôn Cường vẻ mặt thiểu não, giơ hai tay ra:

-Chỉ còn nước chịu trói hoặc chiến đấu đến chết mà thôi.

-Không lẽ nào, quân ta dù chưa sang đủ nhưng cũng có đến bảy, tám nghìn người.

Tôn Cường khẽ lắc đầu:

-Binh bại như núi đổ, quân đông lúc này e rằng là cái họa. Trần đại nhân, ngài là người Vạn Xuân, tại hạ có lời khuyên tận đáy lòng: dẫu cho qua kiếp nạn này, ngài cũng nên tìm chủ khác mà theo thôi. Dương Sứ tướng và Khổng đại quan nhân không phải là đối thủ của Vạn Thắng vương được đâu. Dù tại hạ chưa biết dung mạo hắn ra sao, song cách hành binh của hắn phải ngang tầm với các đại mưu sĩ Hoa quốc.

Trần Thiện bán tín bán nghi, muốn can gián Khổng Chiêu Hà nhưng khi vào trướng lại chẳng thấy bóng dáng Khổng Phó sứ. Trần Thiện hỏi ra mới hay Khổng Chiêu Hà đã lên ngựa quay ra phía bờ sông.

Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free