Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 386: Vỡ trận lúc chiều tà

Chẳng thấy cờ trắng trước tiền trại của đối phương, Phạm Cự Lượng quyết định tấn công vào giữa giờ Thân.

Phạm Cự Lượng bày trận với đội hình vòng cung thế chân kiềng. Bên cánh tả là trận địa thần công do tiểu đoàn pháo binh trực thuộc Đại đoàn đảm trách, với năm mươi khẩu thần công sẵn sàng chờ lệnh khai hỏa.

Đạo quân chính, đóng đối diện bản trại Đằng Châu, là Trung đoàn Thiên Đức với bốn tiểu đoàn tinh nhuệ: Tam Vạn, Thiên Đức, Súng trường và Luy Lâu. Trong số đó, tiểu đoàn Luy Lâu đóng vai trò dự bị và mới thuộc quyền chỉ huy của Cao Mộc Lân. Bên cánh phải, Phạm Cự Lượng còn có Trung đoàn bộ binh Thuận Thành do Lê Quý Ly chỉ huy.

Đạo quân thứ tư, đóng ở phía sau đội quân của Lê Quý Ly, là Trung đoàn Thiết kỵ. Chếch về phía hữu quân Thiết kỵ, còn có lực lượng tượng binh và ba trăm bộ binh yểm trợ sẵn sàng tham chiến.

Theo hiệp đồng tác chiến, lực lượng pháo binh đặt bên trái đội hình bắt đầu làm suy yếu phòng tuyến địch trong khoảng một khắc đồng hồ. Trong khi đó, Trung đoàn Thiên Đức và Thuận Thành sẽ song song tiến quân theo hướng chính diện. Tượng binh và Thiết kỵ là lực lượng đột kích chính, sẽ vòng về hướng Đông sau đó quay lại đánh thọc sườn, chia cắt đại quân Đằng Châu. Bộ chỉ huy họp bàn, cùng thống nhất cho Thiết kỵ và tượng binh làm chủ công bởi địa hình bằng phẳng vô cùng thích hợp cho voi, ngựa càn quét, phá vỡ đội hình đối phương trước khi bộ binh tràn vào.

Khổng Chiêu Hà không quan sát thấy kỵ binh Thiên Đức nên nghi ngờ đối phương sẽ dùng kỵ binh tấn công hai bên sườn. Ông liền điều động Cự thạch pháo và hai đội cung thủ về hai cánh. Mặt chính diện sẽ do Cự thạch pháo phối hợp cùng bộ binh phòng ngự.

Thần công Thiên Đức khai hỏa không ngừng, những tấm ván gỗ dày, phên tre hay một số hầm hào đào nông làm nơi ẩn nấp tạm thời chỉ giúp Khổng Chiêu Hà hạn chế thương vong của bộ binh. Các cụm Cự thạch pháo được che chắn bằng các tấm gỗ dày bắn trả, nhưng đội hình Thiên Đức vẫn ở ngoài tầm bắn. Trước uy lực của những quả đạn kim loại rơi vào bản trại không ngừng, xét thấy nếu ngồi im chịu trận chi bằng xông ra đánh giáp lá cà để hạn chế hỏa lực Thiên Đức mới là thượng sách. Khổng Chiêu Hà ra lệnh cho đội kỵ binh khoảng bảy trăm quân sẵn sàng xông lên, bộ binh theo sau. Mục tiêu là quân Thiên Đức ở mặt chính diện.

Quân Đằng Châu phá rào, nhất tề xung phong băng qua bãi đất trống. Đội khinh kỵ dẫn đầu đầy khí thế, mau chóng thu hẹp khoảng cách. Bấy giờ, trận địa thần công bên trái đội hình Thiên Đức chuyển làn, hạ nòng súng bắn xẻ tà hai loạt. Đạn thần công như những mũi tên cắm sâu vào đội hình bộ binh Đằng Châu đang tràn lên.

Hai chục Hỏa pháo liên hoàn dàn hình chữ “Nhất” trước đội hình Trung đoàn Thiên Đức và Thuận Thành, bắn ba loạt lựu đạn. Mỗi hỏa pháo có bốn cần bắn, cứ ba quả lựu đạn buộc thành một khối. Tính ra, mỗi hỏa pháo có thể bắn ra ba mươi sáu quả đạn nổ trong khoảng một phút. Hỏa pháo sau khi bắn ba loạt liền được kéo lùi về sau chừng mươi trượng để tiếp tục khai hỏa theo mệnh lệnh của chỉ huy.

Bộ binh Thiên Đức, Thuận Thành xếp hàng tiến lên, bắn theo loạt khi khoảng cách hai bên chỉ còn chưa đầy hai mươi trượng. Khói súng mù mịt trên cánh đồng trống đầy cỏ dại trong buổi chiều tà mùa đông. Bộ binh Trung đoàn Thuận Thành vượt lên đánh tay đôi bằng đao kiếm trong khi Trung đoàn Thiên Đức vừa bắn vừa di chuyển sang cánh trái.

Khổng Chiêu Hà quan sát thấy tiền quân thiệt hại nặng ngay từ những phút đầu, lại chưa thấy kỵ binh Thiên Đức xung trận, liền điều động đội cung thủ bên cánh phải tiến lên, nhắm mục tiêu vào Trung đoàn Thiên Đức, vốn là lực lượng trang bị toàn bộ súng hỏa mai. Khổng Chiêu Hà định bụng sẽ đưa đội cung thủ bên trái tiến nhanh, dùng tiễn độc trợ chiến cho bộ binh để đánh với Trung đoàn Thuận Thành. Lệnh vừa ban ra, quân sĩ vừa mới bắt đầu di chuyển đ���i hình thì hàng chục tiếng la thất thanh cất lên:

-Tượng binh!

Từ phía xa, mấy chục con voi chiến dàn hàng ngang mà xông đến, khí thế ngút trời. Binh sĩ Đằng Châu trông thấy voi lớn liền khiếp vía, phút chốc nhốn nháo, nhiều kẻ non gan đã co giò bỏ chạy. Chỉ huy đội quân nỏ, với gần một nghìn tay nỏ, không nao núng, lập tức thiết lập đội hình chiến đấu sẵn sàng chờ tượng binh.

-Thiết kỵ! Thưa ngài Phó Sứ, Thiết kỵ Thiên Đức ở đằng sau tượng binh.

Đứng trên cao, Khổng Chiêu Hà trông thấy cờ hiệu “Thiết quyền Lê Phụng Hiểu”. Đàn voi chiến ngày một gần, Thiết kỵ cũng vậy. Khổng Chiêu Hà luống cuống thấy rõ, lập tức ra lệnh dồn quân từ mặt Tây sang chống đỡ mặt Đông.

Bùi Thị Xuân thống lĩnh đội tượng binh. Voi chiến được mặc giáp sắt mỏng che chắn phần đầu, hai bên tả hữu, mỗi bên có năm bộ binh trang bị hỏa mai yểm trợ. Kiểu bố trí này được gọi là… “Bộ binh tùng thiết”. Đàn voi lớn rống lên từng hồi, chạy rầm rập xông thẳng vào trại quân Đằng Châu mặc cho tiễn độc bắn đến như mưa trút. Hàng rào cự m�� ba lớp cũng chẳng thể ngăn được những con vật khổng lồ nặng hàng chục tấn lướt qua. Bùi Thị Xuân chỉ huy tượng binh nhắm thẳng hướng Tây càn quét, bộ binh Đằng Châu vứt hết đao kiếm, tháo chạy tứ phía.

Lê Phụng Hiểu dẫn Trung đoàn Thiết kỵ tràn vào như một cơn gió lốc. Các binh sĩ trên lưng ngựa lần đầu xung trận, khao khát lập công, cứ thế nhắm vào các cung thủ mà đuổi đánh. Cung thủ Đằng Châu là cung thủ đích thực, nghĩa là những binh sĩ được đào tạo nhiều năm chứ không phải những binh sĩ trang bị nỏ Liên Châu bắn hú họa. Đào tạo một cung thủ đích thực tốn nhiều công sức hơn so với bộ binh, người cầm quân nào cũng biết việc ấy, huống chi Lê Phụng Hiểu.

Quân Thiết kỵ Thiên Đức mau chóng đánh tan đội cung thủ với quân số ít hơn một cách dễ dàng. Binh sĩ trung đoàn mặc sức chém giết hoặc bắt sống đội cung thủ này. Lê Phụng Hiểu tự thân dẫn D321 trực chỉ cờ soái của Khổng Chiêu Hà mà đánh thẳng đến.

Khổng Chiêu Hà đưa quân bản bộ hơn một nghìn người ra chặn Lê Phụng Hiểu. Bùi Thị Xuân khi ấy đang mặc sức phá trại, truy đuổi bộ binh đối phương ở trung quân thì trông thấy Lê Phụng Hiểu bị chặn đánh rất ác liệt, liền cử mười thớt voi tách khỏi đội hình, nhắm thẳng đội hình quân bản bộ của Khổng Chiêu Hà mà xông tới.

Khổng Chiêu Hà thấy tình thế nguy cấp vội nhảy vọt lên ngựa, ra lệnh binh sĩ khua chiêng thu quân về hướng Tây. Nghe tiếng chiêng khua từ bản trại, cờ soái lớn không còn treo trên cao, chủ soái rút về đằng Tây, các chiến binh Đằng Châu đang giao chiến với quân Thuận Thành và Thiên Đức hốt hoảng tháo chạy hoặc vứt khí giới đầu hàng.

Lê Phụng Hiểu dẫn Trung đoàn Thiết kỵ truy đuổi Khổng Chiêu Hà khi trời nhập nhoạng. Nghiêm Phúc Lý, Trần Nguyên Hãn, Phạm Sĩ Sách và Phạm Ngũ Lão dẫn ba tiểu đoàn Tam Vạn, Súng trường và Thiên Đức phối hợp với Lê Phụng Hiểu truy kích. Lê Quý Ly đưa một tiểu đoàn tràn vào quân doanh Đằng Châu cùng tiểu đoàn Luy Lâu kêu gọi đối phương đầu hàng. Cao Mộc Lân, với tư cách là quân dự bị chưa tham chiến, nên rất hăng hái thu hàng đối phương. Quân doanh Đằng Châu, mới dựng được một đêm, nay đã tan tành dưới chân những thớt voi. Binh sĩ trong bản trại còn hơn một nghìn người già trẻ chẳng kẻ nào dám chạy vì khiếp vía. Bọn Cao Mộc Lân, Bùi Thị Xuân dễ dàng khống chế tù binh trước khi trời tối hẳn. Hàng nghìn quân Đằng Châu đã tháo chạy tứ phía, chưa thể kiểm đếm số lượng cụ thể. Hàng nghìn binh sĩ Đằng Châu trấn giữ nơi bờ sông, vứt khí giới tìm đường thoát. Một số lên được chiến thuyền Sơn Nam Hạ, nhưng phần lớn đã tản mát bởi quân Thần Sách trấn giữ ngay giữa dòng sông, pháo kích liên hồi. Bất cứ thuyền nào cố chèo ra sông lập tức trở thành mục tiêu ngắm bắn.

Các mưu sĩ Đằng Châu không biết chạy đi đâu, liền theo kế của Tôn Cường tự trói tay nhau xếp thành hàng đứng ngay ngắn bên ngoài trướng soái. Ai nấy đều không giấu nổi vẻ sợ hãi khi những bóng dáng của Thiết kỵ, tượng binh cùng tiếng hỏa mai bắn chỉ thiên kèm lời thét gọi nằm xuống hiện ra.

Binh sĩ Tiểu đoàn Luy Lâu xông vào trướng soái, trông thấy gần hai chục người xếp hàng tự trói tay. Nhìn cách ăn vận, liền đoán đó là các nhân sĩ. Một binh sĩ ra lệnh:

-Các người đứng im ở đây, kẻ nào có ý chạy trốn chúng ta sẽ bắn bỏ.

Một lúc sau, trong ánh đuốc cháy bập bùng, Cao Mộc Lân mặt ám khói đen, mình mặc giáp trụ, mới tiến đến trướng soái để nghe binh sĩ báo cáo tình hình. Cao Mộc Lân nhìn các mưu sĩ mặt trắng bệch rồi nói:

-Thắng bại đã rõ, Vạn Thắng vương không lạm sát người vô tội. Cởi trói cho họ.

Trần Thiện lắp bắp:

-Đội ơn Đại tướng quân, đội ơn…

Cao Mộc Lân giơ tay ngăn lại:

-Đừng đội ơn gì sất, các ông hẳn là mưu sĩ của Khổng Chiêu Hà. Chốc nữa ngài Tư lệnh đến sẽ hỏi các ông sau. Hãy yên lòng, không ai trong số các ông thiệt mạng đâu, còn nếu muốn phụng sự Vạn Thắng vương, đây là lúc các ông có thể thể hiện bản thân.

Bấy giờ Tôn Cường mới dè dặt hỏi:

-Thưa Đại tướng quân, bọn tiểu nhân có thể làm gì để giúp Vạn Thắng vương ạ?

Cao Mộc Lân nhìn Tôn Cường một lượt:

-Ông không phải người Vạn Xuân?

-Dạ, bẩm, tiểu nhân là môn khách của Khương Phó sứ. Tiểu nhân là người Tống.

-Các ông tự nhận là mưu sĩ, trong tình cảnh như thế này, hẳn phải biết mình nên làm gì. Vạn Thắng vương có lệnh không lạm sát quân Đằng Châu, chúng ta cần danh sách quân, số lương thảo, ai đã đầu hàng, ai thiệt mạng và ai trốn chạy. Tất cả những binh sĩ Đằng Châu đã thiệt mạng phải được thu dọn và đưa về Đằng Châu trong ngày mai.

Tôn Cường và Trần Thiện nhìn nhau. Cao Mộc Lân nói thêm:

-Người chết là hết ân oán, cùng là người Vạn Xuân. Binh sĩ tử trận cần quy tập về bờ sông để gia quyến hoặc bằng hữu nhận mặt. Đó là việc ưu tiên.

Tôn Cường thoáng ngạc nhiên, ngập ngừng hỏi:

-Bẩm Đại tướng quân, chẳng hay thống lĩnh thủy quân Yết Kiêu đã đánh Đằng Châu rồi sao?

-Sao ông biết việc ấy? Ông là ai?

Tất cả cùng hướng ra cửa trướng. Phạm Cự Lượng mặc giáp trụ, mặt đen nhẻm, vừa vén rèm bước vào.

-Tiểu nhân là Tôn Cường.

Phạm Cự Lượng nhìn Tôn Cường và đám mưu sĩ một lượt, nhoẻn miệng cười:

-Yết Kiêu đã ở Đằng Châu từ sáng, giờ này hẳn đang truy bắt Phạm Lệnh công của các ông.

Lời của Phạm Cự Lượng khiến Tôn Cường, Trần Thiện thất kinh, đứng không vững. Phạm Cự Lượng nói với Cao Mộc Lân:

-Chỗ này giao lại cho anh, tôi phải đi xem bọn Sơn Nam Hạ thế nào.

Cao Mộc Lân bước đến nói:

-Anh Lượng, trận này anh em tôi là lực lượng dự bị, nếu có đánh Sơn Nam Hạ… - Cao Mộc Lân gãi đầu cười. - Anh ưu tiên cho anh em chúng tôi nhé.

-Sẽ không thiếu phần các anh đâu, trên đường đến đây bọn Đinh Điền, Lưu Cơ và Linh Thông Thuận đã có những trận đánh "ngọt" rồi. Anh cứ lo ở đây, nửa đêm tôi quay lại chúng ta bàn thêm.

Phạm Cự Lượng đi rồi, Cao Mộc Lân nói với các mưu sĩ Đằng Châu:

-Chúng ta sẽ đánh Sơn Nam Hạ ngay, cơ hội của các ông đấy. Nếu các ông có kế sách hay có thể áp dụng được, ta sẽ đề đạt lên cấp trên.

Trần Thiện bèn nói:

-Dạ bẩm Đại tướng quân, chúng tiểu nhân là người Đằng Châu.

-Chẳng có người Đằng Châu nào cả, tất cả là người Vạn Xuân. - Cao Mộc Lân nói đầy tự tin. - Từ bây giờ, các ông sẽ là người Vạn Xuân, là con dân mới của Thiên Đức. Hãy ngồi bàn bạc với nhau, bởi tìm cơ hội trong nghịch cảnh mới chính là kẻ tài năng. Ta là trưởng nam của Thủy Sư Đô đốc Tế Giang cũ, các ông hãy lấy đó làm động lực.

Dứt lời, Cao Mộc Lân giao lại các mưu sĩ cho quân canh gác rồi đi kiểm tra tình hình bên ngoài.

Nội dung này được biên tập và bảo vệ bản quyền bởi truyen.free, mong độc giả không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free