(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 378: Kế hoạch nghi binh
Lê Phụng Hiểu sau thời gian miệt mài tuyển chọn kỵ binh đã có trong tay gần hai nghìn quân Thiết kỵ thuộc ba đơn vị D321, D322 và D323. Nhờ nguồn quặng sắt dồi dào từ Đồng Mỏ và Dương Quan cùng tay nghề ngày càng cao của thợ rèn Thiên Đức với số nhân lực đông đảo, quân Thiết kỵ được trang bị giáp trụ cho cả người và ngựa. Trang bị tiêu chuẩn của một kỵ binh dưới trướng Lê Phụng Hiểu gồm giáo dài, nỏ Liên Châu, đoản đao giắt hông, ba quả lựu đạn, một hỏa mai kèm 20 viên đạn.
Bùi Thị Xuân, với sự trợ giúp của quản tượng người Chi Lăng, đã cơ bản chỉ huy được đội tượng binh với ba mươi voi chiến. Gần nửa năm trời, Bùi Thị Xuân và Lê Phụng Hiểu phối hợp tập trận. Quân đông nhưng ít có dịp thực chiến, hai vị chỉ huy liền đề đạt Bộ Tổng Tham mưu cho phép tấn công quân La thành đồn trú ở phía Đông Bắc huyện Vũ Ninh, hoặc chuyển quân đi huấn luyện tại Phượng Sơn hay Lạng Giang.
Trong thời gian quân Thiên Đức vây thành Bát Vạn, Lý Mẫn đã nhân cơ hội đánh chiếm vùng đất Đông Bắc châu Vũ Ninh cũ. Hiện tại, quân La thành đang tập trung hơn hai nghìn quân đồn trú bên trong thành Côn Lôn. Côn Lôn là tòa thành nằm trên địa hình gò đồi cao tự nhiên; do đó, thành có hai bức tường đắp cao, uốn lượn theo địa hình. Thành Côn Lôn có từ thời Lý tiên vương tại vị, được Vũ Ninh vương gia cố và gần đây Lý Mẫn đắp thêm. Thành xây bên cạnh con sông Hoàng, con sông này vừa làm hào bảo vệ, vừa là nguồn cung cấp nước cho toàn bộ hệ thống hào, lại vừa là tuyến đường thủy trọng yếu. Phía Tây thành có Đầm Đại rộng lớn, được tận dụng làm bến cảng tụ họp hàng trăm thuyền bè cùng lúc. Sông Hoàng chảy vào sông Huyện Khê. Sông Huyện Khê là một chi lưu của sông Thiên Đức, có tác dụng ngăn cách vùng Đông Bắc châu Vũ Ninh với phần còn lại.
Bộ Tổng Tham mưu của Thiên Đức quân có trong tay họa đồ và sơ đồ chi tiết thành Côn Lôn với 6 cổng chính. Có thể nói, thành Côn Lôn tuy không lớn nhưng địa hình phức tạp, đòi hỏi phải vượt qua cả hệ thống sông Hoàng lẫn hai lớp tường thành đan xen. Sau khi chiếm được thành Côn Lôn không mấy khó khăn do tướng thủ thành quy thuận, Lý Mẫn đã điều đến thành hàng trăm khẩu Cự thạch pháo, bố trí trên các gò đồi cao. Binh sĩ giữ thành có lương thảo đủ dùng cả năm, chưa kể quân Vũ Ninh cũ gia nhập lực lượng phòng thủ thành. Chính bởi những khó khăn hiển hiện trước mắt như vậy nên Vạn Thắng vương cùng Bộ Tổng Tham mưu vẫn chưa đụng đến thành Côn Lôn.
Thiết kỵ và tượng binh càng không phù hợp để đánh chiếm tòa thành này. Thay vào đó, lực lượng chủ công là thủy binh và bộ binh dưới sự y��m trợ của pháo binh sẽ phù hợp hơn.
Đầu tháng 9, Chương ra lệnh điều động Trung đoàn Thiết kỵ và đội tượng binh từ thành Bát Vạn đến huyện Nghĩa Trụ Hạ. Đồng thời, điều Trung đoàn bộ binh Ninh Hải của Lý Trí Thắng đang đồn trú tại huyện Kim Động đến thành Bát Vạn để thế chỗ.
Trung đoàn thủy binh Cao Mộc Viễn dự kiến sẽ được tăng cường thêm bởi Trung đoàn thủy binh Long Vũ, nâng tổng số thủy binh tham gia chiến dịch lên khoảng ba nghìn người. Đại đoàn Thánh Dực đưa hai tiểu đoàn bộ binh tham gia chiến dịch vây hãm thành Côn Lôn. Phạm Bạch Hổ cũng điều Tiểu đoàn pháo binh 42 và đoàn pháo binh Luy Lâu đến tham gia trợ chiến. Tổng số quân thủy, bộ và pháo binh tham gia chiến dịch ước tính khoảng 6000 người.
Bộ Tổng Tham mưu Thiên Đức xác định chiếm thành Côn Lôn không phải là mục tiêu tiên quyết, mà cốt để thu hút sự chú ý của sứ quân La thành và Tam Đái, đồng thời thể hiện ý đồ đánh chiếm các vùng đất phía Đông và Bắc. Thành Côn Lôn cách không xa kinh đô, Lý Mẫn sẽ dễ dàng điều quân đến cứu viện, chưa kể Phan Văn Hầu có thể lợi dụng thời cơ để tràn sang huyện Vũ Ninh.
Theo kế hoạch, nhằm khống chế và khiến Phan Văn Hầu phải dè chừng, Bộ Tổng Tham mưu đã đề xuất Vạn Thắng vương điều động Đại đoàn Sơn cước Thần Dực mới thành lập về tập trung tại thành Lạng Giang, hòng uy hiếp phía Tây, buộc Phan Văn Hầu phải đề cao cảnh giác.
Chương chỉ đồng ý điều động đoàn Phượng Sơn của Vương Chí Linh đến thành Lạng Giang để hợp quân với đoàn Lạng Giang của Lý Quang Minh và Trương Ma Nị, trong khi đoàn Chi Lăng vẫn án binh bất động. Nguyễn Lạc Thổ thì từ huyện Chi Lăng về huyện Lạng Giang để trực tiếp thống lĩnh hai trung đoàn bộ binh này.
La Đình Kính được chỉ định thống lĩnh ba quân tham gia Chiến dịch Côn Lôn, lão tướng Tả Đô đốc Phạm Tu và Triệu Quang Phục làm tham mưu. Theo kế hoạch, La Đình Kính phải tập trung chống viện binh ứng cứu thay vì tấn công thành. Việc Vạn Thắng vương chỉ định La Đình Kính thống suất ba quân đã gây bất ngờ cho không ít sĩ quan, ngay cả chính La Đình Kính cũng không khỏi ngỡ ngàng. Chỉ sau khi họp bàn với các chỉ huy các cấp, Phạm Tu phân tích thấu đáo, các sĩ quan chỉ huy mới vỡ lẽ, bản thân La Đình Kính cũng hiểu thêm nhiều điều. La Đình Kính đánh trận không tệ, thắng thua là lẽ thường tình trong binh nghiệp. Sở dĩ trước đây La Đình Kính năm lần bảy lượt thua trận trước Thiên Đức là do hỏa lực yếu kém hơn hẳn, khiến ông chẳng có bất kỳ cơ hội nào để thi thố tài năng. Hơn nữa, trong tình hình mới, quân đội Thiên Đức đang cần những người có kinh nghiệm cầm quân lớn.
La Đình Kính trân trọng cơ hội, dẫu biết cánh quân này chỉ có nhiệm vụ chính là nghi binh. Phạm Tu, Lý An và Triệu Quang Phục đã làm công tác tư tưởng cho La Đình Kính, giúp ông gỡ bỏ những mặc cảm cuối cùng còn đè nặng trong lòng. Để cảm tạ, La Đình Kính yết kiến Vạn Thắng vương, song Vạn Thắng vương đang bận việc, không ai hay người đã đi đâu. Lý Thiên Bình đã tiếp kiến ông, La Đình Kính thề nguyện trung thành với Vạn Thắng vương và Đại Thắng Lý Hoàng hậu để báo đáp ân tình và lòng tin mà Vạn Thắng vương đã dành cho nhà họ La.
La Đình Kính thấy con cháu Lý Lệnh công sau mấy năm mai danh ẩn tích nay được Vạn Thắng vương cất nhắc vào những vị trí quan trọng trong quân hoặc bộ máy công quyền nên tin rằng con cháu mình nếu một lòng phụng sự ắt sẽ không phải chịu thiệt thòi.
– Vạn Thắng vương không phải ngụy quân tử! – La Đình Kính nói với La Lệnh công. – Sau những gì Vạn Thắng vương làm cho bách tính Tế Giang cũng như Siêu Loại, con nghĩ bóng dáng đế vương đã hiển lộ rõ ràng rồi.
Con cháu họ La kể từ đó bắt đầu rũ bỏ chấp niệm, một lòng phụng sự Thiên Đức.
Bên kia dòng Xích Giang, nhận thấy Sứ quân Thiên Đức có dấu hiệu điều động binh mã, cùng việc quân đội qua lại giữa các vùng, Tô Trung Từ và các thuộc tướng đều chung nhận định rằng, quân Thiên Đức nhiều khả năng sẽ tấn công Đằng Châu, Tam Đái hoặc đánh chiếm vùng đất có thành Côn Lôn ngay sau khi vụ thu hoạch lúa kết thúc. Vì vậy, Lý Mẫn đã điều thêm năm trăm binh sĩ đến thành Côn Lôn vào khoảng hạ tuần tháng 9.
Phan Văn Hầu thường xuyên trao đổi thư từ với Lý Mẫn. Lý Mẫn cũng đã nghị hòa với quân Đông Phù Liệt sau quãng thời gian xung đột, nhằm dồn sức đối phó Thiên Đức.
Vạn Xuân sắp sửa lâm vào cảnh binh đao là điều ai cũng có thể đoán định, nhưng điểm khác biệt so với mấy năm trước là ở chỗ quân Thiên Đức rất có thể sẽ là bên chủ động tấn công trước.
Họ sẽ tấn công ai? Trữ quân, Quảng Trí quân hay Phạm Lệnh công?
Dựa trên tình hình thực tế, những người hiểu chuyện chắc chắn đến bảy, tám phần Thiên Đức quân sẽ đánh Quảng Trí quân do hai bên có nhiều hiềm khích không thể hóa giải trong suốt mấy năm trời.
Phan Văn Hầu nhận được lời đảm bảo của Tô Trung Từ, rằng ngay khi Thiên Đức động binh đánh quân Tam Đái, Sứ quân La thành sẽ tấn công huyện Vũ Ninh, buộc Thiên Đức phải chùn bước.
Hạ tuần tháng 9 cho đến thượng tuần tháng 10, thời tiết chuyển dần từ thu sang đông, quân Thiên Đức bắt đầu phô trương thanh thế. Tin tức tình báo Phan Văn Hầu và Lý Mẫn thu được cho thấy, Huyện trưởng Vũ Ninh ra lệnh ban bố thiết quân luật, trưng tập dân binh trong huyện về thành Bát Vạn trước trung tuần tháng 10. Trong khi đó, tại các huyện giáp ranh với Đằng Châu như Kim Động, Nghĩa Trụ Hạ, Tiên Minh, quân đội Thiên Đức đều không có bất kỳ động tĩnh đáng kể nào.
Bản dịch này được cung cấp độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.