Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 377: Dân Thiên Đức mới

Vương Hồng Vũ đặt tay lên ngực, khẽ cúi chào. Chương tươi cười mời ông an tọa vào ghế bên tả. Trên bàn tròn, bữa trưa đạm bạc đã được dọn sẵn, khói vẫn nghi ngút với những món quen thuộc như cơm trắng, đậu phụ sốt cà, đậu phụ rán, rau muống luộc, cà pháo, trứng gà ốp la, thịt lợn luộc, bò xào thiên lý…

— Đây là Vương công tử?

Chương hỏi cậu thiếu niên mặt mũi khôi ngô đang đứng sau Vương Hồng Vũ. Triệu Nhã Lâm liền cúi người, thông dịch lại:

— Cậu Vương Trường Giang năm nay mười bốn tuổi, là con trai út của Vương đại nhân ạ.

— Ồ! Mời công tử an tọa. Với dung mạo khôi ngô tuấn tú thế này, hẳn công tử theo Vương đại nhân để học hỏi việc đời đây mà.

Triệu Nhã Lâm thông dịch lại lời của Vương Hồng Vũ:

— Vương đại nhân xin tạ ơn Đại Vương đã ban lời khen. Song, bữa tiệc này vốn chỉ dành riêng cho Vương đại nhân. Việc để con trai theo hầu để mở mang tầm mắt, được nghe những đại sự đã là quá phận, Vương đại nhân thực không dám mạo phạm.

Chương bèn nói:

— Việc Vương đại nhân muốn đào tạo thế hệ kế cận như vậy thực đáng trân trọng biết bao. Công tử đã đến đây, chính là khách quý, ta thiết tha mời công tử cùng ngồi dùng bữa.

Vương Hồng Vũ thoáng ngạc nhiên, rồi liền cúi đầu tạ ơn, bảo con trai ngồi xuống cạnh mình. Ông quay sang Triệu Nhã Lâm, nói:

— Tiểu thư nói tiếng Hoa thật lưu loát, khiến lão phu thực sự mở rộng tầm mắt. Quả nhiên nữ nhân ở Thiên Đức đều là những người tài giỏi.

Triệu Nhã Lâm nhẹ nhàng đáp lời:

— Vương đại nhân quá lời. Tiểu nữ vốn là người Tống quốc, nay đảm nhiệm chức cận vệ của Đại Vương. Đại Vương muốn gửi lời cảm tạ Vương đại nhân đã dành sự quan tâm và yêu thích đối với những vật phẩm do chính người làm ra.

Vương Hồng Vũ ngỡ mình nghe lầm, hỏi lại:

— Tiểu thư là người Tống quốc ư? Sao có thể? Nữ nhân Tống quốc lại đảm nhiệm thị vệ cho Vạn Thắng Vương sao?

Triệu Nhã Lâm thuật lại lời của Vương Hồng Vũ cho Chương nghe, sau đó dịch lời của Chương rằng:

— Thiên Đức dùng người không phân biệt xuất thân. Dù là dân Tống quốc hay bất kỳ tộc nào, chỉ cần có lòng vì thiên hạ, vì bách tính, tự nhiên sẽ được trọng dụng.

Vương Hồng Vũ có chút hoang mang. Ông nói:

— Bẩm Đại Vương, dạo trước lão phu từng nghe đồn Triệu tướng quân Triệu Trung dẫn gia quyến và thân tín rời khỏi Tống quốc xuôi về phương Nam, song chưa tìm thấy tông tích. Các sứ giả do Đại Vũ đế cử đến Thiên Đức đòi người cũng đều không thấy tin tức gì.

Nói đoạn, Vương Hồng Vũ ngước nhìn Nhã Lâm, hỏi:

— Chẳng hay... tiểu thư đây có phải là...

Nhận được cái gật đầu từ Chương, Nhã Lâm mới đáp lời:

— Tiểu nữ chính là muội muội của Triệu tướng quân. Vương đại nhân không cần ngạc nhiên, tiểu nữ xin gia nhập quân Thiên Đức và đã nỗ lực rất nhiều để đạt được vị trí như hiện tại. Chức vụ này là do tiểu nữ tự mình phấn đấu, thậm chí có lúc phải đánh đổi cả mạng sống, tuyệt nhiên không phải do xuất thân hào môn mà có.

Chương nâng ly mời rượu Vương Hồng Vũ, khiến ông nhất thời lúng túng mà quên bẵng chuyện của Nhã Lâm. Trong bữa cơm, Chương khéo léo hỏi han nhiều chuyện nhằm tạo không khí thoải mái. Sau một hồi ngập ngừng, cuối cùng Vương Hồng Vũ cũng đề cập đến ý định muốn lập nghiệp tại Ninh Hải, Hiến Doanh và cả La Thành.

— Ninh Hải và Hiến Doanh sẵn lòng chào đón Vương đại nhân, nhưng La Thành lại không do ta cai quản, e rằng ta không thể quyết định được.

Nghe thông dịch xong, Vương Hồng Vũ liền cung kính thưa:

— Vạn Xuân sớm muộn rồi cũng sẽ thuộc về Đại Vương cả. Lão phu bởi lo cho tương lai già trẻ trong nhà, cúi xin Đại Vương rộng lòng chấp thuận. La Thành tuy chưa thuộc về Đại Vương, nhưng lão phu xin được góp chút tài hèn sức mọn, mong Đại Vương sớm làm chủ được nơi đây.

Chương đặt đũa xuống, ngả lưng ra ghế, đoạn hỏi lại:

— Vương đại nhân có lòng tin ở ta như vậy thật đáng quý, song ta sao có thể hứa hẹn những điều mà ta chưa chắc có được? Vương đại nhân đã bôn ba mấy chục năm, chắc hẳn không phải người hồ đồ đâu.

— Thưa Đại Vương, nếu Đại Vương thu nhận lão phu làm con dân Thiên Đức, thì với phận con dân, lão phu tuổi đã cao chẳng thể cầm đao kiếm xung trận. Đành dùng tài lực hiện có giúp Đại Vương sớm thống nhất Vạn Xuân. Lão phu không dám xin gì, chỉ mong một mai Đại Vương về kinh đô, lão phu còn có cơ hội phục vụ ngài.

Chương nghe Nhã Lâm thông dịch xong, nhịp ngón tay lên bàn một lúc, đoạn tươi cười đáp lời:

— Lòng tốt của Vương đại nhân ta xin ghi nhận, song ta không thể hứa hẹn điều gì về La Thành, bởi ấy là nguyên tắc xưa nay của ta. Nếu đại nhân muốn đến Ninh Hải và Hiến Doanh, ta nhân danh Thiên Đức chân thành chào đón đại nhân, sẽ tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất để giúp Vương đại nhân gầy dựng sự nghiệp tại nơi đây. Vương đại nhân, nếu ngài có thể giúp thương nhân và bách tính Thiên Đức ngày càng giàu mạnh, tự nhiên ta thấy mình có trách nhiệm phải hết lòng tương trợ ngài.

Vương Hồng Vũ nghe vậy liền hiểu ý, tự nhủ Vạn Thắng Vương hẳn còn muốn xem xét biểu hiện của ông.

— Bẩm Đại Vương, nếu Đại Vương bằng lòng, lão phu xin được dẫn theo hơn hai nghìn người trong Vương gia phủ đến Ninh Hải, cam tâm làm con dân Thiên Đức. Mọi chuyện ngày sau, lão phu xin đều nghe theo sắp đặt của Đại Vương.

Chương nói gì đó với Nhã Lâm. Nhã Lâm ra cửa dặn dò nữ binh, lát sau quay vào cùng một món đồ: Tinh hoa ngũ hành thiết. Chương trao vật đó cho Vương Hồng Vũ. Nhã Lâm giải thích rằng:

— Có vật này trong tay, Vương đại nhân chính là người của Đại Vương. Chỉ cần đại nhân buôn bán chính trực, công bằng, tạo thêm cơ hội làm giàu cho thương nhân và bách tính Vạn Xuân, Đại Vương chắc chắn sẽ không bạc đãi ngài. Nếu ngài muốn gây dựng sự nghiệp tại Ninh Hải, hãy đến gặp lão tướng Đoàn Thượng và Lý Văn Ba đại nhân. Hai vị ấy sẽ hết lòng trợ giúp Vương đại nhân trong những ngày đầu lập nghiệp.

Vương Hồng Vũ tạ ơn. Chương lại nói gì đó với Nhã Lâm, rồi nàng chuy���n ngữ lại cho Vương Hồng Vũ nghe:

— Đại Vương có lời nhắn rằng, nếu Vương đại nhân muốn gây dựng sự nghiệp tại Thiên Đức, tốt nhất nên cử con cháu và thân tín học hỏi phép tắc của Thiên Đức càng sớm càng tốt. Thiên Đức rất trọng dụng người tài, con cháu Vương đại nhân hẳn không phải hạng tầm thường, sau này Vạn Xuân cần rất nhiều nhân tài để dựng xây đất nước.

Vương Hồng Vũ nghe vậy liền cho là phải lẽ, ông ngoái nhìn cậu con trai vẫn đang ngồi lắng nghe nãy giờ.

— Lão phu rất mực yêu chiều đứa con này. Nó thông minh hơn người, nhưng lại chẳng mấy hứng thú với việc buôn bán.

Nhã Lâm dịch lời của Chương:

— Thiên Đức không bao giờ ép buộc một người phải làm gì. Lớn lên, công tử muốn trở thành người ra sao đều do bản thân công tử tự quyết định. Lâm lão gia có Lâm Ái phi, ông Cả Lụa có cậu Nguyễn Gia Miêu, họ đều giữ trọng trách lớn tại Thiên Đức. Vương công tử khôi ngô tuấn tú thế này, nhất định sẽ là một nhân tài kiệt xuất.

Vương Hồng Vũ vẫn còn chút lấn cấn, rõ ràng Vạn Thắng Vương muốn giữ con trai ông lại làm vật đảm bảo.

“Triệu Trung có em gái làm thị vệ bên cạnh Vạn Thắng Vương, Lâm Chí Hòa có con gái làm Ái phi. Như vậy, họ đều có chỗ dựa vững chắc. Nếu ta chỉ chăm chăm kiếm tiền, e rằng sau này con cháu không giữ được trọng trách trong triều, khó mà vững bền. Vạn Thắng Vương có tiền đồ xán lạn, nếu Vương gia ta dốc sức phụng sự, nhất định tương lai sẽ vững bền.”

Nghĩ vậy, Vương Hồng Vũ bèn nói:

— Triệu tiểu thư, tệ nhi này còn trẻ người non dạ, lại chẳng biết tiếng Vạn Xuân. Nghĩ tình đồng hương, Triệu tiểu thư có thể nhận tệ nhi của lão làm nghĩa đệ được không?

Nhã Lâm thuật lại ý đó cho Chương, Chương liền đồng ý. Nhã Lâm lập tức nhận lời. Vương Hồng Vũ bảo con trai mình bái lạy Triệu Nhã Lâm làm nghĩa tỷ. Vương Hồng Vũ muốn dâng nghìn xấp lụa, nghìn nén vàng làm quà ra mắt Vạn Thắng Vương, nhưng Chương đã từ chối nhận.

— Vương đại nhân, ta hiểu rõ việc thương nhân kiếm tiền không hề dễ dàng. Ngài hãy dùng số của cải ấy để lo liệu cho tương lai. Dân chúng Ninh Hải vẫn còn nhiều khó khăn, ngài là người đi nhiều nơi, biết nhiều điều, nếu ngài có thể giúp dân vùng ấy trở nên giàu mạnh, đó đã là điều tốt đẹp nhất rồi. Vàng bạc ta không thiếu, nếu nhận của đại nhân, ta cũng chẳng biết dùng vào việc gì. Thiên Đức hiện nay đang rất cần các loại quặng quý, cần những thợ thủ công lành nghề. Nếu đại nhân giúp được ta những việc ấy, thực lòng ta sẽ không biết phải cảm tạ ngài thế nào cho phải.

Nhớ lại lời Lâm Uyển Như nói ban nãy, Vương Hồng Vũ hiểu ra rằng chỉ cần ông kiếm tiền một cách chính đáng, không vơ vét, mà còn san sẻ bớt cho người khác, tự khắc sẽ có chỗ đứng vững chắc hơn là những lễ vật xa hoa.

— Vương đại nhân, Đại Vương mời ngài dùng trà, sau đó Hoàng hậu sẽ tiếp kiến ngài. Nếu Vương đại nhân có thời gian, ngài Tri phủ Thiên Đức cũng muốn mời đại nhân dùng bữa tối nay.

Được tiếp đãi trọng thị như vậy, Vương Hồng Vũ vui như mở cờ trong bụng.

Hoàng hậu tiếp kiến Vương Hồng Vũ, không ngớt lời cảm ơn Vương đại nhân đã yêu thích Thiết Mã. Khi gặp Tri phủ Trần Thông tại thành Bát Vạn cùng các vị tả hữu, Trần Thông đã giới thiệu cho Vương Hồng Vũ nhiều cơ hội đầu tư hoặc cung cấp nguyên vật liệu cho các ngành y tế, đóng tàu thuyền, khai thác quặng hiếm, cung cấp ngựa giống, bò giống… thậm chí cả việc đấu thầu xây dựng Sân vận động Vũ Ninh.

Vương Hồng Vũ ngỏ ý có thể cung cấp một số loại quặng tốt, ngựa giống, thảo dược, bò sữa cùng nhiều giống cây trồng phù hợp với thổ nhưỡng.

Trần Thông mời Vương Hồng Vũ lưu lại thành Bát Vạn vài ngày, để gặp gỡ Lê Phụng Hiểu và những người có trách nhiệm nhằm tìm hiểu nhu cầu thực tế. Trong thời gian ngắn ngủi lưu lại thành Bát Vạn, Vương Hồng Vũ càng thêm yên tâm khi làm ăn tại Thiên Đức. Quan quân Thiên Đức không phải cái gì cũng tường tận, nhưng họ lại rất chịu khó lắng nghe.

— Trần Tri phủ, ngài quả là người hiền tài. Vạn Thắng Vương có được ngài phò tá, phủ Thiên Đức nhất định sẽ hưng thịnh.

Trần Thông cười lớn đáp:

— Vương đại nhân, ta vốn là học trò của Vạn Thắng Vương, trước đây thậm chí còn từng là đối địch của người. Nếu Đại Vương không thu dụng, giờ đây ta cũng chỉ là một thư lại kiếm cơm qua ngày mà thôi.

— Đại Vương là thầy của Trần Tri phủ sao?

— Rất nhiều nhân sĩ, tướng sĩ Thiên Đức đều là học trò của người. Vương đại nhân đừng vì thấy Đại Vương còn trẻ mà lầm tưởng. Kiến thức của Đại Vương uyên thâm hơn chúng ta rất nhiều, được trở thành học trò của người là một điều vô cùng vinh dự.

Vương Hồng Vũ lắng nghe cặn kẽ, sau đó ân cần căn dặn con trai Vương Trường Giang phải cố gắng học hành đến nơi đến chốn.

Tất cả nội dung bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free