(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 370: Màn đêm không yên tĩnh.
Thiên Đức năm thứ 32, mùa hè, tháng 6, ngày mùng 4.
Đại đoàn Thiên Đức có dấu hiệu chuyển quân và đóng trại dọc bờ sông Phú Nông. Từ Hiến Doanh, ba hải đội gồm hàng chục Xa Hải và Mông Đồng thuyền cũng giương buồm xuôi dòng Xích Giang rẽ vào sông Phú Nông. Trên bến dưới thuyền rợp bóng tinh kỳ.
Bên bờ đối diện, quân Đằng Châu kéo đến ngày càng đông. Dọc bờ hữu ngạn Phú Nông dựng sẵn nhiều rào, cọc tre, hầm chông cùng các chướng ngại vật phòng thủ khác như máy phóng lao, xe chở rơm rạ để phục vụ hỏa công. La Đình Độ đã chế tạo hàng nghìn Cự thạch pháo, cả loại cố định lẫn di động, sẵn sàng nghênh chiến.
Dương Cự Vọng sai sứ sang Sơn Nam Hạ. Trưa hôm sau, đoàn chiến thuyền hỗn hợp của Đằng Châu và Sơn Nam Hạ đã đóng kín hai bờ Xích Giang, chờ lệnh ngược dòng để chặn thủy quân Thiên Đức. Bộ binh Sơn Nam Hạ được đặt trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu cao độ.
Khổng Chiêu Hà đích thân chỉ huy quân phòng thủ. Theo lời La Đình Độ, quân Thiên Đức tuy có hỏa khí vượt trội nhưng thường để đối phương ra tay trước. Khi đối phương tràn lên, Thiên Đức sẽ dùng hỏa khí tiêu diệt một bộ phận trước, rồi mới tung quân đánh tan hoặc truy kích. Nếu Thiên Đức tấn công trước, Đằng Châu sẽ chiếm lợi thế do đang ở vị thế phòng thủ, có thể tận dụng địa hình địa vật, chia nhỏ quân để đeo bám và đánh suốt ngày đêm. Thực tế, La Đình Độ đã ít nhiều thành công khi tiến hành chiến thuật chiến tranh du kích.
Bách tính Đằng Châu hay tin chiến loạn sắp xảy ra, dân chúng sống tại các xóm làng tiền phương vội vã gồng gánh, bồng bế nhau lui về tuyến sau lánh nạn. Tình hình Đằng Châu có những xáo trộn nhất định. Trong khi đó, ở Nghĩa Trụ Hạ, Kim Động hay Nghĩa Trụ Thượng và Nam Sách, dân chúng không thấy quân đội ban bố thiết quân luật, chẳng huy động dân binh, chỉ bàn tán xôn xao mà chẳng rõ thực hư.
Tối ngày 6 tháng 6, đầu giờ Tuất, pháo binh trên bờ và trên chiến thuyền Thiên Đức bất ngờ khai hỏa. Ba quân Đằng Châu nháo nhác hò hét, báo động cho nhau inh ỏi, đèn đuốc sáng rực khắp bờ sông, kéo dài đến hàng chục dặm. Pháo binh Thiên Đức bắn vài loạt đì đùng sau đó im một quãng chừng nửa khắc đồng hồ. Hàng chục tiếng nổ rền vang, tiếp đó, trên bầu trời không trăng bỗng xuất hiện những đốm sáng li ti tỏa ra kèm theo tiếng nổ nhỏ. Chẳng riêng quân sĩ Đằng Châu, mà ngay cả binh sĩ Thiên Đức cũng ngẩng đầu nhìn lên trời với vẻ mặt đầy ngạc nhiên. Pháo binh Thiên Đức bắn liên tục như vậy trong gần một khắc, chớp lửa đầu nòng súng và tia lửa trên trời kèm theo đủ loại âm thanh, tạo nên một bầu không khí chẳng khác gì đêm Giao thừa.
Mùi thuốc súng phảng phất trong những cơn gió không ngừng hắt lên từ mặt sông tĩnh lặng. Sau màn khai hỏa ấy, pháo binh Thiên Đức im bặt. Quân Đằng Châu đề cao cảnh giác nhưng mãi đến nửa đêm chẳng thấy đối phương có động tĩnh nào. Thực ra, những khẩu thần công khai hỏa không bắn vào đối phương mà bắn lên trời, đó là để thử nghiệm pháo hiệu trong tác chiến thực tế. Đồng thời, việc này cũng nhằm thu hút sự chú ý của tướng sĩ Đằng Châu, giúp các toán quân thám báo dễ bề hành động ở hậu phương. Theo quy ước, thần công khai hỏa chính là tín hiệu hành động gửi đến những người đang ở Đằng Châu.
Các toán quân Vi Thọ Kỳ, Ma Kê, Ngô Phù Khê, Hùng Sơn, Lưu Nhất Vạn có toán nghe tiếng đì đùng vọng lại từ xa, có toán ở xa hơn thì không nghe được, nhưng dựa vào thám mã chạy trạm mà đoán định. Vi Thọ Kỳ và Ma Kê đột nhập vào quân doanh đã chọn làm mục tiêu, ném lựu đạn vào lều soái, tháp canh, chuồng ngựa gây cháy nổ, rồi lựa lúc hỗn loạn mà lẩn vào bóng đêm rút lui. Ngô Phù Khê và Lưu Nhất Vạn chia nhau phục kích hai bên đường cái, ném lựu đạn vào đại đội kỵ binh từ hậu phương đang tiến lên tiền tuyến. Hàng trăm quả lựu đạn được sử dụng trong thời gian ngắn khiến quân Đằng Châu bỏ chạy tán loạn. Lưu Nhất Vạn và Ngô Phù Khuê cướp ngựa bỏ chạy.
Nghiêm Đạt và Hùng Sơn tập hợp tiểu đội dưới quyền của mình, áp sát một trận địa Cự thạch pháo, hạ gục một số binh sĩ. Một đội ném lựu đạn tấn công tập hậu vào một toán bộ binh trú đóng gần bờ sông, toán còn lại thì đến trại ngựa tháo hết dây buộc, cướp ngựa tẩu thoát, ngang qua một kho lương mới dựng sẵn thì tiện tay đốt phá rồi biến mất vào màn đêm.
Tin tức từ các nơi liên tục đưa về dinh Sứ tướng khiến Dương Cự Vọng rối trí. Cự Vọng muốn đích thân ra ngoài xem xét tình hình, nhưng Chu Thanh Đông và La Đình Kính ngăn cản, bởi lẽ đêm hôm khó lòng phân biệt địch ta, chưa rõ quân Thiên Đức có mưu kế gì, cần chờ trời sáng rồi hãy liệu. Dương Cự Vọng cho là phải, bèn lệnh thám mã truyền tin đến các doanh trại yêu cầu án binh bất động, nâng cao cảnh giác, đồng thời cấp báo cho Khổng Chiêu Hà đề phòng đối phương hai mặt giáp công. Năm trong số các quân doanh Đằng Châu không nhận được tin từ dinh Sứ tướng, bởi quân thám mã vừa rời phủ liền bị bọn Trương Ma Nị phục sẵn hạ gục nhằm cướp ngựa.
Trương Ma Nị và bọn Linh Thông Thuận vận y phục giả trang, cưỡi ngựa quay ngược trở lại dinh. Quân giữ cửa ngăn lại, bọn Trương Ma Nị liền hạ gục ngay.
Thấy có động, quân trong dinh kéo ra. Trương Ma Nị dùng lựu đạn ném vào cổng, ném cả vào trong dinh gây ra những tiếng nổ lớn. Trương Ma Nị, Đinh Điền, Trương Tú, Linh Thông Thuận và Lưu Cơ đã ném hơn sáu chục quả lựu đạn trước khi rút lui, tấn công một đồn gác ở phía Tây Bắc dinh rồi lẩn mất. Dương Cự Vọng thấy bị đánh đến tận cửa thì vô cùng kinh sợ. Vọng biết đối phương chỉ có năm người liền thẹn quá hóa giận, tự mình vận giáp trụ dẫn quân bản bộ xông ra truy kích mặc cho Chu Thanh Đông khuyên giải hết lời.
Chu Thanh Đông và La Đình Kính không yên tâm, cũng không thể ở yên trong dinh khi Sứ tướng đã xuất trận. Thế là, họ đành nai nịt gọn gàng, nhảy lên ngựa, mỗi người dẫn hai trăm bộ binh đèn đuốc sáng rực, nhắm hướng Dương Cự Vọng vừa dẫn binh đi mà bám theo làm quân chặn hậu.
Chu Thanh Đông nói với La Đình Độ:
-Ta nghi đây là kế chim non rời tổ, mấy kẻ kia chỉ làm mồi nhử mà thôi.
-Chu đại nhân lo lắng như vậy quả không thừa, bọn Thiên Đức lắm mưu nhiều kế. Ta chưa hiểu chúng đến đây bằng cách nào.
-Vùng giáp ranh quá dài. Nếu ta đột nhập sang bên đó được thì ắt chúng cũng chẳng khó để làm vậy. Có điều, thứ vũ khí mà chúng có quả thực quá kinh khiếp, loáng một cái mà cả trăm quân đã thương vong. Tình trạng này mà còn kéo dài, sĩ khí sẽ giảm sút, lòng quân dao động, khi chúng đánh mạnh thì thật khốn đốn.
-Tiên hạ thủ vi cường, phải tràn sang bên đó mà đánh. Ta rất thông thạo đất Tế Giang.
-Sứ tướng chưa có lá gan ấy. - Chu Thanh Đông thở dài. - Ta chưa rõ vì sao gần như toàn bộ mật thám cử đi đều bị bắt hết lượt. E rằng sau này chẳng kẻ nào dám nhận tiền bán mạng nữa.
Câu chuyện giữa Chu Thanh Đông và La Đình Độ bị cắt ngang bởi tiếng phụ nữ la thất thanh từ phía bên trái đội hình hành quân. Chu Thanh Đông dừng ngựa, nhìn rõ. Trên cánh đồng trống, hai người phụ nữ cầm đuốc hớt hải chạy trên bờ thửa.
-Cứu với! Các quan ơi cứu con với.
-Có chuyện gì vậy? - Chu Thanh Đông tự hỏi, đoạn nói với quân hầu. - Ngươi đến xem có chuyện gì.
Quân hầu tuân mệnh, nhảy xuống ruộng chạy đến chặn hai người phụ nữ lại, quát hỏi:
-Có chuyện gì?
Một người phụ nữ trẻ, đầu chít khăn mỏ quạ, dính đầy bùn đất, nét mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt, lắp bắp:
-Thưa… bẩm đại nhân. Quân… quân Thiên Đức đánh… đánh vào làng ạ. Bẩm đại nhân, chúng… chúng bắt và sát hại dân làng con ạ.
-Ngươi làng nào?
-Chúng con ở làng Đông Ninh ạ. Xin đại nhân cứu giúp.
-Đông Ninh à? Bọn Thiên Đức có bao nhiêu người?
-Dạ con không biết, con chỉ thấy một toán khoảng hơn chục người. Chị em con chui qua rào tre chạy đi báo quan.
Dứt lời, hai cô gái quỳ sụp xuống cầu xin, điệu bộ thảm hại vô cùng.
-Các ngươi chờ ở đây.
Quân hầu lật đật chạy quay lại bẩm báo với Chu Thanh Đông và La Đình Độ trong khi hai người phụ nữ trẻ vẫn quỳ trên bờ ruộng. Chu Thanh Đông chưa từng trực tiếp cầm quân, La Đình Độ bèn đề nghị Chu Thanh Đông giao quân để Độ lập tức dẫn binh trấn áp làng Đông Ninh. Chu Thanh Đông trù trừ:
-Cần phải biết chúng có bao nhiêu quân.
-Ta đoán chúng không thể đông, đây là cơ hội trời cho, cần tiêu diệt sạch sẽ bọn chúng.
Chu Thanh Đông sai một kỵ binh phi ngựa chạy lên trước đuổi theo đại quân của Dương Cự Vọng báo tin.
-Gọi hai người đấy lại đây, ta muốn hỏi rõ sự tình.
Chu Thanh Đông nói với quân hầu, người này lập tức đến chỗ hai người phụ nữ trẻ:
-Chu đại nhân cho gọi các người, có điều gì biết rõ thì hãy trình bày với Chu đại nhân, ngài ấy sẽ cứu làng Đông Ninh.
-Đội ơn đại nhân, đội ơn đại nhân!
Quân hầu xoay người bước đi trước, hai người phụ nữ líu díu bước theo sau. Trời tối, chẳng ai thấy được rằng trên tay hai người phụ nữ, mỗi người đang cầm sẵn hai quả lựu đạn quấn chặt vào nhau.
Hơn nửa canh giờ trước, Phạm Thu Cúc và Triệu Nhã Lâm mật phục gần dinh Sứ tướng, tìm cách đột nhập vào bên trong thì bỗng phát hiện bọn Trương Ma Nị tấn công cổng chính của dinh. Hai nàng bàn bạc với nhau, quyết định chờ đợi. Nếu bọn Trương Ma Nị thất thế, hai nàng sẽ dùng lựu đạn trang bị sẵn bên mình để giải nguy. Trương Ma Nị rút lui, Dương Cự Vọng dẫn quân truy kích. Phạm Thu Cúc quyết định rằng khi Dương Cự Vọng đã đi rồi, hai nàng sẽ dễ dàng lợi dụng lúc nhốn nháo để đột nhập dinh Sứ tướng, trừ khử mục tiêu mà hai nàng đang nhắm đến.
Vì thế, kế hoạch của Thu Cúc phải thay đổi khi Chu Thanh Đông và La Đình Độ cũng dẫn quân ra khỏi dinh.
Nội dung chuyển ngữ này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free.