Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 371: Người ở người về

Theo chân người quân hầu đến gần đường cái, Phạm Thu Cúc và Triệu Nhã Lâm thấy rõ Chu Thanh Đông và La Đình Độ đang trên lưng ngựa, xung quanh là quân hộ vệ. Thu Cúc hạ thấp bó đuốc trong tay, Nhã Lâm tiến lên một bước, cả hai cùng châm ngòi lựu đạn, rồi đồng loạt tung về phía Chu Thanh Đông trước khi nằm rạp xuống đất.

La Đình Độ phát hiện điều bất thường bèn thét lớn:

– Thích khách!

Và vội vàng nhảy xuống ngựa. Chu Thanh Đông còn đang hoang mang chưa hiểu chuyện gì thì đã nghe thấy liên tiếp hai tiếng nổ chát chúa. La Đình Độ chồm tới kéo Chu Thanh Đông, nhưng quả lựu đạn tiếp theo Thu Cúc ném tới rơi ngay cạnh khiến cả La Đình Độ và Chu Thanh Đông đều bị thương. Nhất thời, binh tướng nháo nhác, chưa kịp phản ứng.

Trong khi ấy, Triệu Nhã Lâm đánh ngã người quân hầu, giật lấy cây giáo trong tay hắn. Hai nàng chạy được chừng dăm trượng thì trong quân đã có kẻ thét lên đuổi bắt:

– Hai ả đó là gian tế, bắt lấy chúng!

Nhã Lâm vừa chạy vừa châm ngòi quả lựu đạn thứ ba, dừng chân xoay người ném mạnh về phía sau rồi tiếp tục bỏ chạy. Tiếng nổ lựu đạn chỉ đủ để cầm chân truy binh trong phút chốc. Mỗi người còn một quả lựu đạn dắt bên hông. Thu Cúc và Nhã Lâm cùng ném nốt quả lựu đạn phòng thân cuối cùng, vứt lại bó đuốc rồi cắm đầu chạy băng băng trên bờ ruộng về hướng Đông. Quân sĩ dưới trướng Chu Thanh Đông và La Đình Độ thét đuổi theo rất gấp. Nhã Lâm trúng một mũi tên vào bả vai bên phải, Thu Cúc vội vàng đỡ lấy nàng, tiếp tục rút chạy.

Hai nàng chạy thêm một quãng chừng dăm mươi trượng, người cựu binh nấp sau nấm mộ ở góc ruộng đã châm ngòi lựu đạn rồi chạy bọc hậu. Vài giây sau lựu đạn nổ vang, bản thân ông ta cũng bị dính những mảnh sắt găm vào lưng. Lựu đạn nổ khiến binh sĩ truy kích chậm chân đôi chút. Khoảng thời gian quý giá ấy đủ để hai cô gái từ bờ ruộng chạy lên con đường nhỏ, cả hai nhắm hướng Nam mà chạy. Người cựu binh bám theo sau được vài chục trượng thì đuối sức. Quân truy kích hò nhau chạy cắt qua những thửa ruộng đón đầu.

– Hai đứa chạy trước, ta đoạn hậu!

Người lính già chậm dần bước, có ý chờ truy binh. Ông rút quả lựu đạn cuối cùng, nhưng chưa kịp ném đã trúng một mũi tên vào bả vai. Biết khó thoát nhưng muốn câu thêm giờ, người lính già lại xoay người chạy thêm được chừng mươi trượng thì đuối sức. May thay ven đường có một nấm mộ, ông nằm xuống thở dốc, tay vẫn lăm lăm quả lựu đạn cùng mồi lửa. Truy binh bắn một loạt tên, người lính gi�� cố sức ném quả lựu đạn về đám truy binh. Truy binh biết uy lực của hỏa khí nên kéo nhau lùi về sau. Chờ tiếng lựu đạn nổ dứt, truy binh lò dò tiến lại gần thì bỗng nghe tiếng nhạc ngựa. Trên nền trời, một kỵ binh múa giáo thúc ngựa phi tới rõ mồn một. Truy binh chưa rõ thực hư đối phương có bao nhiêu người, vội kéo nhau lùi về sau bắn tên như mưa. Lợi dụng thời cơ, người kỵ binh kéo người lính già, người vẫn còn chút hơi tàn, vắt ngang lên ngựa rồi tháo chạy. Tiếng nhạc ngựa xa dần rồi mất hút trong màn đêm u tịch.

Truy binh hò hét gọi nhau tập hợp thành một đội hơn trăm người kéo nhau đốt đuốc đuổi theo.

Người kỵ binh vừa xuất hiện không ai xa lạ, chính là Dương Vũ Thư. Vũ Thư lấy cớ cứu nguy, kéo quân từ trại về dinh Sứ tướng. Hay tin Dương Cự Vọng dẫn đại quân truy kích quân Thiên Đức, còn Chu Thanh Đông và La Đình Độ mới đi được chừng một khắc. Dương Vũ Thư bèn chia quân đóng quanh dinh, bản thân thúc ngựa đuổi theo bọn Chu Thanh Đông. Vũ Thư chưa đuổi đến nơi đã nghe thấy mấy tiếng nổ vang vọng đằng xa. Nhìn thấy đèn đuốc sáng rực trên cánh đồng, hắn vội quay ngựa tìm lối chặn đầu Phạm Thu Cúc. Gặp hai cô gái đang dìu nhau chạy, Thu Cúc báo Nhã Lâm đã trúng tên.

– Đây là thuốc giải, nuốt ngay hãy còn kịp. – Vũ Thư đưa cho Thu Cúc một gói giấy. – Ông ấy đâu rồi?

– Chú ấy đã chặn hậu.

– Hai cô có ngựa chứ?

– Có! – Thu Cúc gật đầu. – Ta giấu ngựa ở đằng kia, gần trăm trượng nữa.

– Được, hai cô mau đến đó, ta sẽ cứu ông già.

Dứt lời, Dương Vũ Thư nhảy phốc lên ngựa, quay lưng lao đi. Người lính già đã tắt thở khi Dương Vũ Thư kịp đưa về đến chỗ giấu ngựa. Thu Cúc muốn đem theo thi thể người lính già, nhưng Vũ Thư nói:

– Hai cô nên trốn đi trước khi quá muộn. Ông ấy đã mất rồi, ta sẽ lo hậu sự cho ông ấy.

Phạm Thu Cúc còn đang trù trừ, Dương Vũ Thư vội nói:

– Mau đi trước khi truy binh đến, ta sẽ đánh lạc hướng bọn họ giúp hai cô.

Nói đoạn, Dương Vũ Thư đặt thi thể người lính già lên ngựa.

– Đa tạ Dương tướng quân. Gặp lại, chúng ta sẽ không quên ơn này.

Thu Cúc và Nhã Lâm tế ngựa nhắm hướng Nam mà chạy. Dương Vũ Thư dắt ngựa, chở thi thể người đàn ông, nhắm hướng Đông đi chừng trăm trượng. Thấy bên đường có mấy đống rơm, hắn bèn đặt thi thể người lính già gần đó, châm lửa phóng hỏa rồi đánh một vòng trở lại để xem tình hình của bọn Chu Thanh Đông. Nhờ đám cháy, cùng với việc con ngựa nhởn nhơ gặm cỏ gần đó, truy binh đã đuổi sai hướng, Nhã Lâm và Thu Cúc nhờ vậy mà thoát được.

Chu Thanh Đông và La Đình Độ bị thương nặng, mất nhiều máu. Khi Dương Vũ Thư đến nơi, hai người đã nửa tỉnh nửa mê, lành ít dữ nhiều. Vũ Thư cùng quân hầu lập tức đưa hai môn khách trở lại dinh Sứ tướng. Trên đường trở về, nửa chừng thì Dương Cự Vọng dẫn quân quay lại cũng đuổi kịp họ.

– Sao ngươi lại ở đây?

Dương Cự Vọng hỏi Vũ Thư. Vũ Thư bèn thưa:

– Bẩm Sứ tướng, mạt tướng hay tin quân Thiên Đức tấn công quấy phá khắp nơi mà lại không nhận được mệnh lệnh từ dinh. Mạt tướng nóng ruột, tự ý dẫn quân về dinh tiếp ứng. Binh mã của mạt tướng gồm hai trăm người hiện đang bảo vệ vòng ngoài của dinh.

Dương Cự Vọng không nói gì thêm, sấn đến xem xét vết thương của Chu Thanh Đông và La Đình Độ. Dương Vũ Thư đứng bên cạnh nhỏ giọng:

– Bọn chúng dùng hỏa khí tấn công bất ngờ nên hai đại nhân không kịp trở tay. Chu đại nhân bị thương nặng, e là khó qua khỏi. Còn La đại nhân, e là…

Dương Cự Vọng giậm chân than trời:

– Chu đại nhân đã can ngăn ta không nên nóng giận. Lũ khốn Thiên Đức quả nhiên dùng kế điệu hổ ly sơn, tấn công hậu quân. Ta đâu có bảo hai đại nhân ở lại dinh đâu, trời hại ta rồi.

– Xin Sứ tướng bình tĩnh, còn nước còn tát ạ.

Đội binh mã trở lại dinh Sứ tướng, nhưng phân nửa quân bản bộ của Dương Cự Vọng vẫn đuổi hình bắt bóng mãi cho đến sáng.

Phạm Thu Cúc và Triệu Nhã Lâm thúc ngựa trực chỉ hướng Tây Nam, đi gần hai canh giờ không nghỉ. Gặp một toán binh mã trực gác ven đường, hai nàng thúc ngựa chạy vọt qua. Đi thêm được một quãng, truy binh đã bắt kịp. Đúng lúc nguy nan, bọn Linh Thông Thuận cũng vừa chạy đến. Linh Thông Thuận, Trương Ma Nị, Đinh Điền, Lưu Cơ và Trịnh Tú ào vào đánh giết. Đội binh mã kia chưa đầy hai chục người, thấy không chống lại được bèn quay ngựa tháo chạy, bỏ lại mấy người thiệt mạng.

– Triệu Nhã Lâm, em ấy bị thương, mất nhiều máu. – Thu Cúc nói với Thông Thuận.

– Hai cô cứ lấy ngựa chạy trước, bọn tôi sẽ bọc hậu. – Thông Thuận nói. – Phải mau lên, nửa canh giờ nữa trời sáng rõ sẽ muộn mất.

Nhã Lâm lúc này đã đuối sức. Thu Cúc ôm Nhã Lâm lên ngựa, dắt theo một con ngựa khác tiếp tục chạy về hướng Tây Nam thêm gần hai chục dặm thì trời tảng sáng. Đến điểm hẹn, Nhã Lâm đã ngất lịm. Thu Cúc cõng Nhã Lâm vượt qua trảng cát dài cả dặm. Khi lên được thuyền cũng là lúc cô kiệt sức lả đi.

Bọn Linh Thông Thuận đến sau một lúc, người nào người nấy mình đầy thương tích, mệt nhoài. Chiếc thuyền chở bảy người rời vị trí ẩn nấp, ra khơi trở về Ninh Hải. Sau bốn canh giờ, thuyền tấp vào quân cảng Ninh Hải. Chương đã chờ từ chính Ngọ, tự tay kéo từng người dưới thuyền lên bờ. Hai cáng tải thương đưa hai cô gái thẳng đến bệnh xá trong quân doanh Đại đoàn Thần Sách. Trương Ma Nị báo cáo tình hình, nói rằng nhóm của Nị chỉ gây náo loạn trước cổng dinh Sứ tướng. Chương biết hai cô gái bị thương do quân Đằng Châu truy kích, mọi sự phải chờ đợi thêm mới rõ.

Các toán quân Thân Vệ đều rút lui an toàn về Ninh Hải. Có 27 người bị thương, không ai mất mạng. Nghe báo cáo tình hình xong xuôi, binh sĩ nhận lệnh nghỉ ngơi một ng��y. Chương đến bệnh xá đã quá nửa đêm, nhưng hai cô nàng vẫn chưa tỉnh. Anh ở lại bệnh xá, tranh thủ hỏi han quân y. Đầu canh Năm, Thu Cúc hồi tỉnh. Vừa thấy Chương, cô vội báo cáo công việc, không quên đề cao sự giúp đỡ của Dương Vũ Thư.

– Xin Vương tha tội. Em đã hoàn thành xong nhiệm vụ được giao, nhưng lại muốn trừ khử Chu Thanh Đông và La Đình Độ nên em Lâm và chú…

Chương giơ tay ngăn lời cô:

– Nếu Dương Vũ Thư đã nhận lời lo hậu sự cho chú ấy, sớm muộn chúng ta cũng sẽ đưa chú ấy về. Em hãy nghỉ ngơi. Khi nào khỏe hãy viết báo cáo. Hai em trở về là điều tuyệt vời, chẳng uổng công ta tin tưởng các em.

Thu Cúc ngập ngừng định nói gì đó, Chương bèn ra hiệu bảo mọi người ra ngoài. Thu Cúc bèn thưa:

– Em biết là quá phận, nhưng… nhưng thưa Vương, Triệu Nhã Lâm tuy chẳng phải người Vạn Xuân… em ấy… em ấy rất tận hiến. Thưa Vương, lúc nguy cấp, Nhã Lâm đã chắn mũi tên cho em.

Nói đoạn Thu Cúc bật khóc:

– Nếu em ấy có mệnh hệ gì… em ấy hằng mong mỏi… được Vương ghi nhận.

Chương vỗ nhẹ vai Thu Cúc, nói nhỏ nhẹ:

– Hãy an tâm nghỉ ngơi, đâu sẽ vào đó. Ta không lầm khi giao cho em nhiệm vụ tưởng như giản đơn song vô cùng quan trọng. Đánh thắng một đạo quân không khó, nhưng chiếm lòng người mới thật gian nan, em đã làm được điều đó.

Mặc dù có thuốc giải Dương Vũ Thư đưa cho, nhưng Triệu Nhã Lâm chưa thể tỉnh lại trong ngày một ngày hai. Sáng sớm ngày 9 tháng 6, Chương cùng đoàn tùy tùng từ Ninh Hải về thủ phủ Thiên Đức. Thần y Tuệ Tĩnh được mời đến để chẩn bệnh, bốc thuốc cho Triệu Nhã Lâm. Thần y đồng thời đưa những đơn thuốc đã kê sẵn cho quân y bào chế cấp phát cho ba quân.

Toàn bộ nội dung này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free