Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 369: Dinh Sứ tướng

Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Dương Vũ Thư nói: – Ta là con nhà võ, ta không làm gian tế cho Thiên Đức.

Thu Cúc nhẹ giọng: – Dù bất mãn nhưng nàng vẫn không chịu làm phản. Ta tôn trọng điều đó. Nguyện vọng của tiểu thư, cũng như cá nhân ta, chỉ mong một mai khi chiến loạn xảy ra, Dương tướng quân sẽ án binh bất động.

Dương Vũ Thư cười khổ: – Phạm tiểu thư đánh giá ta quá cao, ta chỉ là một tiểu tướng không hơn không kém. Trong tay ta hiện nay chỉ có hai trăm binh mã, cha ta có chức mà chẳng nắm quyền.

Phạm Thu Cúc lại nói: – Dương tướng quân hẳn cũng đoán được Thiên Đức đánh chiếm Đằng Châu chỉ là chuyện sớm muộn. Đằng Châu có giữ được hay không, hẳn Dương tướng quân đã có nhận định riêng. Thiên Đức từng chiếm Siêu Loại, Tế Giang, Vũ Ninh, Hải Đông và gần đây là vùng núi Tây Bắc. Vạn Thắng vương thu dụng nhân tài văn võ bản địa, đối xử công bằng, tuyệt không phân biệt vì tất cả đều là người Vạn Xuân. Vạn Thắng vương không dùng Dương tiểu thư ép Dương tướng quân làm gian tế, chỉ yêu cầu tướng quân án binh bất động.

Dương Vũ Thư gục đầu trầm tư, rồi đưa ra quyết định: – Được, quân của ta sẽ án binh bất động. Ta lấy danh dự dòng họ Dương ra đảm bảo.

Thu Cúc đưa cho Vũ Thư Tinh hoa ngũ hành thiết, cô nói: – Đây là tín vật. Lỡ mai sau có chuyện lộn xộn hoặc Dương tướng quân muốn sang Thiên Đức, cứ cầm theo vật này. Nếu binh sĩ Thiên Đức bắt giữ hoặc làm khó dễ, nàng đừng nói gì cả, chỉ cần đề đạt được gặp chỉ huy và đưa vật này ra.

Vũ Thư lật giở miếng sắt ngắm nghía bên ánh đèn, rồi hỏi lại: – Tinh hoa ngũ hành thiết? Ta chưa từng nghe nói đến thứ này.

– Dương tướng quân, vật này do đích thân Vạn Thắng vương ban. Dương tướng quân có thể dùng Tinh hoa ngũ hành thiết đổi lấy một lời đề nghị.

Vũ Thư chau mày: – Ví như xin cho em gái ta về Đằng Châu?

Thu Cúc mỉm cười nói: – Tất nhiên Vạn Thắng vương sẽ chuẩn y, nhưng Dương tướng quân hãy nghĩ kỹ, liệu Dương tiểu thư về Đằng Châu còn có chốn dung thân không? Sợ là Dương Cự Vọng sẽ chẳng để yên.

– Vậy ta có thể viết vài dòng gửi cho Dương Yên Thư?

Nhã Lâm lúc này chợt lên tiếng: – Chúng ta không có nhiệm vụ đó.

– Có lẽ Vạn Thắng vương cũng không cấm cản, dẫu sao hai tiểu thư cũng sẽ về Thiên Đức, cầm theo một tờ giấy thì có là gì đâu.

Nhã Lâm tỏ ra thông cảm: – Vật nhẹ mà nặng tựa ngàn cân, chúng ta không gánh nổi. Chúng ta làm theo lệnh, Vạn Thắng vương không cấm, nhưng nếu muốn chúng ta giúp, chúng ta cần thấy thành ý của Dương tướng quân.

– Triệu tiểu thư có ý gì?

Phạm Thu Cúc bèn dứt khoát đáp: – Chúng ta muốn lập công! Chúng ta muốn trừ khử La Đình Độ và Chu Thanh Đông.

Vũ Thư ngạc nhiên: – Dựa vào hai tiểu thư?

Thu Cúc mỉm cười ẩn ý, rồi nói: – Đừng xem thường con gái Thiên Đức, nhất là khi cô gái ấy ở trong quân Thần Vũ.

Vũ Thư nhìn hai cô gái thêm một lần, lòng đầy hoài nghi.

– Được, vậy nói xem ta có thể giúp gì? Chu Thanh Đông và La Đình Độ không được coi là dân Đằng Châu. Ông Kính bên Tế Giang, lão Đông là kẻ phiêu bạt, cả bọn đều là môn khách của Dương Sứ tướng.

– Dương tướng quân biết rõ Chu Thanh Đông chứ?

Vũ Thư nhấn mạnh: – Ông ta là môn khách của Dương Sứ tướng! Tuổi trạc ngũ tuần, thâm tàng bất lộ. Chu Thanh Đông ít tiếp xúc với các võ tướng trong quân, ông ta mới thực sự là bộ óc được Dương Sứ tướng trọng vọng. Ta từng gặp ông ta một lần.

Thu Cúc thẳng thắn: – Ta muốn lấy đầu hắn.

Vũ Thư định nói gì đó song lại thôi. Thu Cúc đề nghị: – Dương tướng quân có thể cho ta biết nơi Chu Thanh Đông ở hoặc một vài thói quen hằng ngày. Ta nghe nói La Đình Độ…

– La Đình Độ ở cùng Chu Thanh Đông, nơi đó cách đây không xa, chừng hai chục dặm. Ta chân thành khuyên hai tiểu thư nên từ bỏ ý định hành thích bọn họ, nơi đó canh gác cẩn mật, là phủ đệ của Dương Sứ tướng.

– Đa tạ Dương tướng quân có lòng lo lắng cho bọn ta, song ý định của bọn ta đã quyết, không thể thay đổi. Bọn ta sẽ đem thư tay của Dương tướng quân về Thiên Đức, đổi lại, nhờ Dương tướng quân cung cấp cho bọn ta sơ đồ phủ đệ của Dương Sứ tướng. Bọn ta tuy là nữ nhân, nhưng cũng chẳng muốn về tay không.

Dương Vũ Thư ái ngại: – Chỉ có hai người thôi sao?

Nhã Lâm đáp: – Cả ông cụ nữa là ba, ba người như vậy đã là nhiều rồi.

Nhìn ánh mắt kiên định của hai cô gái, Dương Vũ Thư chỉ biết thở dài. Vũ Thư thực không hiểu hai cô gái liễu yếu đào tơ thế này sẽ hành thích Chu Thanh Đông, La Đình Độ bằng cách nào.

– Hẹn các cô ba ngày sau tại tửu điếm, ta sẽ cung cấp sơ đồ bố phòng cùng với những thông tin cần thiết. Ta không tham gia.

Thu Cúc đồng ý: – Một lời đã định, vậy Dương tướng quân ngồi viết thư, thay vì dùng danh tính thật, hãy dùng một biệt danh ít người biết để phòng bất trắc.

Dương Vũ Thư ngồi viết thư phúc đáp cho em gái trong khi Nhã Lâm và Thu Cúc thản nhiên đánh chén một đĩa thịt gà. Đĩa còn lại cùng nậm rượu, Nhã Lâm đưa cho cựu binh đang cảnh giới vòng ngoài.

Ngày hôm sau, Vũ Thư cùng mấy quân hầu rời quân doanh đến dinh Sứ tướng. Dương Cự Vọng vốn tính khoe mẽ, ngay khi nắm quyền cao chức trọng đã dựng thêm gác tía lầu cao. Tấm biển lớn đề dòng chữ “Sứ tướng Đằng Châu, Dương dinh” sơn đỏ chót.

Từ khi còn giữ chức Hữu Tướng quân, Dương Cự Vọng đã ôm mộng đứng dưới một người trên vạn người. Nhằm giảm tầm ảnh hưởng của Đào Ứng Bình, Dương Cự Vọng sắp đặt thân tín vào hầu hết các vị trí trong quân theo lời mách của Chu Thanh Đông. Vọng tin rằng những kẻ chịu ơn của mình nhất định sẽ tận tâm tận lực.

Cha con họ Dương xuất thân võ học, tính tình ngay thẳng, chẳng khéo nói, dĩ nhiên không được Vọng cất nhắc. Hơn nữa, cả Dương Khoan và Dương Vũ Thư đều có ý không phục Vọng. Vũ Thư đến dinh xin gặp Vọng, Vọng lấy cớ bận, giao Sĩ Thiện tiếp đón. Sĩ Thiện vốn là kẻ sĩ Đằng Châu tay trắng, là một trong số hàng trăm môn khách của Dương Cự Vọng. Sĩ Thiện muốn được Vọng ghi nhận nhưng chưa từng có cơ hội. Tuy khom lưng cúi đầu trước mưu sĩ họ Chu nhưng trong lòng Sĩ Thiện chẳng phục.

Sĩ Thiện tiếp đón Vũ Thư khá hời hợt, cả hai ngồi hàn huyên bên ấm trà, lợi dụng lúc không có ai ở gần, Vũ Thư dúi vào tay Sĩ Thiện một túi vải khá nặng, cười giả lả: – Sĩ đại nhân giúp đỡ, tại hạ không dám xin thăng quan tiến chức. Sĩ đại nhân kề cận bên Sứ tướng, tại hạ nhờ đại nhân nói giúp, để Sứ tướng thuận lòng cấp thêm cho quân doanh của tại hạ dăm chục cỗ ngựa và vài mươi kỵ binh tinh nhuệ. Tại hạ không dám đề đạt gì nhiều.

Sĩ Thiện giấu túi vào tay áo, thấy khá nặng bèn hỏi qua loa: – Dăm chục cỗ ngựa e hơi nhiều. Quân doanh Dương tướng quân trấn nhậm không phải trọng yếu, cần gì phải thêm ngựa?

– Chả dám giấu Sĩ đại nhân, quân doanh của tại hạ binh mỏng, ngựa ít nên muốn xin thêm. Sĩ đại nhân nói giúp, nếu được như ý nguyện, tại hạ xin ghi nhớ ơn đức của ngài.

– Nguyện vọng của Dương tướng quân là việc công, tại hạ sẽ cố sức nói giúp.

– Đội ơn Sĩ đại nhân. Bây giờ hãy còn sớm, tại hạ xin mời Sĩ đại nhân cùng tản bộ... à... ngoài dinh có quán cầy tơ nghe nói rất ngon.

Sĩ Thiện ậm ừ: – Cũng được, mời tướng quân.

Dương Vũ Thư khom lưng bên cạnh Sĩ Thiện như thuộc hạ khiến Sĩ Thiện cảm thấy hài lòng lắm. Thiện nghĩ, nếu giúp Vũ Thư đạt ý nguyện cỏn con, Vũ Thư sẽ ghi ơn. Nói trắng ra, Sĩ Thiện cũng muốn có vây cánh.

Nhờ có cớ đó, Vũ Thư đi quanh Dương dinh một vòng. Dưới con mắt của một người đang cầm quân, Vũ Thư dễ dàng ghi nhớ phòng bị trong dinh. Và trong men chén chú chén anh, Sĩ Thiện huênh hoang kể về việc bố trí quân thường trực quanh dinh chưa hợp lý ra sao. Vũ Thư chỉ quan tâm đến số quân bố phòng mà thôi. Dù không thực lòng muốn làm gian tế cho Thiên Đức, song khi nhìn thấy hai cô gái trạc tuổi em mình với lòng gan dạ, ý chí sắt đá muốn trừ khử kẻ mình không ưa, Vũ Thư cảm thấy bản thân chưa đủ dũng khí như họ, nên cố sức giúp đỡ.

Trong men say, Dương Vũ Thư tâng bốc tài trí Sĩ Thiện. Sẵn lòng không ưa Chu Thanh Đông và La Đình Độ, Sĩ Thiện nói huyên thuyên. Trong những lời huyên thuyên ấy có những thông tin giá trị. Sau khi đã có đủ những điều mình cần, Dương Vũ Thư cũng tự chuốc say chính mình, đánh một giấc đến tận chiều tà mới thức giấc cùng Sĩ Thiện. Sĩ Thiện về dinh, còn Thư thong thả cưỡi ngựa về quân doanh cùng quân hầu. Thư tạt vào một tửu điếm, gọi một bàn cho quân hầu chén tạc chén thù. Tửu điếm gần quân doanh, Thư dặn quân hầu cứ ngồi lại, còn mình về nghỉ. Ra khỏi tửu điếm, Vũ Thư phi ngựa thật nhanh đến lều bên mương, kể nhanh cho Thu Cúc những điều cô cần biết. Đồng thời hẹn Thu Cúc sáng sớm ngày mai vào chợ, hẹn gặp tại hàng thịt, Thư sẽ trao hoạ đồ bố phòng của dinh Sứ tướng.

Thực tế, Dương Vũ Thư đã trở thành quân tế tác của Thiên Đức kể từ lúc thỏa hiệp với Thu Cúc về chuyện thư từ, có lẽ chỉ là Thư không muốn thừa nhận mà thôi.

Vũ Thư khéo léo trao cho Thu Cúc sơ đồ, không quên nói: – Nếu hai tiểu thư không có ngựa sẽ rất khó thoát. Chu Thanh Đông không phải tay mơ, nên tính đường thoát cho cẩn thận. Nếu dinh bị tấn công, mặt Đông - Đông Bắc và phía Bắc của Đằng Châu rất khó thoát. Ta chỉ có thể giúp được đến vậy mà thôi.

Thu Cúc cảm t��. Vũ Thư đứng nhìn theo bóng cô gái trẻ khuất dần ở cuối con đường, trong lòng không khỏi bất an.

– “Vạn Thắng vương là người như thế nào mà ngay cả phụ nữ cũng sẵn lòng liều mạng đến thế? Mong hai cô bình an.”

Ngay tối hôm ấy, Nhã Lâm rời tửu điếm và không trở lại làm việc vào ngày hôm sau. Cô chẳng kịp nhận tháng lương đầu tiên từ công việc rửa bát thuê.

Truyện này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free