(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 366: Ở đất Đằng Châu
Triệu Nhã Lâm từ cửa sau tửu điếm vội vã bước nhanh, đầu cúi gằm. Thu Cúc gọi với theo. Nhã Lâm dừng chân, kéo Thu Cúc đi nhanh, đến đoạn đường vắng vẻ, Nhã Lâm ngồi thụp xuống, hai tay ôm mặt khóc nức nở.
– Có chuyện gì? Đứa nào giở trò sàm sỡ, chị sẽ chặt đứt bàn tay bẩn thỉu của nó!
Nhã Lâm lắc đầu, ngẩng mặt lên nghẹn ngào nói trong nước mắt:
– Chị ơi! Vạn Thắng vương bị hành thích, e rằng lành ít dữ nhiều.
Thu Cúc giật mình:
– Em nghe tin ấy ở đâu?
Nhã Lâm thút thít nói:
– Từ tối qua, mấy người trong tửu điếm đã bàn tán rất xôn xao. Họ nói Vạn Thắng vương của em bị ám sát ở huyện đường Nghĩa Trụ Hạ. Trịnh Quý phi đi cùng Vạn Thắng vương cũng là nạn nhân, nghe nói tình hình bên đó rất lộn xộn. Chị ơi, Vạn Thắng vương mất rồi, em biết phải làm sao đây?
Thu Cúc nghe vậy, trong lòng bất an, vội vàng ngó trước nhìn sau, kéo Nhã Lâm tựa đầu vào vai mình mà vỗ về.
– Em nghe có chính xác không? Hay bọn chúng cố ý tung tin thất thiệt?
Nhã Lâm ậm ừ đáp:
– Chắc chắn đến mười phần, chị ạ. Họ nói đám thích khách lợi dụng đêm tối đột nhập vào hậu viện huyện đường ám sát Vương và Quý phi. Chu Thanh Đông và La Đình Độ hồi chiều còn mở tiệc ăn mừng trong phủ đệ. Hai lão khốn, em sẽ tự tay giết họ trả thù rồi tự vẫn!
Thu Cúc trấn an:
– Đừng nói bậy, không được manh động.
– Nếu Vạn Thắng vương có mệnh hệ gì thì em chẳng thiết sống nữa đâu, em phải trả thù cho bằng được!
Thu Cúc vỗ về:
– Từ từ, giờ kể cho chị nghe những gì em biết đi.
Nhã Lâm thuật lại đầu đuôi, câu chuyện của nàng bị ngắt quãng bởi những tiếng nấc nghẹn. Nghe xong, Thu Cúc ngồi thừ người ra suy ngẫm. Nếu quả thực Vạn Thắng vương bị ám sát thành công, Thu Cúc chẳng biết tương lai sẽ ra sao. Cá nhân cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ấy. Vạn Thắng vương không thể chết được.
– Chị em mình ở đây không đơn độc! – Thu Cúc nói. – Chiều nay chị trông thấy anh Thuận cùng một người khác khuân vác gạo lên xe bò.
Nhã Lâm quệt nước mắt:
– Anh Thuận nào hả chị?
– Linh Thông Thuận, anh ấy từng là binh sĩ Siêu Loại, mặc dù chống Vương đến cùng nhưng mấy năm nay lại thường được Vương giao nhiệm vụ mật. Anh ấy đang ở đây điều đó có nghĩa là vẫn còn nhiều nhóm khác. Người đi cùng anh ấy chị không biết tên, song đã thấy mặt anh ta ở làng Nhất Vạn hai lần khi cùng Thần phi về làng.
Thu Cúc mô tả nhân dạng, Nhã Lâm nhận định:
– Chắc đó là anh Đinh Điền hoặc Lưu Cơ. Hai người đó từng tháp tùng Vương ở Chi Lăng. Em nghe chị Vân nói, hai anh ấy do ngài Tả Đô đốc tiến cử. Nhưng chuyện này có liên quan gì đến việc Vương bị hại sao?
Thu Cúc đáp:
– Tin tức Vương bị hại đến đây lúc này, có nghĩa là chuyện đã xảy ra từ hai đến ba ngày trước. Thậm chí lâu hơn. Chẳng biết anh Thuận đến đây lúc nào nhưng nhìn thái độ của anh ấy rõ là chẳng có biến cố gì. Mấy ngày nay quân mã trong vùng không hề có động tĩnh gì, chuyện này rất đáng lưu tâm.
Nhã Lâm trách móc:
– Người ta làm bá vương thì an tọa trong phủ, ra lệnh cho kẻ dưới thi hành, sao Vạn Thắng vương của em cứ thích làm những việc của kẻ dưới như thế? Nếu ngài ấy có mệnh hệ gì thì em biết sống sao đây…
– Vạn Thắng vương sẽ chẳng sao đâu, ngài ấy là người trời. Ngài ấy đến Nghĩa Trụ Hạ đâu phải một mình, thích khách có được mấy mống chứ? Chị Vân mang thai, Cẩm Tú phụ trách an toàn cho Quý phi. Cẩm Tú không phải tay vừa, Quý phi thân thủ cũng chẳng kém cạnh, Vương có thần khí hộ thân. Trừ phi chúng hạ độc may ra hại được chứ ám sát sẽ khó, một mình Vương có thể hạ gục trăm kẻ, vài tên bịt mặt thì làm được trò trống gì.
Lời của Thu Cúc có tác dụng với Nhã Lâm, cô nàng tươi tỉnh hẳn lên:
– Đúng vậy, voi chiến ngài ấy còn hạ được cơ mà. Em không nghe họ nói Vương đã mất hay chưa.
– Thấy chưa, phải nghĩ thoáng ra chứ. Vương mà mất thì là chuyện lớn, Dương Cự Vọng sẽ nhân cơ hội động binh nhưng đến giờ vẫn ấn binh bất động. Mà này, Vương là của chung chứ không phải của em.
– Dạ, dạ!
– Những lúc như thế này phải giữ vững tâm trí, đừng để tình cảm che mờ mắt. Ngày mai chị tìm cách gặp anh Thuận hỏi khéo.
– Chị Cúc ở trong Thần Vũ được mấy năm rồi nhỉ?
– Từ lúc 16.
– Thảo nào tinh thần chị vững vàng đến thế.
Thu Cúc thở dài:
– Chẳng vững đâu, chị cũng đang rối như canh hẹ như em nhưng chị có niềm tin Vạn Thắng vương vô sự. Em phải có lòng tin tuyệt đối. Vương của chúng ta nhìn xa trông rộng, nhất định sẽ không để chị em ta phải thất vọng hay sợ hãi. Thú thật, chị chẳng sợ thiệt thân mất mạng khi đến nơi này nhưng cảm giác chênh vênh, cô độc thì chẳng thể nào trốn tránh được. Nay trông thấy anh Thuận, dù hai bên chỉ nhìn nhau trong chốc lát, nhưng chị hiểu rằng xung quanh vẫn còn nhiều người đang thi hành nhiệm vụ mật giống như mình. Vương vốn yêu chiều phụ nữ, ngài ấy nhất định sẽ không để chị em ta phải bơ vơ.
Động viên nhau là vậy nhưng hai cô nàng thao thức suốt đêm theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình. Sáng hôm sau, khi gà còn chưa gáy, Thu Cúc và Nhã Lâm cùng trở dậy, trong khi hai mắt Thu Cúc thâm quầng thì đôi mắt cô hàng Tống quốc lại sưng đỏ húp. Cả hai nhìn nhau mà chẳng nói thành lời, ai nấy đều tự làm công việc của mình. Người cựu binh trong vai cha già hay chuyện cũng động viên hai thiếu nữ hãy vững tâm chờ tin từ nhà, không được phép dao động.
– Nhiệm vụ của hai đứa phần nhiều mang tính rèn luyện bản lĩnh tinh thần cho hai đứa, cần phải lưu ý. Đàn bà con gái vốn yếu lòng, song quân Thần Vũ lại có truyền thống kiên trung, đừng quên điều ấy.
Thu Cúc phụ giúp quét tước chợ búa, xách nước, bưng rau cỏ hoặc bất cứ việc gì cô có thể làm mà chẳng cần lương bổng. Cô muốn luôn tay luôn chân, qua lại như con thoi, cốt là để quan sát động tĩnh trong quân doanh gần chợ mà không bị nghi ngờ. Doanh này do Dương Vũ Thư chỉ huy, không có tính trọng yếu nên chỉ có hơn hai trăm binh sĩ đóng giữ. Thu Cúc đã bốn lần đem thực phẩm vào trong nhưng chưa có cơ hội gặp Dương Vũ Thư.
Sáng nay Thu Cúc nấn ná ở g��n cổng quân doanh, cô ngồi đan một tấm phên tre che nắng. Cuối giờ Thìn, Thu Cúc mới thấy Linh Thông Thuận mình trần nhễ nhại mồ hôi, vấn khăn ngang đầu cầm đòn gánh từ trong quân doanh trở ra cùng với hơn hai chục người khác. Thu Cúc dừng tay nhìn đăm đăm, chờ đợi, chẳng dám tiếp cận. Linh Thông Thuận trông thấy cô bèn nói lớn với đồng bạn:
– Các ông ơi! Có bông hoa cô đơn cần che chở bên gốc cây kìa!
Cả đám mỗi người châm chọc một câu rồi cùng phá lên cười. Thu Cúc vận quần áo vá chằng vá đụp, đầu vấn khăn mỏ quạ bạc phếch, tay chân lấm lem bùn đất, gương mặt thanh tú của Cúc có quệt mấy vệt bùn khô và nhọ nồi lem luốc, với dáng vẻ như vậy, nào có thể thu hút được chàng trai nào.
Linh Thông Thuận kéo Lưu Cơ bước sầm sập đến chỗ Thu Cúc đang đan lát. Hai tráng niên cởi trần khiến Thu Cúc cúi mặt e thẹn chẳng dám nhìn trực diện. Linh Thông Thuận liền nói oang oang:
– Cô em có chồng chưa? Làm vợ anh nhé?
Đoạn anh nhỏ giọng nói:
– Vương vô sự, thích khách trúng kế, đang bắt gọn lũ chuột ở Dạ Trạch. Chúng tôi có nhiệm vụ khác, chúng tôi giao lại nơi này cho cô.
Thu Cúc ngẩng lên, bốn mắt nhìn nhau, trái tim nhỏ bé của Thu Cúc bỗng đập loạn nhịp. Cô lặng im không đáp lời, Linh Thông Thuận tiếp lời:
– Cứ an lòng, Vương có dặn dò chúng tôi phải để ý đến các cô, đừng lo, người của chúng ta ở đây không ít đâu.
Dứt lời, Linh Thông Thuận kéo người tráng niên bên cạnh rời đi, để lại vài lời chòng ghẹo rồi cùng nhau phá ra cười một cách khả ố. Người sánh vai cùng Thông Thuận chính là Đinh Điền, Điền ghé tai hỏi nhỏ:
– Chị này hoá trang khiến tôi chẳng nhận ra chút nào, tôi từng gặp chị ấy một lần. Chị ấy là cận vệ của Thần phi phải không?
– Phải đó, chẳng biết nhóm cô ấy có bao nhiêu người, nhưng nhớ để mắt đến cô ấy.
– Anh Thuận có cảm tình hả?
Thuận gãi đầu cười:
– Hạng cùng đinh như tôi, nào có cô nào để ý. Cấp bậc của tôi cũng thấp hơn. Cô nàng họ Phạm, lại người làng Vạn nên vị thế trong quân rất cao. Tôi biết rất nhiều chàng để ý đến cô Cúc này đấy.
Đinh Điền thắc mắc:
– Thân là con gái như chị ấy, sao chủ nhân lại đưa đến đây làm gì? Mấy việc như thế này, cánh đàn ông chúng ta làm tốt hơn nhiều chứ.
– Cậu ở Thiên Đức cả năm trời chỉ lo việc quân, cậu cần chú ý đến nhân tình thế thái nữa đấy. Lời khuyên của tôi đó là, gặp con gái làng Vạn thì đừng có coi thường, toàn những con hổ dữ cả đấy. Cậu thích con gái thùy mị hãy tìm bên Nhị Dậu. Con gái Nhị Dậu không có điểm nào để chê, vô cùng hiền thục.
– Anh Thuận nói vậy là chê gái làng Vạn ư?
– Cậu đừng nói thế. – Thuận cười. – Hồi tôi xin vào quân Thiên Đức, chỉ cần nhìn thấy nữ binh áo vàng là tôi đã sợ vỡ mật rồi. Lúc hành sự, các cô ấy vô cùng nghiêm túc, mặt lạnh như tiền. Họ rất trung thành với Vương, khi giao chiến với họ thì chỉ có nước hoặc sống hoặc chết, nên cánh lính tráng phải e dè lắm.
– Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi ban nãy của tôi.
– Nếu có cơ hội, tôi sẽ ngỏ lời với cô Cúc. Tôi thích cô ấy.
Thu Cúc trở lại tửu điếm, cùng Nhã Lâm rửa bát, thì thầm báo tin. Nhã Lâm như trút được gánh nặng trong lòng. Thu Cúc dặn Nhã Lâm chú ý nghe ngóng thêm tin tức, Cúc sẽ tìm cách vào quân doanh để gặp cho bằng được Dương Vũ Thư. Dương Khoan, thân phụ Dương Vũ Thư và Dương Yên Thư luyện võ cho ba quân Đằng Châu, nên cùng gia quyến ở trại lớn rất khó tiếp cận.
– Tạm dừng mọi liên lạc bằng chim bồ câu, tối ngày 6 hành động vào lúc trống canh ba điểm. Bất kể thành hay bại, đều phải rút về hướng Tây Nam, đến điểm hẹn đã định trước khi trời sáng. – Người cựu binh căn dặn Nhã Lâm và Thu Cúc. – Gian tế của Đằng Châu đang bị bắt rất nhiều, sắp tới binh mã Đằng Châu nhiều khả năng sẽ dồn lên phía Bắc.
Cựu binh đưa ra một tấm họa đồ vẽ tay sơ sài, nói thêm:
– Hãy hẹn nhau tại đây. Hành sự xong, tùy tình hình mà thoát thân, không được phép liều mạng. Quân báo dặn ta phải đảm bảo an toàn tính mạng cho hai cháu bằng mọi giá.
Đoạn ông lấy ra số lựu đạn cất trong chum gạo vừa mua về.
– Mười quả lựu đạn. Mỗi đứa bốn, ta hai.
– Còn chưa đến mười ngày mà chúng cháu vẫn chưa tiếp cận được Dương Vũ Thư. – Thu Cúc băn khoăn. – Nếu nhiệm vụ không thành, chúng cháu còn mặt mũi nào mà về gặp Vương nữa?
– Các cháu còn trẻ, vẫn còn nhiều nhiệm vụ quan trọng trong tương lai đang chờ đợi. Đừng vì hiếu thắng mà gây nguy hiểm đến tính mạng. À này, quân báo có đưa thứ này.
Ông đưa ra hai nắm bồ kết.
– Vương gửi hai cháu.
Nhã Lâm nhanh tay nhận lấy hai nắm bồ kết, mặt mày hớn hở, bảo Thu Cúc:
– Em sẽ mua cho chị thứ khác, bồ kết này của em.
Thu Cúc bĩu môi có vẻ chê bai nhưng niềm vui khôn tả dấy lên trong lòng. Vương gửi bồ kết mang theo nhiều ý nghĩa, đó là một lời động viên tinh thần vô cùng quý giá đối với Thu Cúc. Nhìn Nhã Lâm mân mê những quả bồ kết như một món đồ quý giá, mặt mày rạng ngời như ánh mặt trời giữa ban trưa, Thu Cúc chỉ biết lắc đầu ngao ngán nhìn.
Thu Cúc không còn trông thấy Linh Thông Thuận những ngày sau đó, hẳn Thuận đã nhận nhiệm vụ khác. Thu Cúc chẳng hiểu sao bản thân cô muốn gặp lại Thông Thuận nhưng thời gian không còn nhiều, Cúc cần phải sớm hoàn thành nhiệm vụ, chẳng còn thời gian để tơ tưởng chuyện gái trai nữa.
Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free.