Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 367: Dưới gốc gạo

Một cô thôn nữ mái tóc xù như tổ quạ, cắm cúi xách thùng nước bước nhanh, bất ngờ va phải Dương Vũ Thư. Nước bẩn bắn vào gấu quần Dương Vũ Thư. Y còn chưa kịp lên tiếng trách mắng thì cô gái đã vội vàng cúi gập người, liên tục van xin tha tội chết.

– Biến đi!

Binh sĩ hộ vệ thét mắng. Vũ Thư lạnh giọng:

– Sao trong quân doanh lại có nữ nhân?

Quân hầu đáp:

– Thưa tướng quân, cô ta vốn làm thuê dọn dẹp ở chợ. Vì muốn kiếm miếng cơm, cô ta đã xin vào quân doanh làm công. Tiểu nhân thấy đáng thương nên đã cho cô ta vào dọn dẹp mấy hôm nay, và cô ta làm việc cũng rất cẩn thận.

– Chúng bay phải biết trong quân doanh tuyệt đối không được phép có nữ nhân.

– Vâng, vâng!

Quân hầu vội vàng phẩy tay, xua cô gái đi ngay trước khi Dương Vũ Thư kịp nổi giận. Cô gái liên tục van xin, hai tay vẫn nắm chặt quai xô nước gỗ, cúi gập người chậm rãi lùi ra phía cổng quân doanh.

– Đứng lại!

Dương Vũ Thư quát lớn một tiếng, cô gái lập tức đứng khựng lại. Dương Vũ Thư bước nhanh đến chỗ cô gái, túm lấy mái tóc rối bù của cô ta, gằn giọng hỏi:

– Ngươi lấy khăn này ở đâu ra?

Bấy giờ cô gái mới từ từ ngẩng đầu lên. Mái tóc lòa xòa che gần hết gương mặt, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tinh anh khác thường. Cô gái nói rất nhanh:

– Dương Yên Thư gửi lời hỏi thăm sức khỏe Dương tướng quân, xin Dương tướng quân bớt giận.

Đúng lúc quân hầu vừa chạy tới, cô gái liền vội vã đổi giọng:

– Con lạy tướng quân, xin ngài tha cho con. Tấm khăn thêu này là của người ta cho con, con chỉ dùng để buộc tóc thôi ạ. Con không hề ăn cắp, con xin ngài!

Dương Vũ Thư sững người trong giây lát, ánh mắt thoáng nheo lại.

– Thôi đi đi!

– Đội ơn ngài, đội ơn ngài ạ.

Cô gái lùi bước ra cổng trại nhanh như thể đang chạy, khiến Dương Vũ Thư không khỏi ngạc nhiên. Vốn là con nhà võ, Dương Vũ Thư nhìn thấy những bước chân đều đặn, nhanh nhẹn, gót chân không chạm đất của cô gái, liền nhận ra người này có thân thủ không hề tầm thường. Y đứng nhìn bóng cô gái khuất dần, rồi chợt dừng bước bên gốc cây gạo phía ngoài doanh trại. Vũ Thư căn dặn quân sĩ không được phép cho bất kỳ nữ nhân nào vào quân doanh thêm một lần nữa, rồi mới quay gót trở vào. Thả mình xuống ghế, Vũ Thư cầm bầu nước, ngửa cổ tu ừng ực cho đến khi cạn sạch. Y đặt bầu nước xuống bàn, bặm môi suy tư.

Vũ Thư không thể nhầm lẫn được, chiếc khăn mà cô gái dùng buộc tóc ban nãy đích thị là của em gái y, Dương Yên Thư. Viền khăn được thêu họa tiết màu đỏ, hai góc thêu hình chim phượng bay lượn cùng mặt trời đỏ rực, và ba chữ “Dương gia môn”. Ngẫm lại bây giờ, rõ ràng cô gái ban nãy đã cố ý để chiếc khăn buộc tóc vắt ra đằng trước, cốt để Vũ Thư chú ý. Ngay khi quân hầu vừa chạy tới, cô ta đã khéo léo hất mái tóc ra sau lưng.

– Yên Thư em ơi, em đã bị bọn Thiên Đức xử tử rồi cơ mà, cớ sao khăn tay của em lại xuất hiện trên mái tóc của cô gái đó chứ? Khốn nạn! Con ả đó hẳn là gián điệp của Thiên Đức, tìm cách tiếp cận ta đây. Bọn khốn, chúng bay đã chặt đầu em ta, ta nhất định sẽ lột da chúng để rửa hận này!

Vũ Thư đập bàn, đứng phắt dậy, định bước ra cửa thì chợt nghĩ bụng:

– Phải xem xét đầu đuôi câu chuyện. Con ả đó cố ý tiếp cận, hẳn là có ẩn tình.

Vũ Thư điều chỉnh lại thái độ, chậm rãi bước ra cổng trại thì vẫn thấy cô gái ban nãy đang ngồi tựa lưng bên gốc gạo, dường như chờ đợi điều gì. Nhìn thấy cảnh này, Vũ Thư mười phần chắc chắn cô gái có ý muốn gặp riêng mình. Y chắp tay sau lưng bước đi, một quân hầu vội vã chạy theo sau. Gần đến gốc gạo, Vũ Thư rút từ trong người ra một ít bạc vụn đưa cho quân hầu và nói:

– Đi mua một vò rượu ngon và một con gà. Phần còn lại là của ngươi. Nhanh lên!

Quân hầu nhận tiền xong lập tức cắm đầu chạy nhanh về phía tửu điếm cách đó chừng trăm trượng.

Cô gái mà Vũ Thư vừa đuổi đi đã đứng dậy. Dáng vẻ không chút khúm núm của cô ta khiến Vũ Thư càng thêm khẳng định cô ta giả vờ đáng thương nhằm thâm nhập quân doanh. Vũ Thư còn chưa kịp lên tiếng hỏi, cô gái đã ném thẳng chiếc khăn tay về phía y, rồi cất giọng đĩnh đạc, không chút run sợ nói:

– Đây là khăn của Dương Yên Thư, em gái Dương tướng quân. Cô ấy nhờ ta đưa tận tay tướng quân.

– Ngươi là ai?

– Là ai chẳng quan trọng. Nơi đây tai vách mạch rừng. Nếu Dương tướng quân đủ gan dạ, hẹn ngài đầu giờ Hợi tại cổng chùa.

Cô gái vừa định quay người bước đi thì Vũ Thư liền ngăn lại:

– Mau nói! Ngươi là ai?

Cô gái liếc nhìn bàn tay Vũ Thư đang đặt trên đốc kiếm, cười nhạt nói:

– Dương tướng quân muốn ra tay với ta ư? Ta đã mạo hiểm đến đây, chẳng lẽ lại sợ? Dương tướng quân muốn thử xem ngài rút kiếm nhanh hơn, hay ta chạy nhanh hơn không? Ngài không muốn biết tung tích của em gái mình ư?

– Hừ! – Vũ Thư trợn mắt nhìn cô ta. – Ngươi đang thách ta ư? Nói! Ngươi có phải là gián điệp của bọn Thiên Đức cử đến không?

– Ta là quân sĩ Thần Vũ, thừa lệnh Vạn Thắng vương đến đây giao khăn tay cho Dương tướng quân.

Vũ Thư giật mình lùi lại một bước, lập tức thủ thế, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn cô gái từ đầu đến chân.

– Các người đã chặt đầu em gái ta, nay còn dám vác mặt đến đây, thật quá to gan lớn mật!

Cô gái khẽ cười nhạt, ánh mắt pha lẫn vẻ thương hại nhìn Vũ Thư:

– Ta tự hỏi không biết vì lý do gì mà ngươi lại có thể làm tướng Đằng Châu. Chẳng lẽ ngươi chỉ biết đánh võ thôi sao? Nếu Dương Yên Thư đã bị Vạn Thắng vương xử tội chết rồi, thì ta còn nhọc công đến tìm ngươi làm gì? Ngươi cứ về tự mình suy nghĩ cho kỹ đi. Nếu đủ can đảm, hãy đến điểm hẹn một mình.

– Các người là lũ xảo trá, lấy gì ra làm bằng chứng em gái ta còn sống?

Cô gái lại cười nhạt:

– Để ta xem thành ý của ngươi ra sao đã. Tin hay không thì tùy ngươi. Em gái ngươi đã cả gan thích sát Thần phi theo lời xúi giục của Dương Cự Vọng, c��t để kiếm cho ngươi một chỗ tốt trong quân. Ngươi thân làm anh mà chẳng lo nổi cho em gái thì thôi, lại còn dùng nữ nhi làm bậc thang tiến thân sao? Ta khinh! Vạn Thắng vương vốn nhân từ, đã tha chết cho Dương Yên Thư nhưng buộc phải phao tin xử tử nàng, ấy là để bảo vệ tính mạng cho Dương gia nhà các ngươi. Nếu Dương Cự Vọng biết được mưu hèn kế bẩn của mình đã bại lộ, liệu hắn còn trọng dụng họ Dương các ngươi nữa không?

Dứt lời, cô gái quay người, cúi đầu, bước đi nhanh chóng, bỏ lại Dương Vũ Thư đứng như trời trồng. Y vẫn ngồi bệt bên gốc gạo cho đến khi quân hầu mang rượu thịt quay trở lại.

– Tối nay ta có hẹn với bằng hữu vào đúng giờ Hợi. Ngươi hãy làm gà cho ta, nhớ hâm nóng rượu.

Dương Vũ Thư trở lại quân doanh mà lòng dạ rối bời. Vũ Thư từng nghe nhiều về quân Thần Vũ, một đội quân toàn nữ nhân tinh nhuệ. Dáng vẻ và cách ăn nói của cô gái vừa rồi hẳn không phải của một nữ binh tầm thường.

– “Cô ta nói có lý. Nếu Yên Thư đã chết rồi, sao cô ta lại cố công tiếp cận mình làm gì? Dương Sứ tướng chết tiệt, ngươi dùng em gái ta cho mưu đồ của mình, để nó thiệt thân rồi lại phủi tay không nhận, còn đổ cho nó theo trai. Hừ! Ta nhất định sẽ tra rõ chân tướng, đòi lại công bằng cho em ấy!”

Dương Vũ Thư vốn là tùy tướng thân cận của Đào Ứng Bình. Khi Ứng Bình thôi chức, Dương Cự Vọng liền sắp xếp thân tín, điều Dương Vũ Thư về chốn này chẳng khác nào an trí tuổi già, dù Thư chưa đến ba mươi. Đào Sứ tướng xin từ chức, Lưu Phó Sứ tướng lại mất mạng. Dương Cự Vọng từ chức Hữu Tướng quân mà nhảy vọt lên làm Sứ tướng, điều này khiến chẳng riêng Dương Vũ Thư mà nhiều người khác cũng không phục. Dương Khoan từng nói:

– Nếu Dương Cự Vọng không phải em vợ Phạm Lệnh công, thì giữ chức Hữu Tướng quân cũng đã là quá sức rồi.

Sự xáo trộn trong hàng ngũ tướng lĩnh Đằng Châu khiến Dương Khoan, vốn là người chuyên trách luyện võ cho tân binh, chẳng còn được trọng dụng. Dương Quỳ, một kẻ vô danh tiểu tốt đến nỗi cầm côn còn không vững, lại là cháu họ của Dương Cự Vọng, bỗng nhiên nắm quyền cai quản tân binh. Dương Khoan bỗng nhiên bị giáng xuống làm phó cho một kẻ đáng tuổi con mình, một kẻ chưa từng bước chân vào quân ngũ. Dương Khoan tuy không bằng lòng nhưng đành cố nín nhịn, ông đang dự tính từ quan về nhà mở lớp dạy võ.

Dương Yên Thư biến mất, để lại một bức thư tạ lỗi gửi cha và anh, nói rằng sẽ gắng sức báo đáp công sinh thành dưỡng dục. Chẳng một ai biết Dương Yên Thư đã đi đâu. Qua các mối thâm giao, Dương Khoan biết được con gái mình đã sang Tế Giang, hành thích Thần phi Thiên Đức nhưng bất thành. Dương Khoan suy sụp hoàn toàn, ngày đêm chìm đắm trong men rượu. Dương Vũ Thư cũng bất mãn khôn nguôi, nhưng chưa lộ ra mặt. Dương Vũ Thư hay tin thích khách hành thích Thần phi Thiên Đức thất bại, và trong số những người bị bắt có một nữ nhân. Thiên Đức đã ra lệnh xử tử tất cả. Dương Vũ Thư biết rõ, dù em gái y có tham gia hành thích Thần phi Thiên Đức và có thành công đi chăng nữa, thì cũng chẳng thể trở về được nữa. Trách em gái dại dột một thì Vũ Thư hận Dương Cự Vọng gấp mười phần.

Truyện này thuộc về truyen.free, được biên tập cẩn thận để mang đến trải nghiệm tốt nhất cho độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free