Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 365: Thân gái xa nhà

Tin tức Vạn Thắng vương bị hành thích vào ban đêm ngay trong hậu viện huyện đường Nghĩa Trụ Hạ lan nhanh như bão táp. Vũ Mộng Nguyên và Đình Nghi Khúc lập tức lùng sục, bắt bớ những kẻ bị Hoàng Phiên khai ra. Hoàng Phiên tuy có gan mưu sát nhưng lại nhát gan, vừa về đến nhà lao của huyện đã khai nhanh đến nỗi Nhữ Hài chẳng kịp ghi chép. Tình hình cấp bách, hễ có đư���c cái tên nào, Vũ Mộng Nguyên và Đình Nghi Khúc liền phối hợp cử người đi bắt ngay.

Tại thương cảng Hiến Doanh, Triệu Quang Phục ngày đêm cho quân sĩ canh phòng cẩn mật dọc bờ sông. Ông mở hai lối cho bách tính qua lại, yêu cầu họ phải trình giấy tờ tùy thân cho binh sĩ. Hàng chục thích khách công nhiên dùng giấy tờ giả để theo ngả này trốn thoát. Những lần trước, chúng đều qua lại thuận lợi, nhưng lần này thì khác. Triệu Quang Phục, Phạm Bỉnh Di, Nguyễn Gia Miêu, Trần Can, Nguyễn Cao và một số nhân viên thuộc Ty Công an thay phiên nhau tra xét. Dựa vào cách đóng dấu mộc trên giấy tờ, tất cả những kẻ gian tế có ý định “xuất cảnh” đều bị tóm gọn, không một tên nào thoát được.

Trước đây, Chương, Phạm Bỉnh Di và Trần Quang Diệu đều đã dự liệu sớm muộn sẽ có kẻ làm giả giấy tờ khi số lượng người biết chữ ở Vạn Xuân ngày càng tăng. Thế nên, Phạm Bỉnh Di quy định con dấu tròn của mỗi huyện sẽ có những dấu hiệu nhận biết riêng biệt. Đơn cử như huyện Nghĩa Trụ Hạ ở phía Nam thủ phủ Thiên Đức, con dấu có một chấm tròn rất nhỏ ở vị trí 6h. Kim Động nằm ở phía Đông Nam thủ phủ, chấm tròn ở vị trí 5h. Những dấu hiệu riêng này chỉ có người phụ trách đóng dấu cùng với Trưởng hoặc Phó Trưởng Công an huyện mới được biết.

Giấy tờ mà bọn gian tế sử dụng, nhìn qua con dấu, trông chẳng khác gì giấy thật. Tuy nhiên, khi nhìn kỹ sẽ phát hiện chúng thiếu mất những dấu hiệu đặc biệt do Ty Công an cố ý để lại.

Đoàn Nhữ Hài tuy không biết phân biệt dấu mộc thật giả, nhưng trong quá trình khai thác gian tế tại Nghĩa Trụ Hạ, anh đã đề xuất một số thay đổi. Thời gian sau đó, mẫu giấy tờ tùy thân mới cấp phát cho người dân có thêm mục ghi chiều cao. Mỗi tờ giấy cấp phát sẽ bổ sung thêm chữ cái và ba số quy ước. Ty Công an mời các thầy nhân tướng học đến dạy cho nhân viên trong ty cách xác định đặc điểm nhận dạng trên khuôn mặt như nốt ruồi, vết bớt, sẹo chìm, sẹo nổi.

Trong chưa đầy mười ngày, hầu hết các gian tế do Chu Thanh Đông, La Đình Độ cài cắm tại ba huyện thuộc Tế Giang cũ đều bị bắt hết sạch. Cá biệt, một số kẻ hết đường tẩu thoát đành phải ra tự thú.

Trong thời gian bọn Cao Mộc Lân lùng bắt Châu Phổ, Thiên Bình và Uyển Như bỏ dở công việc từ làng Vạn Xuân, cùng nhau đến tìm Chương tại sở chỉ huy tạm, bởi họ hay tin anh bị hành thích hụt. Chương không muốn ba quân tướng sĩ phải bận lòng, anh giao quyền chỉ huy việc lùng bắt đám gian tế cho Cao Mộc Lân phụ trách rồi cùng Thiên Bình, Uyển Như và Lam Khuê đến Hiến Doanh cách đó không xa. Chương ở lại Hiến Doanh ba ngày để xem xét bố phòng, úy lạo binh sĩ, lắng nghe từng người có trách nhiệm báo cáo tình hình, và cùng họ họp chung một lượt trước khi trở về thủ phủ Thiên Đức. Uyển Như ở lại thêm mấy ngày để xem xét việc làm ăn.

Phiên tòa xét xử công khai Châu Phổ, Hoàng Phiên cùng hơn chục kẻ cầm đầu và gần hai trăm tên thuộc hạ đã được giao cho Bùi Quốc Khái, Lý Tài, Lý Nhân, Cao Mộc Lân và La Đình Kính định đoạt. Bọn Châu Phổ, Hoàng Phiên bị xử bắn thị chúng tại Hiến Doanh vì phạm nhiều trọng tội. Đám thuộc hạ dưới quyền bị phán tù khổ sai từ 5 đến 7 năm, rồi bị đưa lên vùng Chi Lăng khai thác quặng sắt.

Nguyễn Gia Miêu thôi giữ chức Chủ tịch Thương cảng Hiến Doanh, và được điều về làm Trưởng Ty Thương nghiệp. Thời điểm này, mỗi Ty đã có một Trưởng và hai Phó. Gia Miêu đã kinh qua nhiều chức vụ quan trọng trong suốt bảy năm theo phò Chương, như Phó Ty Giáo Dục, Phó Ty Truyền thông, Trưởng Ty Dân vận, Chủ tịch Thương cảng. Kể từ tháng 6 năm Thiên Đức 32, anh nắm quyền tại Ty Thương nghiệp. Đào Sư Tích sẽ là trợ lý của Gia Miêu, cùng với một số nhân sĩ trẻ khác. Con cái của những vị thuộc Bát Vạn Thương Nhân cũng đều làm việc trong Ty Thương nghiệp.

Trong mấy ngày ở Hiến Doanh, Chương gửi mật lệnh cho các toán quân tình báo đã cử sang Đằng Châu thi hành nhiệm vụ vào đêm “song lục”, yêu cầu họ trở về trình diện ở làng Vạn Xuân trong thời gian sớm nhất. Chương cũng bàn với Triệu Quang Phục dự định xây dựng đầm Dạ Trạch thành một căn cứ huấn luyện kiên cố, đồng thời là nơi đồn trú an toàn cho ít nhất một vạn quân khi cần thiết.

Chương về làng Vạn Xuân, cùng với Phạm Tu, Lý An, Ngô Thì Nhậm bàn thêm về kế hoạch đánh chiếm Tam Đái, Đằng Châu trong năm Thiên Đức thứ 32. Ngô Thì Nhậm tiếp tục viết thư chiêu hàng gửi mười một sứ quân, song kết quả vẫn không có gì khả quan.

Nói về các toán quân Chương đã tung sang Đằng Châu trước đó. Sau một tháng giả trang kiếm kế sinh nhai dưới nhiều thân phận khác nhau, bọn Vi Thọ Kỳ, Ngô Phù Khuê, Lưu Nhất Vạn đã xác định được mục tiêu, đợi lệnh hành động. Sáu tiểu đội Thân Vệ quân do sáu Tiểu đội trưởng chỉ huy có sáu mục tiêu khác nhau. Nhóm thứ bảy là nhóm Trương Ma Nị. Nhóm thứ tám gồm Triệu Nhã Lâm, Phạm Thu Cúc và một cựu binh thân tín của Triệu Quang Phục.

Các nhóm thâm nhập Đằng Châu theo các hướng khác nhau. Vi Thọ Kỳ, Ma Kê dẫn quân hóa trang, xin việc trên các thương thuyền ở Ninh Hải, thâm nhập Đằng Châu từ phía bờ biển. Ngô Phù Khuê, Lưu Nhất Vạn, Hùng Sơn, Nghiêm Đạt nhờ sự trợ giúp của Đoàn Thượng, Lý Văn Ba và Trương Văn Long đã thâm nhập Đằng Châu bằng cách vượt sông.

Trương Ma Nị, Lưu Cơ, Trịnh Tú, Đinh Điền vốn người châu Đại Hoàng, dẫn theo Linh Thông Thuận xuôi dòng Xích Giang, thâm nhập Sơn Nam Hạ. Sau khi trú tại Sơn Nam Hạ gần nửa tháng, nhóm Trương Ma Nị nhận lệnh thâm nhập Đằng Châu dưới vỏ bọc phu khuân vác gạo. Nhiệm vụ của nhóm Trương Ma Nị là do thám Dương Vũ Thư và tìm cách trừ khử vị mưu sĩ họ Chu.

Phạm Thu Cúc và Triệu Nhã Lâm trong lốt người xấu xí, nghèo khổ, đã xin gặt lúa thuê và rửa chén bát trong một tửu ��iếm tại thị tứ. Nhã Lâm và Thu Cúc cùng người cha già tá túc trong một căn lều tạm bợ dựng ven con mương. Vị cựu binh trong vỏ bọc người cha đó, xin được chân quét tước ở chợ.

Trung tuần tháng 5, hai nàng nhận mật lệnh sớm tiếp cận Dương Vũ Thư, thuyết phục anh ta trở thành nội gián.

Triệu Nhã Lâm lủi thủi rửa chén bát trong tửu điếm, cả ngày chỉ ú ớ vài tiếng khó nghe. Vỏ bọc mà cô nàng xây dựng là một cô gái bị câm, cam chịu và có phần chậm chạp. Triệu Nhã Lâm làm ở tửu điếm với mức lương 20 đồng cùng ba bữa ăn.

Một ngày làm việc bắt đầu từ lúc gà gáy sáng, kết thúc vào khoảng giờ Tuất. Đối với một tiểu thư con nhà quyền quý, thân phận này vốn không hợp với Triệu Nhã Lâm, nhưng cô vẫn có động lực để làm.

Nhã Lâm muốn được Chương coi trọng.

Ngoài việc nỗ lực học tiếng, đọc sách, luyện võ phòng thân, trong thời gian ở điện Hưng Quốc, Nhã Lâm làm bất cứ việc gì có thể, dù không được phân công. Triệu Nhã Lâm biết thân phận mình có phần khác biệt, các nữ binh ít nhiều vẫn đề phòng cô, và đặc biệt tìm cách hạn chế cô tiếp xúc với Chương.

Có những khoảng thời gian Nhã Lâm nghĩ bản thân sẽ chẳng có hi vọng gì, từng xác định sẽ bị trả về Tam Hưng. Thế nhưng, bóng dáng người đàn ông thường nhoẻn miệng cười khi trông thấy cô, cùng dăm ba lời thăm hỏi vô thưởng vô phạt, đã khiến Nhã Lâm níu giữ hi vọng. Bằng trực giác của một người con gái, Nhã Lâm tin rằng Chương có để ý đến mình.

Không chỉ bản thân nỗ lực hòa đồng và dần được đồng đội ghi nhận, Nhã Lâm còn nhận thấy Thu Vân, người dìu dắt cô, và cả Duệ, đều nhiệt tình chỉ bảo mình trong nhiều việc. Nhã Lâm có thiện cảm với Duệ bởi cô dạy chữ rất giỏi và ăn nói nhỏ nhẹ. Nhã Lâm càng quý Duệ hơn khi biết xuất thân của cô ấy trái ngược với trí tuệ phi thường của mình.

Lam Khuê đối xử với mọi người xung quanh khá gần gũi, còn Uyển Như thì ăn nói hoạt bát, chẳng chấp nhặt điều gì. Mỗi khi được bố trí làm cận vệ cho ba phi tần, Nhã Lâm đều vô cùng thoải mái. Nhưng mỗi khi Nhã Lâm được bố trí bảo vệ Hoàng hậu, cô lại thấy ớn lạnh. Nhã Lâm chưa bao giờ dám nhìn trực diện Thiên Bình dù chưa từng nghe Thiên Bình quát mắng ai bao giờ. Tuy cùng là nữ nhân, Nhã Lâm vẫn nhận ra chút địch ý trong ánh mắt của Hoàng hậu. Thu Vân cũng đôi lần nhắc khéo Nhã Lâm rằng:

-Hoàng hậu tốt bụng, chưa từng trách phạt ai, có điều Hoàng hậu yêu Vương nên không muốn nhà có thêm người.

Nhã Lâm đủ thông minh để hiểu Thu Vân ám chỉ điều gì, song tình yêu vốn khó nói. Nhã Lâm cho rằng, trước tiên cần làm tròn phận sự, nếu Chương thực sự có để ý đến nàng, nhất định nàng sẽ có cơ hội.

Khi dẫn ngựa cho Chương lên trước trận địa, nhìn đàn voi chiến chạy đến rầm rập, Nhã Lâm sợ đến hồn bay phách lạc, muốn co giò bỏ chạy. Nhưng người đàn ông ngồi trên lưng ngựa vẫn điềm nhiên như không, đã níu giữ đôi chân cô ở lại. Trong hành trang của Nhã Lâm đến Đằng Châu có những quả bồ kết mà Chương đã tặng. Đối với Nhã Lâm, quả bồ kết không chỉ là một quả bồ kết đơn thuần, mà nó là món quà đầu tiên của người đàn ông mà cô thầm thương trộm nhớ tặng cho. Đêm nào trước khi ngủ, Nhã Lâm cũng mân mê quả bồ kết, ao ước một ngày nào đó được ở bên cạnh Chương, chẳng cần chức vị gì, chỉ cần được ở cạnh là đủ.

Trong số bao nhiêu nữ binh, Chương lại giao cho Nhã Lâm và Thu Cúc sang Đằng Châu. Nhã Lâm và Thu Cúc đã tâm sự với nhau rất nhiều về lý do được chọn. Việc Thu Cúc được chọn thì dễ hiểu, vì Vương muốn cô lập công hòng giúp cô buông bỏ gánh nặng tâm lý sau vụ Thần phi bị hành thích. Nhưng vì sao lại là Nhã Lâm thì bản thân cô nàng cũng chẳng hiểu, chỉ đoán mò rằng Vạn Thắng vương muốn trao cho nàng cơ hội thể hiện bản thân.

Ngẫm mà xem, Hoàng hậu và ba nàng phi, người nào cũng đẹp, cũng tài trí hơn người, hoặc từng trải qua nhiều biến cố cùng Vạn Thắng vương nên tình cảm càng thêm keo sơn. Ngẫm lại bản thân, ngoài xinh đẹp ra chẳng có công trạng gì, khác nào một bông hoa chỉ để ngắm mà thôi. Mà nếu chỉ đẹp, trong hai nghìn nữ binh Thần Vũ, chẳng thiếu những người trẻ đẹp, mà lại là dân Vạn Xuân chính gốc. Từ đó, Nhã Lâm tin rằng Vạn Thắng vương trao cho cô cơ hội khẳng định bản thân không chỉ là một bông hoa vô dụng. Nếu cô hoàn thành tốt nhiệm vụ, nhất định sẽ được đồng đội thừa nhận và Vạn Thắng vương sẽ vui lòng.

Người con gái một khi đã rơi vào bể tình, thật khó mà nói là đáng thương hay không. Thu Cúc thấy Nhã Lâm đi ngủ cũng nắm quả bồ kết trong tay, lấy làm ngao ngán. Đôi lần Thu Cúc khuyên can Nhã Lâm nên từ bỏ vọng tưởng về Vạn Thắng vương mà để ý đến các chàng trai phù hợp hơn.

-Chị Cúc thích ai thế?

-Em có biết… à… anh Hài không?

-Có! Anh ấy hay chữ nghĩa, dáng nho nhã, rất tuấn tú. Anh ấy có biết chị thích anh ấy không?

Thu Cúc lắc đầu:

-Chị chỉ nhìn trộm thôi, gần đây anh ấy thường theo Vương giải quyết sự vụ nên nhiều người ngắm nhìn anh ấy rồi.

-Chị đẹp như vậy, nhất định anh ấy sẽ thích chị thôi. Anh ấy chưa có ý trung nhân, chị cứ thử xem sao. Em chỉ thích Vương thôi, em biết là rất khó nhưng em chẳng thể nghĩ khác được. Nếu chị em mình hoàn thành nhiệm vụ, chị sẽ được tuyên dương, khi đó chị nên viết thư cho anh Hài để biểu lộ lòng mình.

-Chị không giỏi viết lắm.

-Em sẽ chỉ cách cho chị, anh ấy là nho sinh, em cũng hiểu đôi chút.

Xung quanh hai cô gái đều là cạm bẫy, ngoài tinh thần kiên định mong muốn hoàn thành nhiệm vụ, thì tình cảm nam nữ trong sáng lại chính là nguồn động lực tinh thần thúc đẩy hai cô gái bất chấp mọi hiểm nguy rình rập.

Một tối muộn, Thu Cúc nép mình bên quán nhỏ, chờ đón Nhã Lâm ngoài tửu điếm. Phố xá thưa người, những tay bợm nhậu chân nam đá chân chiêu khật khưỡng khuất dần vào màn đêm yên tĩnh. Vài người thì ngân nga đôi ba câu hát không đầu không cuối. Mùa gặt đã xong, Thu Cúc giúp cha quét tước chợ từ sáng sớm đến chiều muộn. Trước đây, Thu Cúc và Nhã Lâm vốn không thân thiết, bởi quan hệ của họ chỉ dừng lại ở cấp trên cấp dưới. Thu Cúc chuyên đảm trách bảo vệ an toàn cho Duệ, còn Nhã Lâm thì tùy theo lịch sắp xếp mà thuộc nhóm Cúc hoặc nhóm khác. Hơn nửa tháng trời thủ thỉ, ăn ngủ cùng nhau sớm hôm khiến hai cô gái hiểu và thân thiết với nhau hơn.

Thu Cúc biết Nhã Lâm không có bạn, tuổi sàn sàn như nhau nhưng Nhã Lâm gọi Thu Cúc là chị, phần vì Thu Cúc là cấp trên, lại là tiền bối trong quân, dần thành quen. Thu Cúc vốn mồ côi cha mẹ, sống trong làng Vạn, những người xung quanh đều là ruột thịt cả. Có lẽ từ lúc đặt chân lên chiếc thuyền chài nhỏ rách nát, Nhã Lâm một điều "chị", hai điều "chị" và thường nghe lời, khiến Cúc cảm thấy bản thân phải có trách nhiệm với cô em gái nhỏ này. Thiên Bình và Duệ ở làng Vạn là đàn chị, Cúc rất ngưỡng mộ bởi hai chị đã góp công sức gầy dựng Thiên Đức quân lớn mạnh, đồng thời dìu dắt nhiều đàn em tiếp bước.

Thực lòng Thu Cúc từng không ưa Nhã Lâm bởi Nhã Lâm có ý thương Vạn Thắng vương. Lòng ích kỷ của Cúc lúc ấy vô cùng dễ hiểu, cô muốn Vạn Thắng vương không nạp thêm thiếp. Tuy nhiên, chẳng riêng gì Nhã Lâm, có biết bao cô gái trẻ khắp phủ Thiên Đức thương thầm nhớ trộm Vạn Thắng vương, Thu Cúc sao mà quản hết cho được. Nhã Lâm chỉ là một trong số rất nhiều cô gái tương tư Vương mà thôi.

Bản thảo này do truyen.free thực hiện và giữ bản quyền, xin vui lòng không tự ý sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free