(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 364: Tằm ăn lá
Cao Mộc Lân dùng hơn hai chục thuyền độc mộc chở quân sĩ len lỏi giữa lau lách, lần mò vào Dạ Trạch. Lối đi không có, binh sĩ trên thuyền phải dùng liềm, đao kiếm phát quang cỏ cây mọc ngổn ngang trên mặt nước. Mỗi thuyền độc mộc chỉ chở được tối đa bốn người, tính cả người chèo. Cao Mộc Lân không thể dẫn đại quân vào lùng sục, đành dùng thuyền dọn đường từng chút một. Từ trên cành cây, dưới mặt nước đến ẩn mình trong lau lách, rắn độc trườn bò khắp nơi, đủ sức làm kẻ yếu bóng vía kinh hồn bạt vía.
Đối phương từ trong chằm chèo thuyền ra, dùng tên bắn xối xả vào quân Cao Mộc Lân. Hai bên không nhìn rõ nhau, đối phương dựa vào tiếng động mà bắn tên hú họa. Mộc Lân không vội vã, ra lệnh binh sĩ tập trung phát quang, cốt mở một lối đủ rộng. Chương đưa cho Mộc Lân la bàn, nhờ đó, y dễ dàng xác định phương hướng. Từ sáng đến chiều tối, binh sĩ đã mở được một lối rộng chừng năm trượng, sâu vào trong chằm khoảng tám mươi trượng tính từ điểm xuất phát.
Trời tối, Mộc Lân dẫn quân quay ngược trở ra ngoài. Sớm hôm sau, các thuyền độc mộc chậm rãi tiến vào, binh sĩ ngồi trên thuyền dùng súng hỏa mai bắn vào lau lách hai bên để đề phòng đối phương phục kích. Sự cẩn trọng của Cao Mộc Lân không hề thừa, đã có bốn kẻ địch bị hạ. Quân lính thu giữ được hai thuyền nhỏ cùng hàng chục mũi tên tẩm độc. Sang ngày thứ hai, Cao Mộc Lân phát quang thêm cả trăm trượng, nhưng bốn bề vẫn một màu xanh rì bạt ngàn của những tán cây mọc là đà mặt nước và cỏ dại cao quá đầu người. Dưới làn nước đục ngầu là sình lầy, sào cắm xuống cũng không thấy đáy.
Theo lời các cụ cao niên quanh vùng, giữa chằm Dạ Trạch có một gò đất nổi rất lớn, đủ sức cho vạn người trú ngụ. Thế nhưng gò cách rìa ngoài bao xa thì chẳng ai hay biết. Cao Mộc Lân cho mở lối thứ nhất từ hướng Nam tiến lên phía Bắc, vì gần đó có một gò cao.
Địa hình khác xa dự liệu, sang ngày thứ hai, La Đình Kính đã phối hợp cùng Lý Trí Thắng mở thêm lối thứ hai từ hướng Tây sang Đông. Hàng chục chiếc thuyền đánh cá loại nhỏ của ngư dân cũng được trưng dụng.
– Cao Mộc Lân! Cha con mày là đám rùa rụt cổ, lũ hèn mạt dùng đầu gối tiến thân, ăn cơm thừa của thằng tiểu tử họ Mạc.
Sáng sớm ngày thứ ba, Mộc Lân nghe tiếng mắng chửi oang oang phía sau lau sậy. Kèm theo đó, hàng chục mũi tên độc từ ba hướng bắn rào rào xuống mặt nước. Binh sĩ Thiên Đức đều được trang bị khiên bọc đồng, nên vài mũi tên đó không làm khó được họ.
– Châu Phổ cứ ở mãi trong đó đi, ngươi đừng có tự sát. Ngươi cũng yên tâm, vợ con ngươi sẽ không ai làm hại đến đâu, nhưng nếu để ta bắt được, ta hứa sẽ lột da ngươi.
– Cao Mộc Lân, mày là thằng hèn!
– Tao hèn thì cũng làm sao! Tao hèn nhưng không bao giờ dùng thủ đoạn tàn độc sát hại dân lành, cũng chẳng nhắm vào văn nhân. Châu Phổ, mày hãy ước mình có cánh để bay khỏi nơi này thì vừa.
– Mộc Lân! Mày đừng vội đắc chí! Tao chết mày cũng chết!
– Châu Phổ! Mày cam tâm dẫn bọn đồ tể Đằng Châu về giết người mình, mày không bằng loài cầm thú.
– Do chúng mày ép bọn tao thôi, mày và thằng họ Mạc chó đẻ! Cha con phản tặc họ Cao.
Hai bên chửi qua mắng lại cho hả cơn tức giận, ai nấy đều muốn lấy mạng đối phương song lại chẳng thấy mặt nhau. Trong khi thuộc hạ Châu Phổ bắn tên độc, binh sĩ dưới trướng Cao Mộc Lân thì ra sức phát quang cỏ cây mở đường.
Mộc Lân có thêm hơn chục chiếc thuyền nhỏ do Vũ Bang Hộ đưa đến. Quân sĩ thay nhau cắt cỏ, chặt cây, bắt rắn, đẩy nhanh tiến độ. Kết thúc ngày thứ ba, Cao Mộc Lân đã mở ��ược một con đường thẳng dài ngót hai dặm, song vẫn chưa thấy bóng dáng gò nổi đâu, trong khi Châu Phổ vẫn điên cuồng bắn tên tẩm độc phá quấy.
Đến cuối ngày thứ năm, lối vào chằm do Cao Mộc Lân phát quang đã dài chừng năm dặm. Binh sĩ phát hiện được gò nổi nhưng trời tối buộc phải lui, vì sợ bị phục kích. Ở hướng La Đình Kính cũng đã chạm được gò đất. Từ báo cáo của Mộc Lân và Đình Kính, có thể thấy trong chằm Dạ Trạch tồn tại một vùng đất cao ráo và vô cùng rộng lớn.
Chương quán triệt trong ba quân: Địch chỉ còn một nhúm, không thể thoát, nên an toàn tính mạng binh sĩ phải đặt lên hàng đầu. Ngày tiếp theo, Mộc Lân, Đình Kính và Lý Trí Thắng không vội vàng đổ quân lên gò. Thay vào đó, binh sĩ vừa bắn hú họa để cảnh giới, vừa phát quang các lùm cây bụi cỏ um tùm ngập nước. Cao Mộc Lân và Lý Trí Thắng vẫn chưa rõ chủ ý của Chương vì sao không cho chặt cây lớn mà chỉ phát quang bụi rậm.
Hơn một nghìn binh sĩ Thiên Đức bắt đầu đổ bộ vào sáng sớm ngày thứ bảy, chọn chỗ đứng chân rồi tỏa hình rẻ quạt ra các hư��ng. Lựu đạn bắt đầu được sử dụng ở những vị trí bị nghi ngờ có mai phục. Hàng chục kẻ dính mảnh văng bị thương nằm kêu la thảm thiết. Qua khai thác những kẻ này, quân Cao Mộc Lân biết được lều trại của Châu Phổ nằm ở mé đông bắc của gò lớn.
Lý Trí Thắng, Cao Mộc Lân và La Đình Kính chia làm ba mũi, cùng tiến quân, dùng lựu đạn mở đường, đạp bằng cỏ dại mà đi băng băng. Những rắn rết, côn trùng độc trên cây hay trườn bò dưới đất đều bị binh sĩ bắt sạch. Bất cứ thứ gì động đậy đều có thể biến thành món nướng khi màn đêm buông xuống.
Lều trại của Châu Phổ trống trơn, nồi niêu xoong chảo, ngũ cốc, lồng chim, chuồng gà đều ngổn ngang. Bếp than củi nguội lạnh, mấy giỏ, chum vại đựng rắn rết cũng mở toang hoang. Lần theo dấu vết để lại, quân Cao Mộc Lân thấy chim chóc bay tứ tán ở mạn phía bắc của gò đất. Mộc Lân dẫn quân đi mau, cứ vài trượng, binh sĩ lại ném một quả nổ sang trái, phải hoặc phía trước để dọn đường. Chương gọi hình thức dàn quân hàng ngang, nổ súng, ném lựu đạn, dùng liềm sắt gắn vào sào dài cắt cỏ, giáo dài đâm chọc xung quanh… như vậy là đi càn!
Tầm nhìn hạn chế, việc đi càn với hỏa lực mạnh thực sự hợp lý, bởi Châu Phổ không còn bất kỳ cơ hội nào để giáp chiến, tên độc cũng chẳng còn bao nhiêu. Một vài kẻ gan lì nằm phục trong lùm cây, muốn mạng đổi mạng, nhưng khi nhổm người dậy vung đao, chúng đã trở thành mục tiêu của hàng chục họng súng đen ngòm.
Thực tế, Chương muốn Cao Mộc Lân, Lý Trí Thắng và La Đình Kính trải nghiệm hình thức tác chiến dựa vào hỏa lực bắn lượt trong địa hình phức tạp. Mai sau, nếu Chương tiến đánh Tam Đái hay các vùng thượng du, binh sĩ sẽ đỡ bỡ ngỡ hơn. Bên cạnh đó, Chương cũng muốn biến chằm Dạ Trạch thành căn cứ huấn luyện và đồn trú.
Châu Phổ cùng hơn năm mươi thuộc hạ còn sống sót, sau khi bị dồn ép tỉa dần, đã kéo nhau lên thuyền, chống sào lướt trên sình lầy, cỏ nước, hòng tìm đường thoát thân. Một số khác thì chạy tứ tán, ẩn nấp trong những lùm cây trên gò nổi rộng hơn một chục héc-ta.
Cao Mộc Lân đốc quân đuổi sát, súng hỏa mai bắn đuổi không ngớt. Một số kẻ bị thương bị hất xuống sình lầy, kêu la oai oái. Cao Mộc Lân không có ý định bắt sống những kẻ bị thương. Binh sĩ cũng chẳng cần phải ra tay, bởi rắn rết và đầm lầy sẽ thay họ làm nốt việc ấy. Đến đường cùng, Châu Phổ đứng trên mũi thuyền, lăm lăm thanh kiếm trong tay, lớn tiếng mắng Cao Mộc Lân:
– Thằng họ Cao chó đẻ, mày có giỏi thì ra đây đánh tay đôi với tao! Mày lại đây!
Cao Mộc Lân tỉnh bơ đáp lại:
– Tao với mày sơ giao, chẳng tính thân tình gì. Nay mỗi đứa một ngả, ai thờ chủ nấy thôi. Mày chỉ có hai lựa chọn: một là hạ khí giới đầu hàng chờ Vạn Thắng vương phán tội, hai là tao lột da đầu mày, dìm chết mày trong bùn.
– Mày là thằng vong ơn bội nghĩa, cha con mày hèn nhát quy thuận họ Mạc, đồ chó má.
– Tao từng nhận ân huệ của La Lệnh công. Vạn Thắng vương đánh bại Lệnh công, nhưng không hại Lệnh công và gia quyến, lại còn trọng dụng bọn tao, cớ sao tao không theo? La đại nhân La Đình Kính nay cũng đã theo dưới trướng Vạn Thắng vương! Sao? Mày theo La Đình Độ, lão Độ có bảo chúng mày đột nhập La phủ hành thích Lệnh công không hả?
– Mày đừng có xảo ngôn! Mày qua đây đánh với tao!
Cao Mộc Lân lắc đầu:
– Chúng mày không có bất kỳ cơ hội nào để đánh với tao. Chủ của mày khiến em tao suýt mất mạng, tao với mày là cừu địch.
Châu Phổ gào lên:
– Mày lại đây! Lại đây!
Cao Mộc Lân chiêu dụ thuộc hạ của Châu Phổ:
– Chúng bay là hạng tôm tép, đường cùng rồi có muốn uổng mạng cho lão họ Chu nữa hay không? Vạn Thắng vương có lệnh: Trong số chúng bay, kẻ nào là dân gốc Tế Giang sẽ được miễn tội chết, trừ kẻ cầm đầu Châu Phổ!
– Không được nghe nó nói, bọn chúng sẽ không tha cho chúng ta đâu.
– Vạn Thắng vương xưa nay nổi tiếng lời nói đã định là không đổi, như núi cao muôn trượng. Kẻ nào là dân gốc Tế Giang, còn cha mẹ già, vợ dại con thơ, chỉ cần biết quay đầu là bờ, thành tâm hối cải sẽ được khoan hồng. Các người không lạ gì ta, hẳn cũng đã nghe về vị Thủy Sư Đô đốc nay thống lĩnh một quân rồi chứ? Các người có tội đến đâu sẽ bị xử đến đó, nhưng Vạn Thắng vương khoan hòa nhân đức, chỉ cần biết hối cải, tay chưa nhuốm máu sẽ được giảm nhẹ hình phạt. Ta và các người vốn cùng là dân Tế Giang, ta đâu cần phải lừa các người làm gì. Còn nếu muốn giết các người tại nơi hoang vu này, ta chỉ cần hạ lệnh là xong, cần gì phải phí lời.
– Thằng họ Cao xảo ngôn, không được nghe nó! Đánh đi! Lại đây thằng khốn!
Cao Mộc Lân tiếp tục dùng lời lẽ chia rẽ quân Châu Phổ. Gần hai mươi kẻ, sau một hồi lưỡng lự, bèn vứt đao kiếm xuống sình lầy, giơ tay xin hàng.
– Tướng quân, tướng quân! Chúng tôi tuy không phải người Tế Giang, nhưng chưa từng giết người, xin cho chúng tôi một con đường sống!
Châu Phổ gào khản cổ, vung gươm thét chửi loạn xạ. Cuối cùng, Châu Phổ chỉ còn hơn chục thuộc hạ thân tín không chịu buông kiếm đầu hàng.
– Kẻ nào quy hàng hãy nằm hoặc ngồi xuống thuyền. Đây là cơ hội cuối cùng của các người.
Châu Phổ nộ khí xung thiên, ném thanh kiếm về phía Cao Mộc Lân. Lân dùng khiên gạt đi.
– Ngắm mấy thằng cứng đầu kia! Mộc Lân hét lớn. "Tao đếm đến ba!"
Châu Phổ không thể lên bờ, cũng chẳng thể nhảy xuống bùn. Bất ngờ, binh sĩ Thiên Đức vây bên ngoài chằm Dạ Trạch quăng hàng loạt dây thừng, túm được Châu Phổ cùng đám thuộc hạ. Cả bọn bị kéo như thân chuối đổ, lướt trên mặt bùn lầy lội. Cao Mộc Lân hí hửng vào bờ, túm cổ Châu Phổ, lạnh giọng nói:
– Mày cứ chửi thoải mái. Nể tình tao với mày từng uống rượu chung mâm, tao sẽ giữ cái đầu mày trên cổ. Giao mày cho bên công an, mày mà chửi là họ cắt lưỡi mày đấy.
Châu Phổ gào lên mắng chửi, nhưng đã bị binh sĩ lôi đi cùng đám thuộc hạ.
Mỗi con chữ nơi đây đều được trau chuốt tỉ mỉ, thuộc về truyen.free.