Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 360: Hành thích Vạn Thắng vương

Ngay chiều hôm ấy, thay vì dùng chim câu đưa thư, Chương tức tốc phái thám mã về làng Vạn Xuân. Anh yêu cầu Trần Minh Dũng khẩn trương rà soát toàn bộ quy trình truyền tin, kiểm đếm chim câu, đồng thời xác minh nhân thân và tài sản của các quân sĩ phụ trách thông tin. Cuộc kiểm tra nội bộ này phải được tiến hành cẩn trọng và tuyệt mật. Đọc thư xong, Dũng mồ hôi túa ướt áo. Từng theo Phạm Cự Lượng và sau này được Chương cất nhắc làm thân tín, Dũng hiểu rõ vấn đề đang vô cùng nghiêm trọng. Rõ ràng, có nội gián hoặc bằng cách nào đó, phương thức truyền tin của họ đã bị đối thủ nắm bắt.

Trời vừa tối, trưởng làng Nguyên Hoà được bí mật đưa đến huyện đường. Chương đích thân hỏi chuyện. Anh dành một hồi lâu hỏi han tình hình cấy hái của dân làng rồi mới vào chuyện chính. Chương hỏi trong làng có bao nhiêu nhà nuôi chim bồ câu. Trưởng làng ngẫm nghĩ một lúc lâu mới đáp:

-Bẩm Đại Vương, ở làng Nguyên Hoà chỉ có nhà ông Trưởng bạ Hoàng Lôi nuôi chim bồ câu, thi thoảng ông ấy cũng dùng để thết đãi khách.

-Ông ta nuôi chim câu lâu chưa?

-Dạ bẩm, tính ra cũng đã nửa năm rồi, từ hồi trước Tết. Đứa con trai lớn nhà ông ấy là Hoàng Phiên, chuyên buôn bán nhỏ, mùa nào thức nấy. Dạo trước Tết anh ta buôn ngũ cốc, lúc trở về có đem theo một lồng toàn chim bồ câu.

-Hoàng Phiên là người thế nào?

-Dạ bẩm, đó là một chàng trai tốt bụng, hay giao thiệp và vô cùng phóng khoáng. Mỗi khi anh ta buôn bán trở về, trai tráng trong làng thường tụ tập bù khú.

Chương ngẫm nghĩ giây lát rồi hỏi thêm:

-Anh ta đi một mình hay có ai đi cùng?

Ông Trưởng làng suy ngẫm một hồi lâu:

-Thường thì có ba gia nhân giúp việc. Ngoài ra, thi thoảng anh ta cũng đưa về dăm ba người lạ. Bẩm Đại Vương, tôi đều tự tay kiểm tra giấy tờ tùy thân của những người đó, đều hợp lệ cả.

-Hiện giờ anh ta có ở nhà không?

-Dạ bẩm có.

-Trưởng bạ Hoàng Lôi là người thế nào?

-Thưa Đại Vương, ông ấy là người mẫn cán, rất có uy tín trong làng.

Chương rời ghế, chắp tay sau lưng đi qua đi lại, đoạn anh nói với Trưởng làng:

-Từ bây giờ ông phải ở lại đây, khi nào ta cho phép thì mới được về.

Trưởng làng chắp tay tuân mệnh. Chương gọi Huyện đội trưởng Vũ Mộng Nguyên vào căn dặn Nguyên phải bí mật phong tỏa làng Nguyên Hoà, thực hiện nội bất xuất ngoại bất nhập. Đình Nghi Khúc, một tâm phúc trước đây của Lý An, nay giữ chức Trưởng Công an huyện Nghĩa Trụ Hạ, cũng được yêu cầu tra soát hộ tịch của làng Nguyên Hoà và các làng lân cận trụ sở huyện ngay trong đêm.

Tiếp đến, Chương gọi đội nữ cận vệ vào dặn dò:

-Các em đều là xạ thủ t��i giỏi, dùng cung nỏ rất thành thạo, đúng không?

Tiểu đội trưởng cận vệ Phạm Cẩm Tú thưa:

-Chúng em xin chờ ngài phân phó.

-Khi đầu canh năm, các em hãy mật phục ngoài cánh đồng phía Nam làng Nguyên Hoà. Thấy bóng chim câu nào bay lên là phải bắn hạ bằng mọi cách, nhưng hạn chế dùng súng để tránh làm kinh động xung quanh.

-Dạ thưa, vậy còn an nguy của ngài? Hoàng hậu đã dặn chúng em không được rời ngài nửa bước.

-Ta sẽ loanh quanh ở nơi này. Hiện tại, trong tay ta chỉ có các em thành thạo cung nỏ và súng ống. Nếu để chim câu bay đi, e rằng sẽ nguy hiểm cho những người đang thi hành mật lệnh. Ta biết tự lo cho bản thân mình.

Phạm Cẩm Tú nài nỉ, Chương không muốn làm khó nên đành giữ lại mười nữ cận vệ. Anh trở về phòng ngủ, nơi Lam Khuê đang chong đèn ghi chép. Anh đứng ngoài cửa lớn tiếng căn dặn mấy nữ cận vệ phải canh gác cẩn mật. Thấy Chương có hành động lạ, Lam Khuê quay ra hỏi:

-Anh định làm gì?

Chương giơ ngón tay ra hiệu im lặng:

-Nói nhỏ thôi, vặn nhỏ đèn xuống.

Chương lấy chăn gối xếp lên giường, dùng tấm chăn mỏng phủ lên rồi buông rèm.

Anh đứng nhìn quanh, bảo Lam Khuê tắt đèn, chỉ châm một ngọn nến nhỏ đặt cách giường ngủ một quãng đủ xa. Ánh sáng yếu ớt chỉ vừa đủ để người bên ngoài trông thấy có bóng người đang đắp chăn ngủ.

Chương thì thào vào tai Lam Khuê:

-Em luồn ra ngoài qua cửa sổ đầu hồi, dặn mấy người đó từ nửa đêm trở đi hãy giả vờ canh phòng lơ là, tránh xa cửa chính và đầu hồi phía Đông.

-Anh nghi ngờ có kẻ muốn hành thích?

-Không nghi ngờ, mà anh chắc chắn đêm nay có kẻ muốn lấy mạng anh. Mau đi em!

Lam Khuê cầm giáo, gọi nhỏ các nữ cận vệ vài tiếng rồi đẩy cửa sổ trèo qua căn dặn. Chương khoác khẩu AK rồi trèo ra sau. Anh, Lam Khuê và một nữ cận vệ khác chọn ẩn nấp giữa những khóm hoa bên cạnh khoảng sân rộng. Nữ cận vệ đem chiếu và túi ngủ đến rồi cùng ẩn mình.

-Anh chắc đêm nay sẽ có thích khách ư?

-Chập tối nay, anh đã cho phao tin vào làng Nguyên Hoà và ba làng lân cận khác rằng Vạn Thắng vương đang ở hậu viện huyện đường, sáng mai sẽ về Thiên Đức.

-Anh làm vậy có mạo hiểm lắm không?

Chương vỗ vào khẩu AK đặt bên cạnh:

-Để xem chúng có bao nhiêu. Hai bóng chim câu cùng vút bay về phía Nam đã khiến anh hiểu ra mọi chuyện. Trước nay anh quá chủ quan, cứ nghĩ chỉ mỗi phe ta dùng chim câu để truyền tin.

Chương thuật lại cho Lam Khuê và nữ cận vệ nghe những lời ông Trưởng làng đã nói, và khẳng định Hoàng Phiên đích thị là gian tế. Làng Nguyên Hoà nằm gần huyện đường, nên mọi di biến động quân sự trong huyện đều nằm trong tầm mắt của tên gian tế. Chưa kể, trong số dân binh có người làng Nguyên Hoà. Dù vô tình hay cố ý, Hoàng Phiên nhất định đã kết giao với họ hòng dò la nội tình trong huyện đường.

-Đêm nay, bất cứ vị khách không mời nào vào hậu viện đều là gian tế. Anh hy vọng không có người đang phục vụ trong bộ máy của ta.

Vừa nói, Chương vừa đưa tay che miệng ngáp.

-Vậy anh chợp mắt một lát đi, chúng em sẽ thay phiên nhau canh chừng.

-Đèn đuốc đã sắp đặt ổn thỏa chứ?

Nữ cận vệ thưa:

-Dạ, đã để sẵn theo lời dặn của Vương gia rồi ạ.

-Đêm nay, nhất định các em sẽ rửa được mối hận cho Thần phi.

Dứt lời, Chương xoay người gối đầu vào lòng Lam Khuê, một chốc đã ngủ ngon lành. Lam Khuê ngồi canh chừng, một tay dùng quạt nan phe phẩy, tay kia mân mê mái tóc của Chương mãi không thôi.

Quá nửa đêm cuối hè, gió mát trăng thanh. Chương đánh một giấc ngon lành rồi choàng tỉnh, nhận ra Lam Khuê đã đánh thức anh bằng cách môi kề môi. Nàng thì thầm:

-Có động!

Chương dụi mắt ngồi dậy. Nữ cận vệ ngồi gần đó cũng đang nhổm người dậy khỏi khóm hoa. Chương căng mắt nhìn theo, quả nhiên bức tường phía Đông có mấy bóng người xuất hiện trên bờ tường rồi lẫn vào khoảng tối.

Chương cẩn thận xoay khẩu AK ra phía trước, sờ tay vào bao súng, mắt không rời khoảng tối phía xa dù chỉ một giây. Lam Khuê vỗ nhẹ, nhắc Chương chú ý lên mái ngói.

-Có hai người trên mái nhà.

Trên mái nhà, hai bóng đen áp sát mình xuống mái ngói, thật khó nhận ra nếu không chú ý kỹ. Một trong hai kẻ đó khẽ dỡ ngói quan sát mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Nữ cận vệ đang ngồi gần Chương bò ra xa một đoạn, lẩn mình vào bóng tối. Lát sau, từ hướng ấy vang lên một tiếng tắc kè. Hai nữ cận vệ đứng gác bên cửa chính ngôi nhà, một người cầm đuốc, người kia cầm đoản đao, sánh vai bước xuống bậc tam cấp, băng qua khoảng sân gạch về phía tiếng tắc kè kêu.

Hai bóng người nấp trên mái nhà nằm im bất động. Khi thấy không có gì bất thường, chúng liền di chuyển như thằn lằn, tụt xuống đầu mái hiên.

-Có khoảng sáu người! - Lam Khuê thì thào.

-Cứ để chúng vui vẻ một chút đã, chẳng việc gì phải vội.

Hai nữ cận vệ vừa nãy đi ngang qua khoảng sân vẫn đứng ở cuối vườn, một người cầm đuốc, còn người kia đã ẩn mình không thấy bóng dáng.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free