Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 361: Giết người không dao

Đám thích khách nhẹ nhàng đẩy cánh cửa chính, lần lượt lách mình qua khe hở. Một tên nép mình bên cửa chính để cảnh giới. Vừa lúc cánh cửa hé mở vội vã, một tiếng súng chát chúa xé tan màn đêm tĩnh lặng. Mấy nữ binh cận vệ bò men theo dãy tường đất phía đông khu nhà đã kịp nổ súng tiêu diệt kẻ đang đứng canh cửa.

Đám thích khách luống cuống, giơ cao thanh đao sáng lo��ng trong tay, mắt láo liên nhìn quanh. Chương đứng vụt dậy, nhưng Lam Khuê còn nhanh hơn, nàng nhảy vài bước đã đứng ngay góc sân lát gạch, chống giáo nện “cụp” một tiếng. Nữ cận vệ ở cuối khu vườn cũng kịp chạy đến, cô nàng dùng đuốc châm lửa, loáng một cái, hai bên sân gạch đã bùng cháy. Hóa ra, các nữ cận vệ đã bố trí vải tẩm dầu dọc hai bên sân từ trước.

Năm gã thích khách vận y phục đen, đeo khăn bịt mặt, sau giây phút ngỡ ngàng đã nhất tề nhảy xuống sân, định tấn công Lam Khuê và Chương. Bởi lẽ, mé bức tường đã có đến tám cô gái tay lăm lăm vũ khí. Lam Khuê thét lớn một tiếng, ngọn giáo trong tay múa tít định xông lên đối chiến, nhưng bất chợt thấy Chương giơ súng ngắn lên, lạnh lùng bóp cò. Tiếng nổ đanh gọn ngay lập tức hạ gục kẻ nhanh chân nhất bọn. Bốn thích khách sững người trong giây lát. Lam Khuê tận dụng thời cơ cùng các nữ cận vệ xông lên tấn công. Mấy cô gái phía bờ tường cũng rút đao nhảy vào tương trợ. Trong phút chốc, khoảng sân nơi hậu viện trở nên ồn ào bởi tiếng binh khí va chạm. Nghe tiếng động, binh sĩ trong huyện đường ùn ùn kéo tới, bao vây kín mít sân viện. Vũ Mộng Nguyên và Đình Nghi Khúc cũng rút kiếm, lăn xả vào trợ chiến.

Thân thủ của đám thích khách không hề tệ. Lam Khuê, Vũ Mộng Nguyên và Đình Nghi Khúc đánh ngang ngửa với ba kẻ địch. Kẻ còn lại thì đã phải thúc thủ khi bị gần chục nữ cận vệ quây kín, dùng giáo dài chọc tới tấp khiến hắn không biết đường nào mà đỡ. Nhờ sự trợ giúp của một nữ cận vệ khiến kẻ địch phân tâm, Lam Khuê dùng giáo đánh bay vũ khí khỏi tay đối thủ. Tên này lập tức bị binh lính xông đến đè nghiến xuống sân. Hai kẻ còn lại thấy chống cự không nổi, định dùng đao tự sát nhưng bất thành.

Kẻ nằm trên hiên nhà vẫn thoi thóp thở, còn kẻ trúng đạn súng lục thì đã quy tiên từ lúc nào. Bốn tên thích khách còn sống bị giật phăng khăn bịt mặt, quỳ gối giữa sân. Vũ Mộng Nguyên dí đuốc sát mặt từng tên, nhưng binh sĩ vẫn không nhận ra chúng là ai. Binh sĩ khám xét người của cả bọn, thu được giấy tờ cùng một số gói giấy bên trong chứa bột mịn.

– Mạt tướng đáng tội chết. – Vũ Mộng Nguyên khom người nói. – Chúng tôi đã lơ là, để Vương gặp nguy hiểm.

Chương vỗ vai Vũ Mộng Nguyên mấy cái, nở nụ cười khó hiểu rồi nói:

– Vây kín làng Nguyên Hòa. Cẩm Tú đâu rồi?

Mộng Nguyên thưa:

– Dạ bẩm Vương, Cẩm Tú vừa dẫn người đi đâu đó không rõ ạ.

Chương vỗ nhẹ lên trán:

– Quên mất! Anh Khúc đâu rồi?

��� Dạ, có tôi đây!

Chương rỉ tai:

– Lập tức dẫn người vào làng Nguyên Hòa, thu giữ tổ chim bồ câu tại nhà ông Trưởng bạ. Bất cứ kẻ nào có ý chống đối, giết ngay tại chỗ, không cần lý do. Nhanh!

Đình Nghi Khúc vội vàng dẫn người cùng ông Trưởng làng đi ngay.

Chương ngồi xổm xem xét nhân dạng bốn tên thích khách, anh cười khinh khỉnh, ngoắc tay ra hiệu. Vũ Mộng Nguyên khom lưng chờ lệnh:

– Thằng này bị thương nặng! – Chương chỉ vào kẻ dính mấy mũi giáo, máu không ngừng rỉ ra. – Đằng nào nó cũng chết. Ngươi hãy lấy mấy gói bột chúng mang theo đổ vào miệng nó xem có phải thuốc độc không.

Vũ Mộng Nguyên tức khắc thi hành mệnh lệnh. Tên xấu số bị bóp miệng, giãy giụa nhưng bất thành. Gói bột đổ vào miệng hắn chưa được bao lâu, hắn đã trợn mắt, sùi bọt mép, lăn đùng ra sân giãy giụa vài cái rồi quy tiên.

Chương thản nhiên:

– Kịch độc nhỉ? Chúng mày nghĩ mình thông minh nhưng ra khỏi nhà có xem ngày không? Định giết ta hả? Chúng mày chưa đủ khả năng ấy đâu.

Ba tên thích khách nhìn Chương, ánh mắt tràn đầy lửa h��n. Chương chẳng để tâm. Binh sĩ vội lấy ghế cho Chương ngồi, anh lần lượt xem từng tờ giấy thông hành có chữ ký của Vương Văn Trà và dấu mộc đỏ.

– Ở đây có ai mang giấy căn cước không?

Vũ Mộng Nguyên sai binh sĩ vào huyện đường lấy giấy căn cước của bất kỳ nhân viên nào. Một binh sĩ đưa cho Chương ba tờ căn cước có kèm dấu vân tay của nhân viên trong huyện. Chương xem xét kỹ một hồi rồi đưa cho Vũ Mộng Nguyên, nói:

– Đây là giấy tờ giả!

Vũ Mộng Nguyên giật mình:

– Dạ… trông chúng đâu khác gì nhau ạ?

– Thứ nhất, việc chúng dùng căn cước có chữ ký của Trưởng Công an huyện Kim Động là có chủ ý. Giả như các ngươi ở đây tra xét, chúng đưa giấy tờ hợp lệ là xong, các ngươi có muốn đối soát cũng khó. Đây là một lỗ hổng cần lưu ý. Thứ hai, con dấu này trông rất giống dấu mộc của công an huyện Kim Động, nhưng là giả. Điều này chỉ Trưởng hoặc Phó Công an huyện mới biết, do có quy ước riêng cho từng huyện trong việc làm dấu.

– Dạ! Còn chữ ký này chẳng phải của anh Trà đó sao? Tôi thân với anh ấy nên không nh���m được ạ.

– Đến cả ngươi còn không nhận ra, nghĩa là trình độ của chúng rất tốt. Chúng có kẻ giả mạo được chữ ký của người khác đấy.

Đoạn, Chương hất hàm hỏi ba tên thích khách:

– Sao? Ta nói đúng chứ?

Một trong ba tên thích khách thay vì đáp lời, liền nhổ nước bọt về phía Chương. Vũ Mộng Nguyên đứng ra chắn ngang, định bạt tai hắn, nhưng Chương ngăn lại.

– Đánh chúng chỉ tổ bẩn tay ngươi. Mau dùng thứ độc dược chúng đã dùng với Thần phi.

Ngay sau đó, Vũ Mộng Nguyên cắm thẳng mũi tên tẩm độc vào cánh tay kẻ láo xược, rồi thét lớn ra lệnh lính áp giải hắn đến đại lao huyện đường.

– Mày là đồ độc ác, vô nhân tính! Mày nhất định sẽ chết không toàn thây, thằng khốn họ Mạc!

Chương thản nhiên ngoáy lỗ tai, trong khi Vũ Mộng Nguyên tặng tên vừa mắng chửi Chương hai cái bạt tai nổ đom đóm.

– Ta chết toàn thây hay không, hai ngươi cũng chẳng còn sống mà chứng kiến. Ta cũng chẳng cần hỏi cung chúng mày làm gì cho tốn thời giờ. Sao hả? Hoàng thương nhân báo tin gấp quá nên chúng bây vội vàng hả?

Chương thở dài, nói với Lam Khuê:

– Em nhớ phải trọng thưởng Hoàng thương nhân thật hậu hĩnh nhé! Nhờ hắn mà ta còn giữ được mạng sống, hãy phong cho hắn chức Huyện trưởng.

– Dạ bẩm Vương, có nên thưởng cho Hoàng Lôi lão tiền bối luôn không ạ?

Chương phẩy tay:

– Tính sau. Trước hết, thưởng Hoàng thương nhân vì có công báo án cứu mạng ta. Còn hai thằng này…

Chương đứng dậy, vươn vai, vặn người mấy cái, rồi bảo Vũ Mộng Nguyên:

– Hãy tìm hiểu xem loại độc chúng mang theo là gì, còn trước mắt, cứ tặng mỗi đứa một tiễn tẩm độc cho chúng nó chết dần chết mòn.

Một trong hai tên thích khách rít lên:

– Hoàng Phiên! Thằng chó đẻ!

Chương chỉ tay vào tên còn lại:

– Ta đổi ý, cho thằng này uống chính loại thuốc độc nó mang theo, ta muốn xem nó giãy chết.

– Đại Vương tha mạng, xin Đại Vương tha mạng! Tiểu nhân sẽ khai, xin Đại Vương gia ân!

Chương lại ngồi xuống ghế:

– Thế này nhé! Nếu hai đứa bây chịu cung khai sự thật, ta sẽ cho án tù khổ sai 7 năm không ân xá. Chỉ cần một trong hai đứa bây khai vênh nhau thì…

Chương nói với Mộng Nguyên:

– Giết cả hai thằng tại chỗ. Bọn chúng vô dụng đối với ta. Hiểu chứ?

– Dạ, mạt tướng hiểu ạ!

– Nhữ Hài, Sư Tích, Như Hổ đâu rồi?

– Dạ, có chúng tôi đây!

– Giúp các anh em lấy khẩu cung. Thành thật thì 7 năm tù, gian trá thì giết tại chỗ.

Dứt lời, Chương rời khỏi đám đông, đi vào huyện đường. Lam Khuê sánh vai, hỏi nhỏ:

– Hình như đây là lần đầu em thấy anh hạ sát thích khách quyết đoán đến vậy. Ây da… em đúng là số đỏ.

– Là tại em đẹp thôi, đỏ cái gì mà đỏ.

– Anh này! Nhưng mà công nhận anh cũng ác gớm.

Chương tỉnh bơ:

– Để mà nói về cách thức giết người và hành hạ kẻ khác, anh e rằng ở Vạn Xuân này chẳng ai kinh khủng bằng anh đâu.

– Bây giờ anh tính làm gì?

Chương ngẩng đầu nhìn bầu trời hãy còn tối đen:

– Chờ trời sáng sẽ có bản cung. Hôm nay, rất nhiều kẻ sẽ chết theo cách mà chúng vốn tinh thông. Đối mặt với cái chết, những tên sát thủ không sợ, nhưng chúng ghét bị phản bội! Một lũ thiếu não đáng thương.

Mọi bản thảo đều thuộc quyền sở hữu c��a truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free