(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 359: Bóng chim câu
Sớm hôm sau, khi Chương và Lam Khuê đang dùng bữa sáng, Cao Mộc Lân mang theo bản kế hoạch đến trình báo. Chương mời Mộc Lân dùng bữa cùng, nhưng Mộc Lân xin phép được báo cáo trước. Thấy Mộc Lân có vẻ gấp gáp, Chương cùng Mộc Lân liền ra bàn uống nước.
- Tâu Vương, tôi vừa hay tin làng Lệ Xá có hai người đã mất, chính là vị trưởng làng và vợ ông ấy.
- Có liên quan gì đến việc chúng ta đang bàn không?
- Bẩm Vương, làng An Viên gần đó... trưởng làng nơi đó cũng...
Chương nhíu mày:
- Và điểm chung là?
- Chiều qua, hai người đó đã cùng ăn uống, chén tạc chén thù với hai người khác.
- Hai người kia thế nào?
- Dạ, họ cũng đang nguy kịch, e rằng khó lòng sống sót. Hai người ấy đã được đưa đến Thần y Tuệ Tĩnh, chưa rõ tình trạng thế nào ạ.
Lam Khuê cầm giáo vội vã chạy ra từ trong phòng ngay khi nghe thấy tiếng động lớn. Chương gãi đầu cười:
- Anh lỡ tay làm rơi cái ấm, không có gì.
Lam Khuê nhìn Chương một lát, rồi mới yên tâm quay vào. Cao Mộc Lân và mấy nữ cận vệ đều sững sờ khi Chương tức giận ném chiếc ấm trà xuống nền nhà, vỡ tan tành.
Chương rít lên:
- Bọn chúng không thể sống! Thằng Chu mưu sĩ kia cũng vậy, nó phải chết bằng bất cứ giá nào!
Cao Mộc Lân ngập ngừng:
- Bẩm... bẩm Vương. Ông La Đình Kính đã đến gặp tôi sáng sớm nay.
Chương nhìn Cao Mộc Lân, thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi xuống.
- Ông Kính báo với tôi rằng, gia nhân chuyên thử đồ ăn trong phủ đã trúng độc chết ngay tại chỗ tối hôm qua. Trong phủ náo loạn, ông Kính truy xét người mua thực phẩm nhưng người này cũng đã chết. Ông Kính nghi ngờ gian tế Đằng Châu muốn gây hoài nghi trong vùng, nên đề nghị tôi cho ông ấy tham gia tiễu trừ gian tế.
- Tham gia?
- Dạ bẩm, ông Kính muốn tham gia phong toả bờ sông.
- Ông ấy từng là cấp trên của anh, anh thấy thế nào?
- Dạ bẩm Vương, từ ngày Vương ban cho tôi và gia quyến một cuộc sống mới, tôi chỉ một lòng trung thành với Vương. Ngài chỉ thị thế nào, tôi sẽ làm theo thế ấy.
- Ông Kính vẫn còn e ngại, ta hiểu. Ta muốn nhân dịp này để dân Tế Giang cũ cùng hướng mũi nhọn vào một kẻ thù chung. Anh phải nhớ, kẻ thù của chúng ta là Dương Cự Vọng, Khổng Chiêu và binh sĩ Đằng Châu chống đối, chứ không phải dân Đằng Châu. Hãy để ông Kính tham gia tiễu trừ bọn khốn ở Dạ Trạch, lấy tình nghĩa mà đối đãi, đừng đặt nặng vai vế trên dưới.
- Xin nghe theo lời Vương dạy. Vậy tôi xin phép cáo lui, chờ Vương xem xét bản kế hoạch.
- Nửa canh giờ nữa ta sẽ gặp mọi người ở huyện đường. Anh bảo cậu Tôn báo tin gấp cho anh Thắng, đề nghị anh Thắng sẵn sàng chờ lệnh chiến đấu. Cấm trại, không ai được phép rời đi vì bất cứ lý do gì.
Cao Mộc Lân đi rồi, Lam Khuê nhanh chân bước vào ngồi cạnh Chương thủ thỉ:
- Anh nguôi giận đi, đừng giữ trong lòng kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe. Anh uống thêm bát canh nhé?
- Anh xin lỗi. - Chương cười. - Đúng là không kiềm chế được.
- Nếu là người khác chắc đã nổi cơn tam bành từ lâu rồi. Chúng em biết anh khổ tâm vì việc này suốt thời gian qua, nhưng mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đó cả thôi.
- Ừm, anh xem xong bản kế hoạch này sẽ đến huyện đường.
Lam Khuê tự tay bưng bát canh xương còn nóng hổi đặt lên bàn, rồi ngồi bên cạnh chờ đợi. Chương đành uống nhanh bởi vì chỉ có như vậy Lam Khuê mới hài lòng rời đi.
Trong số bốn cô vợ, Lam Khuê là người nấu ăn ngon nhất, tiếp đến là Duệ. Thiên Bình và Uyển Như thì không thể xếp hạng, dù không đến nỗi tệ nhưng cũng chẳng biết làm sao được, một phần cũng do cả hai cô nàng được cưng chiều từ nhỏ.
Sau khi họp bàn tại trụ sở huyện Nghĩa Trụ Hạ đến tận trưa, ai nấy đều bắt tay vào việc của mình. Cao Mộc Lân lập tức phóng ngựa như bay trở về doanh trại, tập hợp một nghìn quân bản bộ để phong tỏa bờ sông Phú Nông, chập tối sẽ xuất phát đến Hiến Doanh. Phạm Bỉnh Di tức tốc về trụ sở huyện Kim Động cùng Trần Nhật Tôn. La Đình Kính nán lại, ông ta vô cùng vui mừng khi lời đề nghị tham gia tiễu trừ gian tế được chấp thuận. La Đình Kính muốn gửi lời cảm ơn của La Lệnh công đến Chương. Trong cuộc nói chuyện gần nửa canh giờ, La Đình Kính thoải mái bày tỏ tâm tư nguyện vọng của mình. Chương lắng nghe và gợi ý La Đình Kính không nên ở La phủ vui thú điền viên nữa, mà hãy gia nhập quân Thiên Đức để chinh phạt Đằng Châu.
La Đình Kính xin lui về La phủ để chuẩn bị binh mã, sau đó sẽ hội quân tại đầm Dạ Trạch. Chương tiễn La Đình Kính ra sân trụ sở huyện, nói thêm đôi ba câu xã giao, rồi Chương xoay người trở vào. Như có trực giác mách bảo, đột nhiên anh dừng chân ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh đầy nắng của buổi trưa cuối hè.
Anh thấy bóng chim bồ câu bay lên từ rặng tre làng hướng về phương Nam. Gần như ngay lập tức, anh đã hiểu ra vấn đề.
- “Chẳng có lẽ?”
Chương quay lại, trông thấy La Đình Kính đã đi được một quãng xa, liền sai người đuổi theo gọi lại. La Đình Kính ngạc nhiên hỏi:
- Đại Vương còn điều gì căn dặn?
- Ông đem theo bao nhiêu quân bản bộ?
- Dạ thưa, tôi dẫn theo hai trăm quân bộ kỵ.
Chương bước đến cầm tay La Đình Kính, kéo ra ngoài cổng trụ sở, vòng ra bên hông, dừng chân cạnh bức tường đắp đất cao bằng đầu người. Những người tả hữu chạy theo sau đều không hiểu Chương định làm gì.
- Ông biết ngôi làng kia chứ?
- Đó là làng Nguyên Hoà. - La Đình Kính đáp.
Chương nhếch miệng cười:
- Ngay sát trụ sở huyện, người dân trong làng đó có thể quan sát được mọi động tĩnh ở đây. Khá, khá lắm! Ta đã chủ quan chưa nghĩ đến điều này.
Đoạn anh dặn La Đình Kính:
- Ông dẫn quân bản bộ qua cổng làng Nguyên Hoà, cố ý dừng chân tránh nắng, rồi quát tháo quân sĩ đi nhanh về La phủ, cố tình để lộ tin rằng quân sĩ La phủ tối nay phải đến bờ sông Phú Nông lập trại chuẩn bị vượt sông.
- Hả? Thưa Vương, sao… sao lạ vậy ạ?
Chương nhỏ giọng:
- Đêm nay, quân sĩ ở La phủ phải ẩn nấp thật kỹ, ông cứ đến hội quân ở Kim Động sau cũng được. Ta đoán rằng... nếu ông để lộ tin tối nay xuất binh, nửa đêm thế nào La phủ cũng có biến. Ông hiểu ý ta chứ?
La Đình Kính tròn mắt, lập tức hiểu ra vấn đề, gật đầu lia lịa.
- Bắt sống được thì tốt, ta không muốn chúng chết dễ dàng. Sớm mai ông dẫn quân đến vây làng Nguyên Hoà cho ta. Hãy làm thật cẩn thận.
La Đình Kính tuân lệnh, Chương thì thầm thêm vài điều trước khi ông rời đi. Ngay sau đó, Chương gọi Huyện đội trưởng đến dặn dò riêng. Hơn một canh giờ sau, binh mã của huyện đã tập hợp ở phía Tây, cạnh trụ sở chờ lệnh. Quân địa phương phần lớn là người bản địa, bởi vậy tin tức về việc họ phải đến bờ Phú Nông chuẩn bị mọi việc cho quân chủ lực Thiên Đức đánh sang Đằng Châu mau chóng lan truyền trong dân chúng.
Chập tối, Lam Khuê báo cho Chương, từ làng Nguyên Hoà có thêm hai chú chim bồ câu bay về phương Nam.
Bản quyền dịch thuật của đoạn văn này thuộc về truyen.free, mong quý vị độc giả ủng hộ.