(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 35: VAC - Đụng độ bất ngờ
Gần ba mươi tráng niên cởi trần hì hục đào hai cái ao. Họ cũng đánh nhiều loại cây quen thuộc như nhãn, ổi, na, ớt... về trồng quanh bờ ao để sau này tạo bóng mát cho cá. Ba nhà vệ sinh được dựng lên gần đó để lấy phân ủ. Khoảng đất rộng quanh hai cái ao được xới tơi để trồng nhiều loại hoa màu như rau mùng tơi, rau lang hoặc các loại rau ngắn ngày khác, đặc biệt là rau muống. Với số bạc Thiên Bình mang đến, Chương mua lại của bà con trong làng nhiều loại hạt giống và gia cầm. Chưa đầy một tuần, khu đất phía sau ngôi nhà của đội thân quân đã hình thành mô hình VAC. Chương còn tính nuôi thêm lợn, nhưng phải chờ đến phiên chợ.
Trong thời gian này, Lượng bám rễ ở Đường Vỹ thôn và làm việc vô cùng năng nổ. Một mình cậu lợp lại mái tranh, nhào đất đắp tường gia cố nhà bà Cả Ngư. Lượng không muốn ai giúp đỡ, muốn độc chiếm công lao, muốn thể hiện với bà Cả Ngư rằng một khi đã làm rể nhà này, Nguyệt sẽ hạnh phúc, cả đời no ấm.
Về phần Nguyệt, lần này cô về hẳn nhà, bởi gia chủ nơi cô làm gia nhân đã chuyển về kinh thành. Bà Cả Ngư vui mừng vì con gái về, Lượng thì chắc mẩm sẽ cưa đổ người trong mộng. Nguyệt là một cô gái đơn thuần, thấy Lượng ra sức tán tỉnh thì cũng có phần ưng ý. Cô từng hỏi Chương, và Chương nói Lượng là một chàng trai tốt, có thể gửi gắm tương lai. Nguyệt xem như bằng lòng vì thầy đã nói vậy, nhưng không nói ra miệng. Trong khi đó, Lượng cứ mở miệng là "thưa th���y" một câu, "dạ vâng" hai câu, khiến Chương chán chẳng buồn nói. Lần đầu tiên trong đời, Chương nhận thấy tình yêu thật lạ, nó có thể làm thay đổi một chàng trai rất nhiều.
Về phần Thiên Bình, Chương không biết Duệ đã to nhỏ những gì, chỉ thấy Bình xắn áo ra sức cuốc đất trồng rau. Quả thật, Chương cũng có chút bất ngờ, không ngờ cô nàng đành hanh với dáng dấp tiểu thư khuê các ấy lại làm việc nhà nông thành thục đến vậy. Sau này Chương mới ngẫm ra, đất Vạn Xuân này vốn ai ai cũng làm nông, một cô gái thành thục việc đồng áng cũng chẳng có gì lạ. Chỉ có điều, cứ làm xong một việc, Bình lại đòi Chương phải xem xét và đưa ra nhận xét mới chịu. Ban đầu Chương còn công tâm góp ý, nhưng sau thì cái gì cậu cũng khen tốt, bởi nếu có ý khác, lập tức Bình sẽ vặn lại. Chương nói lý, Bình cãi ngang, nên nếu có đấu khẩu thì Chương luôn là người chịu thiệt.
Duệ vẫn là người mà Chương cảm thấy hài lòng nhất. Cô sắp đặt công việc đâu vào đấy, nhiều việc Chương hỏi thì đã xong xuôi, vài việc đang băn khoăn thì Duệ đã có giải pháp. Cô không cần Chương ghi nhận, ngay đến cái ăn giấc ngủ của Chương, Duệ cũng hết sức để tâm.
Một chiều nọ, Duệ muốn về làng Vạn gặp Phạm Tu. Lượng liền nài nỉ Nguyệt đi cùng. Cậu nói muốn giới thiệu Nguyệt biết về làng Vạn, nhưng chủ yếu là muốn đưa Nguyệt về ra mắt song thân. Lượng kì kèo mãi, nên Chương đành khuyên Nguyệt cứ đi cho biết.
Người vui nhất lúc này là Thiên Bình. Thấy tất cả "kỳ đà cản mũi" đã rút sạch, cô hớn hở ra mặt. Bình quyết định rủ Chương đi săn để cải thiện bữa ăn. Chương đồng ý ngay, cũng bởi đã hơn nửa tháng cậu chưa gặp Tôn và đám bạn.
Công việc xây dựng mô hình VAC cơ bản đã hoàn tất. Nghiêm Phúc Lý cắt cử vài anh em ở lại cùng Cao Lịch, còn bản thân anh ta dẫn hơn hai chục thân quân theo Chương và Bình nhắm hướng núi mà tiến.
Sau gần nửa canh giờ băng đồng, đoàn của Chương đã thấp thoáng thấy đàn trâu nơi bìa rừng. Một trong hai thân quân đi trước chạy ngược lại báo tin:
-Bẩm Mạc tiên sinh, phía trước có biến ạ.
Chương nhất thời chưa hiểu, nhưng Thiên Bình và Phúc Lý đã phản ứng mau lẹ. Họ vọt lên và nhanh chóng mất dấu. Chương lật đật chạy theo sau cùng đám thân quân. Đến một mô đất cao, Chương thấy nhóm Phúc Lý đang nấp sau lùm cây quan sát.
-Có chuyện gì vậy?
-Đàn trâu của đám trẻ đang bị dắt đi. - Bình đáp.
-Sao vậy? Chủ của đàn trâu hả?
-Thưa Mạc tiên sinh, quần áo của những người ��y là quân của Lý Lệnh công.
-Bọn họ đến đây làm gì?
-Đây có lối tắt đi qua núi là đến Siêu Loại, đường này hẹp nên ít người qua lại. Hồi giữa tháng ta có dẫn Tả Đô đốc theo lối này.
-Họ định ăn cắp trâu hả?
-Ta không biết nhưng đám trẻ mục đồng đều bị trói dắt theo. - Phúc Lý đáp.
-Mau cứu những đứa trẻ! Đừng để chúng bị bắt đi.
-Thưa vâng!
-Khoan đã, bên ấy có đông không?
-Khoảng bốn năm chục người, thưa Mạc tiên sinh.
-Chúng ta chỉ có chưa đến ba mươi người, liệu có đối phó được họ không? - Chương lo lắng.
-Chỉ cần Mạc tiên sinh ra lệnh, chúng ta sẽ dọn sạch đám ấy.
-Khoan đã! Mạng người vốn quý, vạn bất đắc dĩ tuyệt đối không được hạ sát. Hãy tìm cách bắt sống hết tất cả. Chúng ta cần khai thác xem họ đến đây làm gì và hơn nữa, công việc sắp tới sẽ rất cần người, cần rất nhiều người.
-Tuân lệnh!
Nghiêm Phúc Lý phất tay ra hiệu. Lập tức, những thân quân khom người nối đuôi nhau bám sát, tiến về phía trước.
-Cô sao còn đứng đây?
-Tiên sinh, cả làng Vạn đều biết tiên sinh là kẻ sĩ.
-Ơn này do cô ban cho.
-Hư... sự thật là vậy, cần gì phải giấu đi. Bây giờ tiên sinh nhớ theo sát ta.
Chương không ý kiến bởi cậu tự biết thân phận. Thiên Bình di chuyển nhanh sau những bụi cây khiến Chương đuổi theo khá vất vả. Di chuyển trong tư thế khom lưng được chừng hơn hai trăm mét thì Chương đã thở hồng hộc, khiến Bình phải liên tục ngồi chờ.
-Không cần phải vội, tiên sinh chưa quen nên vậy đấy.
Thiên Bình động viên, Chương chỉ biết gật đầu lia lịa.
Thêm một quãng nữa, họ thấy các thân quân đã nằm rạp bên những bụi cây thấp. Thiên Bình ra hiệu cho Chương nấp kỹ rồi vạch cành lá quan sát.
-Chúng lùa trâu men theo suối, đám mục đồng bị trói giật cánh khuỷu đi sau cùng.
-Cô nói với anh Lý là ưu tiên giải cứu đám trẻ.
Thiên Bình di chuyển đến chỗ Phúc Lý, hai người trao đổi nhanh rồi trở về vị trí cũ.
-Đám trẻ đi sau cùng, anh Lý cử một nhóm giải thoát, số còn lại sẽ mật phục.
-Bên ấy đông hơn gấp đôi đấy, cô phải cẩn thận.
-Ta có đem theo mười hai thanh phi đao, tiên sinh cứ yên tâm. Một khi ta phóng dao, những tên kia sẽ không còn cơ hội sống sót.
-Ta muốn bắt sống tất cả, nếu có thể, nhưng an toàn của mọi người mới là trên hết.
-Cái gì tiên sinh cũng muốn. - Thiên Bình nhăn mặt. - Một khi đã chạm trán thì khó tránh thương vong, chỉ hạn chế phần nào thôi. Chưa kể, nếu để vài kẻ thoát được, Lý Lệnh công cho người đến hạch tội thì sẽ to chuyện đấy. Tiên sinh làm gì vậy?
-Vạn bất đắc dĩ, nếu gặp nguy khốn và bọn họ đông hơn, ta sẽ nổ súng trấn áp!
-Tiên sinh sẽ dùng chó lửa ư?
-Nếu cô gặp nguy hiểm thì ta sẽ.
-Tiên sinh lo cho ta?
-Ta sẽ canh chừng cô.
Hai mắt Thiên Bình sáng lên, chớp liên hồi vài cái, khiến Chương vội lảng tránh bằng cách trườn lên, vạch cỏ ra quan sát.
Đàn trâu khoảng hơn năm chục con đang bị lùa ngang qua chỗ Chương ẩn nấp. Những người lính nai nịt gọn gàng, áo năm thân buộc dây vải ngang bụng, vấn khăn đầu dìu, người nào người nấy tay lăm lăm đoản đao. Tôn và đám bạn cởi trần, vận quần cộc, bị trói bằng dây thừng nối đuôi nhau thành một hàng dọc đi sau cùng.
Những tiếng hét bất chợt vang lên. Chừng sáu, bảy thân quân từ sau lùm cây nhất loạt vùng lên, áp sát mấy binh lính đang thảnh thơi đi sau cùng. Những người này không kịp trở tay, mau chóng bị đánh ngã và tước vũ khí. Chương thầm công nhận những thân quân này ra tay rất mau lẹ và dứt khoát. Một thân quân khác từ sau bụi cây nhảy ra cắt dây trói và hô lũ trẻ mau chạy về phía bìa rừng.
Tất cả những hành động này diễn ra có khi chưa đến một phút.
Sau khi bị tấn công bất ngờ, những người lính đang lùa trâu vội vàng cầm đao chạy ngược lại toan tấn công thì bất thình lình bị Nghiêm Phúc Lý xông ra đánh ngã và tước vũ khí đến cả chục người.
Hai bên đã ngang bằng quân số nếu tính những người có vũ khí trong tay. Thiên Bình đứng lên, vạch lùm cây bước ra, cất giọng:
-Hàng thì sống, chống thì chết! Các người dám cả gan đến đất của chúng ta trộm gà bắt chó, khôn hồn mau buông đao!
Hai bên gườm nhau, những kẻ bị đánh ngã nằm dưới đất đều không dám cựa quậy bởi đao đã kề cổ.
-Bọn chúng bay là quân Thiên Gia Bảo Hựu, đã cúi đầu chịu làm tôi tớ cho Lý Lệnh công mà dám đứng đây lớn giọng ư?
-Ta khinh! Chúng bay chỉ là đám rùa rụt cổ chui vào mai, cậy đông hiếp đáp người khác. Đao kiếm vô tình, nay đã ở trên đất của bọn ta thì giơ tay chịu trói mà bảo toàn tính mạng đi!
-Con ranh miệng hôi sữa, anh em đâu, xông lên đánh bọn nó.
Chương chỉ thấy Thiên Bình đưa tay lên sau gáy như thể vén tóc, rồi vung mạnh về phía trước. Ngay lập tức, một người phía bên kia la thất thanh rồi ngã ngửa ra sau. Thiên Bình làm thêm một lần nữa, động tác vô cùng nhanh, và đối phương lại bị hạ gục.
-Trong vòng một canh giờ nếu không có thuốc giải thì hai kẻ kia sẽ vong mạng. Để ta xem đao của các ngươi nhanh hay đao của ta nhanh, lên đi!
Thiên Bình lại đặt tay ra sau gáy. Đối phương, đến ba mươi người có lẻ, không hẹn mà cùng nhớn nhác.
-Tiện nhân! Ngươi còn trẻ mà dùng ám khí có độc ư?
-Các người có đao thì cậy mạnh, ta thân nữ nhi sức yếu đành phải vậy. Một khi ta đã vung phi đao thì đến voi cũng ngã, huống chi đám tôm tép các ngươi. Đừng nhiều lời, một là các người xông lên tìm cái chết, hai là buông đao!
Đối phương không phải những kẻ hèn nhát. Bọn họ nhất loạt thét lớn, vung đao xông lên quyết chiến. Thiên Bình vung tay đến năm sáu lượt, đánh ngã đối phương trước khi họ kịp áp sát. Hai bên đánh giáp lá cà, đao kiếm loang loáng kèm theo những âm thanh rợn người.
Thiên Bình rút gậy ba khúc ở thắt lưng đánh tay đôi. Chỉ sau một chiêu, đao của đối phương đã bị đánh gãy. Trong khi kẻ này sững người ngơ ngác thì đã lãnh trọn một cước vào ngực. Thiên Bình giẫm lên đối thủ rồi bật lên cao, vụt thẳng gậy vào kẻ khác. Kẻ đó đưa đao lên đỡ nhưng vô ích, đao gãy. Hắn nhận một gậy vào bả vai, ngã lăn ra.
Chương thấy cảnh này cũng thất kinh, cậu không thể ngờ cô gái nhỏ nhắn ấy lại ra đòn mạnh đến vậy. Phúc Lý ở gần đó cũng chẳng kém cạnh, anh ta đánh ngã được hai đối thủ nhưng có phần nương tay.
Thấy không thể đấu lại, những kẻ trộm trâu vội thoái về sau. Hai chục kẻ tụm lại một chỗ, kẻ nào kẻ nấy không giấu nổi nét kinh hãi trên mặt. Phúc Lý đã túm được kẻ cầm đầu, đao kề cổ, nên t��n này vội ra lệnh hạ vũ khí.
Đám trẻ chăn trâu đã quay lại. Bình bảo chúng nhặt hết đao kiếm gom lại một chỗ rồi đưa dây thừng cho thân quân trói hầu hết những kẻ đầu hàng. Những kẻ bị thương được Thiên Bình cho thuốc giải độc. Người nào có thể tự đi thì đi, kẻ nào không đi được sẽ có cáng. Thân quân áp giải đám này về làng Vạn, Chương dặn dò:
-Nói với anh Di là đối đãi tử tế với bọn họ, kẻ nào bị thương thì chăm sóc cẩn thận. Ta sẽ có đối sách riêng.
Nghiêm Phúc Lý áp giải bọn họ băng đồng về làng Vạn. Anh ta cắt cử năm thân quân cùng Thiên Bình ở lại bảo vệ Chương.
Bản văn được trau chuốt này là công sức của truyen.free và không nên được sao chép tùy tiện.