Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 36: Thiên Bình ngỏ ý

Chương và Bình hỏi cặn kẽ Tôn cùng đám mục đồng thì được biết, lúc đó bọn trẻ đứa đang tắm dưới suối, đứa nằm nghỉ trên lán, chờ trời bớt nắng sẽ lùa đàn trâu gần năm chục con đi ăn cỏ. Bỗng có một đoàn người từ trong rừng đi ra. Đám mục đồng chạy toán loạn nhưng đều bị bắt hết. Tôn nghe loáng thoáng họ nói với nhau sẽ lùa đàn trâu cùng với cả bọn theo lối thượng đạo vì không nỡ sát hại.

– Thầy, sao thầy lại đi cùng chị Bình? – Cô ấy muốn vào rừng săn bắn nên tôi cùng đi. Làng Đường Vỹ nửa tháng nay đã khác nhiều, thôi em đừng chăn trâu nữa, về làng anh có việc cho em làm. Cả mấy đứa kia nữa. – Thưa thầy, việc gì ạ? – Về làng mới nói được. Các em chăn thả ở đây sẽ không còn an toàn nữa, nếu bị bắt về bên Siêu Loại thì sẽ không còn đường về. Ngay bây giờ, lùa hết trâu về trả cho chủ. Em nào muốn theo tôi làm đại sự thay vì cả đời chăn trâu thì tối nay tập hợp ở nhà bà Cả Ngư.

Đám mục đồng không bàn cãi lấy nửa lời, liền bảo nhau lùa trâu về trả cho chủ. Thấy lạ, Thiên Bình liền hỏi: – Tiên sinh, ngài tính làm gì với đám trẻ? – Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình. Thầy tôi đã dạy như vậy. Dãy Linh Sơn cửu đỉnh này cô nắm rõ được bao nhiêu phần? – Không đáng là bao. – Quân của Lý Lệnh công đến đây đông thế này không phải tự nhiên, việc bắt đám trẻ về hẳn là để đảm bảo bí mật. Cô phải báo Tả Đô đốc bố trí quân thay phiên mật phục trong các đường mòn, nếu đi lẻ thì bắt, đi đông thì đón lõng.

– Tiên sinh nghĩ Lý Lệnh công cho binh lính đến đây đánh úp chúng ta sao? – Tôi không biết, nhưng nếu họ bí mật đưa một đội quân khoảng nghìn người trang bị nhẹ ẩn nấp ở đây rồi chờ thời cơ đánh tập hậu thì hậu quả khôn lường. Từ đây về làng Vạn bao xa? – Khoảng mười lăm dặm. Chương gọi một thân quân đến gần và dặn: – Anh chạy theo anh Lý, nói với anh ấy rằng Lý Lệnh công đã chia quân thành từng nhóm nhỏ ẩn nấp ở đây. Ngay đêm nay phải cho quân mật phục, tối nay tôi sẽ ở lại làng. Đoạn Chương quay sang hỏi Thiên Bình: – Bây giờ chúng ta còn đi săn hay về? – Đi săn, tiện thể xem có dấu vết gì không. Chương nói thêm với người lính: – Anh cứ truyền đạt như vậy, xong việc thì về làng báo tình hình cho anh Lịch. Tôi và bốn người còn lại sẽ vào rừng.

Hai người lính đi trước mở đường, theo sau là Thiên Bình, còn hai người lính khác đi cuối cùng. Chương và những người khác không mấy khó khăn để phát hiện những dấu vết do quân của Lý Lệnh công để lại. Trên thân những cây lớn có khắc những dấu hiệu. Chương cùng đồng đội lần theo dấu này đi sâu vào rừng chừng nửa canh giờ thì phát hiện ra một bí mật lớn, khẳng định nhận định trước đó của Chương là chính xác.

– Chỗ lương thảo này đủ dùng cho khoảng một trăm người trong dăm ngày. – Một thân quân trong nhóm nhận định. – Bọn chúng giấu kỹ như vậy, xung quanh còn được dọn dẹp sạch sẽ, chứng tỏ đây là nơi chúng chọn làm chỗ hội quân. – Còn bao lâu nữa thì trời tối? – Chương hỏi. – Chừng hơn một canh giờ nữa, nhưng trong rừng trời sẽ tối mau hơn, thưa tiên sinh. – Vậy chúng ta tiếp tục lần theo dấu vết, tạm thời không động vào những thứ này. Chúng ta sẽ ra bìa rừng khi trời bắt đầu chập tối.

Càng đi sâu vào trong, tốc độ của Chương và đồng đội càng chậm lại vì dốc cao và cây cối rậm rạp. Nhưng cố gắng của cả bọn không uổng công khi họ phát hiện thêm một chỗ giấu lương thảo, ước chừng cũng đủ cho cả trăm người. Ngoài ra, Thiên Bình còn phát hiện một số đao kiếm đã được bó sẵn, cùng với một cái chum nhỏ đựng nước mắm cốt và một chum khác đựng muối.

– Nếu cứ lần mò theo dấu vết, chúng ta sẽ đi lạc đến Siêu Loại mất. – Chương cười. – Giờ chúng ta phải quay ngược trở ra, khuân bớt lương thảo về làng. Ngay đêm nay phải đi ngược theo lối của bọn chúng và lấy hết không chừa lại thứ gì. Cả bọn cho là đúng liền mau chóng quay trở ra bìa rừng khi trời nhá nhem, mang theo hai sọt ngũ cốc. Vừa hay Cao Lịch đã chờ sẵn ở đó. Sau khi bàn bạc, mọi người nhất trí để Cao Lịch cùng một thân quân quay ngược vào rừng vận chuyển hết số ngũ cốc ở điểm tập kết thứ nhất về làng. Còn Chương và những người khác sẽ khiêng hai sọt chiến lợi phẩm về trước.

Dù không thể khỏe bằng bốn lính bảo vệ, Chương vẫn không để Bình phải động tay. Về đến nhà bà Cả Ngư, hai cánh tay Chương như muốn gãy rời. Thấy cảnh đó, Bình chỉ đứng tủm tỉm cười.

Sau bữa tối, Chương tập hợp những người còn lại trong ngôi nhà mới dựng. Tôn và đám bạn đã kéo đến, cả thảy có mười sáu đứa, đứa ít tuổi nhất mới mười một, đứa lớn nhất mới mười bốn. Vì đám trẻ chưa có gì bỏ bụng, bà Cả Ngư đã nấu cho chúng một nồi cơm độn ngũ cốc từ số chiến lợi phẩm vừa mang về.

– Chúng ta chưa biết quân của Lý Lệnh công có bao nhiêu chỗ giấu. Đám hàng binh chắc sẽ khai nhỏ giọt, vì chiều nay tôi đã dặn anh Di đối đãi tử tế với họ. Sau cuộc tụ họp này, chúng ta phải vào làng tìm những nhà có trâu, bò hoặc những ông bà có đủ sức khỏe, sáng sớm mai tập hợp tại bìa rừng, chỗ Tôn hay chăn trâu. – Mạc tiên sinh, chúng ta có thể báo Tả Đô đốc cho quân đến lấy về. – Cao Lịch ý kiến. – Tôi biết, nhưng bà con thôn Đường Vỹ cũng không dư dả gì. Nhân cơ hội này, chia cho bà con mỗi người một ít cũng là điều tốt. Như tôi đã nói, có làm thì mới có ăn. Những ông bà trong làng có thể không giúp được nhiều việc lớn, nhưng họ sẽ thấy được rằng giúp đỡ và đi theo Thiên Gia Bảo Hựu sẽ có cuộc sống no đủ. Số lương thảo còn lại sau khi chia sẽ nộp cho Tả Đô đốc. Anh Lịch, trong rừng có hổ không? – Đã lâu rồi không nghe nói đến, thưa tiên sinh. Để rõ hơn, tôi nghĩ nên hỏi những người già. – Được, việc này giao cho anh. Nếu trong rừng có cọp beo, thì lần gần nhất có người nhắc đến là khi nào? – Tiên sinh tính làm gì? – Sau khi thu thập được thông tin và phát hiện lối bí mật sang Siêu Loại thì em Tôn… Tôn đâu? – Thưa em đây ạ. – Từ bây giờ, thầy giao cho em quản lý các bạn. Nhiệm vụ đầu tiên l�� ăn no, ngủ kỹ. Sau khi có tin tức về cọp beo, hoặc kể cả không có, thì các em luồn theo lối bí mật sang bên Siêu Loại phao tin trong rừng có cọp beo hoành hành. Chỉ được phao tin cho những đứa trẻ tầm tuổi em, không được nói với người lớn hay người già đâu. Em làm được chứ? – Thưa thầy, được ạ! – Được, trước mắt, tạm gọi đội của Tôn là Trinh sát Thiếu niên. Thầy sẽ nói rõ hơn cho em và các bạn trước khi lên đường.

Cuộc tụ họp gián đoạn khi Cự Lượng và Nguyệt về cùng Nghiêm Phúc Lý. Ngoài số thân quân ban đầu, Lượng còn dẫn theo hơn hai chục thân tín. Mặc dù rất muốn về, nhưng Duệ đã bị Tả Đô đốc giữ lại để giúp Bỉnh Di khai thác thông tin từ đám hàng binh.

– Tả Đô đốc đã gửi lời khen ngợi đến Thiên Bình. – Nghiêm Phúc Lý nói. – Đặc biệt căn dặn chúng ta phải nhất nhất bảo vệ an toàn cho Mạc tiên sinh cũng như tuân theo mệnh lệnh của ngài. – Cô Bình được khen rồi! Thật lòng mà nói với các anh, hôm nay tôi tận mắt chứng kiến cô Bình giao chiến với quân của Lý Lệnh công, quả là… – Chương khẽ lắc đầu. – Dù có đến hai mạng, tôi cũng không dám dây vào cô ấy, thật đáng sợ. Cô Bình đánh gãy đao của hai kẻ và dùng phi đao gì đó hạ gục mấy kẻ khác.

Đám Tôn nhao nhao hưởng ứng lời Chương, khiến không khí bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên. – Anh Di đã cho ba nhóm quân mật phục gần bìa rừng như lời thầy dặn. – Cự Lượng nói. – Thật lòng thưa thầy, chiều nay thằng Lý dẫn đám người về khiến bọn tôi tròn mắt ngạc nhiên. Đúng là thu hoạch ngoài sức tưởng tượng. Lần tới thầy có thể cho tôi ghi công đầu được không? Thằng Lý được Tả Đô đốc khen đến nổ mũi, tôi cũng thấy tủi thân ghê.

– Có lẽ anh Lịch thiệt thòi nhất vì phải ở nhà làm "hố xí"! – Chương cười. – Nhưng tôi sẽ ghi công đầu cho anh Lịch trong việc tích trữ lương thảo. – Sao, còn chuyện gì mà tôi chưa biết nữa sao? Cao Lịch kể lại cho Cự Lượng nghe từ đầu chí cuối. Ngay sau đó, Nguyệt và Tôn xung phong vào làng tìm những nhà có trâu bò và quang gánh. Họ hẹn sáng sớm mai mọi người tập hợp tại nhà bà Cả Ngư, sau đó Tôn và Nguyệt sẽ dẫn đi. Chương chợt nhớ Nguyệt đã về hẳn nhà nên đổi ý, giao cho Nguyệt phụ trách đội Trinh sát Thiếu niên, còn Tôn làm đội trưởng. Đây có thể nói là đội quân đầu tiên Chương lập ra một cách khá tình cờ, nhưng sau này lại phát huy tác dụng đến không ngờ.

Tất cả đều chung nhận định rằng Lý Lệnh công cho quân giấu lương thảo, ém quân hẳn là có gian kế. Do đó, cần phải lấy hết lương thảo về trước, sau đó mới bố trí quân mật phục trong rừng, đồng thời tung tin đồn.

Sau khi bàn tính kỹ càng, cả bọn giải tán. Lượng đưa Nguyệt về nhà dù chỉ cách đó hơn năm chục mét. Bình về ngủ cùng bà Cả Ngư và Nguyệt, trong khi Lượng phải ngủ cùng anh em bởi Nguyệt không đồng ý.

– Hôm nay cảm ơn Bình rất nhiều. – Vì chuyện gì vậy, tiên sinh? – Tôi không biết nữa, chỉ là muốn cảm ơn cô vậy thôi. Thấy cô phóng phi đao rất chính xác, tôi thật ngưỡng mộ. – Tôi còn nhiều cái hay hơn. Nếu tiên sinh cho tôi cơ hội thể hiện thì tôi sẽ không làm ngài thất vọng. Phi đao tôi luyện tập từ lúc lên bảy, có thể nói trong phạm vi năm trượng, một khi đã phóng ra thì không k��� nào thoát khỏi. – Bách phát bách trúng ư? – Không dám tự nhận. Mà chiều nay, chẳng lẽ tiên sinh định cho chó lửa sủa thật sao? – Tôi thật không muốn, nhưng nếu cô gặp nguy hiểm thì tôi buộc phải làm vậy. – Tiên sinh, ngài quan tâm đến tôi sao? – Bảo vệ đàn bà con gái là trách nhiệm chung của đàn ông, đâu phải riêng gì tôi.

– Tôi biết ngài không có võ nghệ nhưng thần khí của ngài vô cùng tốt. Ngài không biết võ mà đánh nhau không chạy, lại còn có ý muốn bảo vệ tôi, thì tôi cũng phục ngài lắm rồi. – Thật ra tôi chỉ dựa vào thần khí chứ chẳng có bản lĩnh gì. – Những người giống như tôi ở Vạn Xuân không thiếu, còn người giống như ngài e là Vạn Xuân chỉ có một. Vậy nên nếu gặp lúc nguy khốn, ngài nên lo cho tính mạng bản thân trước. – Bình cũng không nên gọi tôi là tiên sinh nữa. Tôi đã bảo nhiều người đừng gọi tôi như vậy, nhưng chẳng ai nghe. – Vậy tôi nên gọi ngài là gì? – Cứ gọi là anh được rồi. – Anh Chương có định dạy chữ cho tôi không?

– Cũng như Duệ, Bình muốn học thì tôi sẽ dạy, nhưng tôi không nhận Bình làm môn đệ. Số vải lụa và bạc vàng Bình mang đến xem như tôi mượn, ngày sau có điều kiện tôi sẽ trả lại cho Bình. – Chỗ ấy mẹ tôi gửi cho anh Chương. Mẹ tôi bảo mến tài của anh, sau này anh cần gì thì bà sẽ đưa cho anh hết.

– Phụ nữ ở Vạn Xuân này ngoài xinh đẹp thì đều tốt bụng vậy sao? – Không phải! – Bình lắc đầu. – Mẹ tôi thắc mắc vì sao anh Chương biết tôi là con của bà. Tôi đã hỏi kỹ cả chị Duệ rồi, chị ấy bảo chưa ai nói với anh Chương cả. – Ơ, chẳng phải Bình rất giống mẹ sao? – Đấy là mẹ nuôi của tôi. – Sao thế được? Tôi vừa nhìn đã nhận ra ngay hai người là mẹ con, giống nhau như đúc mà. – Không đâu, tôi là cô nhi. Mẹ nhận nuôi tôi khi bà về làng Vạn, bà là em gái của Tả Đô đốc. – Thật không? – Chương khẽ thở dài. – Sao tôi lại thấy giống đến thế chứ? Ừ… mà cũng có thể là người giống người thôi. Tôi cứ nghĩ Bình là con gái của Tả Đô đốc, sau khi ở làng Vạn về tôi mới biết là không phải. – Anh Chương có muốn là người thân ruột thịt của tôi không?

– Ý em là sao? – Là người thân ruột thịt ấy mà. – Bình muốn nhận tôi là anh nuôi? – Tôi đã có rất nhiều anh rồi, tôi không cần thêm nữa. – Thế thì tôi chịu, làm thầy của Bình thì không được rồi. – Anh Chương có thể là chồng của tôi mà.

– Cái gì? Bình đừng đùa nữa. Mười bảy tuổi vẫn còn nhỏ, lo mà học hành đi. – Vậy bao nhiêu tuổi mới được coi là lớn? Chị Duệ mười tám tuổi có được tính là lớn không? – Việc quốc gia đại sự còn chưa làm nên trò trống gì, sao lại nghĩ đến chuyện tình riêng được chứ. – Em Nguyệt mới mười sáu mà anh Lượng đã xin Tả Đô đốc cho cưới rồi kia kìa. – Cái gì? Không đời nào. Cưới vợ chưa đủ mười tám tuổi là đi tù đấy! – Đi tù? – À… ý tôi là sẽ bị bắt giam vào nhà lao. Nơi tôi từng sống thì con trai hai mốt, con gái mười tám mới được phép lấy nhau. – Thế là ý trời rồi. Năm sau tôi mười tám, anh Chương cũng hăm mốt.

Chương húng hắng ho, cố rảo bước thật nhanh, nhưng Bình vẫn chạy theo sau không buông tha: – Tôi sẽ là chính thất của anh Chương. Bất cứ kẻ nào có ý định giành ngôi chính thất thì tôi sẽ không nương tay. Tôi có mười hai phi đao, tôi không tin có kẻ nào dám tranh giành. Ch��ơng không dám hé răng nói lời nào. Quả thật, con gái Vạn Xuân thật lạ lùng. Theo những gì Chương biết, thời xưa phụ nữ không được tự do như vậy, nhất là trong chuyện yêu đương. Mà cũng phải thôi, Vạn Xuân ở đây đâu phải Vạn Xuân mà anh ta từng biết.

Nội dung được biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free