(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 34: Người mỗi lúc một đông
Sau nhà bà Cả Ngư, trên khu đất bằng phẳng, một ngôi nhà hoàn toàn bằng tre nứa đã được dựng lên chỉ trong ba ngày. Nhà dài năm gian, bên trong kê tám chiếc giường tre, đệm rơm rạ bện chặt. Một góc nhỏ trong nhà dùng làm bếp tạm. Chương không khỏi bất ngờ trước sự tháo vát của những chàng trai làng Vạn. Trong quá trình dựng nhà, Chương chỉ có thể giúp những việc lặt vặt, như đi xin tre khắp làng rồi vác về. Duệ đi theo Chương nhưng lại không cho cậu vác tre, đúng hơn là không để cậu làm việc nặng nhọc. Thấy Duệ vừa xinh đẹp lại khéo ăn nói, Chương liền giao cho cô nhiệm vụ đi xin tre, và tiện thể xin luôn những thứ khác, kể cả lương thực.
Các chàng trai làng Vạn đánh cá. Ngoài số cá dùng để ăn trong vài ba ngày, phần còn lại được Duệ chia nhỏ, đem biếu những nhà đã cho tre, nứa và khoai sắn.
Tranh thủ lúc nghỉ tay, Chương nói với Phúc Lý và Cao Lịch rằng làng Đường Vỹ đã bao năm thiếu vắng bóng đàn ông. Anh đề nghị khi ngôi nhà cất xong, anh em sẽ chia nhau đến các nhà trong làng, lợp lại mái, đắp lại tường hoặc giúp đỡ bất cứ việc gì khác. Phúc Lý và Cao Lịch gật đầu vâng lời, nhưng Chương không muốn họ chỉ làm theo mệnh lệnh mà muốn họ thấu hiểu dụng ý sâu xa bên trong, nên đã giảng giải cặn kẽ cho họ.
– Sau này Thiên Gia Bảo Hựu quân lớn mạnh, khi đặt chân đến những vùng đất xa lạ, nhất thiết phải lấy được lòng dân. Ngoài việc không tơ hào bất cứ thứ gì của họ, chúng ta còn phải hết lòng giúp đỡ họ trong khả năng của mình. Có như vậy, dân chúng nơi ấy mới bao bọc chúng ta, chưa kể họ còn cung cấp những tin tức quý giá. Thuở ta theo học binh pháp, thầy ta từng dạy rằng, một đội quân mạnh là đội quân mà đi thì dân nhớ, ở lại thì dân thương.
Nghiêm Phúc Lý nghe xong bèn đáp:
– Việc này không khó, thưa Mạc tiên sinh. Tả Đô đốc cũng đã dạy chúng ta không được làm phiền dân chúng. Nay tiên sinh nói vậy, chúng tôi đều đã thông suốt, nhất định sẽ làm theo.
– Mạc tiên sinh, sau khi làm xong những việc ấy, chúng ta sẽ làm gì tiếp theo? – Cao Lịch thắc mắc.
– Cả làng này có gần trăm nóc nhà, giúp đỡ xong xuôi một lượt, chúng ta sẽ phải tính đến chuyện cái ăn cái mặc. Ý ta là phải tự túc, chứ không thể trông chờ vào việc tiếp tế từ làng Vạn mãi được. Dưới sông có cá, trong rừng chắc chắn có chim muông và thú.
– Ngài định ở mãi nơi này sao?
Nghiêm Phúc Lý tỏ vẻ ngạc nhiên. Duệ nãy giờ vẫn ngồi nghe, bèn lên tiếng:
– Tiên sinh sẽ không ở mãi đây, nhưng chúng ta phải làm như vậy. Khi chúng ta rời đi, nh��ng thứ ấy sẽ để lại cho dân làng cũng là điều tốt. Vùng đất này do Thiên Gia Bảo Hựu chúng ta kiểm soát, dân có giàu thì chúng ta mới mạnh.
Nghiêm Phúc Lý và Cao Lịch nghe xong đều cho là phải. Chương mỉm cười hài lòng, bởi cô thư ký đã thấu hiểu tâm ý mình.
Chương bàn bạc với Duệ về việc xây dựng mô hình… VAC! Dù cậu chỉ biết trên lý thuyết, Chương vẫn muốn đào ao thả cá, cuốc đất làm vườn trồng đa dạng các loại rau củ ngắn ngày, đồng thời nuôi thêm gia cầm. Duệ ghi nhớ tất cả những điều Chương dặn dò. Sau ba ngày bận rộn, Chương rất hài lòng vì Duệ có trí nhớ tốt, sắp xếp công việc đâu ra đấy. Tuy nhiên, khi Duệ nấu cơm riêng cho Chương và bà Cả Ngư, thì chỉ sau một bữa, Chương đã không đồng ý. Cậu muốn ăn cùng các anh lính. Bà Cả Ngư thấy vậy, liền đề nghị để bà lo liệu chuyện cơm nước, và Chương đã đồng ý.
Mấy ngày nay, bà Cả Ngư rất vui. Mỗi ngày trôi qua, hy vọng chồng con sớm trở về lại càng lớn dần, bởi chàng trai bà cứu ngày nào giờ đã có mấy chục người răm rắp nghe lời. Đặc biệt, còn có cả một cô gái trẻ theo hầu bên cạnh. Bà Cả Ngư đi chợ, nghe người ngoài kháo nhau rằng cây đa cổ thụ bên đền Linh Sơn, nơi thần nhân ngự, bị sét đánh trụi lá khi có người lạ đến thắp hương. Vậy mà chỉ sau một đêm, cây đã đâm chồi nảy lộc trở lại. Họ còn bảo rằng châu Vũ Ninh này sắp đổi vận. Bà Cả Ngư biết, người có thể giúp nơi này thay da đổi thịt chỉ có Chương mà thôi. Cậu không biết nhiều thứ như người khác, nhưng những điều cậu biết thì tuyệt nhiên không ai hay.
Chương và Duệ đang ngồi ngoài hiên bàn bạc kế hoạch VAC thì có khách. Hai vị khách ấy không phải ai xa lạ, mà chính là Cự Lượng và Thiên Bình. Cự Lượng chào Chương xong liền vòng ra phía sau ngắm nghía ngôi nhà vừa mới dựng. Thiên Bình thì ngồi phắt lên lòng Duệ, rồi đẩy cô sang một bên, cất giọng hớn hở:
– Hôm nay ta đến xin làm môn đệ của tiên sinh. Mẫu thân ta đã đồng ý, và lễ ra mắt tiên sinh sẽ gồm hai tấm lụa, năm sấp vải, hai mươi nén bạc và mười nén vàng.
Chương khẽ nhếch miệng cười:
– Ta còn tưởng cô đến để cầu thân.
– Mạc tiên sinh, ta ��ã nể mặt ngài, vậy ngài cũng nên biết điều chứ?
– Ta đã nói rồi, ta không nhận cô làm môn đệ.
– Tại sao?
– Ta không thích thì ta không nhận.
– Tiên sinh, nếu ngài không nhận ta, đừng trách ta sẽ đối xử tệ bạc với ngài.
– Cô định làm gì? Ngoài kia có đến ba mươi tráng sĩ, họ sẽ bảo vệ ta. Cô nghĩ mình có thể hạ gục hết bọn họ sao?
– Tiên sinh, ngài đừng đánh giá thấp ta như vậy. Ta đến đây là có chủ đích, ngài không nhận cũng buộc phải nhận. Ta đã mang theo tư trang, và ta sẽ ở lại đây. Chị Duệ làm được thì ta cũng làm được.
– Cô thực sự sẽ ở lại ư?
– Sao? Ngài sợ rồi ư?
– À không, chỉ là sắp tới ta có nhiều việc cần làm, nếu cô ở lại, có thêm người giúp thì hay biết mấy.
– Hử? Vậy là ngài đồng ý cho ta ở lại rồi ư?
– Với tính cách của cô, ta dù không cho phép thì cô cũng sẽ ở lại, vậy ta cản làm gì. Có điều, ở đây có quy tắc, có làm thì mới có ăn.
– Được thôi, vậy xem như ngài cho ta ở lại và nhận ta làm môn đệ.
– Ta chỉ cho cô ở lại chứ không nhận cô làm môn đệ.
Thiên Bình định nói thêm điều gì đó thì ngoài cổng bỗng xuất hiện một cô gái, đó chính là Nguyệt. Nguyệt đẩy cổng bước vào, nét mặt còn có chút ngơ ngác. Chương vội đứng dậy, vẻ mặt lộ rõ sự vui mừng.
– Sao tháng này em về muộn thế?
– Thưa thầy, em mới về…
Nguyệt cúi đầu chào Chương, nhưng mắt vẫn không rời khỏi hai cô gái kia. Duệ cũng cúi đầu đáp lễ, rồi đứng sau Chương cùng với Thiên Bình. Sáu ánh mắt chạm nhau, riêng đôi mắt của Bình lộ rõ địch ý.
– Thưa thầy, đây… đây là sư nương của chúng con sao?
– Hả? Sư nương?
Chương cau mày, đang cố hiểu xem "sư nương" nghĩa là gì, thì Thiên Bình đã nhanh miệng hơn. Cô đứng sát vào, nắm lấy khuỷu tay của Chương như muốn thể hiện chủ quyền.
– Ta là Thiên Bình, ta chính là sư nương đây. Em là Nguyệt, phải không?
– Cô bỏ tay ra, cô đang nói linh tinh cái gì thế?
Chương đã hiểu "sư nương" chính là vợ, nên cậu tỏ vẻ bực bội.
– Đây là chị Duệ, người làng Vạn, hiện đang giúp ta làm vài việc. Còn cô này là Bình, cũng là người làng Vạn, vừa mới đến xin làm môn đệ nhưng ta chưa đồng ý.
– Môn đệ? Là muốn bái sư sao hả thầy? – Nguyệt thắc mắc.
– Đây là Nguyệt, con gái của bà Cả Ngư.
Dù Chương đã gỡ tay ra, Bình vẫn giữ chặt, thậm chí còn cố sấn lại gần. Điều khiến Chương bất ngờ hơn là Nguyệt bỗng hớn hở hỏi:
– Thầy nhận chị ấy, thì có phải chị ấy sẽ là sư mu���i của em không, thầy?
– Cái gì? Tại sao ta lại là sư muội của em được chứ? – Bình tròn mắt ngạc nhiên.
– Em chính là môn đệ đầu tiên của thầy, nếu chị bái sư chẳng phải sẽ là sư muội của em ư?
– Sao có thể?
– Lẽ nào đạo lý này chị lại không biết sao?
Bình dường như không cam tâm. Đúng lúc ấy, Cự Lượng từ ngoài cổng bước vào, Chương thấy mắt anh ta sáng rỡ.
– Em Nguyệt! Chào em Nguyệt. Em vừa về đấy à? Thật là trùng hợp.
Lượng sấn đến, đứng chắn ngay trước mặt Chương và Bình, thậm chí còn đẩy Bình ra phía sau để lấy chỗ rộng rãi hơn.
– Em vừa ở xa về có mệt không? Đã ăn uống gì chưa?
– Anh là ai? Sao lại biết tên của ta? À… hình như anh là người làng Vạn.
– Đúng, đúng! Anh là người làng Vạn. Hồi đầu năm anh có gặp em ngoài chợ. Anh đến nhà mấy lần rồi mà chẳng gặp được em.
– Hôm nay anh đến làm gì? Đến để bái sư sao?
– Không, không phải. Anh đến chủ yếu là muốn gặp em.
– Gặp ta làm gì?
– Chỉ gặp thôi chứ không làm gì cả. Em đi xa về chắc mỏi chân lắm nhỉ? Sao tay nải n���ng thế này, để anh mang giúp vào nhà nhé?
Miệng nói tay gỡ lấy tay nải của Nguyệt, nụ cười thường trực trên môi, ánh mắt Lượng đắm đuối không rời. Dường như nhóm Chương bỗng trở nên vô hình. Lượng gạt Chương và hai cô gái sang một bên, dẫn Nguyệt vào nhà. Nhìn Lượng rót nước cho Nguyệt, cả Chương, Bình và Duệ chỉ biết tròn mắt ngạc nhiên nhìn nhau.
– Cô là em của anh Lượng đúng không?
– Đúng vậy! – Bình gật đầu.
– Cô nhìn xem, dù cô không làm môn đệ của ta, ta e rằng ngày sau… em Nguyệt sẽ trở thành chị dâu của cô đấy. Cô nhìn mà xem, anh trai của cô dường như không còn để chúng ta vào mắt nữa rồi.
Chương thở dài.
– Ngôi nhà này chỉ có anh ta và em Nguyệt.
– Hừ! Cô ấy có gì mà sắc nước hương trời đến độ nghiêng nước nghiêng thành, khiến anh Lượng lại ra nông nỗi này chứ?
– Em Nguyệt có thể không đẹp bằng cô, nhưng em ấy có một vẻ đẹp tâm hồn, một vẻ đẹp tiềm ẩn.
– Tiên sinh có ý với cô ấy sao?
– Đó là học trò của ta, cũng là con gái của ân nhân. Cô đừng có nói xằng bậy. Nguyệt mới mười sáu, hãy còn trẻ con lắm.
– Ta đã mười bảy, ta không còn là trẻ con nữa. Ta là thiếu nữ rồi.
Chương nhăn mặt, nhìn Bình một lượt từ đầu xuống chân rồi nói:
– Thì liên quan gì đến ta? Cô là em của Duệ, Duệ hơn cô có một tuổi mà đã khác nhau một trời một vực rồi. Cô phải học hỏi chị mình chứ.
– Cái gì cũng hơn.
– Chị ấy không biết đánh võ. Chữ nghĩa chị ấy giỏi, nhưng ta cũng chẳng tệ chút nào.
– Cô giỏi võ, giỏi phi dao phải không? Cô giỏi như vậy thì ai còn dám bảo vệ cô nữa chứ?
Duệ đứng cạnh nghe vậy chỉ biết che miệng cười khúc khích.
– Duệ! Nếu cô Bình này ở lại, thì hãy sắp xếp công việc cho cô ấy. Nhớ lời ta dặn, có làm thì mới có ăn. Nếu cô ấy không chịu, cứ tiễn khách.
Chương bước ra cổng, bỏ lại hai cô gái. Bóng Chương vừa khuất, Bình đã lập tức hỏi Duệ:
– Chị, chị đã thành người của anh ấy rồi sao?
– Ý em là gì?
– Là… là hắn ta đã chiếm tiện nghi của chị rồi sao?
– Không có! – Duệ lắc đầu. – Tiên sinh nho nhã, chưa từng có bất kỳ ý đồ gì. Khi nói chuyện hay làm việc, ngài luôn giữ khoảng cách với nữ nhân.
– Đã ba đêm rồi chị ngủ chung nhà mà anh ấy không có ý đồ gì sao? Hay là… hay là anh ấy không phải đàn ông?
– Em đừng nói bậy. Tiên sinh đối xử với nữ nhân rất tốt.
– Chị mến tài anh ấy nên mờ mắt chứ em thì chưa.
– Là do em đấy. Trước khi trách người, phải tự vấn lại mình em à.
– Em nói cho chị biết, chúng ta là chị em nhưng đã có giao kèo rồi: em phải là chính thất, chị phải nhường cho em.
– Em mà cứ giữ thái độ như thế này, sợ rằng cơ hội trở thành chính thất sẽ rất khó. Tiên sinh có vẻ thích những cô gái sáng dạ và thuỳ mị.
– Chị nghĩ em không sáng dạ?
– Em cái gì cũng tốt, chỉ mỗi cái tính đành hanh là chưa chịu sửa mà thôi. Em mà sửa được thì đúng là nhất đấy.
– Chỉ có chị là hiểu em. Sau này em làm chính thất, em nhất định sẽ ưu tiên chị.
Duệ phì cười. Cô mến tài Chương, đã phải lòng nhưng không có ý đòi danh phận. Duệ chỉ cần được ở gần bên Chương, giúp cậu hoàn thành tâm nguyện của cha nuôi, nên ai muốn tranh cô, Duệ cũng không cản.
– Bây giờ chị là thư ký của tiên sinh. Em muốn ở lại đây thì phải làm việc đấy nhé.
– Em sẽ phải làm gì?
– Tiên sinh đang chuẩn bị thực hiện kế sách VAC, mới bàn bạc xong xuôi, cần tính toán thêm. Em đến đây có thêm người càng tốt.
– Đó là kế sách gì?
– Đào ao thả cá, cuốc đất làm vườn và nuôi gia cầm.
– Cái gì ạ? Chẳng phải Tả Đô đốc đã mời anh ấy làm mưu sĩ sao? Cớ sao giờ anh ấy lại đi làm nông?
– Bây giờ em cứ theo chị, vừa đi chị vừa giải thích rõ cho em. Những gì tiên sinh làm, nhìn bề ngoài có vẻ vô thưởng vô phạt, nhưng thâm ý vô cùng sâu sắc. Nói cách khác, tiên sinh muốn xây dựng Vạn Xuân này từ gốc rễ, nếu thành công thì Thiên Gia Bảo Hựu sẽ lớn mạnh rất nhanh.
– Em tin chị, chị đề cao anh ấy như vậy thì hẳn anh ấy có thực tài.
– Đừng có một câu "anh ta", hai câu "anh ta" như thế. Khi có người lạ, hãy gọi là tiên sinh. Em muốn tiên sinh ghi nhận thì em phải cho ngài thấy mình giỏi giang. Trước tiên là khoản ăn nói, em hiểu chứ?
– Rồi, em sẽ nghe chị, được chưa? Nhưng chị vẫn chưa đồng ý giao kèo đâu đấy.
– Chị không thể đồng ý thứ mình chưa có với em được. Nếu chị có cơ hội trở thành người phụ nữ của tiên sinh, và em cũng vậy, thì chị sẽ không tranh giành với em. Nhưng nếu em không có cơ hội, thì thật đáng lo đấy.
– Anh ấy…
– Tiên sinh.
– Ừ thì tiên sinh. Tiên sinh sẽ không thoát khỏi tay em được đâu!
Mặc cho Lượng đang ở trong nhà tìm cách lấy lòng Nguyệt, Bình vẫn theo Duệ đi xem ngôi nhà mới dựng, sau đó cùng vào trong làng Đường Vỹ.
Mái tranh ven sông dần trở nên chật chội.
Tất cả nội dung bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép.