(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 33: Nghiêm Phúc Lý và Cao Lịch
Chương rời làng Vạn khi bóng chiều đã ngả, Duệ khoác tay nải dắt theo hai con ngựa chở mấy túi vải lặng lẽ theo sau. Nhìn cảnh này chẳng khác gì cặp vợ chồng trẻ đang cùng nhau trở về nhà sau khi về thăm nhà ngoại.
Ngay sau Duệ là ba mươi người lính xếp thành hai hàng dọc, quân trang gọn gàng, gươm giáo đầy đủ, ai nấy đều khoác tay nải. Đây là đội quân được Phạm Tu đích thân tuyển chọn từ hàng nghìn quân sĩ để hộ tống Chương. Chương đã từ chối nhưng vô ích, bởi Duệ và Lượng cho biết, mỗi làng đều có Thiên Gia Bảo Hựu quân phụ trách giữ an ninh, riêng Đường Vỹ thôn thì chưa có.
Người chỉ huy đội thân quân này là một chàng trai họ Nghiêm tên Phúc Lý, cũng vừa tròn đôi mươi, gốc gác từ một làng bên bờ Bắc sông Thiên Đức. Cha của Nghiêm Phúc Lý là thân tín của Phạm Tu, và khi Phạm Tu về làng Vạn, ông đã đưa cả gia đình Phúc Lý theo về.
Nghiêm Phúc Lý cao chừng hơn mét sáu, ít nói nhưng đặc biệt rất khỏe. Duệ kể rằng trong các cuộc thi đấu vật gần đây ở ba làng Vạn, Phúc Lý thường là người chiến thắng. Anh ta giỏi dùng đoản đao, một mình có thể địch lại ba người.
Một thanh niên khác làm phó cho Phúc Lý, cũng vừa tròn đôi mươi, họ Cao tên Lịch, với cặp lông mày xếch trông khá dữ tợn nhưng tính tình lại vô cùng thân thiện. Dù mang họ Cao, Lịch cũng chỉ cao mét sáu. Anh quê gốc ở châu Đại Hoàng, một vùng đất đông dân cư nằm phía tây nam kinh đô. Cả nhà Cao Lịch đã rời kinh đô về l��ng Vạn hơn mười năm trước, cha anh từng là thân quân của Phạm Tu. Có lẽ vì chiều cao khiêm tốn nên Cao Lịch sử dụng trường mâu. Mỗi khi Lịch dựng thanh trường mâu dài ngót hai mét ấy bên cạnh, nhiều người không khỏi chú ý vì trông khá buồn cười. Thế nhưng, Duệ rỉ tai Chương rằng đừng vì vẻ bề ngoài mà coi thường Cao Lịch, bởi khi xung trận, anh ta từng khiến Phúc Lý, Cự Lượng và cả Quang Diệu phải khốn đốn. Cao Lịch rất liều lĩnh, khi lâm trận thì sống chết có nhau chứ không bao giờ chịu hòa hoãn.
Những người còn lại Chương chưa thể nhớ tên, nhưng chỉ cần nghe sơ qua lai lịch của Cao Lịch và Nghiêm Phúc Lý, Chương đoán rằng Phạm Tu đã chọn những người thân tín, gan dạ, trung thành để theo bảo vệ cậu.
Còn về Duệ, Chương đành tạm thời chịu thua, chấp nhận để cô theo về bởi Duệ một mực tự nhận làm gia nô của Chương dù cậu không đồng ý. Chương đã nói chuyện với Phạm Tu nhưng ông cũng chỉ biết lắc đầu, nói rằng nhiệm vụ của Duệ đã hoàn thành, cô bé cũng đã trưởng thành, muốn làm gì, theo ai ông không thể quản được. Chương nhờ Bỉnh Di, rồi Cự Lượng, thậm chí cả Xuân nói giúp nhưng đều vô ích. Đặc biệt là Cự Lượng, trước khi Chương rời làng còn nháy mắt, huých vai trêu chọc:
– Làng Vạn có mấy bông hoa, thầy đã hái một bông rồi, thì hái thêm mấy bông nữa cũng đâu có sao. Hoa thơm thì ta phải hái cả cụm chứ, thầy. Nay con Bình không đi được, ta đoán rằng chắc chắn nay mai nó cũng tìm đến thầy thôi. Ta có thuật xem tướng nên thấy rồi đây, thầy sẽ chẳng khổ vì binh đao mà khổ vì nội tướng tranh giành ảnh hưởng.
Chương tự ngẫm, ở thế giới của mình, cậu ta chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một chàng trai “trung bình tiên tiến”, vậy mà cớ sao đến nơi này lại vướng vào số đào hoa, cứ như thể mình tài năng xuất chúng lắm vậy? Công tâm mà nói, Duệ và Bình chỉ cần cao thêm độ mươi phân nữa thì đi thi hoa hậu cũng khó mà trượt khỏi nhóm mười lăm cô đẹp nhất. Nhất là Duệ, ngoài xinh đẹp lại còn hay chữ, chẳng hiểu sao cứ bám theo Chương không rời. Còn Bình thì mỗi khi xuất hiện đều khiến Chương cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Chỉ riêng một buổi chiều ��� làng Vạn, nếu Duệ giúp Chương giải đáp những thắc mắc thì Bình lại khiến chúng rối tung lên.
Chương đã tính kế để Duệ và Bình cãi nhau nhưng không thành, bởi rõ ràng cậu nhận thấy hai cô này đều có cảm tình với mình, nhưng lạ thay, họ lại không hề có địch ý với nhau. Điều này nằm ngoài hiểu biết của Chương.
Chương đã nói chuyện với Bỉnh Di, Quang Diệu, Võ Văn Dũng, Cự Lượng. Cậu đã gợi ý cho họ vài điều, nhưng trước hết, họ phải lập kế sách để xây dựng làng, tăng dân số, lo sinh kế cho dân mới và đồng thời cũng phải sắp đặt phòng thủ. Chương hứa sẽ giúp họ lo hai việc đầu, còn phần bố phòng thì Chương không am hiểu. Sau cuộc nói chuyện dài ngót hai canh giờ, Chương nhận thấy những chàng trai đầu lĩnh làng Vạn đều kỳ vọng điều gì đó ở cậu. Từ Phạm Tu đến bà Dung, rồi Duệ, tất cả đều nói làng Vạn đã chờ cậu bấy lâu nay, khiến Chương không tài nào hiểu nổi vì cậu đến đây tính ra mới hơn nửa năm.
– Cô Duệ đúng ra nên ở lại làng, cô về cùng ta cũng chẳng để làm gì cả. Chữ nghĩa sau này ta sẽ dạy cô, hà cớ gì cô phải làm như thế này?
– Ta đã nhận làm gia nô nghĩa là anh là chủ, sau này ta ra sao đều do anh Chương quyết định.
– Cô hà tất phải hạ mình như thế, không đáng đâu.
– Ta cảm thấy đáng là được.
– Ta nghe nói cô chưa ưng thuận ai ở làng Vạn, sau này cô đi nhiều nơi, gặp nhiều người, nhất định sẽ gặp được người ưng ý. Bởi vậy, ta không muốn cô phải làm gia nô. Một cô gái thông minh và đẹp như cô, biết đâu sau này sẽ trở thành phu nhân của một vị võ tướng danh tiếng.
– Đấy là chuyện ngày sau, còn bây giờ ta đã quyết như vậy rồi.
– Cô thực không sợ cô nam quả nữ ở chung sẽ sinh chuyện ư? Cô sẽ chịu thiệt thòi đấy.
– Nếu có chuyện ấy thì ta cũng nguyện lòng mà không cần danh phận. Chỉ mong anh Chương giúp cha ta hoàn thành tâm nguyện.
Chương thở dài, tỏ rõ vẻ bất lực.
– Chẳng hiểu nhà ông Tu đã cho các cô ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà lại như vậy.
– Tả Đô đốc cưu mang không chỉ riêng mình ta, có ơn nuôi dưỡng nên ta cần phải báo đáp. Hơn nữa, Tả Đô đốc được nhiều người kính trọng, anh Chương cũng nên thay đổi cách xưng hô cho phù hợp.
– Ta không có ý gì, chỉ là nơi ta sống, người ta gọi khác nơi này. Một mai, nếu ta có quyền sắp đặt việc quân cơ, ta sẽ gọi ông ấy là Đại tướng cho tiện. Tả Đô đốc nghe cứ như chỉ huy thủy quân ấy.
– Cái gì? Đất nước này hơn chục năm trước dân chỉ có ba triệu mà lại có nhiều đại tướng vậy ư? Phổ cập đại tướng à? Ở nơi ta sống, dân số đông gấp ba mươi lần nơi đây mà cũng chỉ có chừng mười đại tướng.
– Có chuyện đó ư? Nơi anh Chương ở không có chức vụ Tả đô đốc?
– Ta nhớ đô đốc chỉ huy thủy quân, chức cấp bậc cũng chỉ đến Thượng tướng là cùng. Thôi được, vậy ông Tu sẽ là Bộ trưởng Bộ quốc phòng, to nhất trong quân, được chưa?
– Chỉ cần Tả Đô đốc có chức vị cao nhất là được, thì ra quan chế ở chỗ anh Chương khác nơi này. Vậy anh Chương nắm giữ chức vị gì?
– Ta chỉ là sinh viên thôi.
– Sinh viên? Chức ấy có lớn không?
– Cũng không tính là lớn. – Chương tằng hắng. – Ta còn phải nghiên cứu công trình biến nước bọt thành tiền. Ta không muốn làm quân nhân.
– Người tài giỏi như anh Chương nhất định sẽ làm quan lớn.
– Còn cô ở trong làng Vạn... ừm, với tài năng của cô hẳn sẽ rất phù hợp với việc điều hành làng xã, thậm chí quốc gia. Cô nên làm Thủ tướng.
– Nhưng anh Chương à! – Duệ ngập ngừng. – Sau này anh có thể thay đổi cách xưng hô với ta không?
– Sao vậy?
– Ta sẽ gọi anh Chương như anh muốn, anh có thể gọi ta là Duệ được không? Đừng gọi cô Duệ.
– Nếu điều ấy khiến cô vui. À, khiến Duệ vui.
– Vâng.
– Còn mấy người lính theo chúng ta thì sao đây? Họ sẽ ở quanh nhà bà cụ hả?
– Tả Đô đốc có dặn rồi, các anh ấy từ giờ là người của anh. Họ đi đâu, làm gì đều do anh phân phó, họ là thân quân của anh Chương mà.
– Rồi tôi sẽ phải trả lương và lo cuộc sống cho họ đúng không?
– Họ nghe lệnh anh, nhưng vẫn thuộc Thiên Gia Bảo Hựu quân nên anh Chương không cần lo ăn uống cho họ.
– Tôi không phải người của Thiên Gia Bảo Hựu quân, càng không phải người làng Vạn. Họ theo tôi mà người khác nuôi thì thật buồn cười. Chẳng l�� cái gì cũng bắt ông bác lo liệu được.
– Là Tả Đô đốc ạ.
– Ừ, thì Tả Đô đốc.
– Hôm trước ta thấy trước nhà có sông nên kỳ này đã đem theo lưới đánh bắt cá.
Chương dừng chân chờ Duệ đi tới rồi quay sang nói:
– Duệ không nên làm gia nô, cách gọi ấy không phù hợp chút nào. Nếu tôi là giám đốc thì Duệ sẽ phù hợp làm trợ lý hoặc thư ký. Vậy từ bây giờ, Duệ là thư ký của tôi. Nếu tôi giàu có thì Duệ sẽ giàu, tôi sẽ trả lương cao.
– Thư ký ạ? Vâng, em đều nghe theo anh Chương cả. Vậy anh Chương sẽ là gì? Là chủ thư ký?
– Tôi sẽ tự phong là chủ tịch. Dù tôi... à... có mấy người lính kia làm nhân viên thì tôi làm chủ tịch cũng được, nhưng mà chẳng có công ty gì cả. Trước mắt, Duệ làm thư ký của tôi.
– Ta sẽ phải làm gì?
– Duệ muốn làm gì cũng được, chỉ là cách gọi thôi mà. À khoan, Duệ muốn làm gì thì làm, nhưng cái gì liên quan đến tôi thì phải hỏi ý tôi trước.
– Anh Chương đã khác rồi.
– Duệ chỉ lừa tôi được một lần thôi, sau mà còn tính kế với tôi thì tôi sẽ đuổi việc đấy.
– Tuyệt đối không có chuyện đó đâu, em nhất định sẽ trung thành với anh Chương.
– Duệ mới mười tám, gọi tôi là anh thì xưng em cũng được.
– Vâng.
– Chốc nữa Duệ sắp xếp cho anh Lý và anh Lịch nơi ăn chốn ở, đừng để họ vạ vật ngoài đồng. Tuyệt đối không được phép đi về phía đầm lầy hướng Tây, sẽ ảnh hưởng đ��n linh khí, vận khí của Thiên Gia Bảo Hựu quân.
– Thưa rõ!
– Đưa tay nải đây.
– Dạ sao ạ?
– Duệ nên cưỡi ngựa, tay nải cứ đưa tôi cầm cho. Đồ mang theo thì đặt hết sang con ngựa còn lại.
– Thưa anh không được.
– Sao vậy?
– Chúng ta… à… em là kẻ dưới, những việc tay chân này không dám phiền đến anh.
– Tôi đã nói đi theo tôi phải nghe lời tôi. Chắc Duệ đã nghe tôi nói ở làng Vạn rồi, đàn ông chiến đấu cũng để phụ nữ và trẻ em được yên bình. Chiến đấu là việc lâu dài, vậy nên những việc nhỏ mà làm được thì hãy làm luôn.
Duệ miễn cưỡng đưa tay nải cho Chương, rõ là ở Vạn Xuân, phụ nữ dù có tài đến mấy vẫn xếp dưới nam nhân một bậc, ngay cả khi cả hai ngang tài ngang sức. Chương đã thầm nghĩ, thôi thì kẹt lại Vạn Xuân không biết đến khi nào, cứ làm được cái gì tốt cho những người xung quanh thì làm. Với lại, có việc để làm, Chương sẽ không ăn bám bà Cả Ngư nữa, mà còn có thể chăm lo cho bà cụ một cuộc sống sung túc hơn.
Và như vậy, dù muốn hay không, bằng cách này hay cách khác, Mạc Thiên Chương đã từng bước dấn thân vào công cuộc xây dựng lại Vạn Xuân, với cô thư ký Nguyễn Diệu Huyền (thường gọi là Duệ), ba mươi thân quân, cùng những người khác rồi sẽ lần lượt theo về. Bản quyền nội dung bạn vừa thưởng thức hoàn toàn thuộc về truyen.free.