(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 328: Trần Thái Bộc tử trận
Nguyễn Quốc Khánh ra tay trước, giành quyền chủ động.
Đêm đầu tháng không trăng không sao, trời tối đen như mực. Bộ tướng thống lĩnh kỵ binh của Nguyễn Quốc Khánh là Nguyễn Đức Xuyên dẫn hơn một nghìn kỵ binh nhắm hướng doanh trại Thiên Đức, ẩn nấp chờ hiệu lệnh xung phong.
Đầu trống canh Năm, Nguyễn Quốc Khánh lệnh pháo bắn đá trút đạn xuống doanh trại Thiên Đức. Trong đêm tối, Khánh chỉ dùng đạn đá và chông nhằm che giấu vị trí. Binh sĩ Thiên Đức dù cảnh giác nhưng bất ngờ bị đạn đá tấn công, nhất thời hoảng loạn, chưa kịp định hình phương hướng.
Trần Thái Bộc, chỉ huy trận địa pháo đặt giữa trại, phản ứng tức thì, lập tức bắn hàng loạt đạn cháy về phía trước doanh trại. Tiếp đó, Thái Bộc cho xoay pháo về hướng Tây Bắc, nhả đủ loại đạn đề phòng đối phương tiếp cận.
Nguyễn Quốc Khánh một mặt lệnh Cự thạch pháo vừa bắn vừa dấn lên; mặt khác, điều đội cung thủ trút mưa tên vào trong trại đối phương, yểm trợ bộ binh chia thành từng toán tràn lên tiếp cận, phá hàng rào cự mã, đặt ván gỗ bắc qua hào tạo hàng chục lối mở. Khánh chia Cự thạch pháo thành sáu cụm, tận dụng bóng tối, bắn phá không ngừng nghỉ, khiến Trần Thái Bộc khó xác định phương hướng chính xác, phản pháo không mấy hiệu quả.
Vài chục lều bạt trong quân doanh Thiên Đức bén lửa, cháy sáng rực một góc như ban ngày. Đào Cam Mộc, thống lĩnh trại, lệnh binh sĩ chống trả quyết liệt bằng lựu đạn, tiễn nổ, nỏ Liên Châu và hỏa pháo liên hoàn.
Lê Phụng Hiểu vô tình có mặt trong quân doanh, gặp Đào Cam Mộc, thấy hàng chục quả đạn đá dội đến như mưa cũng thất kinh. Sau những phút đầu bối rối, Lê Phụng Hiểu nhận ra đối phương tấn công mạnh vào hai mặt Bắc và Tây Bắc, nhưng lại bỏ ngỏ hướng Đông Bắc, lập tức lấy làm nghi ngờ.
- Đào tướng quân, ngài xem kìa!
Lê Phụng Hiểu chỉ về phía Đông Bắc quân doanh, thét lớn:
- Mặt ấy yên ắng, bọn chúng xô rào, đặt ván tràn vào trại nhưng lại dạt sang một bên, coi chừng trúng kế.
Đào Cam Mộc cho là phải, định điều bộ binh giữ mặt ấy nhưng không kịp. Trong ánh sáng bập bùng, Đào Cam Mộc nhận ra một đội kỵ binh đông đảo đang thúc ngựa tràn đến.
Đặng Công Chất cũng nhận ra điều lạ ngay từ đầu khi đối phương tấn công, bởi có hàng chục ngọn đuốc cắm thành hàng lối bên ngoài bờ rào trại. Đặng Công Chất để ba trăm tay súng canh chừng, nhưng chừng đó là không đủ.
Nguyễn Đức Xuyên dẫn đội kỵ binh xông vào, khí thế vô cùng mạnh mẽ. Những tay súng trấn giữ mặt Đông Bắc chỉ kịp nổ một loạt đạn, hạ được vài chục kỵ binh rồi lui về sau. Nguyễn Đức Xuyên chia kỵ binh làm ba mũi càn lướt, một mũi nhắm thẳng trận địa pháo đặt giữa trại mà xông đến. Hai mũi còn lại cứ nhắm thẳng phía trước mà thúc ngựa, chia nhỏ đội hình của Thiên Đức ra dễ bề tiêu diệt.
Lực lượng tấn công đông hơn, lại bất ngờ, có kỵ binh càn lướt, đánh giáp lá cà, nên mau chóng chiếm được thế thượng phong.
Yết Kiêu dẫn thủy quân nhập trận sau gần nửa canh giờ kể từ lúc trại đồn trú bị tấn công. Thủy quân neo thuyền dưới sông, dùng Cự thạch pháo bắn hết tầm nhằm yểm trợ quân phòng thủ. Tuy nhiên, vì pháo ít lại thêm quân sĩ hai bên đang hỗn chiến trong biển lửa, nên pháo chẳng phát huy được hiệu quả là bao. Yết Kiêu nhanh trí lệnh quân sĩ đưa hai chục khẩu thần công lên bờ, đặt thành hình chữ nhất.
Đào Cam Mộc lệnh thu quân về phía bờ sông. Đặng Công Chất dẫn bộ binh trang bị hỏa mai rút trước, xếp quân của hai tiểu đoàn Tất Thắng và Chiến Thắng thành hai hàng ngay phía trước những họng thần công vẫn im lìm kể từ đầu cuộc tập kích, tạo thành một bức tường lửa phòng thủ.
Binh sĩ Thiên Đức rút chạy dạt sang hai bên cánh trong tiếng chiêng khua liên hồi. Nguyễn Đức Xuyên dẫn kỵ binh và bộ binh truy theo, nhưng vấp phải mấy loạt thần công và hỏa mai bắn thẳng vào đội hình, buộc phải lui lại. Đào Cam Mộc bàn định nhanh với Yết Kiêu. Ngay sau đó, Yết Kiêu cho dùng cả thần công và mấy khẩu pháo bắn trùm vào quân doanh đang cháy. Đặng Công Chất cùng Đào Cam Mộc mỗi người dẫn một tiểu đoàn dàn hàng ngang phản công, theo sau là binh sĩ trang bị đao kiếm các loại.
Nguyễn Quốc Khánh đã cho quân rút nhanh ngay khi biết đối phương ổn định được đội hình, bởi quân của Khánh không thể chống lại được thứ vũ khí uy lực đó.
Lê Phụng Hiểu và Đào Cam Mộc, mình mẩy dính đầy máu tanh, xách đao kiếm dẫn quân kiểm tra xung quanh một lượt trước khi thu dọn chiến trường. Trận địa pháo bị đốt sạch, Trần Thái Bộc tử trận cùng hơn bốn trăm binh sĩ khác khi kỵ binh của Nguyễn Đức Xuyên tràn vào.
Vương đến quân doanh vào sáng sớm, nhìn quang cảnh hoang tàn trước mắt, Người không nói một lời. Hay tin Trần Thái Bộc thiệt mạng, Vương hít một hơi thật sâu rồi bước phăm phăm theo binh sĩ dẫn đường.
- Thiệt hại ra sao?
- Dạ, bẩm Vương. - Đào Cam Mộc đáp. - Bốn trăm hai mươi ba người thiệt mạng, bị thương nặng nhẹ là bảy trăm bốn mươi người ạ.
Tấm vải trắng phủ thân xác chàng trai đã theo Vương từ thuở sơ khai được kéo ra. Vương ngồi xuống bên cạnh, vuốt mái tóc bết máu của Trần Thái Bộc, trầm ngâm, miệng lẩm nhẩm vài câu chẳng ai nghe rõ.
- Ta có lỗi với vợ và hai con của cậu ấy. - Vương nói với Đào Cam Mộc. - Tất cả là lỗi của ta. Mau đưa anh em về nhà.
Vương đến cổng chính quân doanh, nơi chỉ còn là phế tích, đứng lặng ngó quanh. Đào Cam Mộc và Đặng Công Chất thay nhau báo cáo miệng một cách ngắn gọn khi tháp tùng Vương đi một vòng rẻ quạt quanh phía trước trại.
- Lão Khánh ngày càng cao tay, quả không hổ danh Sứ tướng.
Vương ngồi bên cạnh một đống đạn đá chừng hơn chục viên, nói với tả hữu:
- Các khanh hãy vẽ lại sơ đồ trận tập kích của quân Vũ Ninh, cách thức bọn chúng tấn công, càng chi tiết càng tốt. Ta muốn chiều nay phải có bản báo cáo ấy trên bàn. Nhìn xem, bọn chúng dùng vài trăm khẩu pháo đá chia thành mấy cụm, cùng dồn bắn vào một mục tiêu. Vừa bắn vừa tiến, nên mỗi chỗ chỉ có vài chục viên đạn, nhưng các đống đạn đều hướng thẳng về quân doanh cả. Các khanh hãy cảm thấy may mắn khi ch�� thiệt hại chừng ấy người. Nếu các lều của chúng ta đóng gần nhau thì ắt hậu quả sẽ khôn lường.
- Bẩm Vương! - Đặng Công Chất nói. - Chúng ta bị vỡ trận do kỵ binh Vũ Ninh tràn vào chia cắt. Các chốt gác tiền tiêu phát hiện được sớm, nhưng bọn chúng quá đông và tốc độ lại rất nhanh nên…
Vương phủi tay, gật đầu không nói, quay nhìn hướng Bắc, nhếch miệng cười một tiếng rồi bước phăm phăm về trại quân úy lạo tinh thần binh sĩ. Căn dặn thêm vài điều, rồi lên thuyền trở về làng Nhất Vạn gặp Phạm Tu.
Lê Phụng Hiểu theo sát Vương từ sáng sớm, thán phục khi không thấy nét mặt Người biến sắc, chẳng hề quát tháo, gào thét hay trách tội tướng sĩ. Thay vào đó, Người chỉ tập trung xem vì sao Đào Cam Mộc lại thất trận. Mãi đến khi Vương đã ra về, Lê Phụng Hiểu mới đem những thắc mắc hỏi Phạm Tu. Phạm Tu nói:
- Người mất thì đã mất rồi, nhưng tỏ ra đau buồn vì mất người thân tín vốn không phải phong thái của Vương. Người chỉ tính toán cho những người sống.
- Đào tướng quân và Đặng tướng quân liệu có bị trách phạt không, thưa Tả Đô đốc?
- Thắng bại của người chỉ huy thì cậu còn lạ gì nữa? Họ không có lỗi. Việc của họ phải làm trong những ngày sắp tới là mổ xẻ thất bại, đem chuyện ấy thảo luận với đồng liêu để có những đối sách mới.
- Thưa Tả Đô đốc, Đào Cam Mộc có ý muốn dẫn binh trả thù, song Vương không đồng ý. Ban nãy bàn bạc với ngài, cũng không thấy Vương đề cập đến việc đánh thành Bát Vạn. Kế hoạch tấn công bên ấy ngài đã nhận, chẳng hay khi nào chúng tôi có thể triển khai?
- Ta và Lý An đã xem xét, góp ý đôi chỗ và gửi cho Vương mấy hôm rồi. Theo ta biết, phía Phượng Sơn đã có một đội nghi binh, chẳng biết sau sự cố này Vương có điều chỉnh kế hoạch tác chiến hay không.
Phạm Tu trầm ngâm, bảo Lê Phụng Hiểu cùng ra cổng làng Nhất Vạn ngắm chiều tà. Mãi sau, Phạm Tu mới cất lời:
- Tính đến nay, quân Vũ Ninh và Tam Đái là hai thế lực có thù với quân Thiên Đức nhiều nhất. Vương còn chưa quyết định đánh, có lẽ vì còn vướng ở khâu đạn dược và việc thu phục nhân tâm sao cho vẹn toàn. Tuy nhiên, cái chết của Trần Thái Bộc sẽ thúc đẩy Vương triển khai kế hoạch sớm hơn.
- Nhân từ quá cũng lắm điều khó xử. - Lê Phụng Hiểu thở dài. - Hẳn lão Khánh cũng biết điều ấy.
- Vương nhân từ có mục đích cả, ta nghĩ vậy. Ta đã từng nói với Vương rằng, bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn và ngồi yên ở đó đồng nghĩa với việc máu chảy thành sông, thây chất đầy nội. Dân Vạn Xuân còn ít, nếu chết nhiều sẽ tổn thương nguyên khí quốc gia, việc hồi phục rồi cường thịnh sẽ khó lắm thay. Dùng binh hạ thành là việc dễ, dùng trí thu phục bách tính mới là việc khó.
- Nhưng e rằng phải lựa chọn sớm ạ.
- Đúng thế! Việc sứ giả Đại Vũ đế đến đòi người khiến Vương phải nghĩ đến những chuyện xa hơn rồi. Ta đoán rằng thành Bát Vạn sẽ khó mà trụ được hết tháng 6 này. À, quân Thiết kỵ chuẩn bị đến đâu rồi?
- Dạ thưa ngài, chúng thần mới tuyển chọn được hơn ba trăm người.
- Chẳng vội, chậm mà chắc.
Như vậy, Nguyễn Quốc Khánh, Sứ tướng Vũ Ninh có chiến thắng đầu tiên và cũng là cuối cùng trước quân Thiên Đức.
Nội dung này được truyen.free biên tập và nắm giữ bản quyền.