(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 329: Hư hư thực thực
Đào Cam Mộc chỉ định Phạm Văn Xảo thay Trần Thái Bộc chỉ huy Cự thạch pháo và thần công, và ông đã chấp thuận. Phạm Văn Xảo lớn lên cùng Trần Thái Bộc, là huynh đệ vào sinh ra tử bao phen. Đặng Công Chất vẫn nắm quân hỏa mai thuộc biên chế Tiểu đoàn Tất Thắng và Chiến Thắng trong trại Kẻ Lầm.
Chỉ sau một đêm, cánh đồng Kẻ Lầm đã xuất hiện thêm hàng trăm hào sâu nằm trong tầm bắn hiệu quả của Cự thạch pháo. Chương đồng ý điều động toàn bộ Cự thạch pháo ở Thừa Thiên và Siêu Loại sang trại Kẻ Lầm. Phạm Bạch Hổ giúp Phạm Văn Xảo bố trí lại trận địa pháo, đảm bảo không một cuộc đột kích kỵ binh nào có thể thành công trong tương lai gần.
Ngô Kình Ngư cho triển khai các xe Liên nỗ phóng lao ở phía trước trại. Cùng lúc đó, hàng chục xe thang di động được bố trí hình rẻ quạt dọc tuyến phòng thủ mặt tiền trại Kẻ Lầm. Phe Đào Cam Mộc thống nhất rằng, chỉ cần xe thang bị tấn công vào ban đêm, Cự thạch pháo sẽ trút đạn về hướng đó. Kỵ bộ Vũ Ninh muốn tập kích trại một lần nữa sẽ phải vượt qua cơn mưa đạn đủ loại.
Trong ba đêm liên tiếp, Nguyễn Quốc Khánh dùng Cự thạch pháo bắn vào các chốt tiền tiêu là xe thang di động, song quân Thiên Đức không hề có phản ứng đáng kể. Khánh không dám cho pháo dấn lên vì sợ phục binh, bởi trại Kẻ Lầm tối đen như hũ nút, ngay cả cờ hiệu cũng không thấy treo. Khánh thử cử mấy toán bộ binh bò lên thám thính tình hình, qua đó biết rằng quân Thiên ��ức có đặt các toán phục binh dưới hầm hào, nhưng không rõ quân số và cách bố trí cụ thể ra sao.
Đúng như Phạm Tu đoán định, Chương nhanh chóng xúc tiến việc đánh Vũ Ninh ngay sau sự ra đi của Trần Thái Bộc.
Tiểu đoàn Thủy Kình Ngư được điều đến sông Nhật Đức hội quân cùng quân Thủy Đường và anh em họ Vương ngay trong tối muộn ngày trại Kẻ Lầm bị tập kích. Nguyễn Quốc Khánh tin rằng Thiên Đức nghi binh, chỉ đưa thêm hơn một nghìn quân đến ứng phó. Đồng thời, Khánh gửi thư cầu viện đến Phan Văn Hầu và sứ quân Nguyễn Ninh Vương.
Nguyễn Ninh Vương đang có hiềm khích với Trữ quân, có muốn cũng khó lòng giúp đỡ. Sứ giả của Khánh bí mật đi lại mấy lần thì vô tình bị quân của Tô Trung Từ bắt được. Khi sứ giả đang mang thư phúc đáp của Nguyễn Ninh Vương, quân Tô Trung Từ đã chặt đầu sứ giả rồi cho quân đem bức thư ấy sang Thừa Thiên.
Chương đọc thư xong chỉ nhếch miệng cười, rồi ban thưởng cho người đưa thư mười nén bạc. Đoạn, Chương dặn Bàn Phù Sếnh phải nâng cao cảnh giác, mặc kệ hai sứ quân bên kia sông giao chiến. Tả hữu thắc mắc, Chương mới bảo:
– Chúng ta làm gì, đánh với ai, đánh như thế nào đều do ta tự quyết, không thể vì Tô Trung Từ cố ý phao tin mà chuyển trọng tâm. Những tin tức kiểu ấy, dù vô tình hay cố ý, chỉ nên tham khảo để điều chỉnh và thận trọng hơn khi bàn định kế sách mà thôi.
Mặc cho quân Thủy Đường, Vương Chí Linh và thủy binh Kình Ngư gióng trống hô vang, tinh kỳ rợp bóng, Nguyễn Quốc Khánh vẫn không tin Chương sẽ đánh Vũ Ninh theo lối Phượng Sơn. Bởi địa hình nơi đây không thuận lợi cho cả thủy quân lẫn bộ binh, và đặc biệt là thần công. Phía Tây Vũ Ninh tiếp giáp sông Nhật Đức là những cánh đồng lớn quanh năm ngập nước. Dân cư thưa thớt, việc đi lại chủ yếu phải dùng thuyền độc mộc. Ngay cả vài con lạch nhỏ có thể cho thuyền bè qua lại cũng đều bất lợi nếu tấn công.
Khánh biết rõ địa hình như lòng bàn tay, Chương cũng không ngoại lệ. Song, vì sao biết mé Tây Vũ Ninh khó công phá mà Chương lại dồn quân về phía đó ngày một đông, điều này đến nhiều tướng sĩ Thiên Đức còn không thể thông hiểu được.
Thượng tuần tháng 6, Chương điều thêm hai nghìn bộ binh đến Phượng Sơn, nâng tổng số quân đồn trú tại đây lên gần bốn nghìn người. Binh sĩ Thiên Đức dàn hàng ngang hạ lều trại sát bờ sông, kéo dài gần ba dặm. Dưới sông, hàng trăm bè tre lớn nhỏ xếp dày đặc, xen kẽ với hơn ba chục chiến thuyền.
Nguyễn Quốc Khánh bán tín bán nghi, nghĩ rằng quân Thiên Đức có thể sở hữu thần khí mới, có khả năng vượt đầm lầy, ruộng nước, bèn điều thêm một nghìn tinh binh cùng ba trăm khẩu pháo bố trí tại những nơi hiểm yếu để đề phòng.
Chương hay tin, lại điều thêm một nghìn quân nữa đến Phượng Sơn. Thế là lều trại lại được kéo dài thêm, ban đêm đèn đuốc sáng rực cả bờ sông, quân sĩ đi lại nhìn hoa cả mắt. Trước tình hình ấy, Khánh buộc phải rút bớt năm trăm quân ở mạn Bắc về để lập thêm một đồn gần bờ hữu ngạn sông Thiên Đức.
Bến Môn, gần làng Môn, có một trại thủy quân. Chương điều động toàn bộ tân binh từ đại bản doanh Thiên Đức cũ do Trương Lôi quản lý, lợi dụng đêm tối để nhập vào trại thủy quân này. Sáng tinh mơ, quân canh phòng trên vọng gác bên bờ Bắc sông Thiên Đức vội báo tin cho Khánh. Khánh đích thân lên vọng gác xem xét tình hình, nhìn cờ quạt, lều trại thấy có ít nhất năm nghìn quân. Khánh tập trung ba trăm Cự thạch pháo cùng hơn hai nghìn bộ binh trấn giữ sau lũy.
Đêm xuống, quân Thiên Đức ở bến Môn và Phượng Sơn thi nhau dùng tù và, trống trận, đốt đuốc sáng rực, tiền hô hậu ủng như thể sắp sửa sang sông.
Trong khi đó, ở trại Kẻ Lầm, Đào Cam Mộc cho đóng cọc tre làm tường rào, chặt nhiều cành cây cắm và buộc chằng chịt lên tường rào, khiến quân Vũ Ninh không thể quan sát được bên trong trại.
Một sớm trung tuần tháng 6, D341 yểm trợ Bàn Phù Sếnh dẫn một nghìn xạ thủ đổ bộ lên hướng Đông Nam châu Vũ Ninh. Sếnh dễ dàng buộc hai trại quân Vũ Ninh ở khu vực này phải rút lui hẳn về phía sau. Khánh không thể rút binh mã đang đóng gần thành Bát Vạn để đi tiếp ứng. Bởi thế, Sếnh chia quân bố ráp hai làng, bắt tất cả người già, trẻ nhỏ, phụ nữ và đàn ông, tổng cộng gần một nghìn người cùng gia súc, gia cầm về huyện Siêu Loại.
Phan Văn Hầu cử hai nghìn tinh binh đến tiếp ứng, Khánh điều động hai nghìn quân Tam Đái về hướng Đông Nam để chống Bàn Phù Sếnh. Sau ba ngày, Sếnh bắt toàn bộ dân trong bốn làng rồi đưa tất cả sang sông. Quân Tam Đái kéo đến, Sếnh kéo quân ra giữa cánh đồng chờ sẵn. Quân Tam Đái và Vũ Ninh đông gấp đôi, nhưng D341 của Dương Cát Lợi dùng thần công, Cự thạch pháo và hỏa pháo bắn liên hồi đã đẩy lui được đối phương.
Chập tối, Sếnh cho bộ binh hạ trại giữa cánh đồng. Dương Cát Lợi đưa hỏa khí lui về sau gần trăm trượng cùng đại bộ phận quân Sếnh nằm phục kích. Trong trại, Sếnh để hơn trăm quân đốt đuốc tuần phòng; vòng ngoài, vài chiếc xe thang di động được đặt, bên trên có bù nhìn bằng rơm thòng dây về trại để kéo, giả làm lính canh.
Đêm ấy, trăng sáng nhưng nhiều mây. Quân Tam Đái thấy cơ hội tốt liền chia thành bốn đội đồng loạt tập kích trại một lượt. Binh sĩ trong trại vội vàng nổ đì đẹt vài tiếng súng rồi bỏ chạy tán loạn. Quân Tam Đái xông vào trại phá lều, nhưng thấy không có người, biết mình đã trúng kế liền hô nhau tháo chạy. Dương Cát Lợi kịp khai hỏa được một lượt, gây thương vong hàng trăm binh sĩ đối phương. Đối phương rút lui, Sếnh cho quân thu lều trại di dời đến địa điểm mới trước khi trời sáng rõ. Đồng thời, Dương Cát Lợi âm thầm rút D341 về Siêu Loại. Quân Tam Đái bối rối, mất phương hướng, đành phải lui về sau hơn bốn dặm hạ trại, rồi tung quân ra thám thính các làng xung quanh.
Về phần Sếnh, ông ém quân một ngày, chờ đến canh Hai thì tràn vào làng La Cối, bắt hơn ba trăm dân đưa đi ngay trong đêm, đồng thời để lại Tiểu đoàn Toàn Thắng được trang bị tận răng ẩn nấp trong làng. Ban ngày, Sếnh cho binh sĩ cải trang thành dân làm đồng. Dân các làng gần đó đi qua hoặc vào làng đều bị bắt hết lượt.
Quân Tam Đái kết hợp với quân Vũ Ninh cử người dò la đến làng La Cối và bị bắt chẳng sót một ai. Sếnh biến làng La Cối thành một cứ điểm kiên cố khi cho đào hàng trăm hầm hào trong làng và đắp ụ đất cao. Quanh làng còn có hầm chông ngụy trang đến mấy lớp. Ba ngày sau, thêm năm trăm xạ thủ khác cũng vào làng.
Sếnh rút kinh nghiệm của Đào Cam Mộc ở làng Lở. Thay vì chặt tre để tạo đường lui, Sếnh và binh sĩ đào một đường hầm dưới bụi tre, thông ra giữa cánh đồng. Lối ra được ngụy trang bằng hai nấm mộ cỏ hãy còn xanh.
Sau khi hai toán quân do thám không trở về, Cao Khê, chỉ huy quân Tam Đái, bắt đầu sinh nghi. Cao Khê phái ba toán dò la về phía làng La C���i, nhưng một toán biệt tăm, hai toán còn lại chạy về bẩm báo rằng làng La Cối hẳn có quân Thiên Đức ẩn nấp bên trong.
Cao Khê nhổ trại, di chuyển cách làng La Cối hơn hai dặm mới dừng lại. Chờ đêm tối, Khê lệnh quân sĩ bò đến lũy tre làng thám thính, nhưng mấy quân sĩ đều bị sập hầm chông hết lượt. Cao Khê chắc mười mươi rằng quân Thiên Đức đang ẩn náu trong làng, bèn xin Khánh tăng viện một nghìn quân cùng hai trăm Cự thạch pháo. Nguyễn Quốc Khánh cấp ngay ba trăm khẩu pháo, họa đồ cùng dân bản địa cho Cao Khê, kèm theo lời dặn phải san làng La Cối thành bình địa trong một đêm.
Bàn Phù Sếnh bắt được tù binh, đoán rằng Cao Khê sẽ gọi thêm tiếp viện, và chắc chắn Khánh sẽ dùng pháo dập vào làng. Vì vậy, Sếnh bèn gửi thư về Siêu Loại báo cáo tình hình cụ thể.
Phạm Bạch Hổ nhận lệnh dẫn phân nửa Lữ đoàn Thần Sấm cùng D341 của Dương Cát Lợi sang sông vào chập tối mà chẳng gặp trở ngại gì. Sang được sông, Hổ dẫn quân men theo bờ sông đi về hướng Đông. Đến tờ mờ sáng, họ tản ra ẩn nấp, chờ đợi đêm xuống mới tiếp tục di chuyển đến điểm hẹn.
Chương rất hứng thú với quân Tam Đái, ông muốn đánh quỵ hoàn toàn đội quân tăng viện này bằng một lực lượng mạnh. Bởi thế, sau đội quân của Phạm Bạch Hổ còn có Tiểu đoàn Tam Vạn đến trợ chiến.
Do việc Bàn Phù Sếnh đã bắt mấy làng trước đó, lại thêm hai bên giao chiến, nên bà con ở những làng mạc gần sông đã gồng gánh lánh nạn hết lượt.
Binh sĩ Thiên Đức đem theo lương thực đủ dùng trong mười hai ngày. Họ đun nấu bằng bếp không khói vào ban ngày, không lửa vào ban đêm, nên quân sĩ Vũ Ninh dù có đi dò la cũng khó phát hiện và thường xuyên bị bắt sống.
Chủ trương của Chương rất đơn giản: Khánh tập trung quân đông để bảo vệ mặt Nam thành Bát Vạn, thì Chương lại buộc Khánh phải chia quân ra. Chẳng hạn, số quân Thiên Đức đang ở Phượng Sơn thực chất chỉ có hai nghìn lính, còn lại chủ yếu là nông dân quanh vùng được gọi đến ăn, ngủ, nghỉ. Ban đêm, họ còn được yêu cầu tổ chức rượu chè ăn uống, chửi bới nhau om sòm khắp cả một khúc sông.
Đoạn truyện này được biên tập tỉ mỉ, giữ nguyên cốt lõi nhưng mượt mà hơn, và bản quyền thuộc về truyen.free.