(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 327: Toan tính
Lê Phụng Hiểu đến điện Hưng Quốc nhưng phải chờ khá lâu. Chương còn đang bận việc, nên Lê Phụng Hiểu phải chờ mãi đến quá Ngọ, nữ binh mới ra mời ông vào dùng bữa cùng Vương. Đối với Lê Phụng Hiểu, được ăn chung mâm với Vạn Thắng Vương là một đặc ân lớn.
Chương ngồi bên cạnh bàn loay hoay với những tờ giấy đầy hình vẽ, cơm canh dọn sẵn hãy còn bốc khói nghi ngút.
“Mời Lê tướng quân ngồi, Lê tướng quân cứ tự nhiên, chúng ta vừa ăn vừa bàn việc.”
Lê Phụng Hiểu có chút bối rối, không biết nên làm gì trước, nhất thời cảm thấy lúng túng. Triệu Nhã Lâm đứng hầu ngoài cửa, thấy vậy vội bước vào xới cơm.
“Đại nhân cứ tự nhiên, đừng chờ Vương. Có điều gì muốn bày tỏ, xin đại nhân cứ nói.”
“Cô… cô là Triệu cô nương, tiểu muội của Triệu Trung tướng quân phải không?”
“Thưa vâng, tiểu nữ nói chưa sõi tiếng Vạn Xuân, mong đại nhân lượng thứ.”
“Ồ không, cô nói sõi đấy chứ.”
Triệu Nhã Lâm lui ra, Lê Phụng Hiểu hai tay bưng bát cơm nhẹ nhàng đặt trước mặt Chương, nói:
“Mời Vương xơi cơm, ngài không đụng đũa sao mạt tướng dám dùng. Mạt tướng biết ngài bận, lòng áy náy vì tài hèn sức mọn chưa thể giúp được gì.”
Chương ngẩng nhìn Lê Phụng Hiểu, nhoẻn miệng cười rồi đưa cho Phụng Hiểu xấp giấy, dặn mang về làng Nhất Vạn bổ sung thêm.
“Lê tướng quân hà tất phải khiêm tốn, ta nghe danh tướng quân từ ngày ta mới đến Vạn Xuân, trước khi gặp Tả Đô đốc.”
“Tạ ơn Vương đã khen, Phụng Hiểu chỉ là một tiểu tướng vô danh, xin không dám nhận danh xưng danh tướng.”
“Ồ, lời ta nói là thật. Ngày ta còn nương nhờ bà cụ ở ven sông Thiên Đức, bà cụ đã kể cho ta nghe về loạn tam vương. Lê tướng quân chỉ với một thanh kiếm sắc cùng lòng dũng cảm mà dẹp được loạn. Đó là việc không phải người tầm thường có thể làm được.”
Lê Phụng Hiểu chắp tay nói:
“Phụng Hiểu thấy thẹn lòng vì ngày ấy còn trẻ, nghĩ chưa thông.”
Chương vội xua tay:
“Lê tướng quân đừng nói vậy, những chuyện ấy góp phần tạo ra Lê tướng quân mà ta biết hôm nay. Hãy tự hào vì điều ấy. Lê tướng quân dẹp được loạn, còn sau đó mọi sự do kẻ khác làm, chuyện đó đâu liên quan gì đến tướng quân. Lê tướng quân ở chỗ Tả Đô đốc nghỉ ngơi chưa đủ nhưng vì việc cần kíp, ta đành phải mời tướng quân đến bàn định. Nào, ăn đi, vừa ăn vừa trao đổi.”
Chương bảo, ba quân Thiên Đức nay có đến vạn ngựa, song giống ngựa hiện tại chỉ phù hợp cho khinh kỵ. Chương muốn thành lập một đội Thiết kỵ tinh nhuệ. Theo lời Tả Đô đốc Phạm Tu tiến cử, Lê Phụng Hiểu là người am hiểu việc chọn ngựa và huấn luyện quân kỵ rất giỏi, nên Chương muốn giao cho Phụng Hiểu nhiệm vụ lập đội Thiết kỵ.
“Trong xấp giấy này ta vẽ mấy mẫu lều dã chiến dùng cho quân bộ kỵ khi hành quân, được làm từ vải bố nhúng nhựa thông chống gió mưa. Khi ba quân hành quân xa, sẽ mất rất nhiều thời gian dựng trại và dỡ trại vì việc trú ngụ trong nhà dân sẽ gặp nhiều khó khăn. Những mẫu lều trại này dùng khung tre hoặc ống sắt rỗng, lều sáu người căng nháy mắt là xong.”
Chương nói với Lê Phụng Hiểu rằng, các lão tướng như Phạm Tu hay Lý An khi hành binh còn chưa chú tâm đến giấc ngủ của binh sĩ. Chương nhắc Lê Phụng Hiểu lưu tâm giấc ngủ cho quân bộ kỵ, vì giấc ngủ giúp tái tạo năng lượng.
“Nếu đảm bảo được binh sĩ ngủ tối thiểu 4 canh giờ vào ban đêm khi hành quân xa, sức chiến đấu của quân sẽ khiến Lê tướng quân bất ngờ. Tướng quân muốn giữ thể lực tốt cho binh sĩ sẵn sàng xung trận bất cứ lúc nào, ngoài việc ăn no còn phải giúp họ ngủ đủ giấc. Ta muốn thay đổi những thứ ta có thể, nếu tướng quân có mong muốn thay đổi điều gì nhằm giúp quân tốt hơn cứ nói, ta cùng tìm giải pháp.”
Lê Phụng Hiểu ghi nhận và hứa sẽ bàn bạc thêm về những ý kiến của Vương. Sau đó, Phụng Hiểu say sưa trình bày với Chương những suy tính của mình về đội Thiết kỵ trong tương lai. Ông sẽ tìm mua những giống ngựa tốt trang bị cho quân kỵ.
“Bẩm Vương, mạt tướng mạn phép hỏi khi nào chúng ta sẽ đánh thành Bát Vạn? Mạt tướng muốn lập công hòng báo đáp Vương.”
“Chúng ta đang nhắm vào Đằng Châu. Phạm Lệnh công nơi đó từng hậu thuẫn rất mạnh cho mấy sứ quân đánh ta. Hơn nữa, Đằng Châu đất rộng người đông, có thể coi là vựa lúa.”
“Mạt tướng nghĩ nên đánh Vũ Ninh trước vì rất gần ta. Đất Vũ Ninh bị sông Nguyệt Đức chia cắt, tinh thần quân lính đang nao núng. Vương nên tận dụng cơ hội này để chiếm Bát Vạn.”
“Ồ, Lê tướng quân thật nghĩ vậy sao?”
“Bẩm Vương, mạt tướng từng giữ chức Tả Thân vệ Điện tiền chỉ huy sứ nên có một số quân tế tác cài cắm bên Vũ Ninh hòng dò la tin tức từ xưa. Mạt tướng cũng biết đôi chút về nơi ấy. Hiện Tả Đô đốc đã đóng tiền đồn ngay bờ sông, chúng ta có bàn đạp vững chắc. Từ đó đến thành Bát Vạn chỉ hơn chục dặm đường, việc tấn công không mấy khó khăn.”
Chương tủm tỉm cười, rồi đặt bát cơm xuống, giọng nói trở nên chậm rãi:
“Cũng đúng! Tướng quân cần nơi luyện kỵ binh. Bên ấy đất rộng lại bằng phẳng mà Nguyễn Quốc Khánh chống ta rất hăng.” Chương ngả người ra ghế. “Cũng đến lúc loại bỏ ông ta.”
Chương bảo nữ binh đem bản đồ châu Vũ Ninh cho Phụng Hiểu xem. Phụng Hiểu lấy làm kinh ngạc hỏi:
“Vương có bản đồ chi tiết như này, đánh Vũ Ninh khác nào lấy đồ trong túi?”
Chương chỉ cho Lê Phụng Hiểu thấy làng Đa Hội được đánh dấu trên bản đồ, đoạn nói:
“Làng này chuyên rèn khí giới cho quân. Ta muốn di dời toàn bộ làng Đa Hội về huyện Siêu Loại, không thiếu một người. Việc thành Bát Vạn ta không bận tâm lắm, điều cốt yếu là ta cần những người thợ rèn khí giới có tay nghề cho quân bộ kỵ. Tướng quân cần có quân doanh, thành Bát Vạn rất lớn, chứa được vạn người không ít. Chiều nay tướng quân gặp Yết Kiêu và ông Cao Mộc Viễn để bàn định kế sách sao cho vẹn toàn.”
Lê Phụng Hiểu vui mừng nhận lệnh, tỏ ý muốn đi ngay. Chương dặn:
“Nhớ tính phương án hậu chiến thắng thật cặn kẽ. Thành Bát Vạn sẽ như Kinh Môn, trở thành quân doanh, quân Thiết kỵ sẽ ở đó.”
Đồng thời, Chương tặng Lê Phụng Hiểu con Thiên Lý mã. Phụng Hiểu tạ ơn song ái ngại bởi Chương chỉ có một con ngựa quý. Chương nói:
“Ngựa tốt phải vào tay chiến tướng chứ nó ở với ta thực chỉ dùng làm vật cưỡi, tiếc lắm. Tướng quân dùng mới là phải.”
Thiên Bình nghe Chương nói sẽ đánh Vũ Ninh bèn ngỏ ý muốn dẫn quân Thần Vũ. Chương đồng ý song nhắc rằng Thần Vũ chỉ làm hậu quân, cốt yếu giương cao cờ thu phục nhân tâm thay vì xả thân như trước.
“Có lẽ cần thêu một lá cờ Đại Thắng Lý Hoàng hậu. Em tuổi hổ lại dữ như hổ, cứ lấy đầu hổ làm đại diện.”
Thiên Bình hỏi:
“Cờ hổ trâu thì sao?”
“Đó đã là quân kỳ của Thiên Đức rồi.” Chương ôm bụng cười ngả nghiêng. “Biểu tượng hổ trâu kỳ dị đó giờ đã khó thay đổi vì mấy chục vạn người đã biết.”
Trong khi Chương và các tướng lĩnh đang bàn tính kế sách, thành Bát Vạn cũng không khoanh tay ngồi yên chờ đợi. Sau khi Phan Văn Hầu rút quân về Tam Đái, Nguyễn Quốc Khánh nhanh chóng đẩy mạnh công tác phòng thủ ở phía gần bờ sông. Khánh thiết lập hệ thống phòng ngự có chiều sâu, hòng đảm bảo quân Thiên Đức có tấn công sẽ phải trả một cái giá rất đắt.
Hàng phòng thủ thứ nhất là lũy đất cao, hào sâu, rộng và dài. Sau lũy đặt rất nhiều Cự thạch pháo cùng những đội cung thủ, bộ binh bảo vệ.
Lớp phòng thủ thứ hai, Nguyễn Quốc Khánh đào hào, đắp các ụ đất, bố trí cung thủ, máy bắn nỏ, phóng lao và bộ binh.
Lớp phòng thủ thứ ba vẫn có Cự thạch pháo song ít hơn, chia thành vài cụm hòng canh những con đường hoặc cánh đồng bằng phẳng mà quân Thiên Đức có thể sử dụng. Lớp phòng thủ này còn có quân kỵ. Quân Vũ Ninh có cả thảy hơn hai nghìn ngựa, chia thành ba đội kỵ mã trang bị nặng.
Quân doanh Thiên Đức đóng ở bờ sông chẳng khác nào cái gai cần phải nhổ bỏ. Khánh biết vậy nên đang chuẩn bị một kế hoạch nhổ bỏ trại của đối phương một cách đầy táo bạo. Quân tế tác bẩm báo, quân Thiên Đức đang làm bè tre lớn đưa quân kỵ sang sông cùng với pháo thu được của quân Tam Đái lúc trước.
“Nếu không nhổ trại ấy sớm đi, thành Bát Vạn sẽ bị uy hiếp thường xuyên, thưa Vương.”
Di chiếu của Lý tiên vương chỉ khiến Vũ Ninh Vương ủng hộ Khánh chống lại Thiên Đức bằng mọi giá. Với Vũ Ninh Vương, việc ở sát nách một sứ quân đang mạnh, lại là người nối ngôi vị vua dựng nước thật là khó chấp nhận. Dù thừa biết Phạm Tu không giả thánh chỉ nhưng Vũ Ninh Vương phải khẳng định đó là giả. Thậm chí còn cho quân rao ra ngoài, Phạm Tu ăn trộm ngọc tỉ, kiếm lệnh, giả mạo thánh chỉ và năm xưa bị đuổi về quê là có lý do.
“Phạm Tu có ý tạo phản! Muốn con cháu xưng Vương.”
Thông điệp ấy lan truyền không chỉ ở Vũ Ninh mà còn nhiều châu phủ khác khắp Vạn Xuân.
Vũ Ninh Vương chuẩn y kế hoạch tấn công Thiên Đức bằng mọi giá của Nguyễn Quốc Khánh. Khánh bí mật di chuyển quân kỵ tinh nhuệ trong đêm đến một làng nằm ở phía Đông Bắc, cách quân doanh Thiên Đức đồn trú khoảng 7 dặm chờ ngày hành động. Quân Thiên Đức đồn trú không nắm được tin tình báo do Khánh chuyển quân ở hậu phương, quân tế tác Thiên Đức cài cắm bên Vũ Ninh cũng không thu thập được thông tin, ngay trong quân Vũ Ninh còn chẳng hay biết.
Khánh muốn dốc tất cả trí lực, sức lực, vật lực hòng giành một chiến thắng nhằm thay đổi thế cuộc.
Cả hai bên không hẹn mà cùng âm thầm chuẩn bị kế hoạch đối phó với nhau.
Hạ tuần tháng 5, bộ tướng của Triệu Trung là Lăng Nhất Trượng dẫn 1500 quân bộ, hầu hết là người Tống quốc đến đồn trú ở Phượng Sơn dưới tên mới là Trung đoàn Thủy Đường. Lăng Nhất Trượng hợp quân với anh em Vương Chí Linh đóng thủy trại, tập hợp thuyền nhỏ, kết bè làm quân nghi binh như thể sẵn sàng vượt sông.
Bên bờ đối diện, Vũ Ninh có một trại quân chừng năm trăm binh sĩ ngày đêm đề phòng Lăng Nhất Trượng và Vương Chí Linh.
Toàn bộ nội dung của phiên bản đã hiệu đính này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.