(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 326: Chạm tay vào mục tiêu
Sứ giả của một nước lớn đến đưa yêu sách khiến Chương phải tính toán đường dài. Để đánh địch trước hết phải hiểu địch, bởi vậy trong mười người theo Triệu Trung, có sáu văn nhân, một Hoàng Như Hổ tính cách đặc biệt, và ba người ưa xông pha trận mạc.
Nếu đất Vạn Xuân có địa thế thuận lợi cho việc xâm nhập từ phương Bắc, nguy cơ giặc tràn xu���ng sẽ bất thình lình, bởi vậy nhất thiết phải phòng bị từ xa.
Chương đẩy nhanh tiến độ thử nghiệm và dần hoàn thiện động cơ hơi nước đầu tiên, một cỗ máy đã khác hẳn so với những mẫu thử nghiệm từ năm trước.
Đầu tiên là một thùng thép rỗng, kích cỡ tương đương thùng phuy, được khoét một lỗ hình chữ nhật nằm ngang ở cạnh dưới, gần đáy. Bên trong thùng, những thanh thép xếp ngang dọc tựa như một cái giá đỡ sáu chân, chạm sát đáy. Quanh miệng thùng phuy, có nhiều lỗ nhỏ hình bán nguyệt.
Một cuộn ống đồng hình lò xo được đặt bên trong thùng phuy, đổ đầy than đá. Hai đầu ống đồng thò lên miệng thùng qua lỗ thông khí.
Một thùng phuy nhỏ hơn, kích thước bằng hai phần ba thùng lớn, được chuẩn bị sẵn ba lỗ bằng nhau: một trên nắp, hai bên sườn (một gần miệng, một gần đáy). Hai lỗ bên sườn này gắn với đầu hai ống đồng của thùng phuy thứ nhất. Để đảm bảo kín khí ở phần ống đồng nối với thùng, Chương dùng loại gỗ xốp bọc vải, tương tự nắp phích nước, có đai sắt quấn chặt.
Thùng nhỏ được đặt lên trên thùng lớn, sao cho ống đồng từ lỗ thoát khí của thùng dưới nối lệch vào đầu vào của thùng nhỏ.
Đổ đầy khoảng hai phần ba thể tích nước giếng khơi vào thùng phuy nhỏ qua lỗ trên miệng. Tiếp đó, một ống thép tròn dày được vặn chặt. Ống này có một đầu đường kính nhỏ hơn đầu còn lại không đáng kể, các lỗ nhỏ được đục dọc thân, đầu nhỏ có ren xoắn, ngàm khóa và đinh vít để cố định chắc chắn ống vào miệng thùng phuy nhỏ. Bên trong ống thép rỗng có một khối thép nhỏ hình tròn làm pít-tông.
Dùng củi đốt dưới tấm chắn ở đáy thùng lớn. Khi than đá bắt lửa, người ta sử dụng các ống trúc, ống bương làm bơm để thổi tăng cường khí. Chừng một khắc sau, nước trong cuộn dây đồng nóng dần, hơi nước sẽ đẩy lên thùng phía trên. Khi hơi nước đạt đủ áp suất, pít-tông sẽ bị đẩy lên cao. Hơi thoát qua lỗ thông, áp suất giảm, và trọng lực sẽ kéo pít-tông xuống. Thùng hơi và pít-tông càng lớn thì mã lực tạo ra càng mạnh.
Chương đã thành công với mẫu thử nghiệm. Điều anh cần làm tiếp theo là tính toán để pít-tông có thể lên xuống liên tục và xác định kích thước nồi hơi tương ứng với kích thước, trọng lượng của chiến thuyền. Bên cạnh đó, tính an toàn khi sử dụng cũng được chú trọng, tránh trường hợp pít-tông mắc kẹt gây nổ nồi. Động cơ hơi nước khi đặt lên thuyền cũng cần được phủ một lớp đất sét chịu nhiệt.
Ước mơ sở hữu Thiết Giáp Đĩnh đầu tiên của Chương giờ đây đã ở rất gần. Anh tin rằng một khi chiếc đầu tiên hạ thủy, những chiếc tiếp theo sẽ vô cùng dễ dàng khi người thợ đã nắm vững công nghệ.
Dù chú trọng nghiên cứu thuyền là vậy, Chương vẫn không quên tìm mọi phương cách nhằm giảm thiểu thương vong, tăng cường khả năng chiến đấu cho bộ binh và kỵ binh.
Lực lượng kỵ binh còn non trẻ có thể chia thành hai nhóm: Khinh kỵ binh trang bị nhẹ, dùng để trinh sát, dụ địch, không có giáp sắt cho ngựa. Binh sĩ chỉ đội mũ và mặc giáp sắt mỏng chống tên. Thiết kỵ binh, được trang bị giáp sắt cho cả ngựa và người, là lực lượng trọng binh. Bộ binh, trang bị giáp trụ, là lực lượng chủ lực. Việc có than đá khiến chất lượng sắt thép được cải thiện đáng kể. Nhờ đó, giáp trụ, khiên bọc sắt, kiếm, đao, giáo, lao, mũi tên... đều có chất lượng tốt hơn và nhẹ hơn đôi chút.
Kế hoạch là vậy, song vẫn còn thiếu sắt, đồng, chì, kẽm. Cách tốt nhất là chiếm giữ các mỏ quặng, đưa quân đến đóng giữ và lập xưởng rèn đúc tại chỗ. Có đến bảy phần diện tích phủ Thiên Đức là đồng bằng chiêm trũng. Bởi thế, việc sứ giả của Đại Vũ đế xuất hiện khiến Chương thay đổi chủ ý: thay vì đánh Đằng Châu, anh sẽ đánh Vũ Ninh trước.
Để đánh Vũ Ninh, cần dùng quân từ các đạo Ninh Hải, Kim Động, Kinh Môn, Siêu Loại trước đây, nghĩa là những quân sĩ không có gốc gác Vũ Ninh.
Ngắm địa thế Vũ Ninh, Chương cho gọi Yết Kiêu và Cao Mộc Viễn đến gặp riêng, nói rõ ý định và giao hai người cùng bàn thảo kế hoạch trình lên Bộ Tổng Tham mưu.
Lão tướng Cao Mộc Viễn mới về đầu quân nên rất hăng hái muốn lập công.
Ông muốn chứng minh cho Chương và Yết Kiêu thấy rằng trước đây ông toàn bại trận là vì quân Thiên Đức quá mạnh mà thôi.
Lý An trạc tuổi Cao Mộc Viễn, lại từng là Sứ tướng, từng bại trận liên miên. Ngay từ khi Cao Mộc Viễn kéo quân về quy hàng, Lý An chẳng cần Chương nói cũng đã có ý định kết thân. Lý An động viên tinh thần Cao Mộc Viễn rất nhiều, khuyên ông nên gạt bỏ hết chuyện cũ để đón nhận những điều mới mẻ, bởi cuộc đời còn có bao nhiêu đâu.
Cao Mộc Viễn tuy cố chấp, nhưng kể từ khi kéo quân về quy thuận, ông đã xác định lòng trung thành bởi Chương có danh nghĩa chính thống kế nghiệp tiên vương. Khi quy thuận rồi, ông thấy con cái mình quả nhiên được đối đãi tử tế, trọng dụng ngay cả khi hai bên đang đối địch, thì càng thêm cảm phục.
Ngoài lão tướng Cao Mộc Viễn, Chương còn có thêm Lê Phụng Hiểu, người đã tìm về Thiên Đức từ đầu tháng Ba. Từ ngày về đây, Lê Phụng Hiểu và gia quyến ở làng Nhất Vạn. Phụng Hiểu yết kiến Thiên Bình, nguyện một lòng trung thành với Vạn Thắng Vương và Hoàng hậu.
Phụng Hiểu ở làng Nhất Vạn hơn một tháng trời, sớm tối hàn huyên với Phạm Tu, nhưng vẫn không thấy Vạn Thắng Vương đả động hay sắp đặt cho ông việc gì. Phạm Tu bảo Hiểu cứ yên lòng, có việc tự nhiên Vạn Thắng Vương sẽ gọi.
Ngô Thì Nhậm cùng Phạm Sư Mạnh đến thăm, Lê Phụng Hiểu vui mừng khôn xiết. Trà dư tửu hậu, Lê Phụng Hiểu buồn bã nói với Ngô Thì Nhậm:
– Đạt Hiên đại nhân về Thiên Đức lập tức được Vương tin tưởng giao cho việc soạn luật, tiếp sứ, thông ngôn. Phạm đại nhân theo về cũng được sắp đặt công việc ngay, còn tôi vẫn ăn không ngồi rồi. Hai đại nhân có thể bẩm với Vương giúp tôi được không? Tôi chẳng cần tước vị gì, được gặp chủ tướng cũ, được yết kiến hậu duệ của tiên vương đã thỏa nguyện, nên tôi muốn báo đáp Vương.
– Phụng Hiểu huynh đâu cần vội vã, cũng đừng nghĩ Vương không dùng đến ngài. Chẳng giấu gì huynh, quân Thiên Đức tướng sĩ dũng mãnh, nay có huynh về giúp, Vương mừng còn không hết. Huynh là tướng tài, từng là tâm phúc của Tả Đô đốc nên Vương muốn đặt huynh vào chỗ thích hợp để huynh phát huy sở trường đó thôi. Như tôi với Ngô huynh đây chỉ múa mép khua môi, Vương đang cần người nên dùng ngay là phải rồi.
– Phạm huynh nói phải đấy. Gần đây Vương bận việc quân cơ, sớm tối không mấy khi ở điện Hưng Quốc. Các việc cần đều do Thần phi lo liệu cả.
– À… Hoàng hậu không thay mặt Vương quyết mà để Thần phi ư?
Ngô Thì Nhậm và Phạm Sư Mạnh cùng cười, cạn chén xong mới nói: – Thiên Đức chẳng như ở kinh sư, tôi cũng bắt đầu thích rồi. – Ngô Thì Nhậm cười khà khà. – Chúng ta trung thành và kính trọng Vương, Hậu và phi tần là lẽ đương nhiên. Hoàng hậu hay phi tần như tỉ muội, ai rảnh thì sẽ lo liệu, và họ là nữ nhân nhưng không thể xem thường được đâu. Huynh muốn đánh võ hãy gặp Hoàng hậu, thích hơn thua văn chương hãy gặp Thần phi, muốn tính chuyện buôn bán cứ gặp Ái phi mà bàn. Còn như cái gì cũng muốn hỏi nhưng không cần sâu rộng hãy gặp Quý phi, vì Quý phi là nội tướng thực sự. Tôi chẳng hiểu rõ lắm nhưng Vương sống như một gia đình bình thường.
Phạm Sư Mạnh khề khà:
– Tôi nghĩ huynh sắp có việc rồi đấy, huynh là thanh kiếm bén, Vương nhất định sẽ dành cho huynh một chỗ xông pha.
Nói đoạn, Phạm Sư Mạnh chỉ về phía Bắc:
– Tôi đoán rằng huynh sẽ phải vượt sông đánh Vũ Ninh.
Lê Phụng Hiểu ngẫm nghĩ, một lúc sau mới nói:
– Tôi tưởng Vương muốn xuôi Nam, đánh đất Đằng Châu chứ?
Phạm Sư Mạnh lắc đầu:
– Vương nhất định sẽ thanh toán với lão Khánh trước, vì chỉ cách một con sông và đợt vừa rồi, lực lượng ấy hung hãn và lì đòn nhất từ trước đến nay. Theo như luật bất thành văn, đánh quân Vũ Ninh thì Vương sẽ dùng binh sĩ từ Hải Đông, Siêu Loại hoặc Tế Giang trước đây. Quân Vũ Ninh bây giờ như ngọn đèn trước gió, Vương cho thở ngày nào thì biết ngày ấy.
Lê Phụng Hiểu nheo mắt trông về phía Bắc rồi gật gù:
– Đúng, từ đây đến thành Bát Vạn không xa. Nếu tôi được cử đi, tôi nhất định sẽ mài gươm thật bén.
Phạm Sư Mạnh và Ngô Thì Nhậm ngà ngà say nâng chén nói cười rôm rả, khuyên Phụng Hiểu dằn lòng. Quả nhiên vài ngày sau, nữ binh đến làng Nhất Vạn báo tin Vạn Thắng Vương triệu kiến Lê Phụng Hiểu về làng Vạn Xuân.
Bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, mong quý độc giả tìm đọc tại địa chỉ gốc.