Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 320: Về làng Vạn Xuân

Nguyễn Từ Minh và Giang Hạo Điền vốn đóng quân ở tả ngạn và hữu ngạn sông Văn Giang, bị Phạm Cự Lượng kéo bộ binh đến uy hiếp, trong khi Đinh Công Tráng phá hủy chiến thuyền dưới sông. Phạm Cự Lượng mang theo một lượng lớn pháo cũ kỹ, đặt trên cánh đồng và bắn tới tấp vào trại Tả Phó sứ. Phần lớn số pháo Cự Lượng mang đến là loại chế tạo từ thời kỳ đầu, thường chỉ dùng cho quân lính luyện tập. Vì vậy, dù bắn dồn dập nhưng những khẩu pháo đó chẳng gây được thiệt hại đáng kể nào cho đối phương.

Vương Thành Cao chỉ có vài chục khẩu pháo cùng chừng vài trăm kỵ binh. Ban đầu, thấy Cự Lượng bắn ồ ạt nhưng chẳng chính xác, sau khi nhận ra đối phương không phải quân chủ lực, ông lấy làm mừng rỡ, liền dẫn kỵ binh xông ra đánh. Phạm Cự Lượng bỏ lại cả pháo, dẫn quân tháo chạy. Vương Thành Cao truy kích được hơn một dặm thì bất ngờ một loạt hỏa pháo bắn vào cánh trái, khiến hàng chục kỵ binh bị thương. Thành Cao sợ trúng kế, đành thu quân về cố thủ trong trại.

Lúc bấy giờ, Phạm Cự Lượng dẫn quân quay lại, mang theo hơn chục khẩu hỏa pháo, dùng khiên gỗ che chắn tên và đạn bắn ra từ trong trại. Hỏa pháo bắn liền hai loạt đạn cháy, hơn trăm quả, trúng vào trại Tả Phó sứ, gây cháy hàng chục lều lớn nhỏ. Đầu tháng 3, tiết trời khô hanh, thêm gió lớn thổi bùng khiến lửa cháy lan nhanh chóng.

Vương Thành Cao một mặt điều quân dập lửa, một mặt dẫn kỵ binh và bộ binh ra đánh. Phạm Cự Lượng lại dẫn quân bỏ chạy, bỏ lại những khẩu pháo liên hoàn. Vương Thành Cao mừng rỡ, cho quân thu giữ chiến lợi phẩm mà không đuổi theo nữa. Khi quân của Vương Thành Cao đang kéo hỏa pháo về trại, Cự Lượng một lần nữa dẫn quân quay lại giao chiến. Vương Thành Cao tức giận vô cùng, liền cho kỵ binh xông lên trước, quyết bắt cho bằng được đối phương. Ngờ đâu, Cự Lượng đã giấu trong đội quân mình năm khẩu hỏa pháo. Thay vì bắn đạn cháy, quân của Cự Lượng đặt sẵn lựu đạn bọc đất sét bên ngoài rồi khai hỏa. Những quả đạn bay chừng ba mươi trượng rồi phát nổ. Có quả nổ trên không, có quả nổ dưới đất, và có cả những quả nổ ngang hông những chiến mã đang phi nước đại. Kỵ binh của Vương Thành Cao kinh hãi, vội vã tản ra chạy ngược về sau, không dám tấn công. Phạm Cự Lượng cho binh sĩ khiêng hỏa pháo chạy băng băng lên trước. Vương Thành Cao sợ hãi, vội vàng thúc quân quay về trại, bỏ lại chiến lợi phẩm vừa thu được.

Pháo liên hoàn vốn nhỏ gọn, nhẹ nhàng. Tuy trước sau trong tay Cự Lượng chỉ có chừng hai chục khẩu, nhưng khi kết hợp với lựu đạn ống tre nổ mảnh, chúng gây kinh khiếp cho đối phương. Phạm Cự Lượng dàn quân trước bản doanh, uy hiếp, không cho quân trong trại xuống cứu những chiếc thuyền dưới bến.

Vương Thành Cao bị o ép, thêm một lần nữa dẫn toàn bộ binh mã đổ ra truy kích. Phạm Cự Lượng cho quân bắn một loạt lựu đạn, rồi binh sĩ khiêng hỏa pháo chạy lùi về sau. Vương Thành Cao thấy vậy, thúc quân truy đuổi. Phạm Cự Lượng vừa lui quân vừa ra lệnh cho lính bắn hàng nghìn mũi tên nổ để chặn hậu. Thành Cao đành gò cương không dám truy đuổi sát vì binh mã đã bị thương vong quá nhiều.

Nguyễn Từ Minh kéo quân về hợp sức với Thành Cao. Bọn Phạm Cự Lượng đứng cách xa cả dặm, thấy đối phương quân số đông đảo cũng không tấn công nữa. Nguyễn Từ Minh hạ lệnh rút quân, mặc cho đạn tròn từ Mông Đồng rót thẳng vào đội hình đang trên bến. Vương Thành Cao nhận nhiệm vụ chặn hậu. Buổi chiều, quân Thiên Đức vây kín hai mặt Tây và Tây Bắc nhưng không tấn công. Trời dần tối, Vương Thành Cao lo sợ bị đánh úp, nhưng may thay Nguyễn Từ Minh đã cho thuyền quay lại đón, thêm sự hỗ trợ của Giang Hạo Điền nên Thành Cao thoát về an toàn.

Phạm Cự Lượng một mặt dẫn quân vào trại Tả Phó sứ để dập lửa, mặt khác cho bộ binh bắn tên nổ, gây thương vong vừa đủ cho đối phương, cốt để ép bọn họ rút lui nhanh chóng.

Trên đường rút quân về, Vương Thành Cao trút hận thù lên trại thủy quân của La thành.

Trong cuộc xuất chinh kéo dài hơn ba tuần, quân của Nguyễn Từ Minh có khoảng 1600 binh sĩ tử trận, gần hai nghìn người bị thương nặng nhẹ, tương đương bảy phần mười số quân ban đầu dẫn từ Đông Phù Liệt đã bị loại khỏi vòng chiến. Đông Phù Liệt không thu được bất kỳ kết quả gì, ngược lại còn sinh hiềm khích với Trữ quân. Dù Nguyễn Ninh vương là anh em ruột thịt với Vũ Ninh vương và Quảng Trí quân, nhưng liệu ông có thực sự nghiêm túc với cuộc chiến này hay không thì chẳng ai biết được. Việc Nguyễn Ninh vương chỉ cử các vị Tả - Hữu Phó sứ thay vì Tả - Hữu sứ cầm quân dường như cũng nói lên nhiều điều.

Sau cuộc chiến, Phạm Cự Lượng hỏi Chương tại sao không dùng quân từ Nghĩa Trụ Thượng để cùng đánh Giang Hạo Điền, tiêu diệt hoặc bắt sống đám Vương Thành Cao. Chương đáp: "Nếu đánh mạnh và chặn hậu gắt gao, ắt họ sẽ chống trả đến cùng. Hơn nữa, nếu bọn Từ Minh biết đường lui bị cắt đứt, họ sẽ liều chết tìm lối thoát, khi đó chúng ta sẽ phải chịu tổn thất nặng nề. Ép họ vừa đủ, gây ra sự ức chế và sợ hãi như vậy, ắt họ sẽ tìm người khác để trút giận. Hơn nữa, nay mai Đông Phù Liệt và La thành sẽ tự đánh nhau, tự tiêu hao lực lượng, chúng ta cần gì phải động thủ?"

Quả nhiên, sự thật vào cuối tháng 3 đúng là như vậy.

Chương giao cho Phạm Cự Lượng và Lý Văn Ba nhiệm vụ thu dọn chiến trường Siêu Loại, lo chôn cất thương binh và tử sĩ. Còn Chương, chàng muốn về làng Vạn Xuân thăm vợ con và nhận chiếu chỉ của tiên vương dành cho phò mã sau gần một tháng trời xa cách.

Trong thời gian Chương ở huyện Siêu Loại, Triệu Nhã Lâm, cô gái người Hoa quốc, đảm nhiệm việc lo trà nước, cơm canh trong trướng soái. Sau mấy tháng, Triệu Nhã Lâm đã học được tiếng Vạn Xuân. Tuy nhiên, cô nàng mới chỉ nói được những câu thông dụng thường ngày. Triệu Nhã Lâm làm đúng chức phận của một nữ cận vệ như những cô gái khác. Có điều, Nhã Lâm sinh trưởng trong một gia đình d��ng dõi hào môn lâu đời, nên cung cách chăm sóc Chương có phần khác biệt so với những người như Phạm Thu Vân.

Chương biết rằng bọn Phạm Thu Vân để mắt đến Triệu Nhã Lâm không phải vì nguồn gốc của cô, mà vì những lời nhờ cậy nào đó. Chương vẫn thường nói lời cảm ơn mỗi khi Nhã Lâm phục vụ, giống như với Phạm Thu Vân và những người khác. Chương thường làm việc khuya. Dù các cô gái cắt cử hai người hầu hạ, song Chương đều lệnh cho họ trải chiếu ngủ ngay cửa trướng. Có mấy đêm đến phiên hầu hạ, Triệu Nhã Lâm chỉ đi ngủ khi Chương đã nghỉ ngơi.

Là đàn ông, có một "bông hoa thơm" bên cạnh thì thật chẳng còn gì bằng. Tuy nhiên, công việc bận rộn sớm hôm, Chương chưa từng để tâm đến cô gái xinh đẹp vẫn thường ngắm nhìn chàng say đắm.

Khi Chương về làng Vạn Xuân, Phạm Thu Vân không bố trí cho Triệu Nhã Lâm đi cùng. Chương chẳng để ý việc đó, nhưng lúc lên ngựa, chàng thoáng thấy nét mặt đượm buồn của cô gái họ Triệu đang đứng trong hàng quân. Chương hỏi Thu Vân: "Cho Triệu Nhã Lâm về cùng ta."

"Dạ thưa..."

Chương khẽ chau mày, Thu Vân vội chạy đến gọi Triệu Nhã Lâm bước ra khỏi hàng quân: "Triệu Nhã Lâm theo hộ vệ Vương!"

Triệu Nhã Lâm đứng nghiêm đáp, với nét mặt rạng rỡ: "Tuấn lệnh!"

Chương khẽ thở dài, thúc ngựa lên đường. Một cô gái xinh đẹp có biết bao lựa chọn tốt, cớ sao phải làm quân cờ cho huynh trưởng như vậy chứ? Triệu Trung muốn tỏ lòng báo đáp, ông ta đã thể hiện rất tốt. Bởi vậy, Chương chẳng muốn em gái Triệu Trung phải chịu thiệt thòi. Thực ra, em gái của một vị tướng quân bên Hoa quốc vốn có danh phận và địa vị không hề tệ, chưa kể đến gia tộc hiển hách của nàng. Lâm Uyển Như từng nói với Chương rằng họ Triệu là một tộc lớn, từng nắm giữ nhiều vị trí trọng yếu trong triều đình Hoa quốc trước đây.

Chương gọi Phạm Thu Vân đến gần, nói: "Ta không biết Thiên Bình đã dặn dò em điều gì, nhưng em phải nhớ kỹ: việc quân là việc quân, nghe rõ chưa?"

Phạm Thu Vân biến sắc mặt, vội vàng thưa: "Xin Vương thứ lỗi."

"Ta nhắc em vậy thôi. Em có lòng lo cho Thiên Bình, cho Duệ là tốt, nhưng nếu ta đã có ý muốn nào thì ai có thể ngăn cản? Anh trai cô ấy đã xả thân vì chúng ta, mong có một chỗ dựa vững chắc trên mảnh đất này nên cô ấy mới ở đây. Hãy thương yêu cô ấy, đừng có mà hắt hủi. Các em đều là phụ nữ với nhau mà, hiểu không?"

"Dạ, em đã hiểu."

"Em năm nay đã hai mươi hai tuổi rồi, cũng nên lo liệu việc hôn sự đi chứ. Còn vương vấn Bạch Hổ không? Cậu ta yêu súng hơn cả một người phụ nữ đẹp như em đấy."

Phạm Thu Vân đỏ mặt. Chương nói thêm: "Chờ cậu ta e là đến khuya đấy, em nên chủ động."

"Sao... dạ... sao Vương biết chuyện ấy ạ?"

"Những người thân cận bên ta, ta đều cần phải biết họ mong muốn điều gì. Hạnh phúc của một người con gái không nằm trên lưng ngựa xông pha chiến trận, mà vẫn phải là tìm được ý trung nhân sớm hôm vui vẻ đến bạc đầu. Ta sẽ nói với Tả Đô đốc để vun vào, có được không?"

"Đội ơn Vương!"

"Ơn huệ gì chứ? Em theo ta làm bao nhiêu việc rồi. Thiết nghĩ, ta cũng cần phải làm điều gì đó cho em."

Lúc sau, Chương lại gọi Triệu Nhã Lâm cưỡi ngựa chạy đến bên. Cô gái họ Triệu nét mặt tươi như hoa. Chương chậm rãi hỏi:

"Em có muốn gặp huynh trưởng của em không?"

Triệu Nhã Lâm chớp chớp đôi mắt với hàng mi cong vút, rồi cô lắc đầu dứt khoát khiến Chương thoáng ngạc nhiên, chàng hỏi thêm: "Vậy em đã học được bao nhiêu tiếng Vạn Xuân rồi?"

"Dạ... dạ ít ạ!"

"Hãy dành thời gian học thêm tiếng Vạn Xuân nữa nhé."

"Dạ, tuấn lệnh!"

"Là 'tuân lệnh' chứ không phải 'tuấn lệnh'." Chương phì cười.

"Vâng, tuân... tuân lệnh."

"Ừ, đúng rồi. Em học nhanh đấy. Để ta nhờ Thần phi dạy cho em thêm. Thần phi cũng nói được chút ít tiếng Hoa quốc, hai người vừa dạy vừa học lẫn nhau sẽ rất tốt. Lâm Ái phi thì thông thạo hơn cả, hãy nhờ cô ấy chỉ bảo cho."

"Tuân lệnh!"

Triệu Nhã Lâm lui về sau. Đến một đoạn, cô nàng nói với Thu Vân: "Chị Vân! Chị Vân đang dạy em tiếng Vạn Xuân, em muốn bái chị làm sư phụ."

Phạm Thu Vân nhớ lời Chương vừa nói khi nãy, bèn tươi cười đáp: "Em dạy ta tiếng của em, như vậy là hòa rồi, đâu cần phải bái sư."

"Đội ơn chị Vân."

Nhìn nét mặt rạng rỡ của cô gái trẻ vừa tròn mười chín tuổi, Thu Vân cố nuốt tiếng thở dài ngược vào trong.

"Vương đã để ý đến cô ấy, thêm Công chúa Thiên Bình nhà ta và Duệ lại dặn phải lưu tâm, thật là khó xử thay. Thôi... đành phải nói cho Duệ thôi, Vương đã nhắc khéo như vậy rồi, mình phải nghe lời."

Độc giả yêu mến có thể khám phá toàn bộ hành trình tại truyen.free, nơi câu chuyện được trân trọng giữ gìn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free