(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 321: Của chồng công vợ
Đoàn thê tử hân hoan chờ đón Chương nơi cổng làng Vạn Xuân. Chương vui mừng dang tay đón cô con gái lớn Thiên Kim, nay đã ba mươi tháng tuổi, gọi bố sõi ơi là sõi.
Lam Khuê và Lâm Uyển Như sắp đến kỳ sinh nở, bụng chửa vượt mặt, đi lại đầy khó khăn. Duệ cũng chẳng khác là mấy.
Thiên Bình vừa sinh con được hai tháng, thần sắc vẫn còn tiều tụy nhưng lại phải đón nhận bí mật được che giấu suốt hai mươi năm, không thể một sớm một chiều mà tiếp nhận được. Bởi vậy, nàng gặp chồng có phần gượng gạo. Điều khiến Thiên Bình lo ngại nhất, ấy là sợ Chương sẽ nghĩ cô cố tình giấu thân phận. Giờ đây mọi chuyện đã sáng tỏ, cô muốn giãi bày nỗi lòng với Chương nhưng chưa biết phải mở lời ra sao.
Chương hỏi han cặn kẽ ba nàng vợ và con cái một lượt, nói dăm ba câu thương nhớ khiến các nàng tươi như hoa. Các nàng hiểu ý, nháy nhau lui hết cả để Thiên Bình và Chương có không gian riêng trò chuyện.
Thiên Bình ngồi bên đầu trường kỷ, hướng ánh mắt nhìn ra khoảng sân đầy nắng trước cửa nhà. Chương ngồi đối diện, tự pha trà, lát sau anh mới lên tiếng:
“Em đừng suy nghĩ nhiều, mẹ cũng có nỗi khổ riêng, bác Tu cũng có trách nhiệm riêng. Trước khi về, anh Bỉnh Di và anh Lượng có gặp riêng anh để kể lại những điều cả hai anh biết. Chuyện đã xảy ra hai mươi mốt năm, một số người dù biết rõ mọi chuyện nhưng vì an nguy của em nên đành chôn chặt trong lòng. Hãy hiểu và thông cảm cho mọi người em ạ.”
Đôi mắt Thiên Bình ngấn lệ, Chương nói thêm:
“Em nên vui mới phải, từ ngày đầu gặp em, anh đã có đôi chút ngờ vực nhưng mọi người đều kiên quyết khẳng định em là nghĩa nữ. Khốn nỗi ở làng Vạn có quá nhiều người mồ côi, đâm ra anh cứ mặc nhiên cho rằng đó là chuyện thường tình. Đáng ra anh nên đặt câu hỏi từ lâu rồi mới phải. Giờ đây thân thế em đã sáng tỏ, một ngày nào đó anh sẽ đưa em và các con đến viếng mộ thân phụ.”
Thiên Bình nghẹn ngào nói trong nước mắt:
“Đó… đó là Tiên vương!”
Chương bước đến đứng bên cạnh, lau những vệt nước mắt trên gò má vợ rồi nhẹ nhàng nói:
“Đó là cha vợ của anh, Tiên vương hay nông dân thì đối với anh cũng không khác gì. Anh yêu em không vì thân thế, cũng chẳng vì thân thế mà bớt yêu hay yêu nhiều hơn. Anh chỉ muốn em hiểu, em là vợ của anh. Anh rất vui khi biết vợ mình tìm lại được cha mẹ ruột.”
Thiên Bình òa khóc như một đứa trẻ, vòng tay ôm chặt Chương. Chương đưa tay vuốt tóc vợ. Thiên Bình nói trong tiếng nấc:
“Bấy lâu em kiên quyết đòi làm chính thất là bởi tính em hiếu thắng, chứ không phải vì em biết được thân thế của mình. Hơn một tuần nay em ăn không ngon, ngủ không yên, em sợ anh nghĩ em có ý đồ, em… em đau khổ lắm. Em thật lòng chẳng giấu anh điều gì cả.”
Chương lặng im xoa lưng vợ, vỗ nhẹ liên hồi, mặc cho Thiên Bình vừa khóc vừa nói đứt quãng. Chương biết, chỉ khi nói ra được hết nỗi lòng, Thiên Bình mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn mà thôi.
“Em không cần giải thích, đừng nghĩ linh tinh như vậy chứ,” sau cùng Chương nói. “Duyên phận đã an bài em là vợ của anh. Cơ nghiệp này chúng ta cùng gây dựng, một phần cũng là nhờ cơ đồ cha vợ anh để lại thông qua bác Tu. Bác Tu đã kể rõ cho anh tất cả, có đôi chuyện kỳ ảo nhưng anh cũng không quá bận tâm. Em biết tại sao không?”
Thiên Bình lắc đầu, tự lau nước mắt. Chương cười hiền rồi nói:
“Bởi tất cả những chuyện ấy giúp anh gặp được em chứ không phải ai khác, ấy là số mệnh. Nếu phụ hoàng không đưa em ra khỏi hoàng cung để em lưu lạc trong dân gian, liệu anh có gặp được em không? Nếu không gặp em, e rằng giờ đây anh đã nằm sâu dưới ba tấc đất lạnh lẽo, chẳng còn ai nhớ đến.”
Thiên Bình quả quyết:
“Em sẽ xé bỏ tờ văn tự trước đây anh đã ký để yên lòng mọi người. Em đã hiểu lý do vì sao bác Tu và mẹ luôn mong muốn con do em sinh ra nối nghiệp anh. Em không muốn trở thành nữ hoàng, từ khi hay tin, em cảm thấy trên vai mình có gánh nặng nặng tựa ngàn cân. Em chỉ muốn là vợ của anh, chỉ muốn là hậu phương vững chắc giúp anh dựng nên nghiệp lớn mà thôi.”
“Mầm mống đại loạn trong thiên hạ cũng chính là do phụ hoàng không chọn Long Xưởng nối ngôi, dẫn đến lòng người ly tán. Phụ hoàng có nỗi khổ riêng, việc chọn em hẳn cũng có lý do sâu xa. Xưa nay, có bậc đế vương nào suy nghĩ như người thường đâu.”
Chợt Thiên Bình hỏi:
“Anh, anh có muốn làm vua không?”
Chương bật cười:
“Làm vua có gì hay? Anh còn không biết mình sẽ ở lại nơi này được bao lâu nữa. Với anh mà nói, điều tuyệt vời nhất là được ở trong một thôn trang yên bình bên em, bên Duệ, Khuê, Uyển Như cùng các con thơ. Làm vua liệu có được tự do? Quyền lực tuyệt đối đôi khi phải trả giá bằng sự cô độc. Anh thấy bản thân mình mâu thuẫn thật, nhưng em à. Muốn được yên bình trong cảnh loạn lạc này là điều khó khăn, chỉ khi thống nhất đất nước, trăm họ được sống trong thái bình, binh lính không còn phải ra trận nữa thì mới thật sự là hạnh phúc.”
“Em biết anh chẳng muốn đứng trên tất cả mọi người nhưng… số mệnh có lẽ đã an bài, anh từ trên trời đến nơi này cũng là do sắp đặt. Em sẽ tuyên bố với thiên hạ, nhường lại ngôi vị cho anh, chỉ mong sau này anh đừng ruồng bỏ em.”
Chương gạt đi:
“Đừng có nói bậy.”
“Ý em đã quyết rồi. Em không thể gánh trên vai trọng trách này, anh mới là người được chọn, em chỉ là cầu nối giữa phụ hoàng và anh mà thôi. Mẹ có nói, phụ hoàng từng bảo rằng sau này thiên hạ có mang họ gì cũng được, chỉ mong sao người đó biết thương trăm họ, vì trăm họ mà hành sự. Em đã nói với mẹ, nói với bác Tu. Cả hai đều nói sẽ tuân theo mọi quyết định của em.”
Chương đăm chiêu, trở lại ghế rót nước. Thiên Bình đến bên, ngồi vào lòng anh thủ thỉ:
“Ba quân đều nghe lệnh anh, thánh chỉ đến, anh chưa quỳ thì họ cũng chẳng dám quỳ. Chỉ riêng việc đó thôi cũng đủ thấy, uy quyền của anh bây giờ còn hơn cả Tiên vương. Bác Tu có nói, đất nước chia năm xẻ bảy nhiều năm, người ta dần quên đi công ơn Tiên vương. Nếu em có làm nữ vương thì nói cũng chẳng ai nghe, hiệu triệu nhân sĩ cũng khó lòng quy phục. Mà nếu một vị vương lại ở dưới quyền nữ vương về mặt chính danh thì ắt sẽ nảy sinh nhiều rắc rối. Chị Duệ cũng bảo, mười bốn huyện đều chỉ biết đến quyền cai quản của anh, anh mang thêm danh xưng này chỉ có lợi chứ không hại gì. Ba quân tướng sĩ theo đó mà vui mừng. Sau này, khi anh đánh dẹp các nơi, họ cũng sẽ dễ dàng thần phục hơn. Quyền lực phải được tập trung về một mối. Mà dù sao… em vẫn là vợ anh, vẫn là chính thất, có mất mát gì đâu chứ?”
“Xem ra mọi người đã có sắp đặt cả rồi?”
Thiên Bình ngả đầu vào vai Chương, thủ thỉ:
“Mọi người bàn định như vậy nhưng ý của anh ra sao mọi người đều sẽ nghe theo.”
Chương thở dài:
“Làm vương đã mệt, giờ lại thêm cái chức phò mã, chẳng biết mẹ sinh anh vào giờ nào mà lắm chuyện thế. Thôi, chuyện đó khoan hãy bàn, phụ hoàng có để lại thánh chỉ cho anh không vậy?”
“Tiên vương.”
“Ừ thì Tiên vương.”
Thiên Bình đem ra một phong thư màu vàng, trên đó có hình rồng ở cả hai mặt. Mặt sau có dấu triện đỏ, còn mặt trước là mấy chữ Hán tự. Thiên Bình giải thích:
“Chẳng ai biết trong này viết gì, cũng không phải thánh chỉ. Những chữ này ghi rõ: ‘Gửi riêng Phò mã, chỉ Phò mã mới được phép mở ra đọc’.”
Chương lật qua lật lại phong thư, nhíu mày:
“Liệu cha vợ anh có phải một ông thầy bói thật không nhỉ?”
“Phải là Tiên vương chứ!”
“Cũng là cha vợ, gọi cha vợ nghe thân mật hơn biết bao nhiêu.”
Chương định bóc thư ra, Thiên Bình ngăn lại:
“Di nguyện của Tiên vương, anh đọc một mình sẽ tốt hơn.”
“Ừ… quả thật là vậy, nhưng anh cũng có quyền cho vợ con mình cùng đọc chứ. Điều gì hợp lý anh sẽ làm theo, điều gì không thì anh còn biết đường mà tính toán lại. Anh muốn cả nhà ta cùng đọc. Bốn người đều là vợ của anh, cùng anh đồng cam cộng khổ chẳng nề hà, lẽ nào chuyện hệ trọng như vậy lại để anh đọc một mình?”
“Đều theo ý anh cả,” Thiên Bình thì thào. “Nhưng em có được ưu tiên hơn chút nào không?”
Chương lắc đầu:
“Anh nói rồi, chẳng có gì thay đổi cả. Giang sơn này giành được là vì trăm họ, còn việc trong nhà thì cứ giao hết cho em lo liệu. Mà này, lần sau đừng làm khó cô Vân, mầm mống tranh quyền đoạt vị cũng thường bắt nguồn từ những chuyện nhỏ nhặt như vậy đấy.”
“Chúng em không muốn chia anh cho ai khác.”
“Tiên vương có bao nhiêu phi tần?”
“Hai… hai mươi lăm.”
Chương bĩu môi:
“Anh mới có ba mà đã lo.”
“Phải lo chứ.”
“Đấy, làm nông dân có khi chẳng ai để tâm, ngồi trên cao cũng chẳng sung sướng gì đâu, em ạ.”
Hai vợ chồng thủ thỉ được một lúc thì tạm ngừng khi Triệu Nhã Lâm đến cửa bẩm báo, giọng còn ngập ngừng:
“Thưa Vương, có thư của ông Triệu Quang Phúc gửi về ạ.”
Nhã Lâm đi rồi, Thiên Bình khẽ huých vai Chương, thủ thỉ:
“Một bông hoa tươi mơn mởn như vậy, ánh mắt cô ấy nhìn anh đắm đuối đến thế, vậy mà cả tháng trời anh chẳng hề để ý. Anh chẳng động lòng chút nào sao?”
“Việc quân bề bộn thế này, thời gian đâu mà nhìn ngắm. Xong việc, anh chỉ muốn về với vợ con mình thôi.”
“Anh đúng là khéo ăn nói.”
“Thật lòng anh không dối nửa lời đâu.”
“Em và cô ấy, anh thấy ai đẹp hơn?”
“Vợ anh là đ��p nhất, không ai sánh bằng.”
Chương vừa đáp vừa bóc lá thư Triệu Quang Phúc sai người đem về.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và phát tán mà không có sự cho phép.