(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 319: Tàn cuộc chóng vánh
Tô Trung Từ vừa nhận ra điều bất ổn liền thúc quân gióng trống liên hồi, át đi tiếng Phạm Tu tuyên đọc thánh chỉ. Sau đó, Tô Trung Từ gọi Lý Mẫn lại, gằn giọng quát: "Bọn chúng dám giả mạo thánh chỉ, khiến lòng quân xao động. Đánh một trận, bắt lão võ phu họ Phạm đem về La Thành!"
Lý Mẫn thưa: "Bẩm Thái úy, Phạm Tu làm sao dám cả gan làm giả thánh chỉ? Di chiếu của Tiên vương không thể giả mạo được ạ."
Tô Trung Từ lại thét vào mặt Lý Mẫn: "Tiên vương không đời nào giao thánh chỉ cho lão ta! Đừng để lão già đó dối gạt. Trữ quân là con trưởng, là vua!"
Lý Mẫn vội vã chạy về sau, thoắt cái đã nhảy lên ngựa, rút kiếm lệnh rồi truyền cho quân tả hữu cùng dấn lên chuẩn bị tấn công.
Chương chỉ tay về phía bên kia sông, đoạn quay lại nói với ba quân: "Lũ người ngu muội bên kia sông không biết phân biệt phải trái! Miệng thì nói trung thành với Tiên vương, nhưng khi thánh chỉ tới, chúng lại bất chấp, phạm thượng khi quân. Ta đây, Vạn Thắng Vương, Hoàng tế của Tiên vương, người lập nên nước Vạn Xuân, nay lệnh cho ba quân thay trời hành đạo! Kẻ nào hàng thì sống, chống cự thì diệt không tha!"
Dứt lời, Chương rút thanh Thuận Thiên kiếm giơ cao. Ba quân nhất loạt giơ vũ khí, hô vang: "Vạn Thắng Vương vạn tuế! Diệt phản tặc Tô Trung Từ!"
Phạm Tu ghé sát tai Chương, thì thầm: "Thuận Thiên kiếm là kiếm lệnh của Tiên vương, cầm nó mà hiệu triệu thiên hạ!"
Chương ngắm nhìn thanh kiếm, đáp: "Đồ tốt, đồ tốt!" Đoạn, chàng xoay người, vung kiếm chỉ thẳng về phía trước, miệng thét lớn: "Cho Đông Phù Liệt và La Thành biết, kẻ chống đối ta sẽ có kết cục ra sao! Bắn!"
Vài giây sau, tiếng thần công nổ đùng đùng từ trung quân, một loạt đạn gang bay vút lên cao rồi rơi xuống tiền quân La Thành.
Quân La Thành reo hò vang trời, cùng ba quân Đông Phù Liệt nhất loạt xông lên. Chúng dùng thang, ván gỗ, liếp tre, khiên gỗ bọc đồng ném xuống bùn, tạo đường vượt sông Nghĩa Giang, đánh tràn sang với khí thế hừng hực. Hàng trăm khẩu Cự Thạch pháo của cả hai khối quân cấp tập bắn đạn đá, đạn cháy, đạn chông vọt sang yểm trợ.
Đáp trả lại, quân Thiên Đức dùng thần công liên tục bắn phá vào đội hình đối phương đang chen chúc dọc bờ sông, cố tìm lối xuống. Dẫu binh sĩ La Thành hay Đông Phù Liệt có khiên bọc đồng che chắn, chúng vẫn bị hất văng về sau từng mảng lớn. Khiên bọc sắt, bọc đồng cũng không thể chống đỡ nổi đạn thần công bắn thẳng. Trong khi ấy, các loại pháo của Thiên Đức tập trung dội trùm đạn xuống lòng sông đ��y sình lầy.
Binh sĩ thuộc các tiểu đoàn như Tam Vạn, Thiên Đức, Thần Vũ, Thiên Kim hay E Thánh Dực liên tục dùng súng bắn hạ đối phương, trong khi quân địa phương, TB31 và dân binh dùng khiên gỗ bện rơm che đỡ đạn đá trên đầu.
Lòng sông Nghĩa Giang không rộng. Liên quân của Từ Minh và Lý Mẫn liều chết tạo được hàng chục lối sang sông, mặc cho súng nổ đạn bay. Chờ đối phương gần sang được bờ, quân Thiên Đức mới dùng lựu đạn, HM60 và hỏa hổ thi nhau bắn xuống.
Thấy đối phương quyết tâm tràn sang, Chương liền lệnh cho quân kéo 5 "Dàn đồng ca" đến, phóng hỏa. Binh sĩ La Thành và Đông Phù Liệt kinh hãi chạy toán loạn dưới lòng sông, ngập ngụa trong bùn lẫn máu tanh.
Lý Mẫn và Từ Minh vẫn thúc trống giục quân đánh sang cho bằng được, trong khi quân Thiên Đức ở chiều ngược lại thì khua chiêng. Giữa âm thanh hỗn tạp của súng pháo, đạn nổ, thật khó để phân biệt hiệu lệnh của quân nào. Binh sĩ liên quân, hễ ai cầm cờ hiệu, đều trở thành mục tiêu ưu tiên của những tay súng hỏa mai trong mỗi loạt bắn.
Trận chiến đang cam go, Nguyễn Từ Minh bỗng hay tin trại Tả Phó Sứ đang bị tấn công mạnh. Các chiến thuyền và thuyền tải lương đậu dưới bến bị thủy quân Thiên Đức đánh úp gấp rút. Từ Minh chỉ còn hai lựa chọn: một là thúc mạnh quân tràn sang, hai là phải lui binh nếu không muốn đường hậu bị bị chặn đứng.
Từ Minh chọn cách thứ nhất! Cố sống cố chết đánh sang b���t Vạn Thắng Vương mới là thượng sách.
Chương thấy cánh bên tả thúc mạnh, đoán rằng Nguyễn Từ Minh liều chết sang sông nên liền điều E Kinh Môn từ hậu quân ra tiếp ứng. Từ Minh sang sông đã khó, hỏa lực thua thiệt mà quân số cũng chẳng hơn là bao. Y thúc quân dấn lên một hồi, nhưng lính tráng vừa lên được bờ chưa kịp đứng vững đã bị đẩy ngược trở lại, thương vong quá nửa. Chẳng còn cách nào khác, Từ Minh buộc phải thu quân, tháo chạy về hướng Đông Nam.
Đông Phù Liệt rút chạy khiến Lý Mẫn bị hở sườn phải nghiêm trọng. Bộ binh Thiên Đức tận dụng đường Nguyễn Từ Minh bỏ lại, dễ dàng sang sông, tổ chức đội hình đánh mạnh, ý đồ chia cắt tiền quân và hậu quân La Thành.
Lý Mẫn chống cự không nổi bèn cho quân rút về hướng Đông Bắc. Đào Công Sự và Đào Công Thắng đem kỵ binh chặn hậu. Lý Văn Ba đưa được ngựa qua sông, tổ chức kỵ binh thành những đại đội, cùng tiến quân song song. Ba tiểu đoàn Thần Vũ, Tam Vạn và Thiên Đức hỗ trợ phía sau. Hai anh em họ Đào tổ chức mấy đợt xung phong nhưng không thể chống lại hơn ba nghìn khẩu súng thay nhau khai hỏa. Đào Công Thắng bị bắt tại trận, còn Đào Công Sự thu tàn binh về bãi Lở, thiết lập chốt phòng ngự cùng vài mươi khẩu pháo ở gò Lời, yểm hộ đại quân rút chạy.
Chiều muộn, đại quân Thiên Đức kéo được thần công và hỏa pháo đến nơi. Đào Công Sự và Cao Tòng Chinh lên được thuyền giữa cơn mưa đạn đủ các loại, trong khi Cao Gia Kiệt thiệt mạng trên bãi Lở. Yết Kiêu dẫn theo mấy chục thuyền chiến. Tuy hết đạn thần công, chúng vẫn dùng hỏa pháo và đạn cháy truy đuổi quân La Thành đến tận ngã ba sông Thiên Đức mới thôi.
Tô Trung Từ tất tả chạy về La Thành chỉ với gần bảy nghìn binh mã, bỏ lại bãi Lở hơn ba nghìn dân phu lao dịch vì không đủ thuyền cho tất cả cùng về.
Đoàn dân phu tay không tấc sắt, hết đường chạy, chỉ còn cách tụ tập lại một chỗ, chờ Vạn Thắng Vương phân định. Hôm sau, Phạm Tu đến tuyên đọc lại thánh chỉ trước mặt dân phu. Ông phóng thích tất cả dân phu theo lệnh của Công chúa Lý Thiên Bình – nay là Đại Thắng Hoàng hậu của Thiên Đức phủ. Mấy nghìn dân phu cúi lạy tạ ơn.
Các thuyền chiến hư hỏng của La Thành và Tam Đái vẫn còn dùng được. Bọn Yết Kiêu trưng dụng chúng, giao cho dân phu tự dùng làm phương tiện trở về La Thành. Quân Thiên Đức không quên cấp cho mỗi dân phu 50 cân lương thực chiếm được của Tô Trung Từ.
Mặc dù Chương cần dân phu để khai thác than, nhưng tình thế bấy giờ đã khác. Chức Hoàng tế bỗng dưng rơi xuống đầu chàng, nên phóng thích dân phu về La Thành là nước cờ hay hơn cả.
Gần hai nghìn tù binh của La Thành, Chương giữ lại những người khỏe mạnh. Còn những binh lính bị thương hoặc già yếu, bọn Yết Kiêu dùng chiến thuyền chở sang bờ hữu ngạn Xích Giang trao trả sau mấy ngày, không kèm bất cứ điều kiện nào.
Chương muốn Tô Trung Từ phải tự mình giải bài toán an dân, đồng thời giúp quân Thiên Đức có được tiếng nhân nghĩa.
Liên quân Tam Ninh vẫn chưa có ý lui binh. Phạm Tu đem thánh chỉ đến trước trận tiền tuyên đọc, giao trả đối phương hơn hai nghìn binh sĩ bị thương, già yếu cùng mấy nghìn tử sĩ. Chương cũng chỉ giữ lại những tù binh Tam Ninh trẻ, khỏe.
Phan Văn Hầu phải thu tàn quân về Tam Đái vào trung tuần tháng 3. Nguyễn Quốc Khánh lui quân trấn giữ mặt Nam của thành Bát Vạn, đề phòng quân Thiên Đức tấn công từ bờ sông.
Thánh chỉ có tác dụng rất lớn nhưng ngay khi công bố còn đầy những hoài nghi trong bách tính. Tiên vương không chọn con trưởng nối ngôi mà lại giao quyền thừa kế cho cô con gái duy nhất, điều này hoàn toàn trái với lệ cũ của Vạn Xuân. Tầng lớp nho sĩ trong dân gian không phục, nhưng Chương chẳng cần quan tâm đến điều đó. Bản thân Chương muốn hợp tác với những người có tư tưởng mới, trẻ trung, năng động thay vì những người thủ cựu.
Như đã nói, di chiếu truyền ngôi của Lý Nam Vương đã vẽ nên một tương lai huy hoàng cho ba quân Thiên Đức. Từ một sứ quân cát cứ, Thiên Đức nghiễm nhiên trở thành đội quân kế tục Lý Nam Vương, chí ít là trên danh nghĩa. Một mai Chương đem quân đi đánh dẹp các nơi, sẽ chỉ thấy toàn điều lợi mà không vướng chút bất lợi nào. Còn lợi hại rốt cuộc sẽ ra sao, thì đành phải chờ xem vậy.
Toàn bộ nội dung văn bản này là tài sản trí tuệ của truyen.free.